Bị Phu Quân Đuổi Đi, 18 Năm Sau Ta Dắt Con Trạng Nguyên Về Đạp Nát Cả Phủ Hắn

Chương 5



“Phu nhân! Lễ bộ Thượng thư họ Bùi đã dâng danh thiếp, hiện đang chờ ngoài phủ cầu kiến!”

Ta nhận lấy bái thiếp, ánh mắt dừng lại trên nét chữ quán các thể (Một kiểu chữ viết thư pháp chuẩn mực, ngay ngắn, trang trọng) quen thuộc, từng nét bút như gợi lại những ký ức đã bị chôn vùi từ lâu.

Khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo.

Bùi Vân Chu.

Chúng ta, cuối cùng cũng sắp gặp lại nhau rồi.

05

Trong phòng tiếp khách, đốt loại trầm thủy hương thượng hạng.

Ta đoan chính ngồi ở chính giữa đại sảnh.

Trước mặt buông xuống một tấm rèm châu dày kín, không hề để lộ một kẽ hở.

Loại rèm này, từ bên trong nhìn ra ngoài thì rõ ràng từng chút một, nhưng từ bên ngoài nhìn vào trong, lại chỉ là một mảng mơ hồ không thể thấy rõ.

Bán Hạ so với mười tám năm trước, từ vóc dáng đến dung mạo đều đã trưởng thành, gần như không còn nhận ra nữa, lặng lẽ đứng hầu bên ngoài rèm.

Một trận tiếng bước chân có phần hỗn loạn truyền đến từ hành lang.

Bùi Vân Chu bước vào.

Mười tám năm không gặp.

Hắn sớm đã không còn vẻ non nớt cùng sa sút của một kẻ thư sinh hàn môn năm xưa.

Trên người mặc quan phục màu đỏ thẫm, thân hình hơi có phần phát tướng, giữa mày ánh mắt mang theo vẻ kiêu ngạo của kẻ ở địa vị cao lâu ngày.

Chỉ là quầng thâm dưới đáy mắt, lại để lộ sự mệt mỏi vì ngày đêm mưu tính xoay xở.

Hắn bước vào đại sảnh, ánh mắt lập tức khóa chặt vào bóng người phía sau rèm châu.

Sau đó, hắn vén vạt quan bào, cúi người thật sâu, thi lễ một cái.

“Hạ quan Lễ bộ Thượng thư Bùi Vân Chu, không biết Giang phu nhân giá lâm kinh thành. Khuyển tử ngày trước tại cổng thành có mạo phạm phu nhân, hạ quan đặc biệt đến đây thỉnh tội.”

Thanh âm của hắn vẫn giống năm đó, đường hoàng chỉnh tề, kín kẽ không một kẽ hở.

Ta nâng chén trà lên, nhẹ nhàng gạt lớp bọt nổi trên mặt.

Không nói một lời.

Trong đại sảnh tĩnh lặng đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Bùi Vân Chu vẫn giữ nguyên tư thế chắp tay hành lễ, trên trán dần dần thấm ra từng giọt mồ hôi lạnh.

Tại kinh thành này, ngoài hoàng thân quốc thích ra, còn chưa từng có ai dám để hắn — một vị nhị phẩm đại quan đương triều — phải đứng chờ như vậy.

Nhưng hiện giờ phẩm cấp cáo mệnh của ta ngang hàng với hắn, lại còn có kim bài do hoàng thất ngự tứ, hắn căn bản không dám phát tác.

Sau nửa chén trà, ta mới chậm rãi mở miệng.

“Bùi đại nhân nói quá lời rồi.”

Ta cố ý hạ thấp giọng, mang theo vài phần lười biếng cùng lạnh nhạt.

“Bản phu nhân cũng là lâu năm ở Giang Nam, không hiểu quy củ kinh thành. Không ngờ con đường ở kinh thành này, lại phải dựa vào thẻ bài của phủ Thượng thư mới có thể đi được.”

Thân thể Bùi Vân Chu khẽ cứng lại.

Hắn cười gượng hai tiếng, đứng thẳng người dậy.

“Phu nhân nói đùa rồi. Khuyển tử tuổi trẻ vô tri, đã bị hạ quan nghiêm khắc trừng phạt rồi.”

Hắn dừng lại một chút, thử dò xét bước lên phía trước một bước.

“Hạ quan nghe nói, phu nhân ở thương hải Giang Nam hô phong hoán vũ, chính là trụ cột của quốc gia. Lần này nhập kinh, chẳng lẽ là vì việc mua sắm của nội khố?”

