Ba Người Yêu Nhau Quá Chật Chội, Trùng Sinh Rồi Ta Rút Lui

Chương 3



Ánh mắt Thiền Y chớp loạn, lập tức khóc lóc phụ họa: “Cố lang nói đúng. Tiểu thư, người đã mất thanh bạch, lại không thể sinh con, cũng chỉ có Cố lang tâm thiện, chịu nạp người vào phủ làm thiếp.”

Ta giơ tay, tát liền hai cái thật mạnh lên mặt hai kẻ trước mắt.

“Đã vội vã đến xin đánh, vậy ta thành toàn cho các ngươi. Ngày ta rơi xuống hồ băng, trên người mặc áo đông dày cộm, lấy đâu ra da thịt chạm nhau? Còn thân thể của ta, đã sớm điều dưỡng khỏe mạnh như xưa.”

Mấy ngày trước, Giang Nghiên đặc biệt thỉnh danh y đến bắt mạch cho ta, nói rõ thân thể ta hoàn toàn khỏe mạnh.

Điều đó có nghĩa, kiếp trước ta cũng có thể sinh dưỡng. Việc không thể sinh con cho Cố Văn Viễn, vốn dĩ không phải vấn đề của ta.

Không đợi Cố Văn Viễn kịp nghĩ thông, Thiền Y đã the thé cắt lời: “Tiểu thư, nói dối không tốt đâu. Người cho dù không sinh được, Cố lang cũng sẽ không ghét bỏ, dù sao bụng nô gia rất biết tranh khí.”

Nàng đổi giọng: “Hiện tại không phải lúc nói những chuyện này, người mau nghĩ cách giúp Cố lang vào Hàn Lâm viện đi, nếu không đời này hắn sẽ vô duyên với Nội các mất.”

Nàng làm bộ muốn lao đầu vào sư tử đá trước cửa: “Nếu người vì Cố lang cưới nô gia làm thê mà không chịu giúp hắn, vậy ta đi ch /ết cho rồi.”

Cố Văn Viễn hoảng hốt lập tức ôm chặt lấy nàng: “Thiền Y, đừng làm chuyện dại dột. Cho dù không vào Nội các, ta cũng sẽ dựa vào tài hoa mà đoạt lại tất cả những gì vốn thuộc về ta.”

Hắn quay sang nhìn ta đầy phẫn nộ: “Liễu Tri Vi, bộ mặt giận dỗi nhỏ nhen của nàng thật sự xấu xí không chịu nổi. Ngày nạp nàng, ta chỉ phái một chiếc tiểu kiệu hai người khiêng, nàng mang theo của hồi môn, từ cửa phụ mà vào phủ là được.”

Ta lười nghe thêm, trực tiếp vẫy tay vào trong phủ: “Người đâu, đem hai thứ bẩn thỉu này đánh ra ngoài cho ta.”

Ngày thành thân cuối cùng cũng tới.

Sính lễ Giang gia chuẩn bị gần như dời trống cả kho, đủ thấy họ coi trọng ta đến mức nào.

Phượng quan hà bội khoác trên người, ta nắm lấy bàn tay thon dài mà rắn rỏi của nam nhân, bước lên kiệu tám người khiêng, trong tiếng nhạc hỉ vang trời mà khởi kiệu rời đi.

Chẳng bao lâu sau khi trước cửa tướng quân phủ tan hết không khí vui mừng, một chiếc tiểu kiệu hai người khiêng cô quạnh mới lững thững đến nơi.

Quản gia Cố phủ lo lắng nhìn quanh bốn phía, hỏi thăm mới biết đích nữ tướng quân phủ đã sớm xuất giá.

Quản gia sợ đến hồn phi phách tán, lập tức quay đầu chạy như điên về Cố phủ.

Xông thẳng tới ngoài thư phòng, hắn thở hổn hển: “Thiếu… thiếu gia! Không xong rồi, Liễu tiểu thư đã gả cho người khác.”

Cố Văn Viễn đột ngột lao ra: “Ngươi nói gì? Nói lại một lần nữa!”

Quản gia vừa định mở miệng, đã bị Thiền Y đột nhiên xuất hiện phía sau lưng Cố Văn Viễn cắt ngang.

Nàng ôm ngực, mày liễu nhíu chặt, bộ dạng yếu ớt không chịu nổi: “Cố lang… nô gia đau ngực dữ dội. Sợ là… không xong rồi…”

Thấy nàng đau đớn như vậy, Cố Văn Viễn chỉ do dự trong chớp mắt, liền bế bổng nàng lên: “Quản gia! Đi nói với Liễu Tri Vi. Nếu còn không biết điều mà làm loạn, ta sẽ giáng nàng xuống làm thông phòng nha hoàn.”

