Hầu Gia Hắn Điên Ư? Không Sao, Ta Thích

Chương 1



“Tiểu thư, Hầu gia hắn lại l/ên c/ơn nữa rồi!”

Ta nhìn nam nhân trước mắt, người ở kiếp trước đã vì ta mà trả giá tất cả, trong lòng vừa chua xót vừa đau đớn.

Đôi mắt mang theo chấp niệm u ám của Mạch Ngọc Quân khiến ta nhớ lại kiếp trước bản thân mình đã mù quáng đến nhường nào.

Vì một kẻ đã g /iếc h /ại ta, ta lại phụ bạc người nam nhân từng che mưa chắn gió cho mình, để rồi khi rơi vào cảnh khốn cùng, chính hắn vẫn là người đưa tay ra.

Trùng sinh một đời, ta thề nhất định sẽ sủng ái vị Hầu gia mang tâm tính dị thường này đến tận cùng.

“Hầu gia đừng trốn nữa, cho dù dáng vẻ khi chàng phát tác bệnh có khiến người khác sợ hãi đến đâu, ta cũng sẽ ôm chặt lấy chàng.”

……………

Ta chợt mở choàng mắt, lồng ngực phập phồng d /ữ d /ội, mồ hôi lạnh đã thấm ướt cả tẩm y.

“Đây là…… khuê phòng của ta ư?”

Những ngón tay run rẩy lướt qua trụ giường chạm trổ quen thuộc, trong tấm gương đồng phản chiếu dung mạo khi ta hai mươi tuổi.

“Tiểu thư, người đã tỉnh rồi sao?”

Nha hoàn Xuân Đào đẩy cửa bước vào, trong tay bưng chậu đồng.

Ta s /iết chặt góc chăn, đầu ngón tay trắng bệch.

“Hôm nay…… là năm nào, tháng nào?”

“Tiểu thư chẳng lẽ gặp mộng yểm ư? Hôm nay là mồng tám tháng tư, năm Vĩnh Hòa thứ ba.”

Xuân Đào lo lắng nhìn ta.

Năm Vĩnh Hòa thứ ba!

Ta vậy mà đã quay về ba năm trước!

Trong đầu vụt hiện từng cảnh của kiếp trước: ta vì Thái tử mà dốc cạn tất cả, cuối cùng lại bị chính hắn đ /ẩy x /uống vách núi, là Mạch Ngọc Quân đã thu nhận ta khi h /ấp h /ối, ngày đêm trông nom, nhưng khi ấy lòng ta đã như tro nguội……

“Xuân Đào.”

Ta đột ngột nắm lấy cổ tay nàng: “Gần đây phủ Vũ An Hầu có động tĩnh gì không?”

Nha hoàn bị ta dọa sợ, lắp bắp đáp: “Nghe nói…… nghe nói Hầu gia hôm qua vừa từ biên quan trở về!”

Móng tay ta khẽ khắc sâu vào lòng bàn tay.

Ta nhớ rất rõ, kiếp trước chính tại yến thưởng hoa ngày mai, Mạch Ngọc Quân đã đối với ta nhất kiến chung tình.

Khi đó ta chê hắn u uất cố chấp, nay nghĩ lại, trong ánh mắt hắn nhìn ta rõ ràng ẩn giấu một thứ quang mang rực rỡ.

“Lấy cho ta bộ nhu váy màu yên hà.”

Ta chân trần giẫm lên nền gạch lạnh buốt: “Còn cả trâm ngọc dương chi mà mẫu thân để lại.”

Xuân Đào trừng lớn mắt: “Tiểu thư chẳng phải ghét nhất bộ đó……”

“Mau đi!”

Giọng ta run rẩy.

Nữ tử trong gương nơi khóe mắt ửng đỏ, tựa như kẻ vừa chộp được cọng rơm cứu mệnh, khẽ vuốt ve cây trâm ngọc trong tay.

Mẫu thân từng nói, thứ này là để dành cho phu quân tương lai.……

Ngày hôm sau, trong xe ngựa, ta không ngừng mân mê cây trâm ngọc giấu trong tay áo.

