Đổi Một Đời Bình An

Chương 3



03

"Nương!"

Thanh âm Cố An mang theo nghẹn ngào, lao tới ôm chặt lấy ta.

Nó lại cao hơn năm trước một chút, đã là một thiếu niên gần trưởng thành.

Bờ vai cũng rộng thêm vài phần.

"An nhi, sao con lại về?"

"Hôm nay đâu phải ngày nghỉ."

Ta vuốt lưng nó, cố giữ thanh âm bình ổn.

Nó lại vùi đầu vào hõm vai ta, thân thể vì phẫn nộ mà khẽ run.

"Nếu con không trở về, nương sẽ bị người ta khi dễ đến c / h /ế / t mất!"

Nó ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe, trong đó là đau lòng, là phẫn nộ, là sự cô dũng của thiếu niên.

"Chuyện trong phủ, con đều đã nghe nói."

"Là các đồng môn trong thư đường nói cho con biết, bọn họ nói… nói phụ thân dẫn về một nữ nhân, nói đó mới là thê tử của người."

"Bọn họ còn nói, nương bị đuổi tới viện dành cho hạ nhân."

Nó nói tới đây, nước mắt liền rơi xuống.

Từng giọt từng giọt.

Rơi lên mu bàn tay ta.

Nóng rực.

Tim ta giống như bị ai bóp chặt, đau đến khó thở.

Mọi ủy khuất ta đều có thể nhẫn.

Chỉ riêng việc thấy An nhi vì ta mà rơi lệ.

Ta không chịu nổi.

"Đứa nhỏ ngốc, khóc cái gì."

"Nương không sao."

Ta lau nước mắt cho nó, cố gắng nặn ra một nụ cười.

"Nam tử hán đại trượng phu, đổ m /á /u không đổ lệ."

Cố An lại nhìn chằm chằm ta, không bỏ sót bất kỳ dấu vết miễn cưỡng nào trên mặt ta.

"Nương, đừng gạt con nữa."

"Nương sống không tốt."

Ánh mắt nó từ người ta, chuyển sang gian phòng đơn sơ này.

"Nơi này vừa nhỏ vừa ẩm, ngay cả chăn đệm tử tế cũng không có."

"Bọn họ chính là đối xử với nương như vậy sao?"

"Đối với người đã chống đỡ Cố gia suốt tám năm?"

Thanh âm nó không lớn.

Nhưng từng chữ đều như rỉ m/á/u.

Ta không nói nên lời.

Phải.

Ta là công thần của Cố gia.

Nhưng kết cục của công thần.

Chính là bị vứt bỏ như giày rách.

Cố An buông ta ra, quay người lấy từ ngoài cửa vào một bọc hành lý.

Nó "bịch" một tiếng ném xuống đất.

Bên trong là vài bộ y phục thay giặt và mấy quyển sách mà nó trân quý nhất.

Nó đã thu dọn xong hành trang của mình.

Nó nhìn ta.

Trong mắt là sự kiên định mà ta chưa từng thấy.

"Nương, đừng cần cái nhà này nữa."

"Hòa ly đi."

"Con đi theo nương."

"Con nuôi nương."

Ba chữ cuối cùng ấy, hắn nói ra dứt khoát như đinh đóng cột.

Tựa như một chiếc trọng chùy, hung hăng nện thẳng vào tim ta.

Ta sững người.

Hòa ly?

Hai chữ này, ta chưa từng nghĩ tới.

Ở thời đại này, nữ tử hòa ly, chẳng khác nào bèo trôi đứt rễ, từ đây không còn nơi nương tựa.

Sẽ bị người đời chỉ trỏ sau lưng, sẽ bị nước bọt thế gian dìm ch/ế/t.

Huống chi, ta còn có An nhi.

Nó đang theo học, tiền đồ rộng mở, sau này còn phải thi đỗ công danh, làm rạng rỡ tổ tông.

Nếu ta mang theo nó hòa ly, nó sẽ phải mang trên lưng cái danh “xuất thân không trong sạch”.

Điều đó sẽ hủy hoại cả đời nó.

“An nhi, đừng nói lời hồ đồ!”

Ta nghiêm giọng quát.

“Tiền đồ của con quan trọng, nương chịu chút tủi nhục cũng không đáng gì.”

“Tiền đồ?”

Cố An cười, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

“Nếu tiền đồ của con phải dùng tôn nghiêm của nương để đổi lấy, vậy con thà rằng không cần!”

“Cố gia không nhận nương, con cũng không nhận bọn họ!”

“Từ nay về sau, Cố An ta, chỉ có một mình nương là thân nhân!”

Nó quỳ xuống, nặng nề dập đầu trước ta một cái.

“Nương, con xin người.”

“Rời khỏi nơi này đi.”

“Hài nhi đã lớn rồi, có thể đọc sách, có thể viết chữ, cũng có thể c/ay-o/t làm việc.”

“Cho dù ra bến cảng vác hàng, cũng tuyệt đối không để nương chịu đói.”

Nước mắt ta, rốt cuộc không thể kìm lại, trào ra khỏi hốc mắt.

Ta đỡ nó dậy, ôm chặt nó vào lòng.

An nhi của ta.

An nhi thiện lương mà dũng cảm của ta.

Nó là chút ấm áp duy nhất của ta trong Cố gia lạnh lẽo này.

Là ánh sáng duy nhất chống đỡ ta đi qua tám năm tháng dài đằng đẵng ấy.

Vì nó, ta đã nhẫn nhịn nuốt nhục.

Thế nhưng hôm nay, nó lại nói với ta, nó thà không cần tiền đồ gấm vóc, cũng muốn ta được sống có tôn nghiêm.

Ta vẫn luôn cho rằng, ta là vì nó mà nhẫn nhịn.

Đến cuối cùng, sự nhẫn nhịn của ta, lại trở thành một lưỡi d/ao đ/âm sâu nhất vào tim nó.

Ta sai rồi.

Ta sai đến mức hoang đường.

Phú quý của Cố gia, vinh quang của Cố gia, thì có liên quan gì đến ta?

Điều ta mong cầu, chẳng qua chỉ là mẹ con bình an, năm tháng an ổn.

Nếu nơi này không thể cho ta tôn nghiêm.

Vậy thì, ta hà tất phải lưu luyến.

Ta lau khô nước mắt, nắm lấy tay Cố An.

Bàn tay nó đã có một lớp chai mỏng, ấm áp mà hữu lực.

Ta nhìn nó, trịnh trọng gật đầu.

“Được.”

“An nhi, nương nghe con.”

“Chúng ta rời khỏi nơi này.”

Ta nhìn thấy trong mắt con ta, trong khoảnh khắc bừng lên ánh sáng rực rỡ vô cùng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...