BẮC SÓC CÓ TRĂNG

Chương 6



Sau đó ta lấy từ trong ngực ra chiếc bùa bình an xiêu vẹo kia, nhét vào tay hắn.

Hắn cúi đầu nhìn một cái, sững lại.

“Đây là gì?”

“Bùa bình an.”

Ta quay mặt đi, có chút ngượng ngùng.

“Ta khâu đấy. Xấu thì xấu ca.yo/t thật… nhưng ngươi phải mang theo.”

Hắn không nói gì.

Ta lén ngẩng đầu nhìn hắn, lại phát hiện hắn đang cười.

Không phải kiểu cười kiềm chế, nhàn nhạt thường ngày.

Mà là thật sự đang cười.

Ánh mắt cong lên, giống như ánh trăng rơi xuống mặt hồ.

“Được.”

Hắn nói.

“Ta mang theo.”

Hắn cất bùa bình an vào trong ngực, đặt ngay vị trí sát tim.

Ta nhìn động tác ấy của hắn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó nói.

Người của phụ thân ta sáng nay cũng đã tới.

Chỉ thấy người ấy dắt ngựa đi tới, đứng đợi ta lên đường.

Ta xoay người lên ngựa, cúi đầu nhìn Ôn Việt.

“Ôn Việt.”

“Ừ?”

“Chờ ngươi trở về.”

Hắn khẽ gật đầu.

Ta thúc ngựa rời đi, không quay đầu lại.

Nhưng ta biết, hắn vẫn luôn đứng ở đó, nhìn theo bóng lưng ta, nhìn ta đi mãi, đi mãi, cho đến khi biến mất.

Nhị Hổ Tử đi theo phía sau ta, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại.

“Cô nương,” hắn nhỏ giọng hỏi, “chúng ta thật sự cứ thế mà đi sao?”

“Ừ.”

“Vậy còn tướng quân…”

“Chúng ta về kinh tra án.”

Ta nói.

“Rồi đón hắn trở về.”

11

Vài ngày sau, chúng ta tới Thịnh Kinh.

Cổng thành Thịnh Kinh từ từ mở ra trước mắt ta, hơi thở quen thuộc ập tới.

Phủ Tề vương vẫn như cũ.

Cổng son cao lớn, trước cửa là hai con sư tử đá uy nghi.

Tên tiểu tư giữ cửa vừa nhìn thấy ta, mắt suýt lồi ra ngoài, vừa lăn vừa bò chạy vào trong.

“Quận… quận chúa trở về rồi!”

Ta mặc kệ hắn, bước qua ngưỡng cửa, đi thẳng vào trong.

Đi qua cổng hoa, vòng qua bức bình phong, vừa bước vào viện thứ hai, ta đã chạm mặt người đang đi tới.

Tề Yên Nhiên.

Nàng ta mặc một bộ y phục mới tinh, búi tóc cao, dáng vẻ của một thiếu phụ đã xuất giá.

Khoảnh khắc nhìn thấy ta, sắc mặt nàng ta lập tức tái nhợt, giống như gặp phải quỷ.

“Tỷ… tỷ…”

Giọng Tề Yên Nhiên run rẩy.

Ta không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn nàng ta.

Nàng ta gầy đi.

Dưới mắt hằn quầng thâm, dung nhan tuy được trang điểm tinh xảo hơn trước, nhưng vẫn không giấu nổi vẻ hoảng hốt nơi đáy mắt.

Mới xuất giá hơn một tháng, vậy mà đã tiều tụy đến thế này sao?

“Tỷ tỷ!”

Nàng ta bỗng nhào tới, trong mắt lập tức dâng đầy nước.

“Tỷ đã trở về rồi! Muội còn tưởng… còn tưởng tỷ gặp chuyện bất trắc! Muội lo cho tỷ vô cùng…”

Ta nghiêng người tránh sang một bên.

Nàng ta nhào hụt, thân hình lảo đảo, suýt nữa ngã xuống.

“Lo sao?”

Ta nhìn nàng ta.

“Lo cho ta… nên mới nhờ cữu phụ ‘chiếu cố’ ta thật chu đáo?”

Sắc mặt nàng ta lập tức trắng bệch.

Đúng lúc ấy, thứ mẫu Vương thị từ chính phòng vội vã chạy ra.

Vừa nhìn thấy ta, vẻ mặt bà ta lập tức trở nên vô cùng đặc sắc.

“Quận chúa đã hồi phủ rồi! Ôi chao, thiếp nhớ quận chúa đến phát điên!”

Bà ta bước nhanh tới, đưa tay định kéo lấy ta.

