Ba Người Yêu Nhau Quá Chật Chội, Trùng Sinh Rồi Ta Rút Lui

Chương 1



Phu quân cùng ta tương kính như tân suốt ba mươi năm, trước lúc ch /ết đã nắm chặt cổ tay ta.

“Phu nhân, cả đời này ta một thê một thiếp đã rất viên mãn, ba người chúng ta cùng nhau sống những tháng ngày thật tốt.”

“Điều duy nhất tiếc nuối là không thể cùng Thiền Y lấy thân phận phu thê mà ân ái trước mặt thế nhân, nàng tuy từng là nha hoàn của nàng, nhưng nàng đã vì ta sinh con dưỡng cái, xứng đáng ngồi vào vị trí chủ mẫu. Nếu có kiếp sau, cầu nàng nhường vị trí chính thê cho nàng ấy.”

Ta gật đầu trong lệ.

Tình yêu của ba người, rốt cuộc vẫn quá chật chội.

Nếu có kiếp sau, ta sẽ thành toàn cho các người…còn ta nhất định phải gả cho người thầm thương ta.

1

Tấm hồng cái chói mắt trước mắt khiến ta chợt bừng tỉnh, ta vậy mà đã trùng sinh trở về đúng ngày thành thân với phu quân.

Ký ức tiền thế còn chưa kịp rõ ràng, vai đã bị người ta hung hăng siết chặt.

Giọng nói quen thuộc vang lên đầy vội vã: “Tri Vi, ta có lỗi với nàng. Hôm nay hôn sự này e là không thể thành. Ta muốn dành vị trí chính thê cho Thiền Y. Bảy ngày sau, ta nhất định dùng kiệu tám người khiêng, đường đường chính chính rước nàng qua cửa làm quý thiếp, được chăng?”

Ta dùng sức đẩy người trước mặt ra, giơ tay kéo mạnh tấm khăn trùm đầu xuống.

Thiếu niên trước mắt vẫn nho nhã tuấn mỹ như cũ, tựa như công tử phong lưu bước ra từ trang sách, nhưng lời hắn thốt ra lại từng chữ như dao cứa vào tim.

Những lời của Cố Văn Viễn khiến ta hiểu rõ, hắn cũng đã trùng sinh trở về.

Ta siết chặt bàn tay giấu trong ống tay áo, khẽ gật đầu: “Được, ta thành toàn cho các người.”

Cố Văn Viễn hưng phấn kéo Thiền Y đang đứng hầu bên cạnh, cùng nàng mười ngón tay đan chặt.

“Tri Vi, ta biết nàng hiểu đại thể nhất mà. Nhưng Thiền Y xuất giá không thể thiếu giá y cùng của hồi môn, chi bằng dùng của nàng đi, dù sao nàng chỉ là thiếp, cũng chẳng dùng đến những thứ ấy.”

Thiền Y còn chưa hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết một chiếc bánh ngọt khổng lồ bỗng từ trên trời rơi xuống đầu mình.

Nàng ngọt ngào nhìn người nam nhân bên cạnh: “Cố công tử, lời người nói đều là thật sao?”

Cố Văn Viễn chiều chuộng khẽ chạm vào chóp mũi nàng: “Đồ ngốc nhỏ, nàng sẽ là thê tử của ta, tất cả những điều này vốn dĩ nên thuộc về nàng.”

Thiền Y cảm động đến đỏ hoe vành mắt: “Đa tạ Cố lang, nhưng đại tiểu thư thật sự sẽ nhường mười dặm hồng trang cùng phượng quan hà bội trị giá vạn lượng cho nô gia sao?”

Cố Văn Viễn khẽ cười gật đầu: “Yên tâm đi, ngay cả ta nàng ấy còn nhường cho nàng, huống chi là những thứ tục vật kia. Từ giờ trở đi, của hồi môn và giá y của nàng ấy đều là của nàng.”

“Đa tạ Cố lang, vậy nô gia không khách khí nữa.”

Thiền Y đắc ý như kẻ tiểu nhân vừa lên cao, tiến đến giật lấy tấm hồng cái đính trân châu trong tay ta.

“Xoẹt” một tiếng, tấm khăn trùm đầu giá trị không nhỏ bị xé rách.

Ta giơ tay, một cái tát nặng nề giáng thẳng lên gương mặt thanh tú của Thiền Y.

