Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
36 Kế Trạch Đấu Trong Tay, Ta Chấp Tiểu Thiếp Mang Thai Vào Phủ
Chương 2
Nhưng nếu chỉ là đệ đệ của thế tử, vậy thì tất cả đều trở thành trách nhiệm của phu quân ta.
Trưởng huynh như phụ, từ nay đứa bé ấy sẽ do phu quân ta đứng ra gánh vác, còn nàng — một nữ tử lai lịch mơ hồ — cũng không còn dính dáng gì đến danh phận của nó nữa.
Nhìn gương mặt trắng bệch của nàng, ta cuối cùng cũng bật cười.
Trò chơi, bắt đầu rồi.
Ta xoay người nhìn về phía công công cũng được đỡ đứng vững, giọng nói vẫn dịu dàng như trước.
“Phụ thân, người xem, mẫu thân cũng đã tức đến ngất đi rồi.”
“Muội muội lại đang mang thai, cũng không thể cứ đứng mãi ở đây.”
“Chi bằng, để con dâu sắp xếp cho ổn thỏa, được không ạ?”
Cố Viễn Sơn nhìn ta, ánh mắt phức tạp, cuối cùng chỉ có thể gật đầu đầy bất lực.
Khoảnh khắc này, hậu viện của phủ Quốc Công, đã do ta định đoạt.
02
Bà bà được khiêng về chính viện, phủ y rất nhanh đã đến.
Phu quân ta, Cố Thừa An, đứng bên giường, lo lắng đến mức mồ hôi đầy trán.
Công công ta, Cố Viễn Sơn, đứng dưới hành lang, vẻ mặt đầy hối hận và bối rối.
Còn Liễu Oanh Oanh, thì đã bị người của ta “mời” đến thiên sảnh, do nha hoàn tâm phúc của ta là Thái Vi trông chừng.
Ta trước tiên an ủi phu quân vài câu, nói với chàng rằng mẫu thân chỉ là nhất thời tức giận công tâm, cũng không có gì đáng ngại.
Sau đó ta đi ra hành lang, hướng về phía công công hành lễ.
“Phụ thân, bên mẫu thân đã có con, người không cần lo lắng.”
Cố Viễn Sơn nhìn ta, môi khẽ động, dường như muốn nói gì đó.
Ta không cho ông cơ hội.
“Chỉ là bên phía Liễu cô nương, chung quy vẫn phải có một cách sắp xếp.”
Ta nói nhỏ nhẹ, như đang bàn một chuyện gia sự bình thường nhất.
“Nàng là người do người mang về, lại đang mang thai, không thể chậm trễ.”
“Nhưng quy củ trong phủ, cũng không thể vì thế mà loạn.”
Cố Thừa An vừa nghe ta nhắc đến Liễu Oanh Oanh, lập tức xông ra.
“Nguyệt Hoa, nói nhiều với loại nữ nhân đó làm gì, cứ trực tiếp đánh đuổi ra ngoài!”
Ta lắc đầu, nhìn về phía phu quân mình.
“Thừa An, chàng hồ đồ rồi.”
“Hiện tại mà đánh đuổi, truyền ra ngoài sẽ ra thể thống gì?”
“Người ngoài chỉ nói phủ Định Quốc Công chúng ta ỷ thế hiếp người, đến cả một thai phụ vô tội cũng không dung nổi.”
“Đến lúc đó, thanh danh của phụ thân và chàng còn cần nữa hay không?”
Cố Thừa An bị ta hỏi đến cứng họng.
Chàng hiểu triều đường, nhưng lại không hiểu hậu trạch.
Đao quang kiếm ảnh nơi hậu viện, g/iết người trong vô hình, trước nay chưa từng thấy m/áu.
Ta không buồn để tâm đến chàng nữa, chỉ thong thả dời ánh mắt sang phía công công, giọng nói vẫn ôn hòa mà từng chữ lại rõ ràng dứt khoát.
“Phụ thân, theo ý con dâu, chi bằng trước tiên nên an trí cho Liễu cô nương cho ổn thỏa.”
Ta khẽ dừng một nhịp, môi cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.
“Không bằng… để nàng ở Thính Vũ Hiên đi.”
Thính Vũ Hiên, cái tên nghe thì hay, nhưng lại là nơi hạ nhân trong phủ phạm lỗi mới bị phạt đến.
