Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hầu Gia Hắn Điên Ư? Không Sao, Ta Thích
Chương 4
Biểu cảm của hắn đã cho ta câu trả lời.
Khoảnh khắc này, ta rốt cuộc cũng hiểu vì sao Mạch Ngọc Quân ở kiếp này điên cuồng hơn kiếp trước — bởi hắn mang theo toàn bộ ký ức mà trùng sinh!
Nước dần nguội đi, nhưng đầu ngón tay Mạch Ngọc Quân lại nóng đến kinh người.
Hắn lần lượt vuốt ve vệt đỏ nơi lưng ta, như muốn xác nhận tất cả không phải ảo giác.
“Hầu gia… chàng cũng đã trở về, có phải không?”
Giọng ta run rẩy, bọt nước bắn lên làm ướt cả vạt áo hắn.
Hắn đột ngột ép ta vào mép thùng tắm, mái tóc đen ướt sũng buông xuống, quấn lấy tóc ta: “Bắt đầu từ khi nào?”
“Đông năm Vĩnh Hòa thứ sáu.”
Ta nuốt xuống vị đắng nơi cổ họng: “Hầu gia ôm ta, nói rằng kiếp sau gặp sớm một chút có được không.”
Đồng tử hắn lập tức co rút mạnh!
Đó chính là câu nói ta đã thốt ra khi lâm chung ở kiếp trước.
Ánh nến trong phòng tắm bỗng “bốp” một tiếng nổ hoa đèn, chiếu gương mặt hắn lúc sáng lúc tối.
“Vách núi!”
Ngón tay hắn mạnh mẽ miết qua xương quai xanh ta: “Là Triệu Hoàn đẩy?”
Tim ta chợt thắt lại.
Kiếp trước lúc rơi xuống vực, sương mù dày đặc, đến c/hết ta vẫn tưởng là mình trượt chân.
Sao Mạch Ngọc Quân lại biết?
“Hầu gia tận mắt trông thấy sao?”
Ta nắm chặt cổ tay hắn.
Trong mắt hắn cuộn lên huyết sắc, đột nhiên cúi đầu cắn mạnh lên vai ta, mãi đến khi nếm được mùi m /áu tanh mới chịu buông ra: “Khi ta tìm được nàng, trong tay nàng đang nắm nửa khối ngọc bội long văn.”
Ta như bị sét đánh.
Đó chính là vật Thái tử luôn mang theo bên người!
Kiếp trước trước lúc hôn mê, ta quả thực đã túm được thứ gì đó, nhưng khi tỉnh lại, người ta nói tay ta trống trơn.
“Cho nên Hầu gia mới……”
Ta đột nhiên hiểu ra vì sao kiếp trước hắn lại đột ngột giam giữ Thái tử, vì sao trước giường b/ệnh của ta đêm nào cũng mài đ/ao.
Giữa làn nước lay động, trán hắn tựa lên trán ta: “Kiếp này, ta nhất định sẽ băm hắn thành từng mảnh.”
“Không được.”
Ta vội vàng đè lên mu bàn tay gân xanh nổi cuồn cuộn của hắn: “Sau lưng Thái tử là thế lực Bắc Địch, Hầu gia chẳng lẽ muốn lặp lại vết xe đổ sao?”
Ánh mắt hắn chợt lạnh lại: “Sao nàng biết Bắc Địch?”
“Bởi vì……”
Ta đang do dự có nên nói ra chuyện điều tra sau khi trùng sinh hay không, bên ngoài bỗng vang lên tiếng kêu hốt hoảng của Xuân Đào: “Hầu gia! Phủ Thái tử đưa thiếp mời, mời phu nhân ngày mai đi du hồ!”
Mạch Ngọc Quân lập tức nổi cơn bạo nộ, một quyền nện vỡ thùng tắm.
Ta chẳng kịp để ý y phục xộc xệch, lao tới ôm chặt lấy hắn: “Hầu gia bình tĩnh! Đây là một cơ hội!”
“Nàng còn muốn gặp hắn?”