“Dọc đường hẳn vất vả lắm? Mau vào phòng nghỉ đi, thiếp sai người chuẩn bị nước nóng.”

“Vương di nương.”

Ta nhìn bà ta, giọng điệu không nặng không nhẹ.

“Những ngày ta rời phủ… bà ngủ ngon chứ?”

Tay bà ta khựng lại giữa không trung.

“Ta thì ngủ không được ngon cho lắm.”

Ta thong thả nói.

“Trong hoang dã, trên đống cỏ khô, giữa đao sơn hỏa hải lăn qua lăn lại một vòng, đến một giấc ngủ yên cũng chẳng có.”

“Trái lại nghe nói bà và Yên Nhiên… ngủ rất an ổn?”

Mặt Vương thị lúc xanh lúc trắng.

Tề Yên Nhiên đứng bên cạnh, nước mắt vẫn rơi lã chã, nhưng một chữ cũng không thốt nên lời.

Ta bước tới trước mặt nàng ta, cúi đầu nhìn người muội muội thấp hơn ta nửa cái đầu này.

“Yên Nhiên.”

Ta khẽ vỗ nhẹ lên mặt nàng ta.

“Tỷ từng dạy muội rồi.”

“Muốn thứ gì, thì đường đường chính chính mà tranh.”

“Những thứ dùng thủ đoạn đoạt được… ôm trong tay không thấy bỏng sao?”

Toàn thân nàng ta run rẩy, môi run lên, nhưng vẫn không nói được một lời.

Ta thu tay lại, đưa mắt nhìn khắp sân.

Đám nha hoàn và gia nhân đứng đầy viện, ai nấy đều nín thinh như ve mùa đông.

Ta khẽ hất cằm.

“Còn đứng đó làm gì?”

“Ta đã hồi phủ rồi.”

“Nước nóng, cơm canh, y phục sạch… chuẩn bị đi.”

Mọi người như vừa tỉnh mộng, lập tức tản ra như đàn ong vỡ tổ.

Ta không nhìn thêm hai mẹ con kia nữa, quay người đi thẳng về viện của mình.

Ta vừa ngồi xuống, trà còn chưa kịp uống một ngụm, phụ thân đã tới.

Sắc mặt ông tái xanh.

Vừa bước vào phòng, ông đã phất tay cho toàn bộ hạ nhân lui ra.

“Quỳ xuống.”

Ta ngoan ngoãn quỳ xuống.

Ông đi đi lại lại trong phòng, qua lại bảy tám vòng, cuối cùng dừng lại, chỉ thẳng vào mũi ta.

“Con có phải phát điên rồi không?”

“Hả?”

“Một mình đào hôn, một mình chạy tới Bắc Sóc, một mình gây náo loạn khắp nơi!”

“Con chán sống rồi phải không!”

Ta không nói gì.

“Chuyện của Ôn gia con cũng muốn nhúng tay vào?”

“Ôn Việt còn lo chưa xong cho mình, con còn chạy tới!”

“Con có biết có bao nhiêu người đang nhắm vào cái mạng này của con không!”

Giọng ông càng lúc càng lớn.

“Nếu con ch /ết ở bên ngoài… ta… ta biết ăn nói thế nào với mẫu thân con!”

Câu cuối cùng, giọng ông bỗng khàn đi.

Ta ngẩng đầu nhìn ông.

Phụ thân đã già rồi.

Hai bên tóc mai bạc đi nhiều hơn so với lúc ta rời phủ, những nếp nhăn nơi khóe mắt cũng sâu thêm.

Ông đứng đó, giận đến run người.

Nhưng trong đáy mắt… rõ ràng là nỗi sợ hãi sau khi suýt đánh mất thứ gì đó.

“Phụ thân.”

Ta khẽ nói.

“Con xin lỗi.”

Ông sững người.

“Để phụ thân phải lo lắng rồi.”

Ta nói.

“Nhưng con nhất định phải đi.”

Ông trầm mặc rất lâu.

Sau đó nặng nề thở dài một tiếng, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

“Uyển nhi,”

Ông hạ thấp giọng.

“Con không thể… thích người khác sao?”

Ta nhìn thẳng vào mắt ông, từng chữ từng chữ nói rõ ràng.

“Không thể.”

Ông mở miệng, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt xuống.

“Thằng nhóc Ôn Việt đó…”

Ông lắc đầu.

“Con biết nó là người thế nào không? Con có biết phụ thân nó…”

“Con biết.”

Ta cắt ngang lời ông.

“Con đều biết.”

“Nhưng con vẫn thích hắn.”

