Ăn Mày Suốt Năm Năm, Phụ Hoàng Mẫu Hậu Quỳ Gối Cầu Ta Trở Về

Chương 1



Năm năm rồi, cuối cùng ta cũng từ ổ ăn mày bẩn thỉu nhất kinh thành, bị “mời” trở lại hoàng cung vàng son lộng lẫy này.

“Ngưng nhi, Ngưng nhi của ta, con cuối cùng cũng đã trở về rồi!” Giọng mẫu hậu khàn đặc, lao thẳng về phía ta.

Ta theo phản xạ nghiêng người tránh đi, bà vồ hụt, ngã nhào xuống đất.

Không phải ta không muốn, mà là ta không dám.

Ở ổ ăn mày, bất kỳ sự tiếp cận nào không có phòng bị đều đồng nghĩa với một trận đ /ánh đ /ập t /àn nh /ẫn, hoặc bị c/ ướp mất chiếc bánh ngô duy nhất trong miệng.

Ta đã quên mất, nơi này là hoàng cung, còn bà là mẫu hậu của ta.

 

 

1

Ta tên là Khương Ngưng, đích công chúa tôn quý nhất của Đại Tuyên triều.

Ít nhất, năm năm trước là vậy.

Năm năm trước, ta vì “đố kỵ” Khương Nguyệt Dao là hoàng muội, đẩy nàng ta rơi khỏi giả sơn, khiến “long duệ hư cấu” trong bụng nàng ta s /ảy th /ai.

Phụ hoàng nổi giận lôi đình, mặc cho mẫu hậu và thái tử quỳ gối cầu xin, vẫn hạ chỉ phế ta thành thứ dân, ném thẳng vào ổ ăn mày ở phía tây thành.

Người nói: “Khương Ngưng, tâm địa con đ /ộc á /c đến vậy thì không xứng làm con gái trẫm, cút đến nơi bẩn thỉu nhất mà tự kiểm điểm tội nghiệt của mình!”

Năm năm, hơn một ngàn tám trăm ngày đêm.

Ngày nào ta cũng tự vấn, tự hỏi vì sao năm đó lại vì một “long duệ” hư cấu mà đi tranh cãi với Khương Nguyệt Dao, kẻ ngu xuẩn ấy.

Nếu ta không tranh cãi, liệu có phải sẽ không bị nàng ta gài bẫy, không rơi vào kết cục thảm hại này hay không.

Ta từ một công chúa gấm vóc lụa là, biến thành một kẻ ăn mày tranh giành miếng ăn với ch /ó h /oang.

Tôn nghiêm, kiêu hãnh, tất cả đều bị nghiền nát trong bùn lầy.

Ta học cách nhìn sắc mặt người khác, học cách khom lưng cúi đầu, học cách vì một chiếc màn thầu mốc meo mà quỳ rạp xuống đất, học tiếng c /hó s /ủa.

Ta học được một chữ: “ngoan”.

Giờ đây, cuối cùng bọn họ cũng nhớ đến ta.

Tổng quản thái giám đến đón ta hồi cung là Vương Đức An, suốt dọc đường nước mắt không ngừng rơi.

Ông nói, cung nữ từng vu khống ta năm năm trước đã cúi đầu nhận tội, chính Khương Nguyệt Dao mua chuộc nàng ta, tự biên tự diễn vở kịch ấy, căn bản chưa từng mang thai.

Còn Khương Nguyệt Dao, vì những năm qua kiêu căng ngang ngược, lại đắc t /ội với kẻ không nên đắc t /ội, nay sự việc bại lộ, đã bị phụ hoàng đày vào lãnh cung.

Phụ hoàng và mẫu hậu hối hận khôn nguôi, lúc này mới phái người đến đón ta trở về.

Vương Đức An dè dặt quan sát sắc mặt ta: “Công chúa, bệ hạ và nương nương… bọn họ biết mình đã sai rồi, người xin… xin người đừng trách bọn họ nữa.”

