Đường Hoa Độ

Chương 4



Thậm chí còn cho phép Lạc Uyển ra vào thư phòng của hắn.

Ta nghe Lạc Uyển kể lại, chỉ thấy nực cười.

Ngay lập tức, ta đem những chuyện triều chính mà Tiêu Lãng nói với Lạc Uyển, nán lại với giá cao cho kẻ t.ử địch của hắn là Tề vương.

Không lâu sau, đến mùa thu săn.

Phủ Tể tướng nhận được hai tấm thiệp mời.

Một tấm là của Tiêu Lãng gửi cho Lạc Uyển.

Tấm còn lại, khi nhìn thấy chữ ký, ta khá bất ngờ.

Là do Thẩm Độ gửi tới, mời ta cùng đi bắt gà rừng.

Hắn còn đắc ý viết rằng, gà hắn nướng rất thơm, đồng liêu đều khen ngon.

Ta thực sự không biết nên có biểu cảm gì.

Từ sau khi xem ta diễn một màn kịch hay, người này liền bám riết không tha.

Luôn xuất hiện ở góc các buổi yến tiệc để quan sát ta.

Một lần, ta nhịn hết nổi.

Ngay trước lúc hắn rút lui, ta tóm hắn tại chỗ.

"Thiếu tướng quân, thân thủ thật không tồi."

Thẩm Độ mặt dày vô sỉ, sống c.h.ế.t không chịu xuống khỏi tường.

Hắn nhìn ta, bỗng nhiên vô tư nói một câu: "Nàng biết leo tường không?"

"Nàng leo lên đi, ta đưa nàng qua cây bên kia hái trái."

Ta cười lạnh, chẳng buồn đáp lại.

Chỉ cảm thấy kẻ này thật kỳ quái.

Nếu hôm nay ta mà leo tường một lần, chưa nói danh tiếng bị tổn hại.

Truyền ra ngoài, người nói kẻ bàn, không chừng lại biến thành chuyện Lạc đại tiểu thư trèo tường tư thông.

Thẩm Độ có chút thất vọng.

Thở dài một hơi.

"Vậy thì thôi——"

Tiếng kéo dài như than thở, người thì thoăn thoắt nhảy xuống khỏi bức tường cao.

"Nàng không chịu lên, thì ta đành xuống đây bầu bạn cùng nàng vậy."

Ta nhìn chằm chằm vào miếng ngọc bội ly long đong đưa bên hông hắn, lại bất giác sững người.

Ta buột miệng thốt lên: "Đây chẳng phải là ngọc bội của thái t.ử sao?"

Sau đó là một quãng im lặng rất dài.

Lời đáp của Thẩm Độ vẫn vang vọng trong đầu ta, khiến lòng ta chấn động.

Hắn nói—

Nhiều năm trước, thái t.ử đã thua miếng ngọc bội ấy về tay hắn rồi.

14

Khi ta đến bãi săn trong núi.

Thẩm Độ mặc một thân trang phục cưỡi ngựa bó sát, lộ rõ vòng eo rắn chắc.

Lúc này hắn đang kéo một cây cung lớn, dây cung căng như trăng rằm.

Ta liếc mắt một cái, lại đúng lúc thấy Tiêu Lãng tay cầm tay dạy Lạc Uyển nắm dây cương.

Nhận ra ánh mắt của ta, Tiêu Lãng lập tức buông tay, hại Lạc Uyển suýt nữa ngã ngựa.

Giọng nói bất mãn của Thẩm Độ vang lên trên đầu.

"Đại tiểu thư, nàng đang nhìn gì thế?"

"Nhìn ta nè, nhìn ta đây này."

Ta bắt đầu hối hận vì đã đến nơi này rồi.

Kiếp trước sao ta không phát hiện, hắn lại lắm lời đến thế.

Biến cố xảy ra sau khi vào rừng.

Có kẻ đã giở trò trong rừng.

Ngựa bỗng dưng phát điên.

Ta không kịp giữ vững, bị hất văng xuống vực.

Cú va chạm và cơn đau như dự liệu lại chẳng hề tới.

