Đường Hoa Độ

Chương 2



Ta uất ức nghẹn ngào, chẳng còn bận tâm đến lễ nghi, nhào vào lòng mẫu thân mà òa khóc.

"Thanh Đường, con m.a.n.g t.h.a.i là chuyện vui."

Bà vỗ nhẹ lưng ta một cách xa lạ, lời đến bên miệng lại như ngập ngừng.

"Chỉ là... hôn sự của Uyển Uyển, hiện giờ có chút khó xử."

"Nó lưu lạc bên ngoài từ nhỏ, làm chính thất nhà quyền quý thì không được, mà nếu làm thiếp, ta lại không đành lòng..."

Mẫu thân khựng lại một chút, lời nói đến đây, gươm đao hiện hình.

"Điện hạ đối với nó quả thực rất quan tâm."

Lưng ta cứng đờ.

Ta chậm rãi rời khỏi vòng tay mẫu thân.

Chỉ thấy lạnh thấu tâm can.

Lời đã nói đến mức này, ta còn có điều gì mà không hiểu?

Vì thế, khi ta m.a.n.g t.h.a.i ba tháng.

Một chiếc kiệu nhỏ đưa Lạc Uyển tiến cung, phong làm Lương Đệ.

Ngày nàng nhập cung, vẫn mang vẻ rụt rè sợ hãi.

Tiêu Lãng đích thân bế nàng từ trong kiệu ra.

"Đừng sợ, từ nay về sau, nơi này chính là nhà của nàng."

Chắc hẳn là ánh nắng thu quá ch.ói mắt.

Nếu không, vì cớ gì ta lại rơi lệ?

6

Trong mộng, mọi thứ mờ mịt hỗn loạn.

Khi thì là ánh mắt lạnh nhạt, thiếu kiên nhẫn của Tiêu Lãng.

Khi lại là gương mặt đáng thương, yếu đuối của Lạc Uyển.

Ta choàng tỉnh giữa cơn mơ.

Chỉ thấy một đám quý nữ vây quanh ta thành vòng tròn.

Vừa len lén nhìn ta, vừa ghé tai nhau cười, lấy tay che miệng.

Lần theo ánh mắt họ, ta thấy trên áo mình dính đầy hoa rơi lá úa.

Không quá mất thể diện, nhưng cũng chẳng phải việc hay.

Ta vẫn ở đây, vẫn là năm mười sáu tuổi, khi định mệnh còn chưa tìm đến.

Ta mới chợt nhớ ra.

Hôm nay là tiệc sinh thần của Liễu Tuyền.

Vì muốn cảm tạ ta đã tặng nàng đóa hoa đường hôm nọ, Lưu phu nhân cũng mời ta đến.

Ta vốn không ưa náo nhiệt, nên ra vườn tìm một chỗ yên tĩnh hóng mát.

Không ngờ lại ngủ quên.

Liễu Tuyền chẳng hề cười nhạo ta, còn đuổi đi mấy vị tiểu thư đến xem trò cười.

Lại sai tiểu nha đầu đưa ta đi thay y phục.

Nàng từ trước đến nay vốn là người hiền hậu.

Kiếp trước giúp ta lúc khó khăn.

Kiếp này lại thay ta giải vây.

Ta khẽ thở dài.

Đóa hoa đường ấy, vốn không phải ta chủ động tặng Liễu Tuyền, mà là do nàng nhìn thấy, rồi đến xin.

Ký ức đầu tiên sau khi ta sống lại, chính là tháo bỏ đóa hoa cài bên tóc.

Lại bị Liễu Tuyền bắt gặp, nàng liền mở lời xin ta.

Ta hơi do dự.

Không phải vì luyến tiếc.

Mà bởi vì Tiêu Lãng tuyệt đối không phải người tốt.

Mang đóa hoa này, phúc họa khó lường.

Liễu Tuyền nhìn ta chằm chằm không chớp mắt.

Kiếp trước, ta chưa từng thấy nàng kiên quyết đến thế.

Biết không thể từ chối, ta bèn cài hoa lên tóc nàng.

Vậy thì chúc nàng, đời này toại nguyện.

Đang thất thần, bỗng nghe thấy giọng nói run rẩy của tiểu nha đầu.

"Điện... điện hạ..."

Ta giật mình ngẩng đầu.

Tiêu Lãng đứng ngay trước mặt ta.

Thân hình cao ráo, dung mạo như ngọc, vẻ mặt khó đoán.

