Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hắn Hủy Hôn Với Ta, Rồi Lại Quỳ Xin Ta Gả
Chương 5
05
Tiếng bánh xe lộc cộc, cỗ xe dần rời xa hỷ đường hỗn loạn.
Trong xe, một mảnh yên tĩnh.
Tiêu Thừa Tự không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ nhìn ta.
Ánh mắt hắn mang theo vài phần dò xét, vài phần hứng thú, nhưng không hề có nửa điểm khinh thường.
Ta thản nhiên nhìn lại hắn.
“Đa tạ Thái tử điện hạ đã ra tay giải vây.”
“Nếu không có điện hạ, hôm nay e rằng ta khó mà thoát thân.”
Tiêu Thừa Tự khẽ cong môi, đôi mắt đào hoa càng thêm lấp lánh.
“Thẩm tiểu thư khách sáo rồi.”
“Ta chẳng qua chỉ tiện tay giúp một việc, thuận tiện… nhặt được một món hời lớn.”
Hắn nói đầy ẩn ý.
Ta dĩ nhiên hiểu, hắn đang nhắc tới chuyện trước mặt mọi người nói muốn cưới ta làm Thái tử phi, mà lúc đó Bùi Nghiên và mọi người xung quanh đều nghe rõ.
Ta đặt chén trà xuống, thần sắc bình tĩnh.
“Ý tốt của Thái tử điện hạ, Thẩm Ninh xin ghi nhận.”
“Nhưng chuyện hôm nay, chẳng qua chỉ là kế tạm thời.”
“Điện hạ không cần xem là thật, Thẩm Ninh cũng sẽ không xem là thật.”
“Đợi đến dịch quán, ta tự sẽ xuống xe rời đi, tuyệt không mang phiền toái nào đến cho điện hạ.”
Nói đùa sao.
Vừa thoát khỏi miệng hổ, lại bước vào hang sói?
Thẩm Ninh ta còn chưa ngu đến vậy.
Bùi Nghiên là một kẻ hồ đồ ngu xuẩn, còn Tiêu Thừa Tự lại là một con hổ cười thực sự.
Dính líu đến hắn, tuyệt đối không phải chuyện tốt.
Nghe lời ta nói, Tiêu Thừa Tự nhướng mày, dường như có chút ngoài ý muốn.
“Ồ?”
“Thẩm tiểu thư đây là định qua cầu rút ván sao?”
“Ta đã giúp nàng lấy lại thể diện, khiến nàng từ một oán phụ bị vứt bỏ, trở thành miếng bánh thơm mà Thái tử nước láng giềng cũng muốn tranh đoạt.”
“o’t/ca’y tên này thế nhờ, mà hắn nói cũng đúng thế nhở, hay hay”
“Nàng cứ định như vậy mà rời đi sao?”
Ta nhìn hắn, không kiêu không nịnh.
“Vậy theo ý Thái tử điện hạ, ngài muốn ta phải làm thế nào?”
“Lấy thân báo đáp sao?”
Nghe vậy, Tiêu Thừa Tự khẽ bật cười.
“Cũng không phải là không thể.”
Trong lòng ta lập tức cảnh giác, nhưng trên mặt vẫn không lộ ra chút biểu cảm.
“Thái tử điện hạ nói đùa rồi.”
“Ta vừa bị hủy hôn, thanh danh đã hủy, đã là thân tàn hoa bại liễu, sao có thể xứng với Thái tử điện hạ.”
“Nếu điện hạ thật sự cưới ta, chẳng phải sẽ bị thiên hạ chê cười sao?”
Ta cố ý hạ thấp bản thân, muốn khiến hắn biết khó mà lui.
Không ngờ, Tiêu Thừa Tự lại tiến lại gần thêm một chút.
Một mùi long diên hương thanh lãnh thoảng qua.
Giọng hắn hạ thấp, mang theo vài phần mê hoặc.
“Thiên hạ chê cười ta, hay là ghen tị với ta, chuyện đó còn chưa biết được.”
“Dù sao, nữ tử có thể khiến Bùi Thái phó thổ huyết ngay tại chỗ, trên đời này cũng chỉ có mình nàng.”
“Thẩm Ninh, nàng thú vị hơn ta tưởng rất nhiều.”
Trái tim ta chợt trầm xuống.
Quả nhiên hắn đã nhìn thấy.
Hắn đã nhìn ra sự bất thường khi Bùi Nghiên thổ huyết, tất nhiên cũng đoán được chuyện này tất có ẩn tình, mà ta chính là người không thể tách khỏi ẩn tình đó.
Ta hạ mắt xuống, che giấu những suy nghĩ trong đáy mắt.
“Thái tử điện hạ quá khen rồi.”
“Bùi Thái phó thổ huyết, chẳng qua chỉ là lửa giận công tâm, không liên quan tới ta.”
Tiêu Thừa Tự mỉm cười mà không nói, cũng không tiếp tục truy hỏi.
Cỗ xe rất nhanh đã tới dịch quán nơi sứ thần Bắc Sóc lưu trú.
Xe vừa dừng hẳn, ta liền chuẩn bị đứng dậy cáo từ.
“Thái tử điện hạ, đa tạ đã đưa tiễn, Thẩm Ninh xin cáo từ.”
Ta vừa định vén rèm xe, Tiêu Thừa Tự lại giữ lấy tay ta.
Tay hắn rất lạnh, lạnh như ngọc.