“Tiểu thư tay lạnh quá.”

Xuân Đào giúp ta khép lại áo choàng: “Hôm nay người sao cứ mãi thất thần vậy?”

Ta nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua vun vút.

Kiếp trước vào lúc này, trong lòng ta chỉ nghĩ đến chuyện tình cờ gặp Thái tử, còn nay, trong đầu lại tràn ngập hình ảnh Mạch Ngọc Quân rơi xuống vực sâu ngày ấy.

Hắn toàn thân đẫm m /á0 ôm chặt lấy ta, khàn giọng nói: “Kiếp sau, gặp nàng sớm hơn có được không……”

……

“Đến rồi.”

Giọng Xuân Đào kéo ta trở về thực tại.

Trong yến thưởng hoa, các quý nữ ríu rít không ngừng, ta lấy cớ ra ngoài hít thở, men theo hành lang đi về phía hồi lang.

Chợt nghe sau giả sơn vang lên giọng nam trầm thấp: “Tra cho rõ động tĩnh gần đây của Thái tử.”

Giọng nói này!

Hai chân ta mềm nhũn, suýt nữa đụng ngã chậu hoa.

“Ai đó?”

Vạt áo huyền sắc lướt qua, ta bị kéo vào khe đá sau giả sơn.

Trên người nam nhân tỏa ra hương trầm hương thanh lãnh, bàn tay hắn s /iết cằm ta lạnh lẽo thấu xương.

“Hầu gia!”

Ta theo bản năng bật thốt.

Đồng tử Mạch Ngọc Quân đột ngột co rút.

Hôm nay hắn khoác cẩm bào màu lam sẫm, nơi cổ áo thêu chỉ bạc hoa văn chìm, so với trong ký ức của ta còn trẻ hơn vài phần.

Chỉ có vết sẹo nơi chân mày trái vẫn còn đó, kiếp trước hắn từng nói, ấy là vì cứu ta mà lưu lại.

“Ngươi nhận ra bản hầu?”

Đầu ngón tay hắn lướt qua mạch cổ ta, khơi dậy một trận r /un rẩy.

Ta cố ý để cây trâm ngọc trượt khỏi tay áo.

Ngọc dương chi vỡ nát trên nền đá xanh, tựa như cây trâm năm xưa khi hắn ch /ếc, tuột khỏi kẽ tay ta trong kiếp trước.

“Dân nữ Tô Tự Liên.”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, nước mắt vừa vặn rơi xuống: “Làm hỏng di vật của mẫu thân……”

Khi hắn cúi người nhặt cây trâm gãy, ta trông thấy nơi mặt trong cổ tay hắn có một vết sẹo hình trăng non, đó là lần đầu tiên hắn vì ta mà chắn đ /ao lưu lại.

Ký ức như thủy triều dâng trào, ta như bị quỷ xui thần khiến, đưa tay nắm chặt ống tay áo hắn.

“Buông tay.”

Giọng hắn âm lãnh, nhưng ánh mắt lại dán chặt lên vệt lệ nơi khóe mắt ta.

“Hầu gia có thể giúp dân nữ tu sửa lại nó không?”

Ta cố ý để mảnh trâm gãy r /ạch qua đầu ngón tay, giọt m /á0 liền thấm lên lòng bàn tay hắn.

Mạch Ngọc Quân bỗng siết chặt cổ tay ta.

Hơi thở hắn trở nên trầm nặng, trong đáy mắt cuộn trào thứ chấp niệm quen thuộc:

“Tô tiểu thư, ngươi có biết cái giá phải trả khi trêu chọc kẻ đ /iên là gì không?”

Ta nhón chân, ghé sát bên tai hắn, khẽ nói:

“Vậy Hầu gia có biết, kẻ đ /iên sợ nhất điều gì không?”

Thân thể hắn đột ngột cứng đờ.

“Sợ nhất là gặp phải một kẻ đ /iên khác.”

Ta mỉm cười, rút tay về, bỏ lại Mạch Ngọc Quân đứng sững tại chỗ.

