Bị Hưu, Ta Sinh Con Cho Trấn Bắc Vương

Chương 5



Nàng ta cảm thấy đây chính là cơ hội trời cho.

Ngoài thành, người đông phức tạp, là thời điểm tốt nhất để ra tay.

Ngày cầu phúc, ta bế con gái, ngồi trong xe ngựa của Vương phủ, được một đội thị vệ thân cận hộ tống, thẳng hướng chùa Phổ Đà.

Mọi thứ… đều diễn ra đúng như kế hoạch.

Trên con đường nhỏ hẻo lánh phía sau núi chùa, ta cố ý để vú nuôi bế con, còn mình thì giả vờ vào nghỉ ngơi trong đình nhỏ bên đường — tạo ra một “cơ hội” hoàn hảo.

Người của Uyển Như, quả nhiên ra tay.

Mấy tên đại hán bịt mặt lao ra như sói đói, đánh ngất thị vệ, rồi “thành công” bắt đi đứa trẻ còn quấn trong tã lót.

Chúng ra tay gọn ghẽ, sau đó nhanh chóng biến mất vào rừng núi.

Dưới chân núi, trong một cỗ xe ngựa trông hết sức tầm thường, Uyển Như đang nóng ruột chờ đợi.

Khi thấy thủ hạ ôm tã lót trở về, nàng ta mừng như phát cuồng, toàn thân run rẩy vì phấn khích.

“Đưa đây! Đưa đứa bé cho ta!”

Nàng ta không chờ nổi mà giật phắt lấy tã lót từ tay thuộc hạ, gương mặt hiện lên nụ cười đắc ý đầy dữ tợn.

Nàng ta đã thắng rồi!

Chỉ cần đứa trẻ này nằm trong tay nàng ta, Thẩm Thanh Ninh bắt buộc phải nghe lời nàng ta!

Ngay cả Vệ Thác, cũng sẽ phải mềm mỏng với nàng ta, không thể không nể mặt!

Nàng ta thậm chí còn bắt đầu tưởng tượng cảnh bản thân sẽ dùng đứa bé này để đưa phủ Tể tướng trở lại đỉnh cao, để Tiêu Cảnh Nghiêm khôi phục quan chức.

Nàng ta vừa cười, vừa không chờ nổi mà mở tã ra.

Ngay khoảnh khắc ấy —

Nụ cười trên mặt nàng ta… lập tức đông cứng lại.

Trong tã lót… không có em bé.

Chỉ có một tảng đá lạnh lẽo, nặng trịch.

“Sao có thể… Con bé đâu rồi?!”

Sắc mặt Uyển Như lập tức trở nên trắng bệch như tờ giấy.

Nàng ta còn chưa kịp phản ứng thì từ bốn phương tám hướng đã vang lên tiếng bước chân đều tăm tắp, sát khí dày đặc.

Đội quân thân mặc khôi giáp đen tuyền của Vương phủ Trấn Bắc ào ra từ trong rừng, nhanh chóng bao vây toàn bộ đám người.

Những thanh đao kiếm sắc bén lấp lánh trong nắng, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo rợn người.

Ta ôm con gái thật sự bước ra từ phía sau đội quân.

Con bé đang say ngủ trong lòng ta, không hề hay biết bên ngoài đang giằng co căng thẳng đến nghẹt thở.

Ta bước đến trước mặt Uyển Như, nhìn gương mặt vặn vẹo vì kinh hãi và tuyệt vọng của nàng ta, lạnh nhạt cất lời:

“Chỉ với cái đầu óc như vậy mà ngươi cũng lừa được Tiêu Cảnh Nghiêm? Quả thật khiến ta khinh bỉ.”

Giọng ta không chút che giấu sự khinh thường.

“Á—!”

Uyển Như rốt cuộc cũng sụp đổ, hét lên một tiếng thê lương rồi ngã quỵ dưới đất.

Tội danh “bắt cóc vương nữ” — nhân chứng vật chứng đầy đủ — được định đoạt ngay tại chỗ.

Chuyện này, đã không còn là đấu đá chốn hậu viện nữa.

Mà là… một hành vi khiêu khích hoàng quyền!

Tin tức truyền về kinh thành —

Cả triều đình chấn động.

Thừa tướng hiểu rất rõ —

Tất cả… đã kết thúc rồi.

Để bảo toàn huyết mạch cuối cùng của dòng tộc, ông ta lập tức vào cung trong đêm, chủ động giao ra toàn bộ quyền lực, dâng biểu từ quan, rút lui khỏi mọi chức vụ.

Sau đó, đích thân gạch tên Uyển Như khỏi gia phả.