Ánh mắt chạm nhau, tim ta chợt co thắt lại.

Không màng lễ nghi, ta xoay người bỏ đi.

Ta vẫn chưa kịp hoàn hồn sau giấc mộng vừa rồi.

Vừa trông thấy hắn, liền cảm thấy đau đớn không chịu nổi.

Tiêu Lãng đã phụ ta.

"Vừa rồi, Cô thấy nàng ngủ dưới tán hoa."

Hắn bỗng mở miệng, gần như nghiến răng nghiến lợi.

"Cô nghe thấy, nàng gọi một tiếng phu quân."

Thấy ta không hề dừng bước.

Hắn nóng nảy, liền túm lấy tay ta.

"Nàng mơ thấy tên nam nhân nào thế hả?!"

 

7

Đã lâu lắm rồi ta không còn gọi hắn như thế.

Chỉ duy nhất một lần, là vào ngày ta sinh nở.

Ta từng trong dáng vẻ vô cùng t.h.ả.m hại, cầu xin Tiêu Lãng đừng rời đi.

Khi đó tình thế cực kỳ nguy hiểm.

Thai vị không thuận, ta khó sinh, suýt chút nữa mất mạng.

Thị nữ cầm bài của ta đến thỉnh Tiêu Lãng.

Nhưng bị chặn ngoài cửa.

Tiêu Lãng đang cùng mưu sĩ nghị sự, bất luận kẻ nào cũng không được quấy rầy.

Chậu m.á.u này thay chậu m.á.u khác được bưng ra ngoài.

Sắc mặt ta trắng bệch đến mức gần như trong suốt.

Khi ấy, Liễu Tuyền vẫn còn là Lương Viện, nàng nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.

"Tỷ tỷ đừng sợ, thiếp sẽ đi thỉnh."

Nàng bật dậy, đôi mắt xưa nay dịu dàng như nước xuân, lúc ấy lại như phủ băng sương.

"Điện hạ có trách phạt, thiếp xin gánh chịu!"

Tiêu Lãng tới lúc trời chạng vạng.

Tiếng bước chân rốt cuộc cũng dừng ngoài điện, như thể đang do dự.

"Phu quân." Ta khản giọng gọi hắn, "Đừng đi."

Khoảnh khắc hắn bước qua ngưỡng cửa điện, thị nữ của Lạc Uyển cũng đến.

Chỉ truyền lại một câu.

"A Lãng, ngoài kia đang mưa. Tối đen như mực, ta sợ lắm."

Chỉ trong chớp mắt hắn do dự.

Một tia sét xé rách bầu trời đêm, sấm chớp nổ vang.

Tiêu Lãng quay người bước đi.

Giây phút ấy, điều hắn nghĩ đến, có lẽ là—

Một đêm mưa gió thế này, nếu hắn không đi, Lạc Uyển lại sẽ khóc vì sợ hãi.

Rất lâu rất lâu sau, ta nghe thấy tiếng trẻ con oa oa vang vọng.

Trước khi hoàn toàn ngất đi, ta nghĩ.

Thì ra chuyện sống c.h.ế.t của ta, còn không bằng một giọt lệ của Lạc Uyển.

Đứa trẻ mà ta phải chịu muôn vàn khổ sở mới sinh ra được.

Lúc con bé chào đời, đúng vào khoảnh khắc rạng sáng bình minh.

Ta và Liễu Tuyền đặt tên cho con bé là Triêu Hoa.

Tiếc thay, ta rốt cuộc vẫn không thể giữ con bé bên mình.

Triêu Hoa ba tháng tuổi, đã bị Tiêu Lãng bế đi, giao cho Lạc Uyển.

Hắn nói trẻ con ồn ào, sẽ ảnh hưởng đến việc ta tĩnh dưỡng.

Ta biết mọi sự đều vô vọng, nhưng vẫn nổi trận lôi đình.

Ta nói, Triêu Hoa là con của ta, chàng không có quyền mang con bé đi.

"Con của nàng?"

Tiêu Lãng nhìn ta đang gào khóc khản cổ, bỗng cười nhạt.

"Đây là huyết mạch của Cô, là Cô ban cho ngươi."

"Lôi đình mưa móc, đều là ân huệ của quân vương."

Ta chỉ qua một đêm, tóc đã bạc trắng.

Sinh nở và mất con, đã khiến ta hoàn toàn suy sụp.