8

Quản gia muốn nói lại thôi, mồ hôi lạnh túa ra. Chứng mê sảng của thiếu gia quả thật càng ngày càng nặng! Liễu tiểu thư đã gả cho người khác, sao còn có thể vào phủ làm thiếp?

Cố Văn Viễn ở bên giường Thiền Y trông suốt một ngày, mãi đến chiều tối mới nhớ tới viện nhỏ hẻo lánh mà hắn “chuẩn bị” cho Liễu Tri Vi.

Đẩy cửa viện ra, chỉ thấy cỏ hoang um tùm, không một bóng người.

Cơn đau âm ỉ quen thuộc nơi ngực lại ập tới, hắn ôm ngực quát quản gia: “Ta rõ ràng đã dặn ngươi sắp xếp cho Liễu Tri Vi ở viện tồi tàn nhất. Người đâu rồi? Ngươi giấu nàng ở đâu?”

Quản gia mồ hôi đầm đìa, vội vàng giơ tay lau trán: “Thiếu gia, Liễu tiểu thư nàng…”

“Thiếu gia! Không xong rồi!”

Nha hoàn của Thiền Y hoảng hốt chạy tới: “Thiếu phu nhân đau ngày càng dữ dội, cứ nói tim như muốn nứt ra, người mau đi xem đi!”

Tiếng khóc của nha hoàn lại một lần nữa cắt ngang lời quản gia.

Trong màn phù dung, Thiền Y nép trong lòng Cố Văn Viễn, khóc đến hoa lê đẫm lệ.

“Cố lang, đều do thân thể hỏng của nô gia không biết tranh khí, làm lỡ đêm động phòng hoa chúc của người và tiểu thư. Tiểu thư sẽ không giận nô gia chứ?”

Cố Văn Viễn thương xót hôn nhẹ lên trán nàng: “Yên tâm đi, nàng ấy là quý nữ được đại gia tộc dạy dỗ. Đã vào Cố gia làm thiếp, tự nhiên phải biết an phận thủ thường.”

Thiền Y nghe vậy, xoay người ôm lấy eo hắn, như con mèo nhỏ khẽ cọ vào lòng hắn, giọng vừa nũng nịu vừa mê hoặc: “Cố lang, nô gia không có nhà mẹ đẻ hiển hách như tiểu thư, chỉ có thể dựa vào sự sủng ái của người. Cầu người thương nô gia thêm chút nữa.”

Dáng vẻ mị hoặc ấy khêu gợi, Cố Văn Viễn làm sao còn nhịn được?

Chuyện đau lòng khó chịu gì đó sớm bị hắn ném lên tận chín tầng mây.

Hắn khẽ gầm một tiếng, ôm người ngã xuống chiếc giường rộng rãi.

Vì đêm qua quá mệt, hai người mãi đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh dậy.

Cố Văn Viễn mặc cho Thiền Y khoác áo ngoài cho mình, ánh mắt lại liên tục liếc ra ngoài cửa.

“Liễu Tri Vi thật là không có quy củ, không biết ngày thứ hai vào cửa phải dâng trà cho chủ mẫu sao?”

Thiền Y khẽ lau khóe mắt, như sắp khóc đến nơi: “Cố lang, chắc muội muội đang giận nô gia. Vì hòa khí trong nhà, nô gia đi bồi tội với nàng ấy vậy.”

Nàng làm bộ định đi, lại bị Cố Văn Viễn kéo mạnh vào lòng.

“Làm càn! Nàng là chủ mẫu, sao có thể cúi đầu trước một thiếp thất? Gia pháp Cố gia chẳng lẽ chỉ để trưng bày sao? Ta lập tức cho nàng ấy biết thế nào là lợi hại!”

Thiền Y ép xuống ý cười hả hê nơi đáy mắt, giả vờ khuyên nhủ: “Cố lang, muội muội da thịt mỏng manh, người đừng thật sự làm nàng bị thương, dọa một chút là được rồi.”

Đúng lúc ấy, cửa bị đẩy ra, Cố phu nhân dẫn theo nha hoàn bà tử bước vào.

Cố phu nhân trầm giọng chất vấn: “Viễn nhi, hôm qua con không phải nói sẽ đón Liễu Tri Vi vào cửa sao? Người đâu?”