“Làm càn, đồ của bổn tiểu thư, ngươi cũng dám cướp?”

Thiền Y ôm lấy gò má đỏ sưng, tủi thân rơi lệ.

“Cố lang, người đừng trách tiểu thư, ai bảo nô gia chỉ là nô tỳ, bị đánh vốn đã là chuyện cơm bữa.”

Cố Văn Viễn đau lòng đưa tay vuốt lên gương mặt Thiền Y: “Nàng không cần tự ti như thế. Nàng sắp trở thành thê tử của ta, từ nay về sau không ai dám khinh thị nàng nửa phần.”

Cố Văn Viễn kéo Thiền Y ra phía sau che chở, ánh mắt thất vọng nhìn ta.

“Tri Vi, nàng xuất thân danh môn, sao lại không hiểu chuyện đến vậy? Thiền Y là chính thê của ta, ta cần cho nàng ấy thể diện của chủ mẫu. Dù sao của hồi môn và giá y của nàng rồi cũng sẽ thuộc về Cố gia, nhường cho Thiền Y thì đã sao?”

Ta từ tay nha hoàn đứng hầu bên cạnh nhận lấy hôn thư, trước mặt tất cả mọi người xé nát.

“Cố Văn Viễn, ta chỉ đáp ứng thành toàn cho ngươi và Thiền Y, chưa từng đồng ý làm thiếp cho ngươi. Thiền Y ngươi có thể mang đi, hôn sự giữa Liễu gia và Cố gia từ đây hủy bỏ.”

2

Cố Văn Viễn nhìn những mảnh giấy đỏ bay lả tả, không khỏi cau chặt mày.

“Liễu Tri Vi, hôm nay là ngày đại hỉ của ta, nàng đừng làm loạn như trẻ con nữa. Nàng yêu ta đến vậy, không gả cho ta thì còn có thể gả cho ai?”

Hắn tiến lại gần ta, cố ý hạ thấp giọng.

“Ta biết nàng không cam tâm bị một nha hoàn giẫm lên đầu, nhưng Thiền Y xứng đáng. Nói thật với nàng, ta là người trùng sinh trở về. Kiếp trước nàng không thể sinh dưỡng con cái, chính Thiền Y đã vì Cố gia sinh con nối dõi. Nàng ấy là công thần lớn nhất của Cố gia, đời này ta nhất định phải bù đắp cho nàng.”

Ta nhìn gương mặt tự luyến của Cố Văn Viễn, chỉ hận không thể lập tức tát thêm một cái nữa.

Ta năm ấy vừa cập kê thì ngã xuống hồ băng, tổn thương bào cung.

Sau khi thành thân với Cố Văn Viễn, ta chủ động đề nghị nạp thiếp cho hắn để nối dõi hương hỏa, hắn lại thề rằng có một mình ta là đủ.

Lời thề còn văng vẳng bên tai, hắn đã nhân lúc say rượu mà sủng hạnh nha hoàn của ta là Thiền Y.

Thiền Y vốn là người dễ sinh dưỡng, chỉ một lần đã có thai.

Thân là quý nữ được đại gia tộc dạy dỗ, ta không làm ầm lên, vẫn giữ trọn bổn phận chủ mẫu một phủ.

Ta thay hắn quản lý hậu trạch, dạy dỗ con cái, để hắn không còn chút nỗi lo về sau.

Nhưng lời trăng trối trước lúc ch /ết của hắn khiến ta hiểu ra, người hiền thê lương mẫu nâng hắn bước lên mây xanh như ta, rốt cuộc vẫn không bằng ái thiếp cùng hắn phong hoa tuyết nguyệt.

Ân cứu mạng của Cố Văn Viễn, ta đã trả hết ở kiếp trước.

Kiếp này, ta chỉ muốn cách hắn thật xa.

“Cố Văn Viễn, ta không hiểu ngươi đang nói gì. Nữ nhi Liễu gia tuyệt không làm thiếp. Số bạc đền tấm hồng cái bị hỏng, ta sẽ sai người đến Cố phủ lấy.”

Ta không muốn để Cố Văn Viễn biết rằng ta cũng đã trùng sinh, cho rằng lời đã nói đến tận cùng, liền xoay người rời đi.

Hắn lại đỏ bừng hai mắt, vội vã kéo mạnh tay áo ta lại.