Về sau Tiêu Lãng đăng cơ, sắc phong Lạc Uyển làm hoàng hậu, còn ta bị kìm giữ ở vị trí quý phi.

Đó đã là chuyện của rất lâu về sau rồi.

Phu quân, hậu vị, chân tâm...

Ta mệt rồi, cũng không muốn tranh giành nữa.

Nhưng Triêu Hoa còn chưa trưởng thành, ta vẫn luôn tự nhủ, ráng chịu thêm một chút, thêm một chút nữa rồi sẽ qua.

Chỉ cần còn sống, ta và con gái rồi sẽ có ngày gặp lại.

Thế nhưng, rốt cuộc vẫn chỉ là một giấc mộng xa vời.

8

Nghĩ đến Triêu Hoa, nước mắt ta như mưa rơi không ngớt.

Kiếp trước khi ta qua đời, Triêu Hoa mới chỉ chín tuổi.

Con gái mất mẹ, cuộc đời vốn đã gian nan.

Nữ nhi của ta, con có lớn lên bình an không?

 

Cuộc sống con có tốt không?

Thấy ta bỗng nhiên bật khóc, Tiêu Lãng luống cuống cả lên.

"Ngươi khóc cái gì, Cô có mắng gì đâu."

"Ngươi ghét Cô đến vậy sao?"

"Điện hạ, không phải ghét,"

Ta khẽ nói, “Ta hận ngươi.”

Không phải giận dỗi.

Cũng chẳng phải vì yêu mà không được đáp lại.

Chỉ là hận, hận ngươi đã đối với ta bạc bẽo đến thế.

"Ngày hội hoa đăng Thượng Nguyên năm ấy, giá như người ta gặp không phải là ngươi, thì tốt biết mấy."

Trăng rằm năm ta mười bốn tuổi.

Ta theo di mẫu ra ngoài ngắm đèn.

Nào ngờ bị đám đông chen lấn, tách ra khỏi đoàn người.

Giữa cảnh hỗn loạn, có kẻ háo sắc bịt miệng ta.

"Tiểu cô nương đi một mình sao? Ca ca dẫn muội đi ngắm đèn."

Giọng kẻ đó ghé sát bên tai, khiến ta kinh hãi.

Ta vùng vẫy đẩy ra nhưng không thoát nổi.

Xung quanh là tiếng cười nói rộn ràng.

Không một ai phát hiện điều bất thường.

Khi ta gần như tuyệt vọng, thì một thiếu niên áo đỏ từ trên cao phi thân xuống.

Chỉ nghe tiếng xương gãy vang lên giòn tan.

Tên háo sắc vừa hung hăng liền ngã xuống như đống bùn nhão.

Thiếu niên mang mặt nạ ôn hầu hung tợn, nhưng người lại vô cùng ôn hòa.

“Còn đi được không?”

Ta nhìn hắn, ngẩn ngơ gật đầu.

Dưới lớp mặt nạ vang lên một tiếng cười khẽ.

Thiếu niên áo đỏ khoanh tay, bắt chước ta gật đầu đáp lại.

"Được, nàng đi đi, ta nhìn theo nàng."

Ta đi rất lâu, qua ông lão bán kẹo kéo, qua những chiếc hoa đăng xinh đẹp, qua pháo hoa rực rỡ khắp thành.

Ngoảnh đầu nhìn lại, đã không thấy bóng dáng hắn đâu nữa.

Lúc ấy ta mới nhớ ra, ta đã quên hỏi tên hắn.

Chỉ nhớ bên hông hắn đeo một miếng ngọc bội ly long.

Ngày trước theo mẫu thân vào cung, ta từng thấy Thái t.ử Tiêu Lãng mang qua.

Vậy nên ta nhận định người đó chính là hắn.

Một lần gặp gỡ thoáng qua, hại ta cả đời lầm lỡ.

9

Sau khi ta thẳng thắn bày tỏ sự chán ghét đối với Tiêu Lãng.

Hắn lại bỗng dưng nảy sinh hứng thú với ta.

Yến tiệc thưởng hoa, thi thơ, những buổi tụ họp trong khuê các.

Hễ là nơi ta xuất hiện, hắn đều như âm hồn không tan.

Lòng người, quả thật rẻ rúng.

Ta không chịu nổi sự quấy nhiễu ấy, liền lấy cớ bệnh cũ tái phát, cần tĩnh dưỡng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...