Trước mặt thiên hạ, ông ta tuyên bố:

“Nữ nhân này đạo đức bại hoại, từ nay đoạn tuyệt quan hệ, đuổi khỏi gia môn, áp giải vào am miếu, cả đời không được bước ra nửa bước — chỉ được tụng kinh dưới ánh đèn dầu, sống nốt kiếp tàn trong cô độc và sám hối.”

Chỉ sau một đêm, Tướng phủ từng quyền khuynh thiên hạ hoàn toàn sụp đổ.

Từ một đại gia tộc quyền quý bậc nhất kinh thành…

Biến thành một gia đình nhỏ bé không còn chỗ đứng trong triều đình, không bao giờ còn cơ hội vươn lên nữa.

07

Ngục tối của Vương phủ — ẩm thấp, âm u, lạnh lẽo.

Mùi tanh của gỉ sắt và ẩm mốc quyện vào nhau, xộc vào mũi nồng nặc.

Ta xách một chiếc đèn lồng, bước từng bước chậm rãi xuống bậc đá.

Ánh sáng vàng mờ hắt lên cuối hành lang tối tăm, soi rõ một bóng người đang cuộn tròn trong góc tường.

Là Tiêu Cảnh Nghiêm.

Chỉ sau vài ngày ngắn ngủi, hắn đã tiều tụy đến mức da bọc xương, nhìn không ra dáng người.

Phong thái ngạo nghễ năm xưa đã bị sự tuyệt vọng và hoảng sợ gặm nhấm đến chẳng còn sót lại gì, chỉ còn một cơ thể dơ bẩn, rách nát và tanh tưởi.

Nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu, trong đôi mắt đục ngầu dường như vụt sáng một chút hy vọng.

Nhưng khi nhìn rõ là ta… ánh sáng ấy lập tức tắt lịm.

Ta bước đến trước mặt hắn, nhẹ nhàng đặt đèn lồng xuống đất.

“Uyển Như đã bị đưa vào gia miếu, giam cầm suốt đời.”

“Phủ Tể tướng… sụp đổ rồi.”

Ta bình thản nói với hắn hai sự thật ấy, giọng điệu lạnh lùng, như đang kể một câu chuyện hoàn toàn không liên quan đến bản thân.

Sau khi nghe xong, hắn không nổi giận, cũng không bi thương, trái lại còn khẽ cười.

Tiếng cười ấy khàn đặc, khó nghe, giống như chiếc ống bễ cũ nát bị kéo giật từng nhịp.

Cười được một lúc, nước mắt liền trào ra từ đôi hốc mắt đã khô cạn của hắn.

“Báo ứng… ha ha… tất cả đều là báo ứng…”

Hắn lẩm bẩm, thần trí như đã phát điên.

Đột nhiên, hắn ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt gần như cầu xin nhìn ta.

“Thanh Ninh… nàng còn nhớ không? Khi còn nhỏ, có một lần nàng lâm trọng bệnh, sốt cao, nói mê man không rõ lời. Thẩm bá phụ lại đúng lúc dẫn quân xuất chinh, là mẫu thân nàng… đã khóc lóc cầu xin ta giúp đỡ.”

“Chính là ta, đội mưa lớn, cõng nàng trên lưng, chạy hơn mười dặm đường núi để mời đại phu trong trấn. Đầu gối ta bị ngã rách, chảy rất nhiều m/á/u…”

Hắn bắt đầu hồi tưởng lại quá khứ của chúng ta.

Những ký ức ấm áp từng bị hắn chôn sâu trong đáy lòng, giờ đây lại bị lôi ra, coi như chiếc phao cứu mạng cuối cùng.

“Còn có một năm mùa đông, lạnh đến thấu xương, tay nàng bị nứt nẻ vì giá rét, vừa đỏ vừa sưng. Là ta, mỗi ngày đều nắm tay nàng, đặt trong ngực mình, sưởi ấm cho nàng…”

Đây là tình tiết kinh điển trong mấy màn "truy thê nơi hỏa táng".

Dùng những hồi ức từng đẹp đẽ để đánh thức lòng thương hại và cảm tình xưa cũ của đối phương.

Đáng tiếc, với ta thì vô dụng.

Ta lặng lẽ lắng nghe hắn nói xong, sau đó, không chút lưu tình mà ngắt ngang vở kịch độc thoại đầy xúc động của hắn.

“Ngươi cõng ta đi tìm đại phu, là vì hôm trước ngươi trót tay làm vỡ viên nghiên quý cha ta mang về từ Tây Vực, sợ cha ta quay về sẽ trách phạt nên mới muốn lập công chuộc tội.”

“Ngươi sưởi tay cho ta, là vì năm ấy gần tới kỳ đại khảo, thư đồng của ngươi xin nghỉ, thời tiết lại lạnh đến mức ngươi không muốn động bút, nên mới muốn ta chép bài giùm ngươi.”