Một bóng người lao xuống như chim ưng vồ mồi, giữ c.h.ặ.t lấy eo ta.

Trong khoảnh khắc sinh t.ử ấy, ý thức ta lại phiêu tán.

Cảm giác này… sao quen thuộc quá.

Đến khi Thẩm Độ mang ta tiếp đất đã lâu, ta vẫn chưa kịp hoàn hồn.

Bàn tay nơi eo vẫn chưa buông ra.

"Đại tiểu thư, còn đi được không?"

— "Còn đi được không?"

Rằm Thượng Nguyên năm nào, thiếu niên ấy mang mặt nạ ôn hầu dữ tợn.

Lặng lẽ chờ câu trả lời của ta.

Lần này, ta cúi đầu, nhỏ giọng đáp: "Hình như… không đi nổi nữa rồi."

Thẩm Độ nhìn ta giây lát bằng đôi mắt đen sâu, khóe miệng hiện ra nụ cười như những mảnh sao vỡ.

Trời tối đen như mực.

Hắn lần theo ánh trăng, cõng ta, từng bước vững vàng.

Lúc ta tỉnh lại, là trong một hang núi.

Không thấy Thẩm Độ đâu cả.

Ta lần theo đến suối lạnh gần đó thì thấy hắn.

Dưới ánh trăng, hắn đang tắm.

Tóc đen da trắng, bóng dáng thấp thoáng.

Hắn dường như chưa phát hiện ra ta, vẫn giữ nguyên góc nghiêng hoàn hảo.

Ta cố gắng quay đầu đi nơi khác.

Áo quần hắn được xếp gọn gàng trên tảng đá.

 

Khóe mắt ta giật giật.

Bỗng nhìn thấy trên đống áo kia, có một vật rất quen.

Nhân lúc Thẩm Độ chưa quay lại, ta vớ lấy món ấy, xoay người bỏ chạy.

Đó là chiếc túi hương đầu tiên trong đời ta tự thêu.

Thêu rất xấu, cánh hoa đường xiêu xiêu vẹo vẹo, bị ma ma trêu chọc mấy ngày liền.

Nó bị mất trong buổi hỗn loạn đêm Thượng Nguyên năm ấy.

Về sau, ta còn tiếc nuối rất lâu.

Nhưng sao nó lại nằm trên người Thẩm Độ?

Ngọc bội ly long, túi hương thêu hoa đường…

Từng chút từng chút gom lại trong mấy ngày qua, thật khó mà không nảy sinh những suy đoán táo bạo.

Ta dùng mu bàn tay xoa nhẹ lên má, im lặng cất túi hương vào lòng.

Liền thấy Thẩm Độ khoác áo ngoài ướt sũng.

Vội vã quay lại.

Hình như đang tìm gì đó.

Ta nhìn hắn, không lên tiếng.

Thẩm Độ tìm quanh mà không thấy.

Khi ngẩng đầu bắt gặp khóe môi đang cong lên của ta, ánh mắt hắn chợt tối sầm lại.

Trong hang núi nhỏ hẹp, hắn bước từng bước tiến gần, còn ta lùi từng bước, lùi đến khi không còn đường lui.

"Đại tiểu thư, trả lại cho ta đi."

Giọng nói bỗng khàn hẳn.

Tai ta nóng ran, n.g.ự.c chạm vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn ở khoảng cách cực gần.

Ta làm ra vẻ nghiêm túc, nói lý lẽ với hắn.

"Thứ này vốn là của ta!"

Nhưng lại không nhịn được, lén nuốt một ngụm nước bọt.

Thiếu niên tướng quân, thân hình mảnh khảnh mà rắn rỏi.

Áo ngoài thấm nước, khoác hờ hững, càng thêm quyến rũ.

"Chàng… chẳng lẽ đã thầm thích ta từ lâu rồi?"

Thẩm Độ khẽ bật cười.

Áp sát lại gần, nói rất khẽ và nhanh một câu gì đó.

15

Đêm ấy, ta mơ thấy một giấc mộng.

Ý thức trôi dạt trong bóng tối.

Không xa không gần, có một luồng sáng mờ ảo.