Bàn tay bóp lấy cổ ta run rẩy, trong mắt là thứ chấp niệm quen thuộc ta từng thấy: “Lần này nàng lại muốn bị hắn đẩy xuống đâu nữa? Hử?”
Ta hít thở khó nhọc, nhưng vẫn cười, mò ra từ tay áo bức mật thư: “Hầu gia… xem… cho rõ…”
Đó là bản sao thư mật qua lại giữa Thái tử và Bắc Địch, con dấu cuối cùng còn thiếu, chính là thứ cần xác nhận trong chuyến du hồ ngày mai.
Mạch Ngọc Quân buông tay, sắc mặt âm trầm nhìn ta ho sặc sụa: “Từ khi nào?”
“Từ ngày trùng sinh.”
Ta vuốt những vết ngón tay hằn nơi cổ, đưa mật thư lại gần ánh nến: “Nếu Hầu gia không tin, ngày mai có thể nấp dưới tầng đáy họa phường xem ta diễn trò.”
Hắn giật phắt lấy mật thư ném vào nước, trong tiếng kêu sững sờ của ta, liền cúi xuống bịt kín môi ta.
Nụ hôn ấy mang theo mùi m /áu và cơn điên cuồng hủy diệt, mãi đến khi ta mềm nhũn trong lòng hắn mới chịu dừng lại.
“Ngày mai ta đích thân đi.”
Hắn kéo ngoại bào quấn lấy ta: “Nàng ở lại…”
“Không được!”
Ta gấp gáp cắn lên cằm hắn: “Thái tử nhận ra Hầu gia! Chỉ có ta mới có thể…”
Trong lúc giằng co, Huyền Ngọc bỗng ngoạm một túi gấm xông vào.
Mạch Ngọc Quân lấy vật bên trong ra, sắc mặt lập tức tái nhợt — là nửa khối ngọc bội long văn!
“Nó được tìm thấy ở đâu?”
Giọng hắn khàn đặc đến không ra tiếng.
Huyền Ngọc cọ tới bên chân ta, đôi đồng tử vàng óng dường như ngấn lệ.
Ta chợt nhớ ra, kiếp trước trước khi ch /ế/t, nó cũng từng như vậy, ngậm một mảnh vải nhuốm m /áu.
……
Ngày hôm sau du hồ, ta cố ý đeo đôi hoa tai Thái tử tặng.
Trên họa phường, tiếng tơ trúc vang lên không dứt, Thái tử giả vờ đỡ ta, đầu ngón tay lặng lẽ vẽ vòng tròn trong lòng bàn tay ta: “Liên muội muội dạo này có khỏe không?”
“Nhờ phúc của điện hạ.”
Ta cố nén buồn nôn, cố ý làm chén trà làm ướt tay áo.
Thái tử ân cần đưa khăn tới, ta nhân cơ hội xác nhận ngọc bội bên hông hắn, quả nhiên chính là ấn tín còn thiếu trong mật thư!
“Nghe nói Hầu gia nuôi một con báo đen?”
Thái tử đột nhiên ghé sát: “Mãnh thú khó thuần, chi bằng ngày khác……”
“Điện hạ cẩn thận!”
Ta mạnh tay kéo hắn tránh khỏi mũi tên bắn tới.
Bên bờ, trong lùm cây lóe lên hàn quang, mũi tên thứ hai thẳng hướng yết hầu Thái tử!
Trong hỗn loạn, ta bị người kéo mạnh vào khoang thuyền.
Mạch Ngọc Quân một thân hắc y, sát ý cuồn cuộn trong đáy mắt: “Hắn đã chạm vào nàng chỗ nào?”
“Hầu gia chẳng phải đã nói để ta……”
Lời còn chưa dứt, thân thuyền đột nhiên nghiêng mạnh.
Ta ngã vào lòng Mạch Ngọc Quân, nghe hắn khẽ rên lên một tiếng, một mũi tên đã xuyên qua vai hắn!
“Đi!”
Hắn che chở ta nhảy xuống hồ.