Ta từng chuyện một, từng việc một, lột trần từng lớp vỏ bọc dịu dàng, để lộ ra sự thật trần trụi phía sau—tất cả chỉ là tính toán và lợi dụng.

“Tiêu Cảnh Nghiêm, ngươi chưa từng yêu ta.”

“Điều ngươi yêu… chỉ là cái bóng ngoan ngoãn nghe lời, có thể vì ngươi mà hy sinh tất cả, có thể mang lại cho ngươi lợi ích kia thôi.”

“Ngươi đối tốt với ta, là vì ta là con gái độc nhất của phủ Tướng quân, có thể thỏa mãn lòng hư vinh của ngươi, có thể cung cấp sự trợ giúp cho ngươi.”

“Về sau, ngươi vứt bỏ ta, chọn Uyển Như, cũng là bởi vì con gái Tể tướng có thể mang lại cho ngươi quyền thế và tiền đồ lớn hơn.”

“Từ đầu đến cuối, ta, Uyển Như, chúng ta chẳng qua đều chỉ là công cụ để ngươi leo lên cao mà thôi.”

Lời ta nói, như một lưỡi dao mổ sắc bén nhất, phanh thây lột xác phần nội tâm giả dối của hắn, đến không sót một chút m /á /u  thịt nào.

Hắn sững sờ.

Toàn thân cứng đờ tại chỗ, như thể lần đầu tiên nhận ra chính mình là ai.

Hắn chưa bao giờ nhìn nhận cái gọi là “cho đi” và “thâm tình” ấy của mình từ góc độ này.

Hắn vẫn luôn cho rằng, hắn có tình cảm với ta.

Hắn vẫn luôn nghĩ rằng, chỉ vì tiền đồ, hắn mới buộc phải đưa ra lựa chọn.

Nhưng giờ, ta nói với hắn: đó không phải là yêu.

Đó là sự lợi dụng hoàn toàn ích kỷ.

Ta nhìn bộ dạng hắn thất hồn lạc phách, lại tiếp tục nói.

“Ngươi biết yêu là gì không?”

“Vệ Thác vì tìm thuốc giải cho ta, không tiếc hao tổn mười năm công lực, chỉ để kéo dài mạng sống cho ta.”

“Sau khi con gái ra đời, một nam nhân từng sát phạt quyết đoán nơi sa trường như hắn, lại vụng về học cách thay tã, học cách bế con. Vì để con ngủ ngon một giấc, hắn có thể ôm con đi quanh phòng suốt cả đêm.”

“Đó… mới là yêu.”

“Một loại tình cảm thuần khiết, không mong báo đáp, chỉ mong ngươi bình an.”

Tiêu Cảnh Nghiêm hoàn toàn sụp đổ.

Thứ mà hắn luôn cho là “thâm tình”, những cái gọi là “hy sinh” để tự cảm động bản thân, hóa ra ngay từ đầu đã là một trò cười triệt để.

Hắn gào lên một tiếng chẳng giống tiếng người, rồi hung hăng đập đầu vào bức tường băng lạnh.

Ta lạnh lùng nhìn hắn, trong lòng không còn chút gợn sóng.

08

Ra khỏi địa lao, trời đã lờ mờ sáng.

Vệ Thác đứng ngay ngoài cửa, lặng lẽ chờ ta.

Hơi lạnh của buổi sớm đậm đặc, thấy ta đi ra, hắn lập tức bước tới, khoác cho ta một chiếc áo choàng dày ấm áp.

“Xong hết rồi chứ?” Hắn hỏi, giọng nói mang theo sự quan tâm dịu dàng.

Ta khẽ gật đầu.

Xong rồi.

Không phải tha thứ, cũng chẳng phải buông bỏ.

Mà là cuối cùng ta đã có thể, triệt để gạt bỏ con người ấy ra khỏi cuộc đời mình.

Hắn nắm lấy tay ta, siết rất ch /ặ /t.

“Sau này những chuyện dơ bẩn như vậy, không cần nàng tự ra tay. Làm bẩn tay nàng.”

Hắn ít nói, nhưng mỗi lời thốt ra đều dễ dàng làm ấm lòng ta.

Trên đường trở về phòng, chúng ta không ai nói một lời.

Ánh sáng ban mai yếu ớt kéo bóng hai người ta ra thật dài, thật dài.

Tiệc mừng trăm ngày của con gái được tổ chức vô cùng long trọng.

Gần như toàn bộ quyền quý trong kinh thành đều đến đông đủ.

Tại yến tiệc, Vệ Thác ngay trước mặt mọi người, đích thân treo một vật lên cổ con gái.

Chương trước Chương tiếp
Loading...