Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hầu Gia Hắn Điên Ư? Không Sao, Ta Thích
Chương 6
Ta run rẩy đưa tay chạm vào vết đỏ nơi tâm khẩu hắn, lại bị hắn một tay siết chặt cổ tay.
“Im miệng!”
Khóe môi Mạch Ngọc Quân lại tràn ra tia m /áu: “Nếu nàng dám giải c /ổ, ta có hóa thành qu /ỷ cũng tuyệt không buông tha nàng……”
Lão giả tức đến mức râu rung bần bật: “Hai kẻ đ /iên!”
Nhưng rốt cuộc vẫn xoay người đi sắc thuốc.
Trong gian phòng nhỏ sơ sài, ta vắt ướt khăn lau mồ hôi cho Mạch Ngọc Quân.
Trong cơn mê man, hắn không ngừng lặp lại: “Vách núi, ngọc bội, g /iết……”
“Phu quân đừng sợ.”
Ta kề trán nóng rực của hắn, khẽ thì thầm: “Lần này ta sẽ không ch /ết nữa.”
“Nàng lừa ta!”
Hắn đột ngột mở mắt, đồng tử co lại thành một chấm kim: “Lần nào nàng cũng lừa ta.”
Khi lão giả bưng thuốc vào, Mạch Ngọc Quân đã lại rơi vào hôn mê.
Ta nhận lấy bát thuốc, lại bị ông ngăn lại: “Thuốc này là cho nàng.”
“Ta?”
Ta sững người.
“Đồng m /ệnh c /ổ sẽ khiến vật chủ gánh thay t /ổn th /ương.”
Lão giả ép ta uống hết bát thuốc đắng chát: “Mấy năm nay Hầu gia đã thay nàng gánh bao nhiêu b /ệnh t /ật, tự nàng nghĩ đi.”
Bát thuốc “choang” một tiếng rơi xuống đất.
Ta chợt nhớ lại kiếp trước, mỗi đêm mưa Mạch Ngọc Quân đều đau quặn nơi tâm khẩu, còn ta khi ấy lại vì vết thương cũ sau lần rơi khỏi vách núi mà trằn trọc không yên.
“Vì sao?”
Ta nghẹn ngào đưa tay chạm lên gương mặt Mạch Ngọc Quân.
Lão giả bỗng hạ thấp giọng: “Con bé, nàng có biết mẫu thân của Hầu gia đã ch /ết như thế nào không?”
Tim ta khẽ nảy lên một nhịp.
Kiếp trước cho đến tận cuối cùng, Mạch Ngọc Quân vẫn tuyệt nhiên không nhắc nửa lời về chuyện mẫu thân.
“Bị gián điệp Bắc Địch ng /ược s /át, năm ấy Hầu gia mới bảy tuổi, trốn trong tủ áo tận mắt chứng kiến……”
Lão giả từ đáy hòm thuốc lấy ra một bức họa: “Từ đó về sau, hắn mắc chứng đ /iên.”
Trong tranh, một mỹ phụ ôm lấy cậu bé trắng trẻo đáng yêu như ngọc tuyết, phía sau là cả một sườn núi sơn trà nở rộ.
Ta run rẩy đưa tay chạm vào mày mắt người phụ nữ ấy, trong lòng chợt lạnh đi — dung mạo bà giống mẫu thân ta đến bảy phần.
“Lần đầu Hầu gia gặp nàng, là ở bên ngoài tường tây phủ họ Tô.”
Lão giả thở dài: “Khi đó nàng đang khóc dưới gốc sơn trà, hắn nói…… tưởng rằng đó là mẫu thân chuyển thế!”
Ta cắn chặt môi đến bật m /áu mới không bật khóc thành tiếng.
Chẳng trách kiếp trước hắn luôn đứng dưới gốc sơn trà nhìn ta.
Chẳng trách kiếp này ta chỉ thuận miệng nói một câu tương tri tương thủ, dữ quân đồng thọ, hắn liền thất thố đến như vậy……
Muốn phá tâm m /a, phải để hắn tận mắt thấy kẻ thù đền tội dưới đao.
