Gả Vào Hầu Phủ Năm Năm, Ta Sinh Liền Ba Đích Tử

Chương 2



02

Khi ta tỉnh lại, người đã nằm trên giường.

Tiêu Cận Ngôn ngồi bên mép giường, nắm chặt tay ta, sắc mặt trắng bệch chưa từng thấy.

Lão phu nhân, lão Hầu gia, cùng những người có địa vị trong phủ, tất cả đều chen chúc trong phòng ta.

Trên mặt mỗi người đều viết rõ sự khẩn trương và lo lắng.

Nha hoàn thân cận của ta là Xuân Đào, đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ.

“Phu nhân, cuối cùng người cũng tỉnh rồi!”

Ta khẽ cử động, muốn ngồi dậy.

Tiêu Cận Ngôn lập tức giữ ta lại.

“Đừng động, cứ nằm yên.”

Trong giọng nói của hắn mang theo một chút khàn khàn khó nhận ra.

Ta có chút mơ hồ.

“Ta bị làm sao vậy?”

Lão phu nhân bước nhanh tới, trên mặt là vẻ vừa kích động vừa thấp thỏm.

“Niệm Sơ à, con thấy thế nào? Có chỗ nào khó chịu không?”

Ta lắc đầu.

“Chỉ là hơi mệt thôi.”

Bầu không khí trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

Tất cả mọi người đều nín thở, ánh mắt đồng loạt nhìn về một hướng.

Ta nhìn theo ánh mắt của họ.

Một vị lão giả râu tóc bạc trắng đang ngồi bên bàn, nhắm mắt tập trung tinh thần, ba ngón tay đặt trên một chiếc khăn lụa.

Mặt kia của chiếc khăn lụa nối với cổ tay ta.

Là Trương viện phán, người chuyên bắt mạch cho quý nhân trong cung.

Trong lòng ta chợt giật mình.

Chỉ là ngất đi một lúc, sao ngay cả viện phán trong cung cũng được mời tới?

Thời gian trôi qua từng chút một.

Chân mày Trương viện phán lúc thì giãn ra, lúc lại nhíu chặt.

Trái tim mỗi người trong phòng đều theo biểu cảm của ông mà lên xuống không yên.

Cuối cùng, ông thở ra một hơi dài, thu tay lại.

Ông đứng dậy, trên mặt mang theo một tia vui mừng.

Tiêu Cận Ngôn là người đầu tiên xông tới, giọng nói căng thẳng.

“Trương viện phán, phu nhân nàng…”

Trương viện phán vuốt râu, chắp tay hành lễ với Tiêu Cận Ngôn và lão Hầu gia.

“Chúc mừng lão Hầu gia, chúc mừng Hầu gia.”

“Mạch tượng của phu nhân trơn mà hữu lực, như châu lăn trên mâm, đây là hỷ mạch!”

Hỷ mạch!

Hai chữ này giống như một đạo sấm sét nổ tung trong phòng.

Sau một thoáng yên lặng, là niềm vui vỡ òa.

Lão phu nhân là người đầu tiên phản ứng lại, bà chắp tay, liên tục hướng ra ngoài cửa sổ bái lạy.

“A Di Đà Phật! Tổ tiên phù hộ! Tổ tiên phù hộ rồi!”

Bà kích động đến mức nói năng lộn xộn, khóe mắt đã ánh lên lệ quang.

Lão Hầu gia vốn luôn trầm ổn, lúc này cũng kích động đến đỏ cả mặt, tay cũng run lên.

“Tốt! Tốt! Tốt lắm!”

Tiêu Cận Ngôn đứng sững tại chỗ, như thể chưa nghe hiểu lời Trương viện phán.

Hắn ngơ ngác nhìn ta, lại nhìn Trương viện phán, môi khẽ động nhưng không phát ra tiếng.

Ta đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào hắn.

“Phu quân?”

Hắn như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, đột nhiên hoàn hồn.

Ngay sau đó, hắn kéo ta vào lòng, ôm thật chặt, thật chặt.

Ta có thể cảm nhận được thân thể hắn đang run nhẹ.

“Niệm Sơ… nàng nghe thấy rồi chứ?”

Hắn vùi đầu vào hõm cổ ta, giọng nói trầm đục.

“Chúng ta có con rồi.”

Khóe mắt ta cũng o/t-c/ay ươn ướt.

Ta ôm lại hắn, gật đầu thật mạnh.

“Ừm, ta nghe rồi.”

Gánh nặng đè lên trái tim mấy đời Hầu phủ, niềm mong chờ mà ta ngày đêm khắc khoải, cuối cùng… đã thành hiện thực.

Cả Hầu phủ đều sôi sục.