“Từ nhỏ đã thích, vẫn luôn thích.”

“Cả đời này… con chỉ thích một mình hắn.”

Phụ thân nhìn ta rất lâu.

Sau đó ông đứng dậy, quay người đi ra ngoài.

Đi đến cửa, ông dừng bước, nhưng không quay đầu lại.

“Tùy con vậy.”

Ông nói.

“Nhưng con phải nhớ.”

“Có những chuyện… phải biết dừng đúng lúc.”

“Còn sống… quan trọng hơn tất thảy.”

Nói xong, ông đẩy cửa bước ra.

Ta vẫn quỳ tại chỗ, nhìn theo bóng lưng ông, trong lòng chua xót.

Phụ thân.

Xin lỗi người.

Nhưng chuyện này… con nhất định phải tra.

12

Ngày hôm sau, ta dẫn Nhị Hổ Tử ra ngoài. Đây là lần đầu hắn đặt chân tới Thịnh Kinh, hai con mắt gần như không đủ dùng, vừa đi vừa đảo nhìn khắp bốn phía, miệng thì không ngừng lẩm bẩm, hết trầm trồ lại xuýt xoa: “Trời ơi… con phố này lớn gấp mười lần làng tụi ta… Trời ơi… cái lầu kia còn cao hơn cả núi sau làng nữa…”

Ta nghe đến buồn cười, bèn quay sang nói: “Đừng ‘trời ơi’ nữa, đi sát theo ta, lạc rồi thì chẳng ai đi tìm ngươi đâu.”

Hắn vội vàng gật đầu lia lịa: “Dạ dạ, cô nương cứ yên tâm! Ta theo sát lắm mà!”

Ta dẫn hắn đi về phía nam thành. Ở nơi đó có một con hẻm nhỏ, bên trong ẩn mình vài vị lão nghệ nhân, người thì rèn sắt, người đúc kiếm, người khắc chữ, tất cả đều là tay nghề gia truyền nhiều đời.

Thanh đoản đao Ôn Việt tặng ta, ta muốn khắc lên đó một hình trăng khuyết. Ta đưa đao cho lão thợ rèn, dặn rõ kiểu dáng cần khắc, rồi hẹn ba ngày sau quay lại lấy.

Vừa bước ra khỏi con hẻm, ta chợt nhìn thấy bên kia đường, trước cửa một tiệm phấn son, có một người đang đứng đó. Áo xanh, mũ ngọc, dáng người thẳng tắp như cây tùng.

Triệu Cảnh An.

Hắn cũng nhìn thấy ta.

Trong khoảnh khắc ấy, trên gương mặt hắn thoáng qua quá nhiều cảm xúc: kinh ngạc, không tin nổi, rồi còn có một tia… hoảng loạn khó che giấu.

Ta khẽ cong môi, nhấc chân bước thẳng về phía hắn: “Triệu muội phu, thật là trùng hợp.”

Hắn đứng yên tại chỗ, nhìn ta từng bước tiến lại gần. Đôi mắt vốn luôn ôn nhu như ngọc của hắn lúc này cuộn lên những tầng cảm xúc phức tạp.

“Ngươi…” giọng hắn khàn đi, “ngươi đã trở về?”

“Thế nào?” ta mỉm cười nhìn hắn, “rất bất ngờ sao, hay là… rất thất vọng?”

Hắn không trả lời, chỉ lặng lẽ im lặng.

Ánh mắt ta lướt qua phía sau hắn, vừa lúc thấy tiểu nhị của tiệm phấn son đang nhét vào tay thị vệ của hắn một chiếc túi lớn, túi căng phồng, nhìn qua cũng biết bên trong chứa đầy đồ.

“Muội phu mua gì vậy?” ta liếc sang một cái, giọng điệu thản nhiên, “mua phấn son cho Yên Nhiên sao? Phu thê các ngươi… thật là ân ái.”

Sắc mặt hắn khẽ biến, lập tức nghiêng người, che đi tầm nhìn của ta.

“Chỉ là vài món đồ bình thường thôi.” hắn nói.

Ta khẽ cười, cũng không hỏi thêm.

“Vậy ta không làm phiền muội phu nữa.”

Ta xoay người định rời đi, nhưng vừa bước được vài bước thì bỗng dừng lại, quay đầu nhìn hắn: “Phải rồi, chuyện đêm đó… ta vẫn luôn muốn hỏi ngươi.”

Cơ thể hắn lập tức cứng lại.

“Phát tiễn đó của ngươi,” ta nhìn thẳng vào mắt hắn, chậm rãi hỏi, “là bắn lệch… hay là cố ý bắn lệch?”