Hắn cố nén cơn giận: “Tri Vi, nàng không có ký ức tiền thế ta không trách nàng. Nhưng nàng cũng phải nghĩ cho ta chứ. Nếu Thiền Y chỉ là thiếp, con nàng ấy sinh ra sẽ là thứ xuất, ta không thể để con cái của mình lại phải cúi đầu trước người đời.”

Kiếp trước ta từng có ý định nhận đứa trẻ do Thiền Y sinh ra làm con thừa tự dưới danh nghĩa mình, nhưng Thiền Y sợ không có con bên cạnh sẽ mất đi sủng ái và chỗ dựa, liền làm nũng với Cố Văn Viễn, đem đứa trẻ nuôi bên mình.

Rõ ràng đó là quyết định của Cố Văn Viễn và Thiền Y, nay lại đẩy hết tội lỗi lên đầu ta, quả thực vô sỉ đến cực điểm.

“Cố Văn Viễn, ngươi cứ yên tâm, ta Liễu Tri Vi tuyệt không ngăn trở ‘hảo nhân duyên’ giữa ngươi và Thiền Y. Cũng mong ngươi đừng dây dưa với ta nữa. Ngươi muốn cưới ai làm chính thê, lập ai làm đích tử, đều không còn liên quan gì đến ta.”

Ta mạnh tay giật lại ống tay áo, Cố Văn Viễn càng biện bạch thêm một câu, bộ mặt giả dối của hắn lại bị xé toạc thêm một phần.

Cố Văn Viễn ngẩn người nhìn bàn tay mình, trong ngực bỗng dâng lên một khoảng trống rỗng, tựa như nắm cát siết chặt trong tay rốt cuộc vẫn không ngừng tuột mất.

Thiền Y thấy thần sắc Cố Văn Viễn khác lạ, vội bước lên trước, dịu giọng an ủi: “Cố lang, đa tạ người đã vì nô gia mà tranh lấy đến mức này. Nhưng nô gia không để tâm những vật ngoài thân ấy, chỉ cần được gả cho người làm thê tử là đủ. Đồ của tiểu thư, nô gia vạn lần không dám chạm tới.”

Cố Văn Viễn hoàn hồn, cảm động ôm Thiền Y vào lòng.

“Thiền Y, vẫn là nàng hiểu lòng ta nhất. Yên tâm, ta nhất định sẽ cho nàng những điều tốt đẹp nhất.”

Ngay sau đó, ánh mắt hắn lạnh lẽo quét về phía ta, mang theo sự chất vấn như lẽ đương nhiên: “Liễu Tri Vi, Thiền Y xưa nay trung thành với nàng. Nay nàng ấy xuất giá, nàng chuẩn bị cho nàng ấy một phần của hồi môn cũng đâu có quá đáng?”

Ta thong thả chỉnh lại ống tay áo, giọng nói lạnh như băng: “Cố công tử trí nhớ kém thật. Mùa đông bảy năm trước, Thiền Y suýt nữa ch /ết rét giữa tuyết trắng, là ta cứu nàng ấy. Ân cứu mạng ấy nàng còn chưa báo đáp lấy một phần, vậy mà còn có mặt đến hỏi ta đòi của hồi môn sao?”

Thiền Y lúng túng túm lấy ống tay áo Cố Văn Viễn, giọng nghẹn ngào: “Cố lang, nô gia số khổ, xin người đừng vì nô gia mà làm tổn hại tình nghĩa giữa người và tiểu thư…”

Nàng ta muốn dùng bộ dạng ủy khuất nhẫn nhịn ấy khiến những người vây quanh lên án ta, đáng tiếc nàng đã lầm. Không ai là kẻ ngốc, chẳng ai sẽ vì một nô tỳ phản chủ như nàng mà mở lời bênh vực.

Cố Văn Viễn nghiêm giọng quở trách ta: “Liễu Tri Vi, tính tình cứng rắn của nàng quả thật nên mài dũa lại cho tốt. Đợi bảy ngày sau nàng vào cửa, ta nhất định sẽ tìm một bà vú nghiêm khắc dạy nàng quy củ.”

Hắn quay đầu lại, dịu giọng dỗ dành Thiền Y: “Đừng khóc nữa, ta lập tức sai người đến tiệm y phục may sẵn mua cho nàng một bộ giá y tốt nhất. Nàng yên tâm, đợi bảy ngày sau ta rước Liễu Tri Vi vào cửa, những của hồi môn ấy sẽ do nàng, với tư cách chủ mẫu, quản lý toàn bộ.”

