CHIẾT MAI QUY

Chương 2



Con bé lập tức chui vào lòng ta.

“Mẫu thân… con sợ.”

Thân thể nhỏ bé trong lòng ta run rẩy dữ dội.

Ta ôm chặt con, ánh mắt bình tĩnh nhìn người đàn ông trước mặt.

“Hầu gia uy nghiêm quá mức, dọa đứa trẻ rồi.”

Giọng ta không hề gợn sóng.

Sự trở về của Tạ Uyên cũng không khuấy động nổi mặt nước tĩnh lặng trong Hầu phủ.

Ta vẫn một mình nắm giữ trung quỹ.

Quản gia vẫn theo lệ đem mọi khoản ăn mặc chi tiêu của hắn trình ta xem xét.

Ta không thêm không bớt, làm việc theo quy củ.

Không mang theo nửa phần tư tình.

Buổi chiều, ta vô tình chạm mặt hắn dưới hành lang.

Ta không bước tới.

Chỉ khẽ gật đầu, rồi nghiêng người đi vào thiên sảnh.

Tựa như đang tránh né một thứ không sạch sẽ.

Trong bữa cơm, hắn tự nhiên gắp thức ăn cho bé gái tên A Ninh kia.

Động tác thuần thục đến mức khiến người ta khó mà chịu nổi.

Ta làm như không thấy, chỉ chuyên tâm gỡ từng chiếc xương cá trong bát của A Chiêu.

Lòng ta như một giếng cạn.

Không còn gợn lên nổi dù chỉ một chút sóng.

Sau bữa cơm, hắn cuối cùng cũng không nhịn được mà mở lời.

“Chiều nay ta đi tuần tra các cửa hiệu trong kinh thành, nàng đi cùng ta.”

Ta chậm rãi đặt đôi đũa xuống, dùng khăn tay khẽ chấm khóe môi, thần sắc nhàn nhạt.

“Trong ngoài phủ còn nhiều việc cần xử lý, ta không tiện đi cùng Hầu gia.”

Nói xong, ta không nhìn hắn thêm nữa.

Ta quay sang dặn tỳ nữ bên cạnh.

“Chuẩn bị kiệu, ta phải đi Tây phố xem lại cửa hàng lụa.”

Kiệu đến, Ta lên kiệu rời đi.

Tạ Uyên đứng yên tại chỗ, trơ mắt nhìn tấm rèm gấm dày nặng buông xuống trước mặt ta.

Đem hắn hoàn toàn ngăn lại bên ngoài.

Hắn đã trở về nhà của mình.

Nhưng lại giống như một vị khách không được chào đón.

Tạ Uyên.

Vị trí chủ nhân của Hầu phủ này, ngươi vẫn có thể ngồi.

Nhưng cánh cửa lòng của Thẩm Tân Đồng - Ta, e rằng đời này, ngươi cũng không còn gõ mở được nữa.

3.

Khi ta trở về từ cửa hàng lụa ở Tây phố, vầng tịch dương đã lặn xuống tận chân trời.

Ta không trở về chính viện, mà rẽ thẳng vào phòng sổ sách.

Đầu ngón tay gẩy những thẻ tính, từng khoản nợ cũ tích tụ suốt năm năm được ta kiểm lại từng chút một.

Ngọn đèn dầu vàng úa lúc sáng lúc tối.

Những con số dày đặc trên trang sổ tựa như từng vết thương cũ.

Lặng lẽ ghi lại nỗi gian truân của ta khi một mình chống đỡ môn đình.

Đêm dần sâu.

Ta khép lại cuộn công văn cuối cùng, đưa tay day nhẹ mi tâm đang nhức mỏi.

Giờ khắc này, Tạ Uyên có lẽ đang nghỉ ở thiên viện của Thấm Hương Uyển.

Hoặc cũng có thể là ở căn phòng ngủ phụ lạnh lẽo kia.

Dù ở nơi nào, chung quy cũng là chỗ khiến hắn dễ chịu.

Khoảnh khắc ta đưa tay đẩy cửa phòng ngủ.

Một luồng hương nến ấm áp ập vào mặt.

Bước chân ta khẽ khựng lại.

Bên khung cửa sổ hiện ra một bóng người cao lớn.

Hắn đang quay lưng về phía ta, chậm rãi dùng kéo bạc cắt bấc đèn.

Ngọn lửa phát ra một tiếng “tách” giòn giã.

Ánh lửa bỗng bùng lên.

Bóng hắn bị kéo dài, nặng nề đè xuống nền gạch.

Là Tạ Uyên.

Hơi thở ta khựng lại trong thoáng chốc.