Cố Văn Viễn đột ngột đẩy Thiền Y ra, trong mắt lộ rõ vẻ hoảng loạn chưa từng có.

“Mẫu thân, hôm qua Liễu Tri Vi không mang của hồi môn vào phủ sao?”

Cố phu nhân nhíu mày: “Ta còn tưởng con lại bị Thiền Y quấn chân, đổi ngày khác rồi chứ?”

Cố Văn Viễn lập tức phủ nhận: “Không có. Quản gia, ngươi nói đi, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

Quản gia bịch một tiếng quỳ xuống, giọng run rẩy: “Thiếu gia, hôm qua lão nô đã định bẩm báo. Liễu tiểu thư thật sự đã gả cho người khác. Nếu hôm qua thiếu gia đi đuổi theo, có lẽ còn kịp. Bây giờ… tất cả đã muộn rồi.”

Cố Văn Viễn thất thần ngã phịch xuống ghế: “Không thể nào, ngươi nói dối. Liễu Tri Vi yêu ta như vậy, sao có thể gả cho người khác?”

Cố phu nhân bước lên vỗ vai hắn: “Viễn nhi, trước đừng vội kết luận. Con đến Liễu phủ xem thử chẳng phải sẽ rõ sao?”

“Cố lang đừng đi!”

Thiền Y vội vàng ngăn lại.

“Nàng ta nhất định đang lừa người! Chỉ chờ người đến dỗ dành, rồi cả đời nắm thóp người!”

Cố Văn Viễn gật đầu tán đồng: “Thiền Y nói đúng, ta sẽ không mắc lừa. Nàng mấy hôm trước chẳng phải muốn đi đạp tuyết sao? Chúng ta đi ngay bây giờ, để nàng ta tự suy ngẫm cho kỹ.”

Trong lòng dồn nén một cỗ khí, mấy ngày liền Cố Văn Viễn cùng Thiền Y quấn quýt triền miên, Thiền Y cũng đem hết bản lĩnh ra chiều chuộng hắn.

Nhưng dần dần, nhìn dáng vẻ thấp mình lấy lòng có phần cố ý của Thiền Y, trong lòng Cố Văn Viễn lại dấy lên một tia chán ghét.

Hắn xuất thân thanh quý, được nuôi dạy thành tài tử, chỉ có Liễu Tri Vi — quý nữ thế gia được dày công bồi dưỡng — mới thật sự xứng đôi với hắn.

Cố Văn Viễn nghĩ, trước tiên cứ để Liễu Tri Vi làm thiếp một thời gian, mài mòn bớt ngạo khí của nàng.

Ngày sau, lại như kiếp trước.

Liễu Tri Vi làm thê tử vì hắn quản lý hậu trạch, Thiền Y làm thiếp vì hắn trải chăn sưởi ấm, ba người như tiền thế mà hòa hòa mỹ mỹ sống qua ngày.

Như vậy, vừa hoàn thành di nguyện trước lúc ch /ết của hắn muốn lập Thiền Y làm chính thê, lại cũng không thật sự ủy khuất Liễu Tri Vi.

Thế nhưng ba ngày trôi qua, Liễu Tri Vi vẫn không hề xuất hiện.

Cố Văn Viễn rốt cuộc không ngồi yên được nữa, hắn đẩy Thiền Y đang quấn lấy mình ra, vội vã lên xe chạy tới tướng quân phủ.

9

Trước cửa tướng quân phủ người đông như mắc cửi, hôm nay là ngày Liễu tiểu thư hồi môn.

“Phu nhân, cẩn thận dưới chân.”

Giang Nghiên cẩn trọng đỡ ta xuống xe, sợ ta có chút sơ suất nào.

Cố Văn Viễn tận mắt chứng kiến tất cả, như phát điên lao tới.

“Giang Nghiên, đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của ngươi chạm vào nàng, Tri Vi là của ta.”

Ta trở tay, một cái tát vang dội giáng thẳng lên mặt hắn: “Cố Văn Viễn, có bệnh thì đi tìm đại phu, đừng đến trước mặt ta phát điên. Ta là thê tử được Giang Nghiên minh môi chính thú, không có nửa điểm liên quan tới ngươi.”

Đám người xung quanh lập tức xì xào bàn tán, chỉ trỏ về phía Cố Văn Viễn.

“Cố tiến sĩ e là mắc chứng thất tâm phong rồi, còn mơ tưởng để Liễu tiểu thư làm thiếp cho hắn!”