Thiền Y ép xuống vẻ hưng phấn nơi đáy mắt, dịu dàng đáp: “Nô gia đều nghe theo Cố lang.”

Dân chúng vây xem rốt cuộc cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra, Cố Văn Viễn bỏ qua tiểu thư Liễu gia tài sắc song toàn không cưới, lại muốn cưới một nha hoàn bên cạnh nàng.

Mọi người xôn xao bàn tán, thanh âm không lớn nhưng chói tai.

“Cố công tử, ngươi hồ đồ rồi! Trăng sáng trên trời không cưới, lại nhất quyết cưới một đống bùn dưới đất sao?”

“Nếu không phải ngươi từng có ân cứu mạng với Liễu tiểu thư, hôn sự này của Liễu phủ nào đến lượt ngươi? Thật là không biết đủ!”

Sắc mặt Cố Văn Viễn chợt trầm xuống, cứng giọng nói: “Chuyện của ba người chúng ta, tự chúng ta sẽ sống cho tốt! Gia sự của Cố mỗ, không phiền chư vị bận tâm.”

Ánh mắt hắn xoay về phía ta, cố ý hạ giọng mềm xuống: “Tri Vi, đừng làm loạn nữa, nàng ở nhà ngoan ngoãn đợi ta. Bảy ngày sau, ta sẽ nạp nàng vào cửa.”

3

“Tiểu tử họ Cố! Ai cho ngươi lá gan chà đạp nữ nhi của ta đến vậy?”

Phụ thân phẫn nộ không kìm được, giơ nắm đấm lên, bị ta một tay kéo lấy ống tay áo.

“Phụ thân, không đáng vì hắn mà động khí.”

Ta giọng điệu bình thản, ánh mắt lướt qua Cố Văn Viễn: “Con đã không muốn gả cho hắn nữa, hiện tại vừa hay thanh toán sạch sẽ.”

Ta đã nhìn rõ bộ mặt thật của Cố Văn Viễn, đời này người ta muốn gả cho, là một người khác.

Kiếp trước phụ thân ta tính tình thẳng thắn, lỡ lời đắc tội hoàng thượng, chính vị ân nhân kia trượng nghĩa đứng ra, hóa giải nghi kỵ của bệ hạ.

Hắn không chỉ có ân với Liễu gia ta, mà còn là trụ cột giữa dòng của quốc gia.

Hắn từng cưỡng ép kéo dài mệnh số của Đại U vương triều thêm hai trăm năm, cả đời bảo vệ sự toàn vẹn của quốc thổ, cuối cùng lại bị khép tội danh phản quốc thông địch.

Phụ thân nói với ta, khi khám xét nhà hắn, phát hiện hắn thanh liêm đến cực điểm, trong phủ trống rỗng không một vật quý.

Trong ám cách nơi thư phòng cất giấu không phải ngân phiếu châu báu, mà là một quyển binh thư.

Hoàng thượng ban quyển binh thư ấy cho phụ thân ta là tướng quân, phụ thân vì không thể cứu được hắn mà nuối tiếc nửa đời, vẫn luôn giữ gìn quyển sách ấy.

Ta mở quyển binh thư ra, đầu ngón tay lướt qua trang giấy chợt khựng lại.

Trên một trang sách, vậy mà lưu lại những dòng chú thích non nớt.

Những nét chữ ấy vì bị người nhiều lần vuốt ve, đã mờ nhạt đi ít nhiều.

Nhưng ta chỉ liếc mắt đã nhận ra, đó rõ ràng là những dòng ta tùy tay viết khi còn thiếu nữ.

Khi ấy ta mới bừng tỉnh, dường như hắn vẫn luôn thầm lặng ái mộ ta.

Bậc lương đống quốc gia như vậy, ta không chỉ phải gả, mà còn phải bảo hộ hắn chu toàn, để hắn không rơi vào độc thủ của gian nhân.

Cố Văn Viễn nghe ta nói với phụ thân rằng không gả, còn cho rằng ta đang làm nũng, bất đắc dĩ lắc đầu.

“Tri Vi, đừng nói lời giận dỗi. Nàng cứ ở trong tướng quân phủ yên tâm chờ gả, bảy ngày ngắn lắm, thoáng chốc là qua.”