Lão giả đưa cho ta một bao ngân châm: “Nha đầu, dám cùng Diêm Vương c /ướp người không?”
Khi ngân châm đâm vào các đại huyệt toàn thân Mạch Ngọc Quân, hắn đau đến cong người, một ngụm hắc h /uyết phun lên váy ta.
Ta cắn răng ôm chặt lấy hắn, mãi đến khi hơi thở dần ổn định, mới phát hiện vết hồng trên vai sau của ta đã nhạt đi rất nhiều.
“Đồng m /ệnh c /ổ đang chuyển dời th /ương t /ổn.”
“Trong ba ngày này, hễ hắn rơi vào mộng dữ, nàng tuyệt đối không được rời nửa bước, bằng không tai họa ắt sẽ giáng xuống.”
“Ta sẽ làm.”
Ta nắm chặt tay Mạch Ngọc Quân, chạm phải những lớp chai dày nơi đầu ngón tay — đó là dấu vết năm tháng cầm kiếm, cũng là dấu vết hắn vì ta mà b /áo th /ù.
Đêm thứ nhất, Mặc Ngọc Quân mơ thấy mẫu thân thảm c /hết.
Khi hắn khóc gọi “mẫu thân” rồi choàng tỉnh, ta đang dùng khăn ướt lau mồ hôi đầm đìa trên trán hắn.
Dưới ánh trăng, ánh mắt hắn tan rã nhìn ta:
“Mẫu thân?”
“Là ta.”
Ta nén lệ đáp khẽ, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn, “Ngọc nhi đừng sợ.”
Hắn như đứa trẻ co người chui vào lòng ta, cho đến tận hừng đông.
Đêm thứ hai, hắn mơ thấy ta bị đẩy xuống vách núi.
Khi bừng tỉnh, hắn gần như bóp nát cổ ta, nhưng vừa nhận ra là ta liền sụp đổ òa khóc:
“Vì sao… vì sao lần nào cũng không cứu được nàng…”
“Hầu gia đã cứu được rồi.”
Ta nắm tay hắn đặt lên ngực mình, “Chàng nghe xem, tim vẫn đang đập rất tốt.”
Hắn áp tai vào ngực ta, nghe suốt cả đêm, như canh giữ một báu vật vừa tìm lại sau khi đã m /ất.
Chiều tối ngày thứ ba, lão giả đến bắt mạch, liên tục tấm tắc:
“Căn nguyên điên chứng đã tiêu tan bảy tám phần, phần còn lại…”
Lão liếc ta đầy thâm ý:
“Phải trông cậy vào nàng.”
Mặc Ngọc Quân tỉnh lại khi ta đang sắc thuốc.
Hắn lặng lẽ bước tới sau lưng, cằm khẽ tựa lên đỉnh tóc ta:
“Phu nhân.”
Chiếc muôi thuốc “keng” một tiếng rơi xuống nồi.
Ta quay người, đâm sầm vào ngực hắn, nghe tim hắn đập dồn dập như trống trận.
“Phu quân… chàng khỏe rồi sao?”
“Ừ.”
Hắn hôn nhẹ lên xoáy tóc ta, “Kể cả chuyện nàng lừa ta dùng hương an thần lần đó.”
Ta đỏ mặt biện bạch:
“Đó là vì…”
“Vì cứu ta.”
Hắn đột ngột quỳ một gối xuống, đặt vào lòng bàn tay ta một chiếc chìa khóa đồng vấy m /áu:
“Trong địa lao giam kẻ năm xưa đã g /iết mẫu thân ta. Ta vẫn chưa từng dám để nàng biết.”
Tim ta chấn động dữ dội.
Kiếp trước, dưới thư phòng của hắn quả thật có một địa lao, ta từng lạc vào đó một lần, bị hắn quát mắng đến sợ h /ãi, từ ấy không dám nhắc lại nửa lời.
“Bây giờ, nàng có chịu cùng ta đi gặp một người không?”
Đầu ngón tay hắn lạnh băng, nhưng ánh mắt lại tỉnh táo, trong trẻo như ngày đầu ta gặp hắn.