Nước lạnh thấu xương nhấn chìm tất cả, ký ức kiếp trước như sóng dữ ập tới.
Trước khi rơi vực năm ấy, ta cũng từng chìm vào hàn đàm như thế……
Khi tỉnh lại lần nữa, ta đã ở Hầu phủ.
Xuân Đào khóc nức nở nói Thái tử gặp thích khách, trọng thương, còn Mạch Ngọc Quân vì “hộ giá bất lực” bị phạt đóng cửa sám hối.
“Hầu gia đâu?”
Ta gắng gượng ngồi dậy, lại phát hiện tứ chi nặng như đổ chì.
“Hầu gia hắn……”
Ánh mắt Xuân Đào lảng tránh: “Đã quỳ ở từ đường suốt một đêm, sáng nay đột nhiên thổ m /áu rồi.”
Ta chân trần lao vào từ đường, Mạch Ngọc Quân đang đối diện bài vị tổ tông mà ho sặc sụa.
Trong vết m /áu văng trên đất, lại lẫn những mảng sợi màu đen, giống hệt kiếp trước mỗi lần tâm tật của hắn phát tác!
“Sao lại đến sớm như vậy?”
Ta run rẩy đưa tay đỡ hắn, lại bị hắn một tay đẩy ra.
“Nàng phát sốt rồi.”
Giọng hắn khàn đặc, dùng tay áo lau mồ hôi trên trán ta: “Về nằm nghỉ đi.”
Lúc này ta mới phát hiện cổ tay hắn quấn băng, mơ hồ thấm ra sắc m /áu.
Kiếp trước hắn vì cứu ta mà mắc tâm tật, kiếp này vậy mà lại…
“Hầu gia có phải đã dùng cấm dược?”
Ta đột ngột kéo bật vạt áo hắn, nơi tim quả nhiên có một vết sẹo đ/ao còn mới, chính là thuật kéo dài sinh mệnh của vu y Bắc Địch!
Hắn nắm chặt cổ tay ta, cười lạnh: “Phu nhân biết thật nhiều.”
“Bởi vì ta đã c/hết một lần rồi!”
Nước mắt làm nhòe tầm mắt: “Hầu gia có biết thứ d/ược đó sẽ…”
“Sẽ giảm thọ mười năm.”
Hắn thản nhiên buộc lại đai áo: “Đổi lấy nàng sống thêm một ngày cũng đáng.”
Ngoài cửa sổ, sấm sét nổ vang, chiếu rõ gương mặt hắn trắng bệch như quỷ.
Ta chợt nhận ra nơi thái dương hắn đã điểm bạc, lúc này mới giật mình hiểu ra kiếp này hắn còn liều mạng hơn kiếp trước.
“Hầu gia nếu dám c/hết!”
Bàn tay túm cổ áo hắn run lên: “Ta sẽ gả cho Triệu Hoàn, để hắn đêm đêm l…”
Nụ hôn bạo nộ chặn đứng những lời còn lại.
Hắn cắn rách đầu lưỡi ta, mùi m /áu lan khắp môi răng: “Nàng cứ thử xem.”
Đêm đó ta sốt cao không hạ, trong mộng liên tục gọi tên Mạch Ngọc Quân.
Xuân Đào nói Hầu gia ôm ta đến tận hừng đông, còn kiếp trước lúc này, người ta gọi là —— Thái tử.
Khi ánh sáng ban mai vừa hé, ta phát hiện bên gối đặt một chiếc hộp gấm.
Bên trong là nửa khối ngọc bội long văn kia, cùng một tờ giấy: “Ba ngày sau yến tiệc trong cung, vi phu sẽ thay nàng báo thù.”
Tờ giấy trong hộp gấm bị ta siết đến đẫm mồ hôi.
Ba ngày sau cung yến, kiếp trước chính tại bữa tiệc này, Mạch Ngọc Quân đã công khai ch/ém ch/ết sứ thần Bắc Địch, rồi bị gán tội mưu phản.
“Xuân Đào, lấy cho ta bộ nhuyễn giáp tơ vàng kia.”