Khi xoay người rời đi, ta chạm thấy trong tay áo còn một cây trâm ngọc khác nguyên vẹn, kỳ thực mẫu thân đã để lại một đôi.

Xuân Đào đứng nơi cuối hồi lang lo lắng đến giậm chân:

“Tiểu thư đi đâu vậy! Thái tử điện hạ vừa rồi còn hỏi đến người!”

“Cứ bẩm với điện hạ rằng ta thân thể không khỏe.”

Ta nhìn về phía giả sơn, khẽ bật cười.

Lần này, ta nhất định sẽ tự tay xé toạc bộ mặt giả nhân giả nghĩa của Thái tử.

Mưa phùn liên tiếp ba ngày không dứt, ta tựa bên cửa sổ gian nhã trong trà lâu, đầu ngón tay lúc có lúc không gõ nhẹ lên chén trà sứ xanh.

“Tiểu thư, thế này đã là ngày thứ năm rồi.”

Xuân Đào hạ giọng lẩm bẩm, vừa nói vừa châm thêm trà nóng cho ta.

Ta lặng nhìn con phố dưới lầu đông đúc náo nhiệt mà thất thần.

Kiếp trước, cứ mỗi mồng mười, Mạch Ngọc Quân tất sẽ đến trà lâu này nghe khúc 《Mẫu Đơn Đình》, mà hôm nay vừa khéo lại đúng mồng mười.

Bỗng nơi góc phố lướt qua một bóng người áo huyền sắc, tim ta chợt siết chặt.

“Xuân Đào, ngươi đi mua chút mứt về đây.”

Ta cố ý sai nha hoàn rời đi, tiện tay vén lọn tóc mai bên tai ra sau.

Trong gương đồng phản chiếu dáng vẻ hôm nay ta đã đặc biệt sửa soạn.

Váy lụa mỏng màu ngẫu hà khoác dải bạch lụa màu hạnh, trên tóc chỉ cài duy nhất một cây trâm bạc giản dị.

Ta nhớ rất rõ, hắn từng nói, thích nhất chính là dáng vẻ thanh nhã này của ta.

Từ cầu thang vang lên tiếng bước chân thong thả không nhanh không chậm, mỗi một bước dường như đều giẫm lên tim ta.

Khi bóng áo huyền sắc ấy xuất hiện nơi đầu cầu thang, chén trà trong tay ta “choang” một tiếng rơi xuống.

Nước trà sôi bắn lên vạt váy bàn tay, nhưng ta chẳng còn tâm trí để ý đến cơn đ /au, bởi hai tên du côn đã theo kế hoạch vây tới.

“Tiểu nương tử đi có một mình thôi sao?”

Tên nam nhân mặt mày đầy thịt ngang nhiên đưa tay định sờ lên mặt ta.

Ta giả vờ hoảng sợ lùi về sau, lưng lại đụng phải một bức tường người.

Hương trầm quen thuộc lạnh lẽo phủ xuống, ta nghe bên tai vang lên giọng nói âm trầm: “Cút.”

Đám du côn còn chưa chịu buông tha, chỉ nghe “rắc” một tiếng giòn vang, cổ tay của tên cầm đầu đã bị Mạch Ngọc Quân b /ẻ g /ãy ngay tại chỗ.

Trong trà lâu lập tức lặng ngắt như tờ.

Ta nhân cơ hội túm lấy ống tay áo hắn: “Hầu… Hầu gia!”

Hắn cúi đầu nhìn ta, phong bạo trong mắt bỗng chốc cuộn trào.

Lúc này ta mới nhận ra, hôm nay hắn đội ngọc quan vấn tóc chính là chiếc của kiếp trước do ta tặng, nơi viền còn sứt mất một góc, đó là năm xưa hắn vì chắn tên cho ta mà va vỡ.

“Tô tiểu thư.”

Ngón tay lạnh lẽo của hắn lướt qua mu bàn tay đang bỏng rát của ta: “Mỗi lần gặp ngươi, đều là gây phiền toái.”

Ta cố ý để nước mắt lưng tròng: “Dân nữ chỉ là… chỉ là muốn đến nghe khúc hát thôi~”

Lời còn chưa dứt, dưới lầu quả nhiên vang lên làn điệu 《Du Viên Kinh Mộng》.