Ta có thể nói gì đây?

Trách ư?

Ta thậm chí đã chẳng còn sức để hận.

Trái tim ta, từ ngày bị dã ch /ó c /ắn mất nửa mảng thịt, đã sớm ch /ế/c rồi.

Giờ khắc này, nhìn mẫu hậu ngã sấp xuống đất, khóc đến gan ruột đứt đoạn, trong lòng ta chẳng gợn nổi một gợn sóng.

Ta chỉ bình thản, đối diện với bà, chậm rãi quỳ xuống.

“Tội nữ Khương Ngưng, bái kiến hoàng hậu nương nương.”

Giọng ta khàn đặc như chiếc chiêng vỡ, khô ráp chói tai.

Tiếng khóc của mẫu hậu đột ngột ngừng bặt, bà không dám tin nhìn ta, như thể hoàn toàn không nhận ra ta nữa.

Bên cạnh, phụ hoàng, người nam nhân từng cao cao tại thượng, chỉ một lời đã định đoạt sinh tử của ta, lúc này hốc mắt đỏ hoe, đôi môi run rẩy.

Người sải bước tiến lên, muốn đỡ ta đứng dậy.

“Ngưng nhi, mau đứng lên đi, là phụ hoàng có lỗi với con! Là phụ hoàng hồ đồ!”

Bàn tay người vừa chạm vào cánh tay ta, ta liền như con thỏ bị kinh sợ, đột ngột rụt mạnh lại, thân thể không sao khống chế được mà run rẩy.

Bàn tay phụ hoàng cứng đờ giữa không trung, nỗi thống khổ và hối hận trên gương mặt dường như sắp tràn ra ngoài.

“Con… con đang làm gì vậy? Ngưng nhi, trẫm là phụ hoàng của con mà!”

Ta cúi đầu, nhìn những viên gạch vàng sáng bóng có thể soi gương dưới chân, giọng nói vẫn bình thản không gợn sóng.

“Hồi bẩm bệ hạ, thân phận tội nữ hèn mọn, không xứng được bệ hạ gọi một tiếng ‘Ngưng nhi’. Bệ hạ là quân, tội nữ là dân, quân thần có khác.”

Bộ lời này, là do lão đại trong ổ ăn mày dạy ta.

Hắn nói, muốn sống sót, thì phải hạ thân phận của mình đủ thấp, thấp đến tận bụi trần, như vậy mới không chướng mắt quý nhân.

Ta học rất tốt.

Sắc mặt phụ hoàng lập tức tái nhợt, người loạng choạng lùi lại hai bước, tựa như bị ai đó đ/ấ/m th/ẳng vào mặt.

“Không… không phải vậy đâu, Ngưng nhi, con nghe phụ hoàng nói đã…”

“Bệ hạ.” Ta cắt lời người, vẫn không ngẩng đầu lên, “tội nữ ở trong ổ ăn mày suốt năm năm, trên người dơ bẩn, sợ làm ô uế cung điện hoa lệ này, cũng sợ mang b/ệ/nh k/h/í lây sang bệ hạ và nương nương. Nếu không còn phân phó nào khác, có thể cho phép tội nữ lui xuống tắm rửa thay y phục trước được không?”

Giọng ta cung kính đến tận cùng, nhưng cũng xa cách đến tận cùng.

Phụ hoàng và mẫu hậu nhìn nhau một cái, trong mắt đối phương đều hiện rõ nỗi bất lực và hoảng sợ sâu sắc.

Bọn họ tưởng rằng người được đón về là vị đích công chúa kiêu ngạo, rực rỡ năm xưa, nào ngờ trở về lại là một con rối không còn linh hồn.

Một con rối bị chính tay họ b/ẻ g/ãy toàn bộ xương cốt, vĩnh viễn không thể đứng dậy được nữa.

