Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
BẮC SÓC CÓ TRĂNG
Chương 9
Một bước, hai bước, ba bước.
Rồi dừng lại trước mặt ta, cúi đầu nhìn ta.
“Thư, ta đã nhận được.” Hắn nói, giọng khàn khàn.
Ta mở miệng, nhưng không nói được lời nào.
Hắn đưa tay vào ngực áo, lấy ra một vật.
Đó là chiếc bùa bình an méo mó do chính tay ta khâu.
“Ta vẫn luôn mang theo.”
Nước mắt ta lập tức trào ra, thế nào cũng không ngăn được.
“Ôn Việt,” ta nghe thấy giọng mình run lên dữ dội, “phụ thân ta ông ấy…”
“Ta biết.”
Hắn cắt ngang lời ta.
Ta sững lại.
“Ta đều biết.” Hắn nói. “Từ khi đến Bắc Sóc, ta vẫn luôn điều tra. Những gì tra ra… còn nhiều hơn những gì nàng biết.”
“Vậy ngươi…”
“Tề Uyển.”
Hắn nhìn ta, trong mắt cuộn trào vô số cảm xúc.
“Ta từng hận ông ấy. Hận suốt bốn năm.”
Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn hắn.
“Nhưng đêm đó, khi nàng ngất đi dưới đáy hố, khi ta ôm nàng trong lòng, ta bỗng hiểu ra một chuyện.”
“Chuyện gì?”
Hắn đưa tay, khẽ vén lọn tóc rối trước trán ta ra sau tai, động tác rất nhẹ, như thể sợ làm ta đau.
Hắn nhìn ta thật lâu, ánh mắt sâu thẳm như có vô vàn điều chưa nói.
“Tề Uyển.” Hắn khẽ gọi, giọng trầm xuống.
“Nếu ta hận nàng… thì ta sẽ chẳng còn lại gì nữa.”
Hắn dừng lại một chút, rồi tiếp lời, giọng chậm rãi hơn.
“Ngay khi phát hiện nàng rời Thịnh Kinh…thúc ngựa chạy đến Bắc Sóc. Phụ thân nàng đã gửi thư cấp báo cho ta.”
Ta khựng lại.
Hắn nhìn ta, ánh mắt vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng nơi đáy mắt lại dâng lên một tầng cảm xúc rất sâu.
“Trong thư ông nói nàng đã rời Thịnh Kinh, một mình lên đường đến Bắc Sóc. Đường xá xa xôi, lại đầy thổ phỉ và hiểm địa, ông lo nàng gặp chuyện bất trắc, nên nhờ ta đón đầu mà bảo hộ an nguy cho nàng.”
“Vừa nhận được thư, ta lập tức điều người đi khắp các ngả đường tìm nàng.”
Hắn khẽ thở ra một hơi, như nhớ lại chuyện đêm đó.
“Đến khi tra ra nàng đang ở chỗ họ Vương, ta lập tức chạy tới. Nhưng khi đến nơi, thấy nàng đã được họ chăm sóc, có người sắc thuốc, có người trông nom, ta mới yên lòng đôi chút. Ta không muốn làm kinh động đến nàng, chỉ âm thầm ở lại bên ngoài, coi như thay nàng chặn hết những nguy hiểm có thể đến gần.”
Hắn khẽ dừng lại, giọng thấp xuống.
“Huống hồ… khi ấy ta cũng chưa có đủ o.tca/y dũng khí để đứng trước mặt nàng.”
Ta nhìn hắn, trái tim bỗng đập mạnh.
“Sau đó… ngọn lửa bốc lên.”
Giọng hắn khẽ trầm xuống.
“Ta nhìn thấy bóng nàng lao ra từ trong biển lửa. Khi ấy nàng đã không còn sức nữa, bước chân loạng choạng, giống như chỉ cần ngã xuống là sẽ không đứng dậy được nữa.”
Hắn đưa tay khẽ siết lấy tay ta.
“Ta chỉ kịp đuổi tới… đỡ lấy nàng.”
Hắn cúi đầu nhìn ta, ánh mắt dịu lại.
“Nếu không có bức thư của phụ thân nàng… ta cũng sẽ chẳng còn lại gì nữa.”
Nước mắt ta lại trào ra.
“Ôn Việt…”
“Phụ thân nàng là phụ thân nàng, nàng là nàng.” Hắn nói. “Ta phân biệt rất rõ.”