Đầu ngón tay buông khỏi vạt váy, từng lớp lạnh lẽo lan ra.

Trong phòng yên tĩnh đến ngột ngạt.

Chỉ còn tiếng lửa tí tách cùng nhịp đập chậm chạp nơi lồng ngực ta.

Ta hạ mắt, định bước vòng qua bình phong.

“Cạch.”

Chiếc kéo bạc rơi xuống mép đĩa sứ, vang lên một tiếng thanh lãnh.

Trong đêm khuya tĩnh mịch, lại nghe ra vài phần kinh tâm.

“Nàng đã về?”

Giọng Tạ Uyên bình ổn, không gợn sóng.

Ta dừng bước.

Không thể không xoay người lại, giữ đủ lễ nghi của chủ mẫu.

“Hầu gia.”

Ta thu vạt áo hành lễ, giọng điệu vẫn là sự xa cách quen thuộc.

“Phòng sổ sách còn tồn đọng nhiều việc vụn vặt, nên mới về muộn.”

Hắn đứng dậy, bước về phía ta.

Gương mặt ngược sáng chìm trong bóng tối, chỉ còn sống mũi thẳng cùng đường chân mày sắc nét.

Hắn dừng lại cách ta ba bước, ánh mắt khóa chặt trên gương mặt ta.

“Những năm qua, nàng đã vất vả rồi.”

Giọng hắn mang theo vài phần dịu dàng.

Trong lòng ta chỉ lặng lẽ cười lạnh.

Nếu đã biết vất vả, vậy cớ sao hôm nay lại mang cặp mẹ con kia trở về.

Ta không đáp.

Chỉ lặng lẽ cúi đầu đứng đó.

“Nghe người dưới nói, dạo gần đây A Chiêu vẫn luôn nhắc đến hội miếu.”

Tạ Uyên nghiêng người, ánh mắt nhìn về phía trong gian thất.

“Ngày mai được nghỉ, chúng ta đưa con bé đi thả hoa đăng, nàng thấy sao?”

Trong giọng hắn ẩn giấu một tia chờ mong rất khẽ.

Ta thuận theo ánh nhìn của hắn.

Sau tấm rèm lụa, A Chiêu đang ngủ rất say.

Thân hình nhỏ bé cuộn tròn trong chăn gấm, nửa gương mặt trong bóng mờ trông vô cùng mềm mại.

A Chiêu quả thực đã từng nhắc tới.

Con bé từng ngẩng khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, ánh mắt sáng trong, nói rằng hoa đăng có thể khiến Bồ Tát nghe thấy điều ước.

Dù biết rõ sự ấm áp này giống như than hồng giữa tuyết.

Biết rằng đến gần sẽ bị bỏng.

Nhưng vì ánh sáng nơi đáy mắt con gái, ta cuối cùng vẫn muốn thử một lần, vươn tay chạm vào chút hơi ấm hư vô ấy.

“Được.”

Giọng ta có chút khô khốc.

Trong mắt Tạ Uyên thoáng qua một tia sáng.

Hắn dường như còn muốn bước gần thêm.

Nhưng ta đã cúi đầu lùi lại nửa bước.

“Ta có chút mệt, Hầu gia cứ tự nhiên.”

Ta không nhìn sắc mặt hắn.

Chỉ vén rèm châu, mặc cho tiếng va chạm thanh thúy ấy cắt đứt tầm nhìn.

Cũng đem toàn bộ hơi thở xa lạ trên người hắn, ngăn lại phía ngoài.

4.

Hương khói tại Phổ Tế Tự nghi ngút.

Dòng người chen chúc như nước triều dâng, tiếng huyên náo dường như muốn lật tung cả mái trời.

Tạ Uyên nhấc A Chiêu lên.

Cô bé ngồi trên bờ vai rộng của hắn.

Đôi tay nhỏ mềm mại của con bé lúng túng nắm lấy mũ phát quan của hắn.

Chiếc ngọc quan ấy chính tay ta đã vấn cho hắn.

Thân thể A Chiêu cứng đờ.

Do dự hồi lâu, con bé mới dám đưa đầu ngón tay ra, níu lấy phần kim chạm hoa văn tinh xảo.

Khi nhìn thấy những chiếc hoa đăng rực rỡ phía xa, trong mắt con bé cuối cùng cũng ánh lên chút tia sáng thuộc về trẻ nhỏ.

“Mẫu thân, người mau nhìn, có đèn hình con thỏ.”

Ta ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt trong veo của con, khẽ cong môi mỉm cười.

Bàn tay còn trống của Tạ Uyên vươn tới.

