Diêm Vương Sống Là Phu Quân Ta

Chương 5



Hắn như một sát thần giáng thế, trường kiếm trong tay tung hoành, mỗi một chiêu đều mang theo uy thế lôi đình vạn quân.

Đám hắc y th/í/ch k/í/ch trước mặt hắn, căn bản không chịu nổi một đòn.

Chẳng mấy chốc, th/í/ch k/í/ch đã bị ch/é/m g/i/ế/t sạch sẽ.

Ta vén rèm xe, nhìn Thẩm Lẫm đứng giữa những th/i th/ể nằm rải rác, trên người hắn vương vết m/á/u, ánh mắt lạnh lẽo như băng, toàn thân tỏa ra sát khí khiến người ta rợn tóc gáy.

Đây, chính là lần đầu tiên ta thực sự nhìn thấy “Diêm Vương sống” Thẩm Lẫm trong truyền thuyết.

Hắn dường như cảm nhận được ánh nhìn của ta, liền quay đầu lại.

Khoảnh khắc trông thấy ta, sát khí trên người hắn lập tức thu liễm sạch sẽ, không còn sót lại chút nào.

Hắn sải bước về phía ta, mày hơi nhíu lại.

“Sao lại ra đây. Chẳng phải ta đã bảo nàng ở yên trong xe sao.”

Trong giọng nói ấy, thấp thoáng một tia căng thẳng rất khó nhận ra.

Ta nhìn hắn, khẽ lắc đầu, vành mắt bất giác đỏ lên.

“Ta lo cho chàng.”

Hắn sững người.

Hắn nhìn ta hồi lâu, rồi mới chậm rãi đưa tay ra, ôm ta vào trong lòng.

Vòng tay hắn siết chặt, mang theo mùi m/á/u tanh nhè nhẹ, nhưng lại khiến ta an tâm đến lạ.

“Ta không sao.”

Hắn ghé sát bên tai ta, thấp giọng nói.

Ta vùi mặt vào trong lòng hắn, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ nơi lồng ngực kia, khẽ gật đầu.

“Ta biết.”

Ta biết chàng rất lợi hại.

Ta biết chàng nhất định sẽ bảo vệ ta.

Thế nhưng, ta vẫn sẽ lo lắng cho chàng.

Bởi vì, chàng là phu quân duy nhất của ta.

6

Trở về phủ tướng quân, Thẩm Lẫm lập tức sai người đi thẩm vấn những kẻ còn sống bị bắt lại.

Còn ta thì bị hắn nghiêm giọng ra lệnh quay về phòng nghỉ ngơi.

Nhưng làm sao ta có thể ngủ được.

Trong đầu ta toàn là hình ảnh hắn đẫm m/á/u chinh chiến, cùng mùi m/á/u tanh nồng còn vương lại trên người hắn.

Ta ngồi trước gương đồng, nhìn gương mặt tái nhợt phản chiếu trong gương, trong lòng vẫn còn sợ hãi chưa tan.

Không biết đã qua bao lâu, cửa phòng khẽ bị đẩy ra.

Thẩm Lẫm bước vào.

Hắn đã thay bộ y phục vấy m/á/u, cũng đã tắm rửa sạch sẽ, trên người chỉ khoác một bộ áo ngủ mỏng nhẹ.

Mái tóc dài màu mực buông xõa tùy ý, khí lạnh lẽo ban ngày giảm đi vài phần, lại thêm mấy phần lười biếng ấm áp của chốn khuê phòng.

“Sao còn chưa ngủ.”

Hắn đi tới phía sau ta, nhìn hình ảnh của ta trong gương, thấp giọng hỏi.

Ta lắc đầu.

“Không ngủ được.”

Hắn trầm mặc một lát, rồi đưa tay ra, nhẹ nhàng lấy chiếc lược từ trong tay ta, bắt đầu chải tóc cho ta.

Động tác của hắn rất vụng về, thậm chí còn có phần lóng ngóng, mấy lần kéo trúng sợi tóc khiến ta khẽ nghiêng đầu.

Thế nhưng, ta lại chẳng hề cảm thấy đau chút nào.

Ta nhìn gương mặt nghiêm túc của hắn phản chiếu trong gương, trong lòng dâng lên một dòng ấm áp khó tả.

“Phu quân,” ta khẽ mở lời, “hôm nay… cảm ơn chàng.”

Động tác chải tóc của hắn khựng lại một chút, rồi hắn hạ giọng nói.

“Ta là phu quân của nàng, bảo vệ nàng vốn là điều nên làm.”

Ta nhìn hắn qua mặt gương.

“Đám th/í/ch k/í/ch kia, là nhằm vào chàng sao.”

Hắn khẽ “ừ” một tiếng.

“Đã tra ra là ai chưa.”

“Vẫn đang thẩm vấn.”

Ta xoay người lại, ngẩng đầu nhìn hắn, sắc mặt nghiêm túc.

“Phu quân, sau này chàng nhất định phải cẩn thận hơn. Kẻ thù của chàng nhiều như vậy, ta sợ…”

Lời ta còn chưa dứt, đã bị hắn ngắt ngang.

Hắn cúi người xuống, hai tay chống lên bàn trang điểm hai bên người ta, vòng trọn ta vào trong lòng.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức ta có thể nhìn rõ hình ảnh của chính mình phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm kia.