“Đừng vội.”
Hắn nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm.
“Thẩm tiểu thư trong bộ dạng này mà trở về, e rằng Thẩm Thái sư sẽ bị nàng làm cho tức đến ngất mất.”
“Không bằng tạm thời nghỉ lại chỗ ta một chút.”
“Thay bộ y phục này, cũng… thay đổi tâm tình một chút.”
Ta thừa nhận, lời hắn nói rất có lý.
Ta mặc bộ giá y này rời khỏi Bùi phủ, lại lên xe ngựa của hắn.
Lúc này e rằng cả kinh thành đều đã truyền tai nhau.
Nếu ta cứ như vậy trở về, quả thực không thích hợp.
Giống như đang nói cho tất cả mọi người biết rằng, Thẩm Ninh ta sau khi bị hủy hôn, không còn nơi nào để đi, cuối cùng cũng chỉ có thể trở về.
Ta do dự một lát.
Tiêu Thừa Tự dường như nhìn thấu sự lo lắng của ta, liền nói thêm:
“Yên tâm, ta sẽ không làm gì nàng.”
“Dù sao, dưa cưỡng ép cũng không ngọt.”
“Ta, Tiêu Thừa Tự, còn chưa đến mức dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy.”
Hắn nói thẳng thắn như vậy, ngược lại khiến ta khó mà từ chối thêm.
“Vậy thì… làm phiền rồi.”
Ta theo Tiêu Thừa Tự xuống xe.
Thị vệ dịch quán thấy hắn dẫn về một nữ tử mặc giá y, tuy kinh ngạc nhưng vẫn nhìn thẳng phía trước, kỷ luật nghiêm minh.
Tiêu Thừa Tự đưa ta tới một tiểu viện vô cùng tao nhã.
“Nàng cứ nghỉ ngơi ở đây trước, ta sẽ sai người chuẩn bị y phục sạch và thức ăn cho nàng.”
Nói xong, hắn liền xoay người rời đi, không hề dây dưa.
Ta nhìn theo bóng lưng hắn, sự cảnh giác trong lòng cũng giảm bớt vài phần.
Có lẽ, hắn thật sự chỉ tiện tay giúp một việc.
Ta bước vào phòng, nhìn hình ảnh mình trong gương đồng.
Phượng quan hà y, dung nhan trang điểm tinh xảo.
Chỉ cảm thấy vô cùng châm biếm.
Ta giơ tay, bắt đầu từng món từng món tháo xuống trâm ngọc trên đầu.
Ngay khi chiếc phượng quan được tháo xuống, ta cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn.
Đúng lúc đó, ta đột nhiên cảm thấy tim mình run lên.
Không phải cảm xúc của ta.
Mà là… của Bùi Nghiên.
Một cơn đ /au đớn sắc nhọn, tuyệt vọng, giống như thủy triều, thông qua một mối liên hệ vô hình nào đó, tràn vào trong đầu ta.
Ta sững người.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Ta không chỉ có thể khiến hắn nghe thấy tiếng lòng của mình.
Ta còn có thể… cảm nhận được cảm xúc của hắn?
Nhận thức này khiến toàn thân ta cứng lại.
Cùng lúc đó, bên phía Bùi phủ.
Bùi Nghiên cho lui toàn bộ tân khách, đóng chặt cổng phủ.
Trong hỷ đường, chỉ còn lại hắn và Liễu Y Y.
Hắn nhìn sắc đỏ đầy sảnh, chỉ cảm thấy chói mắt.
Hắn một cước đá đổ bàn tế.
Lễ vật rơi vãi khắp nơi.
“Nói!”
Hai mắt hắn đỏ ngầu trừng Liễu Y Y.
“Đứa trẻ… rốt cuộc là của ai!”
Liễu Y Y sợ hãi quỳ sụp xuống đất, vừa khóc vừa ôm lấy chân hắn.
“A Nghiên, là của chàng, thật sự là của chàng mà!”
“Sao chàng có thể không tin ta? Vì chàng, ta đến cả danh tiết cũng không cần nữa!”
Bùi Nghiên nhìn gương mặt đang khóc của nàng ta, nhưng trong lòng hắn đã không còn sinh ra chút thương tiếc nào nữa.
Chỉ còn lại sự ghê tởm vô tận và hận ý lạnh lẽo.
Trong đầu hắn, chỉ còn vang vọng câu nói lạnh lùng trong tiếng lòng của Thẩm Ninh.
“Đứa trẻ trong bụng nàng ta, chính là con của kẻ địch chính trị lớn nhất của ngươi — Tam hoàng tử.”
Hắn hất Liễu Y Y ra, sải bước tới trước mặt nàng ta, đột ngột giật phăng sợi dây đỏ trên cổ tay nàng.
“Đây không phải bùa bình an!”
“Đây là đồng tâm kết!”
“Là đồng tâm kết giữa ngươi và Tạ Trường Uyên!”
Tiếng khóc của Liễu Y Y đột ngột ngừng bặt.
Nàng ta nhìn sợi dây đỏ đã bị xé đứt làm đôi, sắc mặt lập tức tái nhợt, từ xanh chuyển trắng, không còn chút huyết sắc.
>>>MỌI NGƯỜI ĐỌC TIẾP CHƯƠNG (6 ĐẾN 21) tại đây nha: https://saytruyen.vn/truyen/han-huy-hon-voi-ta-roi-lai-quy-xin-ta-ga