Hắn nắm lấy đầu ngón tay ta.

Lòng bàn tay mang theo lớp chai sạn do năm tháng cầm thương, xúc cảm thô ráp.

Hơi ấm ấy nóng bỏng, lại khiến đầu ngón tay ta dâng lên từng đợt lạnh lẽo.

Ta muốn rút ra.

Hắn lại siết chặt hơn.

Chúng ta cứ như vậy, giữa bao ánh mắt, giả làm một đôi phu thê ân ái tầm thường nhất.

Xung quanh là tiếng rao hàng náo nhiệt, hương mỡ của thức ăn, cùng tiếng cười của bách tính.

Tất cả đều có vẻ vô cùng viên mãn.

Cũng vô cùng giả dối.

Một thân vệ của Hầu phủ lúc này chen mở đám đông.

Hắn quỳ xuống giữa nền đất lầy lội sau khi tuyết tan, giọng run rẩy.

“Hầu… Hầu gia!”

Bước chân Tạ Uyên chợt khựng lại.

“Chuyện gì?”

“Viện của Liễu phu nhân xảy ra chuyện rồi, tiểu thư A Ninh… đột nhiên co giật, đã hôn mê bất tỉnh!”

Bàn tay đang nắm lấy ta lập tức mất đi chừng mực.

Những khớp xương siết đến mức khiến ta đau nhói.

Sắc mặt Tạ Uyên trầm xuống đến mức như có thể nhỏ ra nước.

Gần như ngay lập tức, hắn đã cúi đầu.

Hắn khom người bế A Chiêu từ trên vai xuống, đặt vào lòng ta.

“Tân Đồng.”

Hắn nhìn ta, trong mắt là sự lo lắng không thể che giấu.

“Ta phải về xem.”

Ta ôm con gái, bình tĩnh lùi lại.

Giữ khoảng cách với hắn một bước.

Bàn tay bị siết đỏ kia cuối cùng cũng được tự do giữa cơn gió lạnh.

Nhưng đã tê dại, lạnh đến mức không còn cảm giác.

Ta khẽ gật đầu với hắn, giọng điệu bình ổn.

“Hầu gia mau đi đi.”

“Chuyện liên quan đến tính mạng, ta sẽ chăm sóc tốt cho A Chiêu.”

Hắn dường như còn muốn dặn dò điều gì, nhưng nhìn vào đôi mắt không gợn sóng của ta, cuối cùng chỉ thốt ra hai chữ.

“Đa tạ.”

Lời còn chưa dứt, hắn đã xoay người.

Hắn chen qua đám đông, bước đi vội vã.

Tựa như nếu chậm một khắc, đời này hắn sẽ vĩnh viễn rơi vào vực sâu.

“Mẫu thân, vì sao phụ thân lại đi rồi?”

A Chiêu ngẩng mặt hỏi ta, trong mắt đầy vẻ khó hiểu.

Ta cúi xuống, chỉnh lại lọn tóc bị gió thổi rối cho con.

“Phụ thân có việc rất quan trọng phải làm.”

Ta nắm lấy bàn tay nhỏ của con.

Ta đưa con đi xem chiếc đèn hình thỏ kia.

Mua cho con một chiếc kẹo đường vẽ hình, ngọt lịm nơi đầu lưỡi.

Cuối cùng, bên bờ sông, ta thắp một chiếc đèn hoa sen.

Ánh lửa chiếu lên gương mặt đỏ hồng của A Chiêu.

Ta vẫn luôn mỉm cười.

Chỉ là chút tàn than vừa nhen nhóm từ ngày hôm qua, giữa chốn náo nhiệt này, đã hoàn toàn tắt lịm.

Khi trở về Hầu phủ, trời đã tối đen.

Chính sảnh sáng rực như ban ngày.

Tạ Uyên vậy mà lại đang ngồi ở vị trí chủ tọa.

Hắn đã thay một thân thường phục, nhưng giữa hai hàng lông mày vẫn còn vương lại vẻ mệt mỏi chưa tan.

Thấy ta bước vào, hắn chợt đứng dậy.

“Nàng đã về.”

Ánh mắt hắn dò xét gương mặt ta, như muốn tìm kiếm một tia tức giận.

Ta giao A Chiêu cho nhũ mẫu, dặn nàng đưa con bé xuống an trí.

Sau đó mới thong thả xoay người về phía hắn, khẽ khuỵu gối hành lễ.

“Hầu gia.”

“Không biết tiểu thư A Ninh đã khá hơn chưa?”

Trong mắt hắn thoáng hiện một tia kinh ngạc, rồi dần dần thả lỏng.

