Diêm Vương Sống Là Phu Quân Ta

Chương 8



Hoàng thượng long nhan đại hỉ, liên tiếp ban thưởng vàng bạc châu báu, ruộng tốt phủ đệ.

Quần thần lần lượt nâng chén chúc mừng, lời tán dương không dứt bên tai.

Hắn chỉ nhàn nhạt đáp lại, thái độ điềm tĩnh, không kiêu không nịnh.

Thế nhưng ánh mắt hắn, lại nhiều lần vô thức nhìn về phía ta.

Ta ngồi giữa hàng ghế nữ quyến, lặng lẽ nhìn hắn được muôn người vây quanh, trong lòng dâng lên niềm tự hào không thể che giấu.

Đây chính là phu quân của ta.

Người ta yêu.

Người đã trở về bình an từ chiến trường đẫm m/á/u.

Yến tiệc đang diễn ra đến cao trào thì bỗng vang lên một giọng nói the thé, sắc bén như lưỡi dao xé toạc không khí náo nhiệt.

“Tâu hoàng thượng, thần có việc muốn bẩm.”

Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn lại.

Người lên tiếng là Ngự sử đại phu Trương đại nhân.

Vị này nổi danh trong triều là kẻ cầm bút không kiêng nể ai, từ hoàng thân quốc thích cho tới công thần lập quốc, chỉ cần thấy có điều khả nghi, đều dám vạch tội trước triều đình.

Hoàng thượng hơi nhíu mày.

“Trương ái khanh có việc gì.”

Trương đại nhân bước ra khỏi hàng, quỳ sụp xuống giữa điện, giọng nói vang dội, từng chữ đều đanh thép.

“Thần xin đàn hặc Trấn Bắc Đại Tướng Quân Thẩm Lẫm, tội danh tư thông địch quốc, làm lộ cơ mật quân sự.”

Lời vừa dứt, cả đại điện lập tức chấn động.

Tiếng xì xào nổi lên khắp nơi, ánh mắt mọi người đồng loạt chuyển sang Thẩm Lẫm, lại quay về phía Trương đại nhân, tràn đầy kinh hãi.

Tim ta trong khoảnh khắc ấy như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, dâng thẳng lên tận cổ họng.

Sắc mặt Thẩm Lẫm lập tức lạnh xuống.

“Trương đại nhân.”

Giọng hắn trầm thấp, lạnh lẽo như băng tuyết.

“Cơm có thể ăn bừa, nhưng lời thì không thể nói bừa.”

Thế nhưng Trương đại nhân không hề lùi bước, trái lại còn thẳng thừng đưa tay vào ngực áo, lấy ra một phong thư, giơ cao quá đầu.

“Tâu hoàng thượng.”

“Đây là thư thần chặn được, do chính tay Thẩm Lẫm viết cho công chúa Bắc Địch.”

“Trong thư, hắn không chỉ bày tỏ tình cảm với công chúa Bắc Địch, mà còn hứa hẹn sẽ trợ giúp nàng ta đoạt lấy vương vị Bắc Địch.”

“Chứng cứ xác thực, xin hoàng thượng minh xét.”

Một thái giám vội vàng tiến lên, nhận lấy phong thư, cung kính dâng lên long án.

Hoàng thượng mở thư ra xem.

Chỉ trong chốc lát, sắc mặt ngài đã trở nên tái mét, rồi dần dần chuyển sang xanh xám.

Ngài siết chặt phong thư trong tay, đột ngột ném mạnh xuống nền điện.

Tiếng giấy va xuống đá lạnh vang lên khô khốc, khiến cả đại điện im phăng phắc.

Hoàng thượng đứng bật dậy, ánh mắt như sấm sét giáng thẳng về phía Thẩm Lẫm.

“Thẩm Lẫm.”

“Ngươi còn lời gì để nói.”

Thẩm Lẫm quỳ xuống giữa đại điện, sắc mặt không hề thay đổi.

“Thần… không lời nào để nói.”

“Hay lắm. Hay cho một câu không lời nào để nói.”

Hoàng thượng tức đến mức toàn thân run lên, giận dữ quát lớn.

“Người đâu. Lôi Thẩm Lẫm cho trẫm. Tống vào thiên lao, chờ trẫm định đoạt.”

Cấm vệ quân lập tức ùa lên, áp giải Thẩm Lẫm rời khỏi đại điện.

Từ đầu đến cuối, hắn không hề quay đầu nhìn ta lấy một lần.

Ta đứng sững tại chỗ, cả người lạnh toát như rơi xuống hầm băng.

Vì sao lại thành ra thế này.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Yến tiệc tan rã trong không khí nặng nề chưa từng có.

Ta như kẻ mất hồn, trở về phủ tướng quân.