Hắn không nói gì, chỉ có bàn tay buông bên người khẽ siết lại, khớp ngón tay hơi trắng bệch.

Ta thu ánh mắt về, dẫn theo Nhị Hổ Tử quay người rời đi.

Đi được một đoạn khá xa, Nhị Hổ Tử mới nhỏ giọng hỏi: “Cô nương, người đó là ai vậy?”

“Muội phu của ta.” ta đáp.

“Ồ…” hắn gãi đầu, rồi lại ngập ngừng nói tiếp, “nhưng ánh mắt hắn nhìn cô nương… sao lại…”

“Sao?”

“Khó nói lắm…” Nhị Hổ Tử suy nghĩ hồi lâu mới bật ra được một câu, “giống như hồi nhỏ ta nhìn xiên hồ lô đường của Nhị Nha nhà bên, muốn ăn mà lại không ăn được, vừa thèm lại vừa ấm ức.”

Ta nghe vậy không nhịn được bật cười.

13

Qua một ngày, ta lại dẫn Nhị Hổ Tử ra ngoài, định tới hiệu vải mua vài thước vải hạ để may y phục. Vừa rẽ qua góc phố, từ xa đã thấy một bóng người quen thuộc bước ra khỏi hiệu vải, áo bào chỉnh tề, dáng người thanh nhã, không ai khác chính là Triệu Cảnh An.

Hắn cũng nhìn thấy ta, bước chân khựng lại trong chốc lát, rồi rất nhanh làm ra vẻ như không hề để ý, xoay người đi về hướng khác.

“Lại là hắn.” Nhị Hổ Tử đứng bên cạnh lẩm bẩm một câu, rồi nghiêng đầu hỏi ta, “Cô nương, người này sao cứ hay đụng mặt cô vậy?”

Ta không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng lưng hắn. Ánh mắt ta dừng lại phía sau hắn, nơi mấy tên tiểu nhị đang khiêng đồ lên xe ngựa. Đó là mấy cuộn hàng được bọc kín bằng vải dày, số lượng không ít, nhìn qua đã thấy không giống loại hàng hóa bình thường.

Ta lập tức bước vào hiệu vải.

“Chưởng quỹ,” ta gọi.

“Vị công tử vừa rồi mua thứ gì vậy?”

Chưởng quỹ vừa thấy ta liền vội vàng nở nụ cười nịnh nọt: “Bẩm quận chúa, chỉ là vải hạ bình thường trong phủ dùng thôi ạ.”

“Ồ?” ta thuận tay vuốt nhẹ tấm vải trên quầy, giọng điệu hờ hững, “ta thấy cách bọc vải kia… không giống vải hạ cho lắm, hơn nữa trông còn khá nặng.”

Nụ cười trên mặt chưởng quỹ khựng lại một thoáng, nhưng rất nhanh đã trở về bình thường: “Quận chúa tinh mắt. Bên trong còn kèm thêm một ít hương liệu xua rắn rết muỗi mòng, là Triệu công tử nhờ tiệm chúng tôi mua giúp.”

Nghe vậy, ta biết hỏi thêm cũng chẳng được gì, liền gật đầu cho qua, chọn đúng loại vải kia, trả tiền rồi rời đi.

Vừa bước ra khỏi cửa, ta liền thấp giọng nói với Nhị Hổ Tử: “Theo dõi lô hàng đó, xem cuối cùng được chở tới đâu.”

Trở về phủ Tề vương, ta vừa bước vào chính sảnh thì đã thấy Tề Yên Nhiên đang ngồi ở đó. Gần đây nàng ta trở về khá thường xuyên.

Thấy ta bước vào, nàng ta theo bản năng đứng dậy, nụ cười trên môi có phần gượng gạo: “Tỷ tỷ tới rồi.”

Lần này hiếm khi ta chủ động ngồi xuống bên cạnh nàng ta. Ta đặt cuộn vải vừa mua lên bàn, đưa cho nàng ta xem: “Yên Nhiên, muội xem tấm vải này thế nào? Ta vừa mua ở hiệu vải.”

Tề Yên Nhiên nhận lấy, cẩn thận xem qua một lượt rồi gật đầu: “Đẹp lắm, hoa văn này năm nay đang thịnh hành.”

“Muội thích sao?” ta mỉm cười. “Vậy tặng muội.”

“Đa tạ tỷ tỷ.” Tề Yên Nhiên cười nhận, nhưng ánh mắt chỉ lướt qua tấm vải một lần, rõ ràng không mấy để tâm.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...