Sâu trong địa lao, xiềng sắt trói chặt một lão nhân tóc bạc.
Vừa thấy Mặc Ngọc Quân, lão ta liền cười cuồng loạn:
“Thằng tạp chủng còn chưa c /hết à?”
Toàn thân Mặc Ngọc Quân căng cứng, nhưng hắn vẫn bình thản quay sang hỏi ta:
“Nàng sợ không?”
“Không sợ.”
Ta nắm lấy bàn tay đang run nhẹ của hắn, khẽ nói:
“Hầu gia muốn làm gì cũng được.”
“Không g /iết hắn.”
Mặc Ngọc Quân đột ngột giật phăng y phục phạm nhân, để lộ hình xăm đầu sói y hệt trên ngực:
“Ta muốn hắn tự miệng nói cho phu nhân biết, Bắc Địch vương đình ở đâu.”
Phạm nhân nhe răng cười dữ tợn:
“Nói cho ngươi thì đã sao? Năm đó không g /iết được mẹ ngươi…”
Hàn quang lóe lên.
Con dao găm của Mặc Ngọc Quân đã xén phăng nửa vành tai lão ta.
Giọng hắn lạnh đến thấu xương:
“Nói thêm một chữ nữa, ta sẽ biến con trai ngươi thành nhân tr /ệ, mang đến cho ngươi bầu bạn.”
Lúc này ta mới để ý, nhà lao bên cạnh còn giam một nam tử trẻ tuổi, dung mạo có đến bảy phần tương tự phạm nhân.
Canh ba, chúng ta mang theo khẩu cung rời khỏi địa lao.
Dưới ánh trăng, sắc mặt Mặc Ngọc Quân tái nhợt đến lạ, lúc ấy ta mới phát hiện y phục sau lưng hắn đã bị m /áu thấm ướt, vết th /ương lại nứt toác.
“Có đáng không?”
Khi ta thay hắn băng bó, đầu ngón tay không ngừng run rẩy.
Hắn cúi đầu hôn lên mu bàn tay ta:
“Đáng hơn kiếp trước.”
Ta siết chặt lấy tay hắn.
Gió đêm lướt qua sân viện, mang theo hương sơn trà nhè nhẹ.
Mặc Ngọc Quân bỗng từ trong ngực lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ:
“Di vật của mẫu thân, ta vẫn luôn muốn đưa cho nàng.”
Trong hộp là một chiếc khóa bạc tinh xảo, mặt trong khắc bốn chữ:
“Trường mệnh bách tuế.”
Sống mũi ta cay xè.
Đây chẳng phải là lễ gặp mặt mẹ chồng trao cho con dâu hay sao!
“Phu quân…”
Ta vừa mở miệng, đã bị hắn dùng nụ hôn chặn lại.
“Đừng nói.”
Hắn thì thầm bên môi ta:
“Phá hỏng không khí.”
Từ xa vọng lại tiếng ngáy khe khẽ của Huyền Ngọc.
Ta tựa vào lòng Mặc Ngọc Quân, chợt nhớ ra một chuyện:
“Vị thần y ấy thì sao?”
“Thuộc hạ cũ của mẫu thân.”
Hắn khẽ vuốt lên vết đỏ nơi sau vai ta đã gần như biến mất:
“Những năm qua đều nhờ ông ấy áp chế cổ đ /ộc.”
Thảo nào kiếp trước, vị thần y ấy đặc biệt để tâm đến ta.
Ta còn đang cảm khái, Mặc Ngọc Quân đã đột ngột bế ta lên, sải bước về phía tẩm phòng:
“Phu nhân nên thực hiện lời hứa rồi.”
“Lời hứa gì?”
“Nuôi hắc báo.”
Khi hắn đá cánh cửa phòng khép lại, Huyền Ngọc hiểu ý liền lẩn đi.
Trước lúc màn trướng buông xuống, ta liếc thấy ngoài cửa sổ một gốc sơn trà nở rộ rực rỡ, tựa hệt ngày đại hôn ấy.
(TOÀN VĂN HOÀN)