Thân hình Mạch Ngọc Quân rõ ràng khựng lại, chuyện này kiếp trước ta từng nghe lão quản gia nhắc qua, đó là khúc hát mẫu thân hắn yêu thích nhất.

“Hầu gia cũng thích vở này ư?”

Ta dò hỏi.

Ánh mắt hắn bỗng trở nên hiểm lạnh, một tay kéo ta vào trước cửa sổ ngập nắng.

Những đốm sáng vụn vặt rơi trên gương mặt hắn, lúc này ta mới nhìn rõ trong đáy mắt hắn dày đặc tơ m /á0.

“Ngươi dám điều tra bản hầu?”

Ngón cái hắn ấn lên môi ta, lực đạo mạnh đến mức đ /au nh /ói.

Kiếp trước vào lúc này, hẳn là hắn đã âm thầm quan sát ta suốt hơn một tháng rồi.

Ta dứt khoát nhón chân, ghé sát bên tai hắn thì thầm: “Vậy Hầu gia có biết, dưới chân tường phía tây phủ họ Tô ở thành nam, có một gốc sơn trà trăm năm tuổi hay không?”

Đó chính là nơi kiếp trước hắn từng nhiều lần dạ thám phủ Tô, đứng lặng lẽ nhìn ta.

Mạch Ngọc Quân đột ngột buông tay, trong mắt lóe lên vẻ bối rối quen thuộc.

Đúng lúc này, nơi cầu thang vang lên tiếng kêu kinh hãi của Xuân Đào: “Tiểu thư! Tay người làm sao vậy?”

“Không sao.”

Ta ra hiệu cho nha hoàn lui xuống, rồi từ trong tay áo lấy ra thuốc trị bỏng: “Nếu Hầu gia không chê……”

Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc bình sứ nhỏ trong lòng bàn tay ta, bỗng bật cười lạnh lẽo: “Tô tiểu thư ra ngoài còn mang theo thuốc trị thương ư?”

“Bởi vì……”

Ta kéo tay hắn lại, nhét bình thuốc vào lòng bàn tay hắn: “Ta biết nhất định sẽ gặp được Hầu gia mà.”

Trên lòng bàn tay hắn có một vết thương mới, vết m /áu còn chưa kịp khô.

Tim ta khẽ run lên, đây là vết thương mà kiếp trước chưa từng có.

Chẳng lẽ vì ta trùng sinh, nên có vài chuyện đã bắt đầu thay đổi?

Mạch Ngọc Quân đột nhiên trở tay siết chặt lấy ta, lực đạo lớn đến mức gần như bóp nát xương cốt:

“Tô Tự Liên, rốt cuộc ngươi muốn gì?”

Ngoài cửa sổ, màn mưa mỏng bay vào, thấm ướt hàng mi hắn.

Ta nhìn hắn, khẽ cười: “Muốn Hầu gia……”

Cố ý dừng lại chốc lát, nhìn đồng tử hắn co rút:

“Muốn Hầu gia giúp ta sửa lại cây trâm.”

Dáng vẻ hắn sững sờ khiến ta nhớ tới con báo đen kiếp trước từng nuôi, mỗi lần bị gãi dưới cằm đều lộ ra vẻ không thể tin nổi.

Ta nhân cơ hội rút tay về, đầu ngón tay lướt qua vết thương nơi lòng bàn tay hắn:

“Vết thương này ư? Hầu gia cũng nên bôi thuốc thì hơn.”

Xuân Đào đứng nơi đầu cầu thang lo lắng đến mức giậm chân không yên.

Ta khẽ phúc thân xin cáo lui, vừa đi tới khúc ngoặt cầu thang, quả nhiên nghe thấy tiếng chén trà vỡ nát.

Nhìn qua song cửa chạm rỗng, Mạch Ngọc Quân đang chăm chú nhìn vành chén dính dấu son môi ta để lại, ánh mắt âm trầm đến mức khiến người ta rợn người.

“Tiểu thư, người điên rồi sao?”

Chương tiếp
Loading...