Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Giả Câm Gả Cho Thái Tử Lắm Lời, Ta Vừa Mở Miệng, Hắn Liền Chết Lặng
Chương 4
04
Ngoài cửa, giọng nói âm trầm của Lý công công lại vang lên, mang theo một tia mất kiên nhẫn.
"Trương đại nhân, chớ để chúng ta và các huynh đệ phải chờ lâu."
"Kiên nhẫn của Vương gia, cũng có hạn."
Trong phòng, Trương Khiêm run rẩy như sàng.
Hắn nhìn cục giấy bị mình vò nát trên đất, như thể đó là một lá bùa đòi mạng.
Ta ẩn mình trong bóng tối dưới mái hiên, tim cũng treo lên tận cổ họng.
Thành hay bại, chỉ trong lần này.
Trương Khiêm đột nhiên nghiến răng, như đã hạ quyết tâm.
Hắn đi tới cửa, nhưng không mở, chỉ đứng cách tấm cửa, dồn hết sức lực mà nói lớn.
"Công công, thật sự thất lễ."
"Hạ quan đêm qua đột nhiên nhiễm phong hàn, lúc này đầu đau như búa bổ, toàn thân nóng rực, thật sự không thể cử động."
"Mong công công hồi bẩm Vương gia, bệnh tình của hạ quan, thật sự không thích hợp đi xa."
Giọng nói của hắn mang theo sự suy yếu và khàn đặc được cố ý giả ra.
Ngoài cửa, Lý công công trầm mặc một lát.
Ta có thể tưởng tượng ra, trên khuôn mặt không râu của hắn lúc này chắc chắn đã phủ đầy mây đen.
"Bệnh rồi?"
Trong giọng Lý công công tràn đầy hoài nghi.
"Sớm không bệnh, muộn không bệnh, lại cứ đúng lúc này mà bệnh."
"Trương đại nhân, ngài là đang đùa chúng ta, hay là đang đùa Vương gia?"
Trương Khiêm vội vàng nói: "Không dám, không dám! Hạ quan tuyệt đối không dám!"
"Chỉ là bệnh tới như núi đổ, hạ quan cũng không làm chủ được."
"Hạ quan đã cho quản gia đi mời đại phu, đại phu sắp tới rồi. Nếu công công không tin, có thể tự mình kiểm tra."
Hắn đã nói đến mức này, Lý công công ngược lại cũng khó mà xông vào.
Dù sao, hắn cũng chỉ là một nô tài.
Trương Khiêm dù thế nào vẫn là quan nhị phẩm của triều đình.
Không có chứng cứ xác thực, hắn không thể làm quá đáng.
"Được."
Rất lâu sau, Lý công công mới nghiến răng nói ra một chữ.
"Nếu Trương đại nhân đã bệnh nặng như vậy, chúng ta cũng không tiện ép buộc."
"Chỉ là phía Vương gia, chúng ta cũng chỉ có thể bẩm báo đúng sự thật."
"Mong Trương đại nhân tự biết lo liệu."
Uy hiếp trong lời nói, không cần nói cũng hiểu.
Tiếng bước chân dần dần xa đi.
Người của Tiêu Hoài đã rút.
Trái tim treo lơ lửng của ta cuối cùng cũng chậm rãi hạ xuống.
Trong phòng, Trương Khiêm như bị rút cạn toàn bộ sức lực, trượt theo cánh cửa mà ngã quỵ xuống đất.
Hắn thở hổn hển từng hơi nặng nề, mồ hôi lạnh đã thấm ướt cả nội y.
Hắn đã cược thắng.
Hoặc nói đúng hơn, là ta đã thay hắn cược thắng.
Ta không dừng lại thêm, xoay người vài bước nhảy đã biến mất trong màn đêm dày đặc.
Những chuyện còn lại, chỉ còn xem tạo hóa của Trương Khiêm.
Chỉ cần sau khi trời sáng, hắn ngoan ngoãn quay về kinh thành, lên triều, đối với mọi sự lấy lòng của Tiêu Hoài đều đóng cửa không gặp, thì cái mạng này của hắn xem như tạm thời giữ được.
Còn ta, phải trở về Đông cung trước khi trời sáng.