2

Cung nữ nối đuôi nhau bước vào, cẩn thận dẫn ta đến điện tắm.

Nước nóng bốc h/ơi, hương thơm lượn lờ, hết thảy đều như một đời khác.

Các nàng giúp ta cởi bỏ bộ tù phục rách nát bốc mùi hôi thối kia, đến khi nhìn thấy trên người ta những vết sẹo chằng chịt, mới cũ chồng lên nhau, trong điện lập tức vang lên một tràng hít mạnh hơi lạnh.

Có vết roi q /uất, có vết b /ỏng, có vết bị ch /ó c /ắn d /ữ tợn, còn có vô số dấu tích không biết bị thứ h /ung kh /í sắc bén nào r /ạch qua.

Vết sẹo dài nhất kéo từ bả vai trái của ta thẳng xuống đến thắt lưng sau, như muốn bổ đôi cả người ta ra làm hai nửa.

Đó là vào mùa đông năm thứ hai ở ổ ăn mày, vì tranh giành một lò than bị vứt bỏ, ta bị một gã tráng hán dùng côn sắt đ /á nh.

Khi ấy ta cứ ngỡ mình sắp ch /ếc, nằm trong tuyết, m /á0 ch /ảy đầy đất.

Nhưng ta vẫn sống sót.

Bởi vì ta biết, ta không thể ch /ếc.

Ta ch /ếc rồi, chẳng khác nào đúng ý Khương Nguyệt Dao, cũng sẽ vĩnh viễn không còn được nhìn thấy dáng vẻ hối hận của phụ hoàng và mẫu hậu cao cao tại thượng kia nữa.

Đám cung nữ tay chân đều run rẩy, có người gan nhỏ đã không kìm được mà bật khóc.

Còn ta thì hoàn toàn vô cảm.

Những vết sẹo này, từ lâu đã trở thành một phần thân thể ta, ta đã quen nhìn chúng rồi.

Ta bình thản bước vào thùng tắm, làn nước ấm bao trùm lấy cơ thể, một cảm giác dễ chịu xa lạ truyền đến, vậy mà ta lại thấy toàn thân đau nhói.

Quá sạch sẽ, quá ấm áp, khiến ta không sao thích ứng được.

Ta nhắm mắt lại, nhưng hiện lên trong đầu lại là vũng nước đục ngầu bốc mùi hôi thối ở ổ ăn mày, nơi có cả x /ác chuột ch /ếc trôi lềnh bềnh.

Mùa hè năm đó, ta chỉ cần nhảy vào vũng nước ấy, mới có thể tạm thời thoát khỏi lũ rận và bọ chét bám đầy người, đổi lấy một khắc yên ổn ngắn ngủi.

Một canh giờ sau, ta khoác lên mình bộ cung trang hoàn toàn mới, được đưa đến tẩm điện của phụ hoàng và mẫu hậu.

Trên bàn dài bày kín sơn hào hải vị, toàn là những món ta từng yêu thích nhất.

Há cảo tôm pha lê, bánh bột cua, chè hạt sen…

Mẫu hậu đích thân gắp thức ăn cho ta, giọng nói dịu dàng đến mức như có thể nhỏ nước.

“Ngưng nhi, mau nếm thử đi, đây là món bánh bột cua mới do ngự thiện phòng làm, con thích nhất mà.”

Bà gắp một miếng bánh vàng óng giòn tan đặt vào bát ta, trong ánh mắt tràn đầy chờ mong.

Ta cầm đũa lên, không biểu cảm, đưa miếng bánh ấy vào miệng.

Rất thơm, rất giòn, vừa vào miệng đã tan.

Nhưng ta không nếm ra mùi vị.

Vị giác của ta, từ lâu đã trở nên tê liệt sau khi ăn quá nhiều thức ăn mốc meo biến chất.

Đối với ta, thức ăn chỉ có hai loại.

Ăn được, và không ăn được.