Lão Hầu gia lập tức hạ lệnh, toàn phủ trên dưới, bất luận chủ tớ, tất cả đều được thưởng ba tháng tiền tiêu.

Tửu lâu nổi danh trong kinh thành bị Hầu phủ bao trọn ba ngày, mở yến tiệc dài, đãi khắp bá tánh trong thành.

Ta trở thành đối tượng được bảo hộ trọng điểm của Hầu phủ.

Hạ nhân trong viện tăng lên gấp đôi.

Bốn bà đỡ có kinh nghiệm nhất được mời vào phủ, lúc nào cũng chờ lệnh.

Việc ăn uống của ta do đầu bếp riêng trong phủ phụ trách, thực đơn mỗi ngày đều phải qua tay Trương viện phán xem xét.

Ta thậm chí còn bị cấm xuống giường.

Tiêu Cận Ngôn nói, ba tháng đầu là quan trọng nhất, bảo ta cứ an tâm dưỡng thai, mọi chuyện khác đều không cần quản.

Mọi việc lớn nhỏ trong phủ tạm thời lại giao về cho lão phu nhân.

Lão phu nhân vui vẻ nhận lấy, không hề có nửa lời oán trách.

Hiện giờ chuyện quan trọng nhất mỗi ngày của bà chính là tới viện của ta ngồi một lát, trò chuyện cùng ta, rồi nhìn ta uống hết thuốc bổ.

Lưu di nương và mấy vị di nương khác cũng mỗi ngày đều tới thỉnh an.

Sự đố kỵ và không cam lòng trên mặt bọn họ gần như không che giấu nổi.

Nhưng giờ đây, họ cũng không dám nói nửa câu chua chát.

Chỉ có thể cung kính đứng một bên, nhìn ta được mọi người nâng niu như bảo vật.

Khối thịt trong bụng ta chính là chỗ dựa lớn nhất của ta.

Tiêu Cận Ngôn đã thay đổi.

Vốn dĩ hắn đã đối xử với ta cực kỳ tốt, nay lại càng sủng ái ta đến tận xương tủy.

Hắn từ chối toàn bộ những buổi xã giao không cần thiết, mỗi ngày sau khi tan triều liền lập tức trở về phủ, gần như không rời ta nửa bước.

Buổi tối, hắn thậm chí không dám ngủ chung giường với ta, chỉ sợ trong lúc ngủ vô tình chạm phải ta.

Hắn ngủ trên chiếc nhuyễn tháp ngoài gian ngoài, chỉ cần ta hơi có động tĩnh, hắn lập tức tỉnh giấc.

Ta có chút đau lòng.

“Phu quân, chàng lên giường ngủ đi, ta không yếu ớt đến vậy đâu.”

Hắn lắc đầu, ánh mắt dịu dàng như muốn chảy thành nước.

“Không được, bây giờ nàng là hai người, lỡ va phải hay đụng phải, ta hối hận cũng không kịp.”

“Niệm Sơ, đây là đứa con đầu tiên của chúng ta, ta không thể để xảy ra bất kỳ sai sót nào.”

Ánh mắt hắn vô cùng nghiêm túc.

Ta nhìn hắn, trong lòng tràn đầy sự mãn nguyện và an yên chưa từng có.

Ta biết, từ nay về sau, cuộc đời ta sẽ hoàn toàn khác.

Chớp mắt đã mười tháng mang thai, một sớm lâm bồn.

Ngày hôm đó, toàn bộ người trong Hầu phủ đều đứng chờ bên ngoài phòng sinh của ta.

Ta có thể nghe rõ tiếng bước chân đi qua đi lại đầy lo lắng của Tiêu Cận Ngôn, cùng tiếng lão phu nhân lẩm nhẩm niệm Phật ngoài cửa.

Cơn đau trong bụng từng đợt kéo tới, gần như muốn xé toạc thân thể ta.

Mồ hôi thấm ướt cả tóc và y phục.

Bà đỡ đứng bên cạnh không ngừng cổ vũ ta.

“Phu nhân, dùng sức! Dùng thêm chút nữa! Đã nhìn thấy đầu rồi!”

Ta nghiến chặt răng, dốc hết toàn bộ sức lực.

Trong đầu chỉ có một ý nghĩ.

Nhất định phải sinh đứa trẻ này ra một cách bình bình an an.

Không biết đã qua bao lâu, ngay lúc ta gần như sắp ngất đi.

Một tiếng khóc vang dội xé tan màn đêm tĩnh lặng.

“Oa——”

Cả thế giới dường như lặng đi.

Giọng nói đầy vui mừng của bà đỡ truyền tới.

“Sinh rồi! Sinh rồi! Chúc mừng phu nhân! Chúc mừng phu nhân!”

“Là một tiểu tử béo tốt!”

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...