“Tô Duyệt Linh,”

Hắn gọi tên ta từng chữ một, giọng trầm thấp mà nghiêm cẩn.

“Ta sẽ không sao.”

Hắn dừng lại, ánh mắt nóng bỏng nhìn ta.

“Ta hứa với nàng, ta sẽ bảo vệ thật tốt chính mình.”

“Bởi vì, ta còn phải bảo vệ nàng cả một đời.”

Trái tim ta, trong khoảnh khắc ấy, hoàn toàn sụp đổ.

Ta nhìn hắn, hốc mắt bỗng nóng lên, nước mắt cứ thế chẳng hề báo trước mà rơi xuống.

Hắn dường như luống cuống, tay chân vụng về đưa lên lau nước mắt cho ta.

“Sao lại khóc rồi. Có phải ta làm nàng đau không.”

Ta lắc đầu, hít hít mũi, giọng nghèn nghẹn mang theo nức nở.

“Thẩm Lẫm, chàng phạm quy rồi.”

Hắn sững người.

“Ta… phạm quy gì chứ.”

“Chàng.”

Ta đưa tay ra, khẽ chọc vào ngực hắn.

“Chàng sao lại nói lời tình cảm giỏi đến thế. Chàng có biết như vậy là phạm quy không.”

Hắn nhìn dáng vẻ mắt đẫm nước của ta, thoáng ngẩn ra một lát, rồi khóe môi lại chậm rãi cong lên một đường rất nhạt.

Hắn cười.

Dẫu chỉ là nụ cười mỏng manh đến mức khó nhận ra, nhưng lại tựa băng tuyết tan chảy, xuân ấm hoa nở, đẹp đến mức khiến ta trong khoảnh khắc hoàn toàn thất thần.

“Chỉ nói với nàng.”

Hắn hạ giọng, trong âm thanh thấp thoáng một tia cưng chiều rất khó phát giác.

Ta nhìn hắn, nước mắt còn vương nơi khóe mi, lại bật cười.

Ta dang tay ra, vòng lấy cổ hắn, chủ động hôn lên môi hắn.

Thân thể hắn trong nháy mắt cứng đờ.

Ta có thể cảm nhận rõ hơi thở của hắn đột ngột trở nên nặng nề, cùng nhịp tim bỗng nhiên dồn dập.

Đôi môi hắn, mềm mại hơn cả những gì ta từng tưởng tượng.

Mang theo hương bồ kết thanh mát nhàn nhạt, cùng mùi hương độc thuộc về hắn, khiến người ta vừa chạm đã thấy an tâm.

Ta học theo những gì từng đọc trong thoại bản, vụng về cắn nhẹ, lần mò phác họa.

Ban đầu hắn rất cứng đờ, mặc cho ta tùy ý làm càn.

Nhưng chẳng mấy chốc, hắn đã giành lại thế chủ động.

Hắn giữ chặt sau gáy ta, kéo sâu nụ hôn ấy.

Nụ hôn của hắn, cũng như con người hắn, mang theo khí thế bá đạo, cường thế không cho phép cự tuyệt.

Hắn tiến tới từng bước, chiếm lấy từng tấc hơi thở nơi môi ta.

Ta bị hắn hôn đến đầu óc quay cuồng, toàn thân mềm nhũn, chỉ có thể bám lấy bờ vai hắn mới miễn cưỡng đứng vững.

Không biết đã qua bao lâu, hắn mới khẽ thở gấp, buông ta ra.

Ta tựa trong lòng hắn, hít thở từng ngụm lớn, hai má nóng rực đến mức có thể chiên trứng.

Hắn ôm lấy ta, cằm đặt lên đỉnh đầu ta, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Trong phòng, yên tĩnh đến lạ.

Chỉ còn lại nhịp tim dồn dập của hai người, cùng hơi thở đan xen quấn quýt.

“Tô Duyệt Linh,”

Hắn khàn giọng cất lời.

“Đêm nay… ngủ trên giường đi.”

Ta sững lại một thoáng, rồi mới kịp hiểu hắn đang nói gì.

Ta đột ngột ngẩng đầu, nhìn hắn bằng ánh mắt rạng rỡ đầy kinh hỉ.

“Thật sao.”

Hắn nhìn đôi mắt long lanh của ta, vành tai lại bắt đầu ửng đỏ.

Hắn có chút không tự nhiên khẽ ho một tiếng, dời ánh mắt đi chỗ khác.

“Trường kỷ… nằm không thoải mái.”

Ta nào có tin nổi lời hắn nói.

Ta cười như mèo nhỏ vừa trộm được cá, dùng sức gật đầu.

“Được.”

Đêm ấy, cuối cùng ta cũng toại nguyện, cùng phu quân của mình chung chăn chung gối.

Dẫu cho giữa chúng ta vẫn còn cách một lằn ranh “Sở Hà Hán Giới”.

Nhưng ta biết, ngày công phá được ngọn núi băng này, đã không còn xa nữa.

Trong đêm, ta giả vờ ngủ say, lén lút duỗi chân vượt qua “ranh giới”, đặt lên người hắn.

Thân thể hắn khẽ cứng lại.

Ta cảm nhận được, hắn đang tỉnh.

Trong lòng ta thầm cười, lại được đà lấn tới, dịch người sang phía hắn thêm chút nữa, gần như dán sát vào thân hắn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...