Ta cố chống thân thể bệnh tật xuống giường, lại phát hiện nơi tầng đáy tráp trang điểm thiếu mất một cây phượng đầu thoa — tín vật đính ước Mạch Ngọc Quân tặng ta, bên trong cất giấu kịch đ/ộc.
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng gầm trầm thấp của Huyền Ngọc.
Ta đẩy cửa sổ ra, thấy nó đang bồn chồn đào bới góc vườn.
Tiến lại gần nhìn, trong đất lộ ra nửa mẩu bã th/uo/c, ánh lên sắc lam quỷ dị.
“Là th/uo/c mấy ngày nay Hầu gia uống?”
Ta nhón một nhúm bã th/uo/c, đầu ngón tay lập tức truyền đến cảm giác nhói buốt.
Đó là lang đ/ộc hoa vùng Bắc Cương, có thể áp chế đau đớn do tâm tật, nhưng lại khiến ch/ứng đ/iên càng thêm trầm trọng!
Hướng từ đường bỗng vang lên tiếng đồ sứ vỡ tan.
Ta xách váy chạy tới, chỉ thấy Mạch Ngọc Quân quay lưng về phía cửa, đứng trước đầy tường bài vị tổ tông, lẩm bẩm một mình.
“Nàng đều biết rồi… sơn trà… báo đen…”
Giọng hắn lúc cao lúc thấp, lưỡi dao trong tay rạch lên án kỷ những vết sâu hoắm, “Không phải trùng hợp.”
“Hầu gia.”
Ta khẽ gọi hắn, lại thấy hắn đột ngột xoay người, mũi chủy thủ thẳng hướng yết hầu ta.
Khi nhận ra là ta, đồng tử hắn co rút dữ dội, lưỡi đ/ao “choang” một tiếng rơi xuống đất.
“Ai cho phép nàng xuống giường?”
Hắn nắm chặt cổ tay ta, lực đạo lớn đến đáng sợ.
Trong ánh sớm mai, quầng mắt hắn thâm đen, khóe môi còn vương vết m /áu chưa kịp lau.
Ta đưa tay vuốt giữa mày hắn: “Hầu gia lại không uống th/uo/c, có phải không?”
Hắn nghiêng đầu tránh đi, rồi đột nhiên ho dữ dội.
Ta vội đưa khăn tới đỡ, trên tấm lụa trắng lập tức nở ra từng đóa hắc mai — giống hệt kiếp trước khi đ/ộc phát trong người hắn!
“Lang đ/ộc hoa sẽ lấy m/ạng Hầu gia!”
Ta nắm chặt cổ áo hắn, bàn tay run rẩy: “Thu/ốc do vu y Bắc Địch đưa mà Hầu gia cũng dám uống bừa?”
Ánh mắt hắn lạnh hẳn lại: “Sao nàng biết là Bắc Địch?”
“Bởi vì ta đã thấy mật hồ sơ trong thư phòng của Hầu gia!”
Ta linh cơ ứng biến: “Bã th/uo/c đều ở ngoài vườn, Huyền Ngọc đã đào lên cả rồi!”
Mạch Ngọc Quân đột ngột bóp chặt cằm ta, ép ta nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của hắn: “Tô Tự Liên, nàng còn giấu ta bao nhiêu chuyện nữa?”
“Hầu gia không tin ta sao?”
Ta hất tay hắn ra, trực tiếp giật mở cổ áo, để lộ nốt chu sa nơi tim: “Vậy còn cái này thì sao? Chỗ Hầu gia thích hôn nhất, đến cả Xuân Đào cũng không biết!”
Hơi thở hắn đột nhiên trở nên nặng nề, ngón cái miết nhẹ lên nốt đỏ ấy, ánh mắt dần dần tan rã: “Trong mộng… nơi này của nàng có một vết sẹo……”
Tim ta chấn động dữ dội.
Kiếp trước sau khi rơi vực, nơi tim ta quả thực đã để lại sẹo.
Nhưng kiếp này rõ ràng còn chưa có.
“Hầu gia, nhìn ta.”