Xuyên qua tường cung sâu thẳm, xuyên qua cửa cao ngõ lớn, trở về thuở xa xưa hơn nữa.

Đó là ở nhà ngoại tại Giang Châu.

Một buổi trưa mùa xuân.

Trong sân, hoa rụng lả tả.

Ta khi ấy mới bảy tuổi, mặc chiếc áo màu vàng nhạt.

Ngồi xổm dưới đất nhặt cánh hoa.

Ma ma bên cạnh thì vừa nhăn nhó vừa lải nhải.

"Đại tiểu thư, cẩn thận tay, cẩn thận y phục, đừng để dơ, phu nhân mà thấy sẽ giận đấy."

"Con gái phải đoan trang, cười không lộ răng, bước không quá tấc."

"Vài năm nữa là gả chồng, cử chỉ thô lỗ sẽ bị nhà chồng chê cười."

Giọng nói bà ấy vo ve bên tai.

Như tằm đang nhả tơ quấn quanh ta.

Tầng tầng lớp lớp, muốn nhốt ta trong cái kén mềm nhũn.

Ta nghe chán rồi.

Dứt khoát ngồi phịch xuống đất.

Còn cố ý hừ một tiếng thách thức bà.

Ma ma giận đến phát điên.

Nói muốn đi mời mẫu thân ta đến dạy dỗ.

Trên đầu lại truyền đến một tiếng cười khẽ.

Trong trẻo, mang theo vẻ lười nhác đặc trưng của thiếu niên.

Ta ngẩng đầu lên.

Trên tường, không biết từ bao giờ đã có một thiếu niên áo đỏ ngồi đó.

Dáng vẻ hắn ung dung, chân bắt chéo, tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn ta.

Miệng còn ngậm một cọng cỏ.

"Này."

Thiếu niên lười biếng gọi một tiếng.

"Ngày nào cũng học quy củ, ngươi không thấy chán sao?"

Ta nghĩ nghĩ, có chút buồn rầu.

"Chán chứ. Nhưng ma ma bảo, tiểu thư khuê các là phải như vậy."

Thiếu niên hứng thú.

Nhổ cọng cỏ trong miệng, cúi người, vươn tay về phía ta.

"Gì mà tiểu thư với chả khuê các, trói tay trói chân."

"Đến đây, ta dạy ngươi leo tường, vui lắm đấy."

Ta cảnh giác nhìn hắn.

Không tin.

Leo tường có gì mà vui.

Tường cao thế kia, rớt xuống chắc đau c.h.ế.t mất.

Thiếu niên cười đến cong cả mắt.

"Thật đấy. Ta chưa bao giờ lừa tiểu cô nương."

"Bên kia bức tường cũng thú vị lắm."

Được rồi, ta nghĩ, hắn cười đẹp đến thế kia.

 

Vậy thì ta miễn cưỡng xem thử bên ngoài bức tường có gì.

Ta nắm lấy tay thiếu niên ấy.

Gầy, các đốt xương rõ ràng, nhưng rất có lực.

Tiếng hét của ma ma chợt như bị bỏ lại thật xa phía sau.

Mượn sức thiếu niên, ta như cánh chim dang rộng bay qua bức tường cao.

Gió thổi rối mái tóc ta.

Mà ta lại cười lớn một cách sảng khoái.

Thiếu niên cũng cười.

Nắng xuyên qua cây hải đường đang nở rộ phía sau hắn, lấp lánh nơi tóc mai.

Cánh hoa hồng phấn rơi xuống, cũng không sánh bằng hàng mày mang ý cười kia.

"Đúng rồi, chính là như thế."

"Cứ làm chính ngươi là được."

Vô số hình ảnh vỡ vụn, chồng chéo, rồi dừng lại.

Tất cả đều là Thẩm Độ.

Là thiếu niên dạy ta leo tường.

Là người đeo mặt nạ giúp ta thoát nạn trong đêm Thượng Nguyên.

Là vị thiếu tướng quân khoác giáp ra trận giữa đêm tuyết vì ta.

Thì ra, ông trời chưa từng ngoảnh mặt.

Chương trước Chương tiếp
Loading...