Trở về cái lồng son nhìn thì hoa lệ, nhưng thực chất từng bước đều là hiểm nguy.
Đường về còn nguy hiểm hơn lúc đi.
Ta có thể cảm nhận được, đêm của kinh thành đã không còn yên bình.
Trong không khí tràn ngập một luồng s /át khí.
Lính tuần tra trong thành nhiều hơn thường ngày mấy lần.
Ta biết, đây là sự sắp đặt của Tiêu Hoài.
Hắn đang phong tỏa toàn thành, truy tìm "người thần bí hôm qua, cũng là đề phòng những kẻ có thể làm hỏng chuyện của hắn" kia.
Ta phải càng cẩn thận hơn.
Ta tránh tất cả những con đường lớn, chỉ chọn những ngõ nhỏ hẻo lánh không người mà đi.
Thân ảnh ta giống như một u linh không có trọng lượng, nhảy qua lại giữa mái nhà và tường cao.
4 năm qua, vì để sống sót, ta đã sớm khắc sâu từng con phố, từng con hẻm bí mật của kinh thành vào trong đầu.
Cuối cùng, khi chân trời vừa lóe lên tia sáng trắng đầu tiên, ta đã nhìn thấy bức tường cao của Đông cung.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Cửa ải cuối cùng, cũng là cửa ải khó nhất.
Thị vệ Đông cung đã bị người của Tiêu Hoài kinh động, lúc này phòng bị chắc chắn là ngoài lỏng trong chặt.
Ta vòng tới một góc tường hẻo lánh nhất của Đông cung.
Ở đó có một cây cổ thụ trăm năm, cành lá vừa khéo vươn tới đầu tường.
Đây là đường lui ta đã sớm chuẩn bị cho bản thân.
Ta hít sâu một hơi, hai chân phát lực, thân thể như mũi tên rời cung bắn vọt lên.
Giữa không trung, mũi chân ta khẽ điểm lên thân cây thô ráp, mượn lực nhảy cao thêm lần nữa.
Ngón tay ta vững vàng bám vào viên gạch trên đầu tường.
Một cú lộn người nhẹ nhàng, ta đã rơi vào bên trong cung tường.
Toàn bộ quá trình không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Ta nhanh chóng thay lại y phục ban đầu, giấu kỹ bộ dạ hành y.
Sau đó, ta lặng lẽ mở cửa sổ phòng mình, lẻn vào trong.
Tiêu Dục vẫn đang ngủ say.
Hơi thở hắn đều đặn, gương mặt khi ngủ rất an tĩnh.
Hắn hoàn toàn không biết những chuyện đã xảy ra bên ngoài.
Ta đi tới bên giường, lặng lẽ nhìn hắn.
Trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp.
Ta đã cứu hắn, cũng cứu cả Trương Thị lang.
Nhưng đồng thời, ta cũng đã đẩy chính mình vào hoàn cảnh nguy hiểm hơn.
Tiêu Hoài không phải kẻ ngu.
Hắn rất nhanh sẽ nhận ra, bên cạnh Thái tử có một cao nhân đang âm thầm trợ giúp.
Đến lúc đó, ánh mắt hắn sẽ càng sắc bén hơn mà dò xét từng người trong Đông cung.
Bao gồm cả ta — một kẻ c /âm tầm thường nhất.
Ta khẽ thở dài, nằm trở lại chiếc giường nhỏ của mình, nhắm mắt lại.
Trời đã sáng.
Tiêu Dục vươn vai tỉnh dậy, lại bắt đầu một ngày lải nhải không dứt.
"Nguyệt Sơ, ta nói cho nàng nghe, tối qua ta mơ một giấc mộng."
"Ta mơ thấy mình mọc ra một đôi cánh, bay trên trời, rồi một cước đá lão thất phu Tiêu Hoài kia từ trên trời rơi xuống!"
"Nàng nói xem có hả giận không?"
Ta mỉm cười gật đầu, mang lên cho hắn chén nước ấm đã chuẩn bị sẵn.
Hắn uống nước, vừa mặc y phục vừa tiếp tục nói.
"Hôm nay thượng triều chắc chắn có trò hay để xem."