Ta không kìm được nữa, lao vào lòng hắn, vùi mặt vào vai hắn.
Trên người hắn có mùi m/áu tanh, mùi gió cát, còn có cả mùi hương gỗ tùng nhàn nhạt quen thuộc mà ta vẫn nhớ.
Hắn khẽ ôm lấy ta, cằm tựa lên đỉnh đầu ta.
“Tề Uyển.”
“Ừ?”
“Những gì nàng viết trong thư… còn tính không?”
Ta ngẩng đầu khỏi lòng hắn, nhìn vào mắt hắn.
Ánh mặt trời từ phía sau chiếu tới, rơi lên gương mặt hắn, rơi lên vết sẹo cũ nơi chân mày, cũng rơi vào đôi mắt hắn, nơi ánh sáng và bóng tối đan xen sâu thẳm.
“Còn.” Ta nói. “Từ trước đến nay vẫn luôn tính.”
Hắn cười.
Không phải kiểu cười khẽ kiềm chế thường ngày, mà là nụ cười thật sự.
Khóe mắt cong lên, như ánh trăng Bắc Sóc rơi vào buổi sớm của Thịnh Kinh.
21
Chuyện về đêm ấy, ta không tận mắt chứng kiến.
Tất cả đều là Nhị Hổ Tử sau này chậm rãi kể lại cho ta nghe, từng câu từng chữ, như thể mỗi một chi tiết vẫn còn vương mùi khói lửa, m/áu tanh và tro bụi của đêm phản loạn ấy.
Đêm đó, Triệu gia cuối cùng cũng xé toạc lớp mặt nạ trung thành đã đeo suốt bao năm.
Người cầm đầu chính là Triệu tể tướng, phụ thân của Triệu Cảnh An.
Nghe nói khi ấy ông ta đứng trên lầu cao của phủ tể tướng, mặc triều phục chỉnh tề như thể vẫn còn đang dự triều, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía hoàng thành.
Bao năm làm quyền thần trong triều, một tay thao túng thế cục, ông ta đã quen đứng dưới một người trên vạn người.
Nhưng quen không có nghĩa là cam tâm.
Dã tâm ấy, giống như một ngọn lửa âm ỉ cháy dưới lớp tro tàn suốt nhiều năm, cuối cùng cũng chờ được đêm ấy để bùng lên.
Theo kế hoạch của Triệu tể tướng, tư binh bí mật đã được tập kết ngoài thành từ nhiều ngày trước, còn những mật thám cài cắm trong kinh thành cũng đồng loạt hành động.
Khi tín hiệu được phát ra, những cánh cửa vốn yên tĩnh của Thịnh Kinh đồng loạt bị phá tung, vó ngựa dồn dập, binh khí va chạm, cả kinh thành như bị xé toạc khỏi giấc ngủ.
Còn Triệu Cảnh An, con trai duy nhất của ông ta, từ đầu đến cuối đều chỉ là một quân cờ trong bàn cờ do chính phụ thân mình bày ra.
Nghe Nhị Hổ Tử nói, đêm ấy Triệu Cảnh An mặc chiến giáp, dẫn theo một đội tinh binh xông thẳng vào kinh thành, như thể tất cả vinh quang và tương lai đều đã được định sẵn.
Có lẽ hắn tin rằng, chỉ cần đêm nay thành công, ngày mai thiên hạ sẽ đổi chủ, còn hắn sẽ trở thành người thừa kế quyền lực mà phụ thân đã dốc cả đời mưu tính.
Nhưng bọn họ không ngờ rằng, phụ thân ta đã sớm nhìn thấu tất cả.
Ngay từ khi những dấu hiệu đầu tiên xuất hiện, ông đã âm thầm điều động cấm quân, từng lớp từng lớp siết chặt vòng vây, để đến khi Triệu gia thật sự giương cờ phản loạn, toàn bộ kế hoạch của bọn họ đã rơi thẳng vào chiếc lưới được giăng sẵn từ trước.
Đêm ấy, trong kinh thành ánh lửa đỏ rực, đao kiếm giao nhau, tiếng hô gi/ết vang vọng suốt nửa bầu trời.
Nhưng cuộc phản loạn mà Triệu tể tướng dốc hết tâm huyết chuẩn bị nhiều năm, cuối cùng lại sụp đổ chỉ trong vài canh giờ.