“Buồn cười hơn là, hắn cưới một nha hoàn sủng ái như bảo bối, lại bắt đích tiểu thư tướng quân phủ làm thiếp. Tiến sĩ này rốt cuộc thi đỗ thế nào vậy? Cứ thấy đầu óc hắn có vấn đề.”

Thanh danh và thể diện mà Cố Văn Viễn coi trọng nhất, giờ phút này bị nghiền nát không còn sót lại chút gì.

Hắn hai mắt đỏ ngầu gầm lên: “Im hết cho ta! Đây là gia sự của ta, còn chưa đến lượt các ngươi chỉ tay năm ngón.”

Hắn đột ngột quay sang ta, trong giọng nói đã lộ vẻ cầu khẩn: “Tri Vi, ta hối hận rồi, ta không để nàng làm thiếp nữa. Ta lập tức dùng tam thư lục lễ cưới nàng làm chính thê, cầu nàng đừng cùng Giang trạng nguyên diễn trò lừa ta nữa, được không?”

Gương mặt tuấn mỹ của Cố Văn Viễn lúc này trông vừa đáng thương vừa buồn cười.

Đến nước này, hắn vẫn còn mơ mộng ta sẽ hồi tâm chuyển ý!

“Cố Văn Viễn, ngươi đã cưới người ngày đêm mong nhớ là Thiền Y làm thê tử, còn điều gì không thỏa mãn nữa?”

Cố Văn Viễn liều mạng lắc đầu, như thể làm vậy có thể ngăn ta rời đi.

“Tri Vi, xin lỗi, ta sai rồi. Là ta tham lam không đủ, cá và tay gấu đều muốn giữ. Nhưng cưới Thiền Y rồi ta mới nhìn rõ lòng mình, người ta thật sự yêu là nàng, thê tử của ta cũng chỉ có thể là nàng.”

Thiền Y được nha hoàn dìu, lảo đảo xông tới, khóc lóc kêu gào: “Cố lang, người muốn để Liễu Tri Vi làm chính thê, vậy nô gia tính là gì? Nô gia cũng là nữ nhân người từng thật lòng yêu thương mà.”

Ánh mắt Cố Văn Viễn nhìn nàng, không còn nửa phần dịu dàng, chỉ còn lạnh lẽo và mỉa mai: “Thiền Y, ngươi chỉ là một nha hoàn thấp hèn, được nâng lên làm chính thê một tháng đã là tổ tiên phù hộ rồi, đừng tham lam quá mức.”

Nước mắt lẫn nước mũi của Thiền Y hòa vào nhau, bộ dạng chật vật: “Cố lang, không phải như vậy. Người từng nói, chỉ có nữ tử dịu dàng như nước như nô gia, mới xứng làm chính thê của người.”

Cố Văn Viễn liếc nhanh về phía ta một cái, sợ ta hiểu lầm.

“Câm miệng! Đồ không biết giữ thể diện! Cũng không tự soi gương xem mình là thứ gì, muốn làm thiếu phu nhân Cố gia? Ngươi xứng sao?”

Sự tuyệt tình của Cố Văn Viễn rốt cuộc khiến Thiền Y hiểu ra, những lời mật ngọt nam nhân nói trên giường vốn chẳng thể tin.

Nhưng nàng đã nếm qua vị ngọt của quyền thế chủ mẫu, tuyệt không dễ dàng buông tay.

Nàng ôm bụng khóc: “Cố lang, nô gia làm thiếp cũng không sao, nhưng người không thể ủy khuất cốt nhục của mình chứ?”

Ánh mắt Cố Văn Viễn dừng lại nơi bụng Thiền Y, cuối cùng cũng lộ ra chút dao động.

Thiền Y vội vàng thừa thắng xông lên: “Nô gia tự biết thân phận thấp kém, nhưng tiểu thư không thể sinh con a! Hương hỏa Cố gia chỉ trông cậy vào nô gia! Nếu nô gia chỉ là thiếp, đứa trẻ sinh ra sẽ là thứ xuất. Cầu người chờ đến khi đứa bé ra đời, nhập vào gia phả rồi hãy cưới tiểu thư vào cửa, được không?”

Cố Văn Viễn lập tức quay sang ta, ánh mắt van cầu: “Tri Vi, nàng chờ ta một chút! Chỉ vài tháng thôi! Nàng yên tâm, đợi đứa bé này vừa sinh ra, ta lập tức giáng nàng ta xuống làm thiếp, long trọng rước nàng vào cửa!”