Hắn đang dò xét nội tình của o.t/c.ay ta.

Năm đó ta vì ủng hộ Bắc phạt, dâng ra ba trăm vạn lượng bạc, khiến triều dã chấn động.

Hiện nay hắn quản Lễ bộ, tự nhiên muốn đưa tay chen vào miếng thịt béo này.

“Chuyện làm ăn, tự có hạ nhân đi xử lý. Bản phu nhân lần này nhập kinh, chỉ vì một việc.”

Ta đặt chén trà xuống, phát ra một tiếng va chạm trong trẻo.

“Đưa con trai ta tham dự xuân vi.”

Bùi Vân Chu thoáng sững người, ngay sau đó lập tức lộ ra một nụ cười lấy lòng.

“Thì ra là vậy! Không biết lệnh lang năm nay bao nhiêu tuổi? Là môn hạ của vị đại nho nào? Hạ quan đảm nhiệm Lễ bộ Thượng thư, đối với chuyện xuân vi này, cũng coi như hiểu biết đôi phần.”

Lời nói của hắn tuy vòng vo, nhưng ý tứ lại vô cùng rõ ràng — chính là muốn kết giao, ngầm đưa ra thiện ý, sẵn sàng ra tay chiếu cố một phen.

Ngụ ý rằng, trong kỳ khoa cử này, hắn hoàn toàn có thể âm thầm nâng đỡ một hai.

Thật đúng là gan lớn bằng trời.

“Con trai ta tuổi tác còn nhỏ, học vấn cũng chỉ tạm được mà thôi.” Ta nhàn nhạt từ chối.

“Ngược lại là trưởng tử của Bùi đại nhân, nghe nói danh tiếng lan khắp kinh thành, vị trí trạng nguyên năm nay, e rằng đã nắm chắc chín phần mười rồi?”

Nhắc đến Bùi Kế Nghiệp, vẻ đắc ý trên mặt Bùi Vân Chu không sao che giấu được.

“Phu nhân quá khen rồi. Đứa trẻ Kế Nghiệp này, quả thực có chút thiên phú. Mười tám năm nay, hạ quan cùng nội tử đã dốc vào nó vô số tâm huyết. Nó không phụ kỳ vọng, nhất định có thể làm rạng rỡ môn đình.”

Mười tám năm. Dốc hết tâm huyết.

Từng chữ từng chữ, đều như đang châm chọc những gì ta đã bỏ ra những năm trước đó.

Ta khẽ bật ra một tiếng cười lạnh.

“Vậy sao? Thế thì ta sẽ mở to mắt mà chờ xem.”

Ngay lúc này.

Hạc Xuyên từ hậu đường bước ra, trong tay bưng một đĩa điểm tâm vừa mới dâng lên.

Hắn không nhìn Bùi Vân Chu, chỉ cúi đầu đi đến trước rèm châu.

“Mẫu thân, đây là vân phiến cao Giang Nam mà người dặn.”

Ánh mắt Bùi Vân Chu lập tức bị Hạc Xuyên thu hút.

Thiếu niên thân hình thẳng tắp, khí độ trầm ổn, trên người toát ra một loại ung dung không tương xứng với tuổi tác.

Bùi Vân Chu nhìn chằm chằm vào nửa gương mặt của Hạc Xuyên.

Đột nhiên, sắc mặt hắn thay đổi.

Giống như nhìn thấy thứ gì đó không thể tin nổi, đồng tử đột nhiên co rút lại.

Mi mục của Hạc Xuyên, tuy giống ta nhiều hơn.

Nhưng sống mũi cao thẳng kia, cùng đôi môi mím nhẹ khi không cười, rõ ràng mang theo vài phần bóng dáng của người nhà họ Bùi.

“Vị tiểu công tử này…” Bùi Vân Chu bước lên một bước, giọng nói có phần run rẩy.

Trong lòng hắn đã sinh nghi.

Nhưng lý trí lại nói với hắn, điều đó là không thể.

Năm đó Thẩm Ngưng đã mang thai, hắn tận mắt nhìn ta tay trắng rời khỏi phủ.

>>>MỌI NGƯỜI ĐỌC CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO tại đây nha: https://saytruyen.vn/truyen/bi-phu-quan-duoi-di-18-nam-sau-ta-dat-con-trang-nguyen-ve-dap-nat-ca-phu-han

Chương trước
Loading...