Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bị Hưu, Ta Sinh Con Cho Trấn Bắc Vương
Chương 7
Trong một trận chiến then chốt, quân địch bất ngờ phái ra một đội kỵ binh tinh nhuệ, định đánh úp tuyến lương thảo của ta.
Vệ Thác đang ở tiền tuyến, bị quân chủ lực của địch quân quấn lấy, nhất thời mất liên lạc, hậu phương rơi vào tình thế nguy cấp.
Ngay lúc mọi người đều cho rằng tuyến vận chuyển lương thảo chắc chắn sẽ thất thủ, đại quân sẽ rơi vào tuyệt cảnh…
Ta đã dựa vào những mảnh tin tình báo rời rạc trong tay, kết hợp với sự am hiểu phong cách tác chiến liều lĩnh xông pha của chủ soái phe địch, chính xác suy đoán ra tuyến đường hành quân của đội kỵ binh đánh úp.
Ta lập tức quyết đoán, lấy danh nghĩa vương phi, điều động một đội quân đồn trú gần đó, khẩn cấp phái người đi báo động.
Vệ Thác nhận được tin tức do ta gửi tới, liền thuận theo thế trận, lập kế phản công.
Dùng lương thảo làm mồi nhử, dụ địch lọt sâu vào trận địa, rồi bất ngờ vây quét tiêu diệt toàn bộ.
Đội kỵ binh tinh nhuệ của địch quân — toàn quân bị tiêu diệt.
Trận chiến này, đánh tan nhuệ khí của địch, đồng thời đặt nền móng vững chắc cho thắng lợi sau cùng của cả cuộc chiến.
Rất nhanh, trong quân đội bắt đầu truyền tai nhau:
“Vương phi bày mưu nơi màn trướng, quyết định thắng bại ngoài ngàn dặm” – một truyền kỳ vang dội.
Ta không còn là cái bóng của ai, cũng không phải chỉ là thê tử của ai.
Ta chính là ta, Thẩm Thanh Ninh.
Một Thẩm Thanh Ninh có thể sánh vai cùng Vệ Thác, cùng nhau đương đầu giông bão.
12
Ngày tuyết rơi trắng xóa, Vệ Thác khải hoàn trở về trong chiến thắng.
Ta ôm con gái bé bỏng đang bi bô học nói, đứng chờ nơi cửa thành.
Giống hệt như ba năm trước, ta từng đứng đây chờ Tiêu Cảnh Nghiêm.
Vẫn là nơi này, vẫn là trận tuyết lớn ấy — nhưng tâm cảnh, đã khác nhau một trời một vực.
Khi đó, trong lòng ta chỉ tràn ngập những chờ mong thấp kém, tự ti và ngây dại.
Còn giờ đây, trong tim ta, chỉ có niềm vui bình thản.
Đại quân tiến vào thành, vạn dân hoan hô vang trời.
Vệ Thác cưỡi ngựa tiến đến, thân khoác trọng giáp, tuyết trắng phủ đầy vai áo.
Chỉ một ánh nhìn, giữa biển người, ánh mắt chàng đã rơi thẳng vào ta.
Chàng lập tức tung mình xuống ngựa, bất chấp ánh mắt của trăm ngàn tướng sĩ và bách tính xung quanh, sải bước đi về phía ta.
Trong mắt chàng, chẳng có giang sơn, chẳng có vinh quang.
Chỉ có ta… và đứa trẻ trong lòng ta.
Chàng đứng trước mặt ta, cúi người ôm lấy con gái đang thiêm th /i /ế /p ngủ trong ngực ta, rồi cúi đầu, đặt lên trán ta một nụ hôn lạnh buốt mang theo hơi tuyết.
“Ta đã trở về.”
Ngàn vạn lời muốn nói, cuối cùng cũng gom lại trong một câu đơn giản này.
Xa xa nơi góc phố, giữa đám ăn mày lấm lem, có một thân ảnh tàn tạ, tay chân bị ch /ặ /t đứt gân, áo quần rách nát, đang giãy giụa ngẩng đầu lên.
Hắn nhìn thấy cảnh tượng chói mắt ấy.
Nhìn thấy người phụ nữ từng bị hắn vứt bỏ… nay rạng rỡ đến nhường nào.
Nhìn thấy đứa bé mà hắn từng khinh thường đến cực điểm… giờ cao quý đến nhường nào.
Từ cổ họng hắn bật ra một tiếng rên rỉ tuyệt vọng, như dã thú bị thương đang hấp hối.
Kẻ đó chính là Tiêu Cảnh Nghiêm — từ thôn quê nghèo khó, lê lết ăn xin trở về kinh thành, chỉ để được nhìn ta thêm một lần.
Ta dường như cảm nhận được ánh nhìn đầy oán độc ấy, nhưng đến cả quay đầu, ta cũng chẳng buồn làm.
Về đến vương phủ, lò sưởi cháy rừng rực, xua tan sạch sẽ cái giá lạnh trong phòng.
Con gái nhỏ nắm lấy áo giáp lạnh băng của Vệ Thác, líu ríu gọi một tiếng:
“Cha… cha…”
Vệ Thác, kẻ từng vào sinh ra tử nơi sa trường, đao kiếm không rơi lệ, vậy mà lúc này — vành mắt chàng đỏ hoe.
Trong mắt chàng là một loại ôn nhu chưa từng có, dịu dàng đến tột cùng.
Chàng siết ch /ặ /t tay ta.
“Thanh Ninh, cảm ơn nàng.”
Ta mỉm cười.
Ngoài cửa sổ, tuyết lớn trắng xóa trời, phủ kín hết thảy những gì nhơ bẩn và đớn đau của thế gian.
Còn trong gian phòng này, là một cõi nhân gian ấm áp, do chính tay ta gìn giữ.
Đời ta — không bắt đầu từ khoảnh khắc chờ đợi ai đó quay về.
Mà là từ giây phút ta dứt khoát nói lời từ biệt với kẻ sai lầm kia.
Cũng chính từ lúc ấy, cuộc đời ta mới thật sự khởi đầu.
Từ nay, ta không cần phải đợi chờ bất kỳ ai nữa.
Bởi vì ta và hạnh phúc của mình — đã sớm sóng vai mà đi.
(TOÀN VĂN HOÀN)