Nghe nói khi cấm quân phá vào phủ tể tướng, Triệu tể tướng vẫn đứng yên trong đại sảnh, sắc mặt bình tĩnh đến lạnh lùng, như thể ngay cả khi thất bại đã đến trước mắt, ông ta vẫn không chịu thừa nhận rằng bàn cờ mình dày công bố trí lại bị lật đổ nhanh đến vậy.
Còn Triệu Cảnh An thì bị bắt sống trong hoàng cung.
Lúc bị áp giải, hắn vẫn mặc chiến giáp, gương mặt dính đầy m/áu và bụi tro, ánh mắt vừa hoảng loạn vừa trống rỗng, giống như đến tận khoảnh khắc bị trói lại hắn vẫn chưa thể hiểu vì sao mọi thứ lại sụp đổ nhanh đến thế.
Một đêm trước đó, hắn còn tưởng mình sắp nắm cả thiên hạ.
Chỉ sau vài canh giờ, tất cả đã hóa thành tro bụi.
Còn Tề Yên Nhiên…
Nàng ta khi ấy đã hoàn toàn không còn dáng vẻ dịu dàng đoan trang của tiểu thư danh môn nữa.
Trong cơn hỗn loạn của đêm phản loạn, khi nghe thấy tiếng hò hét trong phủ, nàng ta lén thay y phục, định lợi dụng lúc binh mã giao tranh mà trốn khỏi Thịnh Kinh.
Nhị Hổ Tử nói rằng nàng ta chạy rất nhanh, nhanh đến mức như thể phía sau có vô số oan hồn đang đuổi theo, váy áo lấm lem, tóc tai rối loạn, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi.
Nhưng nàng ta vẫn không kịp.
Ngay khi vừa đến cổng thành, nơi nàng tưởng rằng chỉ cần bước thêm một bước nữa là có thể thoát khỏi tất cả, cổng thành đã đóng chặt từ lâu.
Binh sĩ cấm quân đứng thành hàng dưới ánh đuốc lạnh lẽo, từng thanh trường thương chặn ngang con đường duy nhất còn lại của nàng.
Con đường mà nàng dốc hết sức lực chạy đến, hóa ra ngay từ đầu đã là đường cụt.
22
Khi nàng ta bị áp giải trở về, cả người chật vật, trên mặt đã không còn vẻ dịu dàng ngày trước.
Nhìn thấy ta, nàng bỗng cười lớn, cười đến điên dại.
“Tỷ, tỷ tưởng mình thắng rồi sao?”
Nàng hét lên.
“Tỷ sẽ chẳng có được gì cả! Hắn… hắn căn bản không thể nào cưới tỷ!”
Ta không nói gì, chỉ nhìn nàng bị kéo đi.
Nàng không hiểu.
Điều ta muốn, vốn dĩ chưa từng là thắng thua.
Sau đó Tề Yên Nhiên phát điên.
Từ miệng nàng, Nhị Hổ Tử mới biết được một chuyện…mũi tên kia quả thật đã lệch đi.
Đêm ấy, mệnh lệnh g/iết ta được truyền xuống từ chính Triệu tể tướng, lạnh lùng, dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào.
Triệu Cảnh An đứng trên sườn núi, giương cung trong màn đêm, mũi tên đã đặt lên dây, đầu tên nhắm thẳng vào tim ta từ khoảng cách đủ gần để chỉ cần buông tay là mọi thứ sẽ lập tức kết thúc.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc dây cung căng đến cực hạn, khi mũi tên chỉ còn chờ một nhịp thả tay để lao đi, trong đầu hắn bỗng hiện lên những ký ức tưởng như đã bị chôn vùi từ rất lâu — một ánh mắt quen thuộc, một tiếng cười năm cũ, một đoạn quá khứ chưa kịp cắt đứt hoàn toàn.
Chỉ một thoáng do dự, chỉ một nhịp rung rất khẽ trong lòng, nhưng đối với một mũi tên đã căng trên dây, chừng đó cũng đủ làm thay đổi tất cả. Mũi tên xé gió lao đi, nhưng không còn thẳng tắp như mệnh lệnh của phụ thân hắn, mà chệch đi nửa tấc, cuối cùng cắm sâu vào vai ta thay vì xuyên thẳng vào tim.
Chỉ là đến tận bây giờ ta vẫn không biết, vào khoảnh khắc ấy Triệu Cảnh An đã cố ý nới tay, chủ động làm lệch mũi tên… hay chính những suy nghĩ dâng lên trong lòng đã khiến hắn trong một thoáng không còn giữ được sự vững vàng, để mũi tên rời dây cung mà chệch khỏi quỹ đạo ban đầu.