Giang Nghiên dặn người chăm sóc ta cẩn thận, rồi tự mình bước đến trước mặt Cố Văn Viễn.

“Cố công tử, Tri Vi là phu nhân của ta. Nếu ngươi còn dám nói lời ô uế, đừng trách ta không nể tình.”

Thân là trạng nguyên, Giang Nghiên nay đã nhậm chức tại Hàn Lâm viện, tự có khí độ không giận mà uy.

Cố Văn Viễn nhìn chằm chằm vào gương mặt tuấn tú hơn cả mình của Giang Nghiên, nắm tay trong ống tay áo siết đến trắng bệch.

Hắn nghiến răng nói: “Giang Nghiên, tài hoa dung mạo của ngươi quả thực hơn ta. Nhưng xuất thân ngươi không bằng ta, quan trọng nhất là, kiếp trước ta và Tri Vi là phu thê, chúng ta ân ái cả đời.”

“Giang Nghiên, nếu ngươi thật lòng yêu nàng, thì mau cùng nàng hòa ly đi, nếu không ngươi sẽ hại chết nàng. Kiếp trước ngươi thông địch phản quốc, bị hoàng thượng tịch thu gia sản, diệt môn…”

Giang Nghiên nghiêm giọng cắt ngang: “Để chia rẽ ta và Tri Vi, ngươi ngay cả chuyện tiền thế kim sinh hoang đường cũng có thể bịa ra? Đừng si tâm vọng tưởng nữa, ta dù ch /ết cũng sẽ không buông tay Tri Vi. Nàng đã chọn ta, ta sẽ yêu nàng, bảo hộ nàng cả đời.”

10

Cố Văn Viễn đứng ngây tại chỗ, trơ mắt nhìn hai người bước vào phủ, trong lòng trăm mối ngổn ngang.

Vì sao Giang Nghiên lại cho hắn cảm giác như đã yêu Liễu Tri Vi suốt hai đời?

Thiền Y vươn tay kéo lấy ống tay áo Cố Văn Viễn: “Cố lang, tiểu thư đã thay lòng rồi! Chỉ có nô gia mới thật lòng với người. Nô gia và đứa bé sẽ vĩnh viễn không rời xa người.”

Cố Văn Viễn mạnh tay đẩy Thiền Y ngã xuống đất: “Đồ tiện nhân! Nếu không phải ngươi làm loạn giả vờ đau tim giữ chân ta, Tri Vi đã không bị Giang Nghiên cướp mất. Người đâu, lột bộ lụa là trên người nàng ta xuống! Đổi thành vải thô, đuổi khỏi chủ viện, ném vào gian phòng hạ nhân tồi tàn nhất.”

Thiền Y thét chói tai, né tránh tay gia đinh: “Cố lang, người không thể đối xử với nô gia như vậy, trong bụng nô gia còn mang cốt nhục của người.”

Cố Văn Viễn cười độc địa: “Đứa bé trong bụng ngươi ta sẽ nhận, nhưng ta vĩnh viễn không để các ngươi mẫu tử nhận nhau. Ta sẽ nói với nó rằng ngươi chỉ là một nô tỳ hèn hạ nhất.”

Toàn thân Thiền Y lạnh buốt, người nam nhân trước mắt đâu còn là công tử như ngọc, rõ ràng là ác quỷ.

Nhưng trong xương tủy nàng cũng ẩn giấu một phần ngoan độc: “Cố Văn Viễn, ngươi đủ tàn nhẫn! Nhưng đứa bé ở trong bụng ta, ngươi không cho nó nhận ta sao? Được! Vậy nghiệt chủng này ta không sinh nữa, ta lập tức g/iết nó.”

Ánh mắt Cố Văn Viễn u ám: “Hừ, chuyện này không do ngươi quyết. Người đâu, kéo nàng ta đi.”

Trong thư phòng Cố gia, vò rượu lăn lóc đầy đất.

Cố Văn Viễn ngửa đầu uống ừng ực, nước mắt hòa cùng rượu chảy vào cổ áo, trong cổ họng bật ra tiếng nức nở như dã thú.

Hắn ôm vò rượu lẩm bẩm: “Tri Vi, nếu có thể làm lại, ta ch /ết cũng không để Thiền Y làm thê. Không có nàng, ta thật sự sống không nổi…”

Một bàn tay đột ngột giật lấy vò rượu, “rầm” một tiếng ném vỡ!

“Viễn nhi, con còn muốn tự hành hạ mình đến bao giờ? Nếu đã thích, thì đánh thức tinh thần lên mà đoạt người về.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...