Ẩm thấp, xa xôi, đến một người trò chuyện cũng không có.
“Nơi đó thanh tĩnh, thích hợp nhất để dưỡng thai.”
Ta bổ sung.
Cố Viễn Sơn đương nhiên biết Thính Vũ Hiên là nơi nào, trên mặt lộ vẻ khó xử.
“Nguyệt Hoa, nơi đó có phải là quá…”
“Phụ thân.” Ta cắt ngang lời ông, nụ cười vẫn đoan trang, “Liễu cô nương cũng đã nói rồi, nàng không cầu danh phận, chỉ cầu một chỗ dung thân.”
“Thính Vũ Hiên yên tĩnh, không người quấy rầy, chẳng phải vừa hay hợp ý nàng sao?”
“Hơn nữa, mẫu thân hiện đang trong cơn tức giận, nếu để nàng biết Liễu cô nương ở gần chính viện, chẳng phải là đổ thêm dầu vào lửa?”
“Cũng nên đợi mẫu thân nguôi giận rồi, hãy tính đường lâu dài, người thấy có đúng không?”
Từng câu từng chữ của ta đều hợp tình hợp lý, kín kẽ không một sơ hở.
Vừa cho ông bậc thang để bước xuống, lại chặn hết mọi đường lui của ông.
Cố Viễn Sơn nhìn ta, hồi lâu mới thở dài một tiếng.
“Vậy… cứ theo ý con đi.”
Ta khẽ mỉm cười, cúi người hành lễ.
“Con dâu tuân mệnh.”
Ta dẫn theo Thái Vi, đích thân đến thiên sảnh.
Liễu Oanh Oanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh, đang nâng chén trà nhấp từng ngụm nhỏ.
Thấy ta đến, nàng vội vàng đứng dậy, lại bày ra dáng vẻ yếu đuối đáng thương.
“Thế tử phi.”
“Muội muội không cần đa lễ.” Ta mỉm cười đỡ lấy nàng, “đều là người một nhà cả.”
Vành mắt nàng đỏ lên, lại như muốn rơi lệ.
“Ta đã sai người thu dọn Thính Vũ Hiên, muội muội trước tiên đến đó an tâm ở lại.”
“Phủ y cũng đã chờ sẵn, lát nữa sẽ đến bắt mạch cho muội.”
“Mọi ăn mặc dùng trong sinh hoạt, ta đều sai người chuẩn bị theo phần lệ của di nương trong phủ, tuyệt đối không để muội và đứa bé trong bụng phải chịu thiệt thòi.”
Lời ta nói thì đẹp đẽ, nhưng sắc mặt Liễu Oanh Oanh lại càng lúc càng trắng bệch.
Thứ nàng muốn là sự sủng ái của Quốc Công gia, là địa vị có thể đối chọi cùng bà bà.
Chứ không phải là một kẻ bị sắp xếp ở nơi xa xôi, chỉ nhận phần lệ như một cái bóng vô hình.
“Thế tử phi…” nàng cắn môi, “Ta… ta muốn gặp Quốc Công gia.”
“Chuyện này e là không tiện.” Ta giả vờ khó xử, khẽ thở dài một tiếng.
“Công công đang lo lắng cho bệnh tình của mẫu thân, e rằng không có thời gian gặp muội.”
“Muội yên tâm, phụ thân thương xót nhất chính là đứa bé trong bụng muội, đợi khi mẫu thân khá hơn một chút, tự nhiên sẽ đến thăm muội.”
Ta đang nói cho nàng biết, một ngày bà bà chưa khỏi, thì một ngày nàng đừng hòng gặp được công công.
Mà khi nào bà bà có thể khỏi, tất cả đều tùy thuộc vào tâm tình của ta.
Liễu Oanh Oanh dù có ngốc đến đâu, cũng đã hiểu được ý tứ trong lời ta.
Nàng nhìn ta, trong ánh mắt lần đầu tiên lộ ra sự đề phòng và dò xét.
Ta vẫn mỉm cười, đỡ lấy tay nàng, lực đạo lại không cho phép nàng từ chối.
“Đi thôi, muội muội, ta đích thân đưa muội qua đó.”
Đến chiếc lồng giam của Liễu Oanh Oanh.