Nhưng rốt cuộc, đáp án của chuyện đó đối với ta cũng đã không còn quan trọng nữa.
23
Cuối cùng, cả phủ Triệu gia bị phán t/ử.
Trước ngày hành hình, nghĩ đến chút tình nghĩa xưa kia, ta đi gặp Triệu Cảnh An một lần.
Nhưng hắn cũng đã phát điên.
Chỉ cầm một sợi dây đỏ, không ngừng gọi tên ta, miệng liên tục nói xin lỗi.
Ta chậm rãi bước lại gần.
Hắn lại bỗng hoảng sợ, rồi bật khóc nức nở.
Thôi vậy.
Ta đặt xuống một hộp bánh hoa đào, coi như lời từ biệt.
Còn phụ thân, sau chuyện ấy đã vào cung thỉnh tội với Tề Hoàng.
Tề Hoàng niệm tình huynh đệ, lại xét thấy lần này phụ thân lập công bảo vệ quốc gia, công tội coi như bù trừ, vốn định tha cho ông.
Nhưng phụ thân nhất quyết không chịu.
Ông khăng khăng xin bị tước bỏ tước vị, tự nguyện đến trông coi hoàng lăng của tổ tiên.
Sau cùng cũng không biết Tề Hoàng đã nói gì với ông.
Phụ thân vẫn ở lại Tề Vương phủ, nhưng sống khép kín, ít khi ra ngoài, ngày ngày chỉ ở bên bài vị của mẫu thân và cây mai trong viện.
Còn ở phía bên kia, Ôn Việt về lại Bắc Sóc thêm ba tháng, sắp xếp ổn thỏa mọi việc nơi biên quan, rồi mới trở về kinh báo cáo.
Trên triều đình, Thánh thượng đích thân minh oan cho hắn.
Phong truy tặng Ôn tướng quân làm Trung Dũng Công, oan án của Ôn gia cuối cùng cũng được rửa sạch trước thiên hạ.
Sau khi tan triều, Thánh thượng triệu riêng hắn vào gặp.
Không ai biết họ đã nói gì với nhau.
Chỉ biết khi Ôn Việt bước ra, sắc mặt hắn có chút phức tạp.
Ta hỏi, hắn không nói, chỉ nắm lấy tay ta, khẽ cười.
Mãi sau này ta mới biết, Thánh thượng đã đích thân nói với hắn câu ấy.
“Tề Uyển là nữ nhi của trẫm. Một phần giang sơn này, trẫm giao lại cho các ngươi.”
Nhưng Ôn Việt không cần một chút phần giang sơn ấy.
Điều hắn muốn, chỉ có một mình ta.
Ngày thành thân, Thịnh Kinh đổ xuống một trận tuyết lớn.
Hồng chúc sáng rực, khăn hỉ che mặt.
Ta ngồi ngay ngắn trong tân phòng, nghe tiếng ồn ào náo nhiệt bên ngoài, tim đập dữ dội.
Cửa bị đẩy ra.
Tiếng bước chân tiến lại gần, rồi dừng lại.
Khăn hỉ được nhẹ nhàng vén lên.
Ta ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt ấy.
Hắn mặc hỉ phục đỏ thẫm, càng làm gương mặt thêm phần tuấn tú.
Trên vai hắn vẫn còn quấn băng, giấu dưới vai áo, nhưng ta vẫn nhận ra.
“Đau không?” Ta đưa tay khẽ chạm vào vai hắn.
Hắn nắm lấy tay ta, đặt lên môi hôn nhẹ.
“Không đau.”
Ta cười.
Ngoài cửa sổ tuyết bay dày đặc, trong phòng hồng chúc lay động.
Hắn ôm ta vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu ta, giống hệt ngày hôm đó.
“Tề Uyển.”
“Ừ?”
“Từ nay về sau, nàng không còn một mình nữa.”
Ta vùi mặt vào ngực hắn, lắng nghe nhịp tim hắn đập từng hồi, vững vàng, mạnh mẽ.
“Chàng cũng vậy.” Ta khẽ nói.
Ánh nến lay động, in bóng hai người lên vách tường, chồng lên nhau, không còn phân rõ là ai với ai.
Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn còn rơi.
Nhưng ta biết, mùa xuân đã không còn xa nữa.
(HẾT TOÀN VĂN)