Chỉ cần lấp đầy bụng, mùi vị ra sao, căn bản không quan trọng.

Ta nhai một cách máy móc, nuốt xuống từng miếng, tựa như đang hoàn thành một nhiệm vụ.

“Có ngon không, Ngưng nhi?” mẫu hậu dè dặt hỏi.

Ta gật đầu, giọng vẫn khàn đặc: “Ngon, đa tạ nương nương ban thưởng.”

Lại là “đa tạ nương nương ban thưởng”.

Vành mắt mẫu hậu lập tức đỏ hoe, bà nắm chặt tay áo phụ hoàng, giọng run rẩy: “Bệ hạ, người nhìn xem… người nhìn Ngưng nhi nó…”

Sắc mặt phụ hoàng cũng xấu đến cực điểm.

Người trầm mặc một lúc lâu, rồi phất tay cho tất cả hạ nhân lui xuống, trong điện chỉ còn lại ba người chúng ta.

Người bước đến trước mặt ta, thân hình cao lớn bao trùm lấy ta.

“Ngưng nhi, phụ hoàng biết trong lòng con có oán, có hận. Con đánh ta, mắng ta đều được. Chỉ cần con có thể hả giận, thế nào cũng được. Đừng như vậy… đừng đối xử với bản thân con như vậy, cũng đừng đối xử với chúng ta như vậy.”

Trong giọng nói của người mang theo một tia khẩn cầu.

Ta chậm rãi đặt đũa xuống, ngẩng đầu lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào người.

Năm năm rồi, người cũng đã già đi.

Hai bên thái dương nhuốm màu sương gió, những nếp nhăn nơi khóe mắt cũng đã hằn sâu.

Ta nhìn người, bỗng dưng bật cười.

Nụ cười ấy hẳn rất khó coi, bởi ta thấy đồng tử của phụ hoàng đột ngột co rút lại.

“Oán? Hận?” Ta khẽ lặp lại hai chữ ấy, rồi lắc đầu, “Bệ hạ, người nghĩ nhiều rồi. Tội nữ không dám.”

“Ở ổ ăn mày, oán hận là không sống nổi. Muốn sống, thì phải biết nghe lời.”

Ta đưa tay mình ra, đó là một đôi tay hoàn toàn không giống của một công chúa, khớp xương thô lớn, phủ kín những vết chai sạn và s /ẹo do cóng rét để lại.

“Vì một cái màn thầu, ta có thể quỳ xuống dập đầu với bất kỳ ai.”

“Vì một bát canh thừa, ta có thể chui qua háng của người khác.”

“Vì một góc tường có thể tránh gió, ta có thể đ /ánh nhau với con ác kh /uyển hung dữ nhất.”

Ta bình thản thuật lại tất cả, tựa như đang kể câu chuyện của một người khác.

“Những thứ này, đều là ‘quy củ’ mà tội nữ học được. Nghe lời, mới có thể sống. Cho nên, hiện tại tội nữ rất nghe lời. Bệ hạ và nương nương bảo tội nữ ăn cơm, tội nữ liền ăn cơm. Bảo tội nữ làm gì, tội nữ liền làm nấy.”

Ta dừng lại một chút, nhìn gương mặt tái nhợt của bọn họ, chậm rãi nói từng chữ một: “Tội nữ… đã học ngoan rồi.”

“Choang!”

Chiếc bát ngọc trong tay mẫu hậu rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Bà che miệng, phát ra tiếng nức nở bị đè nén.

Thân thể phụ hoàng lắc lư một cái, người nhìn chằm chằm vào ta, trong mắt phủ đầy tơ m /á0, tựa như muốn nuốt chửng ta sống sờ sờ.

Nhưng ta biết, người không dám.

Điều người sợ, không phải là Khương Ngưng biết khóc biết làm loạn, biết nũng nịu biết cãi lời năm xưa.

Điều người sợ, là kẻ trước mắt này, do chính tay người tạo nên bộ dạng “ngoan ngoãn”, một cái x /ác sống không h /ồn.