Phụ thân và mẫu thân nghe tin liền vội vàng chạy tới, lo lắng đến mức đi đi lại lại không yên.

“Linh nhi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra. Vì sao Lẫm nhi lại có thể… lại có thể thông địch.”

Ta lắc đầu, nước mắt không ngừng trào ra, trước mắt chỉ còn một mảnh mờ mịt.

“Con không biết. Con thật sự không biết gì cả.”

“Không được. Chúng ta không thể ngồi yên chờ ch/ế/t.”

Phụ thân quả quyết lên tiếng.

“Ta lập tức vào cung, cầu kiến hoàng thượng.”

Ta vội vàng nắm lấy tay ông.

“Cha, vô dụng thôi. Hoàng thượng đang trong cơn thịnh nộ, lúc này người vào cung chỉ khiến mọi việc tệ hơn.”

“Vậy phải làm sao.”

Mẫu thân bật khóc nức nở.

“Chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn Thẩm Lẫm bị oan uổng hay sao.”

Ta hít sâu một hơi, ép bản thân phải bình tĩnh lại.

Không.

Ta không được hoảng loạn.

Thẩm Lẫm tuyệt đối không thể thông địch.

Chàng nhất định là bị hãm hại.

Bức thư kia… nhất định là giả.

Nhưng làm sao để chứng minh?

Một tia sáng lóe lên trong đầu ta.

Chữ viết.

Đúng rồi. Chữ viết.

Chữ của Thẩm Lẫm, trên đời này không ai quen thuộc hơn ta.

Vậy nét chữ trong bức “chứng cứ” kia… thật sự là do chàng viết sao?

Nhưng thư đang trong tay hoàng thượng.

Ta làm sao có thể nhìn thấy?

Ta sốt ruột đi qua đi lại trong phòng, tim đập dồn dập như trống trận.

Đúng lúc ấy, ánh mắt ta chợt dừng lại nơi chiếc hộp trang sức trên bàn trang điểm.

Đó là món đồ Thẩm Lẫm tặng ta.

Bên trong, có một tờ giấy chàng từng tự tay viết cho ta.

Ta gần như lao tới, mở nắp hộp, run rẩy lấy tờ giấy ra.

Từng nét, từng chữ, ta nhìn chăm chú đến mức không dám chớp mắt.

Trong đầu ta, hiện lên bức thư buộc tội kia.

Ta đem hai nét chữ đặt cạnh nhau để so sánh.

Rất giống.

Gần như giống hệt.

Nhưng… không hoàn toàn.

Có những khác biệt nhỏ đến mức người ngoài tuyệt đối không nhận ra.

Thẩm Lẫm khi viết chữ “tâm”, nét chấm cuối cùng… luôn hơi hất lên trên.

Nhẹ thôi, kín đáo thôi.

Như chính con người chàng, lạnh lùng bên ngoài, nhưng sâu trong đáy lòng lại cứng cỏi và không chịu cúi đầu.

Ta siết chặt tờ giấy trong tay.

Nếu ta nhận ra được…

Thì kẻ làm giả kia, nhất định cũng sẽ lộ sơ hở.

Một tia hi vọng mỏng manh, nhưng đủ để thắp sáng cả bóng tối trước mắt ta.

Ta không được gục ngã.

Không phải vì bản thân ta.

Mà vì Thẩm Lẫm.

Bức thư kia, chữ “tâm” lại viết ngay ngắn, vuông vức đến lạnh lùng.

Không có chút độ hất lên quen thuộc nào.

Phát hiện này khiến tim ta gần như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Ta biết rồi.

Ta thật sự đã tìm được khe hở.

Nhưng chỉ như vậy thì chưa đủ.

Phát hiện chỉ là phát hiện.

Muốn cứu Thẩm Lẫm, ta cần chứng cứ.

Ta phải tìm ra kẻ đã bắt chước nét chữ của chàng.

Là ai?

Ai có cơ hội tiếp xúc với bút tích của Thẩm Lẫm?

Ai có đủ động cơ để đẩy chàng vào chỗ ch/ế/t?

Trong đầu ta, từng cái tên lần lượt lướt qua.

Quan lại trong triều.

Võ tướng bị chàng chèn ép.

Những kẻ sợ công lao của chàng quá lớn…

Cuối cùng, mọi suy nghĩ đều dừng lại ở một cái tên.

Lâm Uyển Nhi.

Nàng ta là cháu gái đích tôn của đương triều Thái phó.

Mà Thái phó… chính là ân sư dạy chữ của Thẩm Lẫm năm xưa.

Nàng ta có cơ hội nhìn thấy chữ viết của chàng.

Không chỉ một lần.

Quan trọng hơn…

Nàng ta hận ta.

Lại yêu Thẩm Lẫm đến mức mù quáng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...