Không tranh luận với kẻ ngu xuẩn, ta sợ phụ thân không kìm được lửa giận, liền vội kéo người trở về phủ, sai người “rầm” một tiếng đóng sập đại môn, triệt để ngăn cách gương mặt khiến người ta buồn nôn của Cố Văn Viễn.

Trong hoa sảnh tướng quân phủ, phụ mẫu nhíu chặt mày, lo lắng nhìn ta.

Ta là minh châu được họ nâng niu trong lòng bàn tay mà nuôi dưỡng lớn lên, chưa từng chịu nửa phần ủy khuất.

Hôm nay bị làm nhục như vậy, còn đau hơn cả đánh thẳng vào mặt họ.

“Nữ nhi đừng sợ.”

Phụ thân trầm giọng nói, trong mắt lửa giận vẫn chưa tan, “Ngày mai lên triều, cha nhất định sẽ tham tấu phụ tử Cố gia một bản thật nặng! Nhất định phải khiến tiểu tử kia đích thân tới cửa bồi tội mới thôi.”

Ta nắm lấy tay phụ thân, khẩn thiết nói: “Phụ thân, lời xin lỗi chỉ là thứ yếu. Điều quan trọng là phải bẩm tấu trước ngự tiền, nói rõ hôm nay Liễu gia đã chịu nhục nhã đến mức nào. Nhất định phải để bệ hạ biết, hôn sự này Liễu gia tuyệt không thể thừa nhận nữa.”

Cố gia là dòng dõi thanh lưu, Cố Văn Viễn lại mang danh nghĩa ân nhân cứu mạng, hôn sự này đã sớm khiến bệ hạ lưu tâm.

Bệ hạ đang muốn chế hành các thế lực, vui mừng khi thấy tướng quân phủ cùng thanh lưu liên hôn.

Cho dù hôm nay Cố Văn Viễn làm chuyện hoang đường, Liễu gia muốn đơn phương hủy hôn cũng không dễ.

Trước mắt, chính là thời cơ tuyệt hảo để chúng ta bày tỏ lập trường, đoạn tuyệt quan hệ.

“Nữ nhi yên tâm, cha hiểu.”

Phụ thân tự nhốt mình trong thư phòng viết tấu chương, còn ta thì sai người đem chuyện hôm nay truyền ra ngoài, làm ầm ĩ càng lớn càng tốt.

…………………

Hôm sau, ta đang đứng bên cửa sổ đọc sách, nha hoàn Hạ Hà hớn hở chạy vào.

“Tiểu thư, hôm nay lão gia trên triều đã mắng Cố đại nhân đến mức không còn lời nào để đáp! Bệ hạ nổi giận, lệnh cho Cố công tử phải mang gai chịu tội, lúc này đang quỳ trước cửa phủ ta đấy.”

Quả nhiên không khác dự liệu của ta.

Dẫu hôm qua ta chịu nhục nhã lớn đến vậy, bệ hạ vẫn cố ý muốn Liễu Cố hai nhà kết thân.

Muốn triệt để giải trừ hôn ước này, ta buộc phải thêm một mồi lửa nữa.

Ta đặt quyển sách xuống đứng dậy: “Được, ra ngoài xem.”

Trước cửa phủ, Cố Văn Viễn cõng một bó gai, sắc mặt tái xanh, không biết là vì đau hay vì thẹn.

Hắn ngẩng đầu trừng mắt nhìn ta, trong giọng nói đầy bất cam cùng trách cứ: “Liễu Tri Vi, sớm muộn nàng cũng là người của Cố gia, khiến Cố gia mất hết thể diện, bản thân nàng cũng chẳng được lợi gì, hà tất phải vậy?”

Đến lúc này, hắn vẫn còn chắc chắn rằng ta không gả cho hắn thì không được.

Bên cạnh, Thiền Y phối hợp quỳ xuống khóc nức nở: “Tiểu thư bớt giận! Chỉ cần người chịu buông tha cho Cố lang, nô gia cam nguyện nhường lại vị trí chính thê.”

“Làm càn!”

Cố Văn Viễn một tay siết chặt lấy tay Thiền Y: “Nàng vĩnh viễn là chính thê của ta, còn Liễu Tri Vi… bất quá chỉ đang giận dỗi mà thôi. Trong lòng nàng ấy có ta, sao nỡ thật sự hủy hoại ta chứ?”

Ta hạ mắt, lén véo mạnh vào đùi mình một cái, nước mắt lập tức trào ra.

Chương tiếp
Loading...