3

Phụ hoàng hạ chỉ, cho tu sửa lại toàn bộ Chiêu Dương cung nơi ta từng ở, mọi chi phí đều theo quy cách cao nhất.

Vàng bạc châu báu, gấm vóc lụa là, như nước chảy không ngừng được đưa vào.

Người muốn dùng những thứ vật chất ấy để bù đắp cho ta.

Nhưng người không biết rằng, những thứ đó đối với ta, từ lâu đã không còn ý nghĩa gì nữa.

Đêm đầu tiên trở lại Chiêu Dương cung, ta không sao ngủ được.

Giường nằm dưới thân mềm mại như mây, chăn gấm thêu hoa văn phượng hoàng tinh xảo, tỏa ra mùi hương trầm nhàn nhạt.

Quá yên tĩnh, quá dễ chịu.

Trái lại khiến ta toàn thân không thoải mái, như thể bị vô số cây kim châm vào da thịt.

Ở ổ ăn mày, ta luôn co ro trong góc tường lạnh lẽo, vùi mình dưới một đống rơm rạ bẩn thỉu lộn xộn, mới miễn cưỡng có thể chợp mắt.

Xung quanh luôn tràn ngập đủ loại âm thanh, tiếng ngáy của người khác, tiếng nói mơ, tiếng chuột gặm đồ lách tách, còn có cả tiếng gió lạnh rít lên trong đêm đông.

Chỉ trong hoàn cảnh như vậy, ta mới có thể cảm nhận được một chút “an toàn” nhỏ bé đến đáng thương.

Ta vén chăn gấm, bước xuống giường, đi đến góc khuất nhất trong điện.

Ta co rút thân thể lại, vùi đầu vào giữa hai đầu gối, giống hệt như mỗi ngày trong suốt năm năm qua.

Mặt đất lạnh băng làm xương cốt ta đau nhức, nhưng trái tim ta lại kỳ lạ thay trở nên bình tĩnh.

Sáng sớm hôm sau, khi cung nữ vào hầu ta thay y phục, nhìn thấy ta co mình trong góc, liền hoảng sợ hét lên.

Rất nhanh, phụ hoàng và mẫu hậu đã vội vã chạy tới.

Nhìn thấy bộ dạng của ta, mẫu hậu lập tức òa khóc.

“Ngưng nhi, Ngưng nhi của ta, sao con lại ngủ ở đây? Dưới đất lạnh lắm!”

Bà muốn tiến lên ôm ta, lại sợ làm ta hoảng hốt, chỉ có thể đứng tại chỗ, bất lực rơi nước mắt.

Sắc mặt phụ hoàng xanh xám như sắt, người liếc nhìn chiếc giường lộng lẫy nhưng trống không kia, lại nhìn sang ta đang co thành một khối, yết hầu khẽ chuyển động một cái, cuối cùng không nói gì.

Người chỉ quay đầu lại, giận dữ quát Vương Đức An đứng phía sau: “Đi! Lập tức dỡ hết toàn bộ giường trong cung này cho trẫm! Đổi thành đệm trải đất! Dùng ván gỗ cứng nhất!”

Vương Đức An sợ đến run người, vội vàng lĩnh mệnh lui ra.

Rất nhanh, trong Chiêu Dương cung, toàn bộ những chiếc giường lớn bằng gỗ tử đàn chạm khắc quý giá đều bị thay thế bằng những tấm ván gỗ trải đất đơn sơ.

Phụ hoàng cho rằng làm như vậy, ta sẽ có thể “quen dần” với cuộc sống trong hoàng cung.

Người quá ngây thơ rồi.

Người không biết rằng, thứ ta cần, từ trước đến nay chưa bao giờ là một chiếc giường.

Đến giờ ngọ thiện, phụ hoàng và mẫu hậu lại tới.

Chương tiếp
Loading...