"Trương Thị lang lão hồ ly kia, hôm qua sợ đến không dám nói lời nào, hôm nay chắc chắn sẽ bị Tiêu Hoài làm khó."
"Ta muốn xem thử Tiêu Hoài còn có thể giở trò gì nữa."
Hắn hứng khởi đi thượng triều.
Để lại ta một mình trong cung điện trống trải, chờ đợi phán quyết của vận mệnh.
1 canh giờ.
2 canh giờ.
Thời gian trôi qua vô cùng dài đằng đẵng.
Cuối cùng, ta nghe thấy tiếng bước chân hắn trở về.
Tiếng bước chân đó khác lúc đi, mang theo chút nhẹ nhõm, cùng sự khó hiểu không giấu được.
Hắn vừa bước vào cửa đã không kịp chờ mà kéo tay ta.
"Nguyệt Sơ! Có chuyện lạ xảy ra!"
"Chuyện lạ kinh thiên động địa!"
Ta nhìn hắn đầy nghi hoặc.
"Trương Thị lang kia! Hôm nay lên triều như biến thành một người khác!"
"Tiêu Hoài mấy lần dùng lời ám chỉ hắn, muốn hắn bước ra đàn hặc ta, hắn lại giả như không nghe thấy, rụt cổ như chim cút!"
"Cuối cùng Tiêu Hoài sốt ruột, trực tiếp hỏi hắn về việc điều động binh phù của đại doanh ngoại thành, rốt cuộc hắn có ý kiến gì."
"Nàng đoán xem hắn nói thế nào?"
Trong mắt Tiêu Dục lóe lên ánh sáng hưng phấn.
"Hắn nói đêm qua nhiễm phong hàn, trúng gió lạnh nên bệnh rồi! Đầu óc không tỉnh táo, cái gì cũng không nhớ nổi!"
"Ha ha ha, suýt chút nữa chọc cho Tiêu Hoài tức đến méo cả mũi!"
"Toàn bộ văn võ bá quan đều nhịn cười, ai cũng nhìn ra hắn đang giả bệnh, cố ý né tránh Tiêu Hoài!"
Ta lặng lẽ nghe, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc vừa đủ.
Nhưng trong lòng lại bình lặng như nước.
Tất cả đều nằm trong dự liệu của ta.
Tiêu Dục cười đủ rồi, dường như chợt nhớ ra điều gì, chân mày lại nhíu lại.
"Nhưng mà cũng thật kỳ lạ."
"Trương Thị lang này, hôm kia còn sợ Tiêu Hoài như sợ chết."
"Sao ngủ một giấc, lại đột nhiên có gan đối đầu với hắn?"
"Chẳng lẽ là sau lưng hắn có cao nhân chỉ điểm?"
Nói tới đây, hắn theo bản năng liếc nhìn ta một cái.
Trái tim ta chợt thắt lại.
Ta vội vàng cúi đầu, cầm bút viết lên giấy.
"Có lẽ, là đã nghĩ thông rồi."
Tiêu Dục nhìn dòng chữ trên giấy, gật đầu như có điều suy nghĩ.
"Ừ, cũng có khả năng."
"Nhà hắn dù sao cũng từng bị Tiêu Hoài chèn ép, thỏ bị dồn vào đường cùng cũng sẽ cắn người."
"Dù sao đi nữa, với ta mà nói, đây là chuyện tốt!"
"Kế sách chữ 'trì' xem ra đã có hiệu quả!"
Hắn vui vẻ như một đứa trẻ, hoàn toàn không liên hệ sự im lặng của ta lúc nãy với "cao nhân" mà hắn vừa nhắc tới.
Ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cửa ải này, cuối cùng cũng tạm thời vượt qua.
Nhưng ta biết, sự trả đũa của Tiêu Hoài sẽ sớm tới.
Hơn nữa, sẽ còn mãnh liệt hơn lần trước.
Ta nhất định phải chuẩn bị sẵn sàng.
…..(mọi người đọc thử 4 chương trước nha...nếu thấy hay like/ cmt/ share về trang cá nhân cho Ớt biết mọi người thích tiếp tục làm nha...bộ này dài lắm gần hơn 6 bộ (8k chữ/ bộ nà)....