“Đại phu đã xem qua, chỉ là bị kinh sợ, không còn đáng ngại.”

Hắn dừng lại một chút, giọng nói trầm xuống.

“Tân Đồng, chuyện hôm nay là ta có lỗi với nàng và A Chiêu.”

“Trần Tranh đối với ta có ơn cứu mạng, ta không thể mặc kệ di cô của hắn.”

“Ta biết trong lòng nàng có oán…”

Hắn còn chưa nói xong.

Ta đã ngẩng đầu, nở với hắn một nụ cười đoan chính.

Đó là sự đoan trang mà phu nhân Trấn Quốc Hầu nên có.

“Hầu gia nói quá rồi.”

“Liễu phu nhân và con gái là hậu nhân của ân nhân, Hầu gia lo lắng cho họ, ấy là trọng tình trọng nghĩa.”

“Thiếp thân đã là chủ mẫu Hầu phủ, tự nhiên phải thấu hiểu khó xử của người.”

Thanh âm ta ôn hòa, ngữ điệu khiêm nhường.

Không thể tìm ra nửa điểm sai sót.

Sự áy náy trong mắt Tạ Uyên dần hóa thành một thứ cảm động phức tạp.

Hắn cho rằng sự độ lượng của ta là thấu hiểu.

Nhưng hắn đâu biết.

Một người, chỉ khi tâm đã ch /ết, mới thật sự có thể không tranh, không ghen, cũng không oán.

Ta nhìn hắn, trong lòng chỉ là một vùng nước ch /ết.

Sau đó, ta xoay người dặn dò tỳ nữ bên cạnh.

“Đi chuẩn bị cho Hầu gia một bát canh an thần.”

5.

Sau đêm đó, Tạ Uyên liên tiếp nhiều ngày nghỉ lại ở Thấm Hương Uyển.

Khi hạ nhân đến truyền lời, ta đang cầm bút đối chiếu danh sách lễ vật cho gia yến tông tộc.

Mi mắt ta không hề nâng lên, chỉ nhàn nhạt đáp một câu:

“Ta đã biết.”

Không thêm lời nào khác.

Hồ nước trong lòng ta sớm đã phủ đầy tuyết dày, mặc cho hắn dấy lên sóng gió thế nào, cũng không thể khuấy nổi một gợn sóng.

Ta chỉ chuyên tâm vào sổ sách trước mắt.

Nữ nhi nhà tướng môn họ Thẩm, có thể không làm kẻ thắng trong chuyện tình ái, nhưng tuyệt đối không thể để người khác có lời trong việc quản gia xử sự.

Từ thiên sảnh vọng lại tiếng đàn đứt quãng.

Đó là A Chiêu đang luyện đàn.

Tiếng đàn ngập ngừng, không thành giai điệu, mỗi âm đều mang theo vài phần do dự.

Ta đặt bút xuống, đứng dậy bước tới.

Thân hình nhỏ bé ngồi ngay ngắn sau bàn đàn, nhưng đôi mắt lại không ngừng hướng ra ngoài cửa.

Thấy ta bước vào, con bé vội vàng thu ánh mắt lại.

Những ngón tay mềm mại gảy lên dây đàn một âm sai, càng trở nên vội vàng.

“Mẫu thân.”

“A Chiêu đàn không tốt.”

Ta bước đến bên cạnh con, nhẹ nhàng giữ lấy đầu ngón tay đang run rẩy của con.

“Vì sao lại phân tâm?”

Con bé cúi đầu.

Hàng mi dài rũ xuống, tựa như hai chiếc quạt nhỏ đang hoảng sợ.

“Mẫu thân, buổi khảo hạch gia yến mấy ngày nữa… Hầu gia… người sẽ tới chứ?”

Hai chữ “Hầu gia” trong miệng con bé xa lạ như đang gọi một người ngoài.

“Các tỷ tỷ trong tông tộc đều nói, phụ thân của họ sẽ đích thân đến dự buổi khảo hạch, tự tay chấm định cho họ. Nếu Hầu gia không đến… họ nhất định sẽ cười con.”

Thanh âm của đứa trẻ càng lúc càng nhỏ, mang theo một nỗi tủi thân khó nhận ra.

Cổ họng ta khẽ siết lại.

Ta có thể bảo hộ con ăn mặc đủ đầy, có thể dạy con đọc sách luyện võ, cũng có thể vì con mà chắn hết mọi mũi tên ngầm nơi hậu trạch.

Nhưng lại không thể cho con một danh phận đường đường chính chính đến từ phụ thân nó.

Chương trước Chương tiếp
Loading...