Hòa Ly , Tướng Quân Quỳ Gối Cầu Ta Tha Thứ

Chương 1



Ngày biểu muội của Tạ Trầm Chu khó s /inh, lão phu nhân điều động toàn bộ hộ viện trong phủ, vây chặt thiên viện, đề phòng ta, người chính thê, đến gây chuyện.

Thế nhưng cho đến khi tiếng khóc trẻ sơ sinh x /é t /oạc màn đêm, ta vẫn chưa từng bước chân vào viện ấy nửa bước.

Mẫu thân hắn nắm tay biểu muội, thở dài sụt sùi nói: “Nhu Nhi chớ sợ, có lão thân ngồi đây trấn giữ, con t /iện phụ ghen tuông kia đừng hòng làm tổn hại con dù chỉ một sợi tóc.”

Tạ Trầm Chu còn chưa kịp cởi giáp đã quỳ sụp trước giường sinh, tự tay lau đi m/áu và mồ hôi trên trán biểu muội.

Hắn nói: “Ta đã cho thân binh canh giữ trước cổng phủ, nàng ta nếu dám cầm kiếm xông tới, nhất định sẽ để nàng m /áu v /ăng ngay trước thềm.”

Thấy suốt cả đêm không có lấy một chút động tĩnh, hắn mới chậm rãi nới lỏng bàn tay đang siết chặt chuôi kiếm. Hắn nghĩ không thông, bản thân mình chẳng qua chỉ là muốn có một huyết mạch nối dõi, vì sao ta lại ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, khiến trong nhà chẳng được yên ổn.

Nghe tiếng trẻ thơ khóc oe oe trong vòng tay nhũ mẫu, gương mặt lạnh lẽo nghiêm nghị của hắn cuối cùng cũng hiện ra một tia ý cười.

Hắn thầm nghĩ, nếu ngày mai ta chịu bưng bát sâm thang tới nhận lỗi, hắn sẽ không chấp nhặt những ngày tháng ta khóc lóc ầm ĩ vừa qua.

Thậm chí, còn cho phép ta ghi đứa trẻ này làm đích tử.

Chỉ là hắn không hề hay biết, lúc này trên quan đạo, con ngựa trạm phi tám trăm dặm cấp báo, đang mang theo thư hòa ly của ta, thẳng hướng kinh thành mà lao đi….

1

Đêm hè nơi phủ tướng quân đèn đuốc sáng trưng, từ thiên viện vọng ra từng tràng gào thét thê lương, x /é n /át màn đêm tĩnh mịch.

Ta đứng dưới hành lang, nhìn đám hộ viện giơ cao đuốc lửa, vây chặt thiên viện đến kín không một kẽ hở, tiếng vỏ đao va chạm nhau vang lên trong đêm yên tĩnh, chói tai đến lạ.

“Phu nhân…” Xuân Trúc mắt đỏ hoe chạy về, giọng run rẩy, “Lão phu nhân đã hạ lệnh, không cho người đến gần thiên viện nửa bước, ngay cả nước nóng cũng không được phép đưa vào.”

Ta siết chặt chiếc khăn trong tay, móng tay gần như bấm sâu vào lòng bàn tay.

Tiếng kêu trong thiên viện đột ngột vút cao, ngay sau đó là giọng bà đỡ hoảng loạn vang lên: “Không xong rồi! Cô nương Lâm băng h /uyết rồi!”

Tim ta thắt lại, theo phản xạ bước lên một bước, nhưng lập tức bị hộ viện rút đ /ao chặn ngang trước mặt.

“Tướng quân có lệnh, phu nhân không được bước vào thiên viện!”

Ta sững người tại chỗ, rồi bỗng nghe thấy giọng trầm thấp lạnh lẽo của Tạ Trầm Chu truyền ra từ bên trong.

“Mau đi mời thái y! Nếu Nhu Nhi xảy ra chuyện, ta muốn tất cả các ngươi phải ch /ết theo!”

Trong giọng nói ấy tràn đầy sốt ruột và xót xa, như mũi kim nhọn hung hăng đ /âm thẳng vào tim ta, khiến lồng ngực co rút dữ dội.

Xuân Trúc vội đỡ lấy thân thể đang lảo đảo của ta, nghẹn ngào nói: “Phu nhân, chúng ta về thôi…”

Ta khép mắt lại, xoay người lặng lẽ rời đi.

Sau lưng, giọng nói của lão phu nhân vang lên rõ ràng: “Nhu Nhi chớ sợ, có lão thân ở đây, con t /iện phụ ghen tuông kia đừng hòng làm tổn h / ại con dù chỉ một chút!”

Ngay sau đó là giọng Tạ Trầm Chu, mang theo cảnh cáo lạnh băng: “Ta đã cho thân binh canh giữ trước cổng phủ, nàng ta nếu dám cầm kiếm xông tới, nhất định sẽ để nàng m /áu v /ăng ngay trước thềm!”

Ta khựng bước, bỗng bật cười, viên Quy Nguyên Đan trong tay bị ta b/óp nát.

Thì ra, trong mắt bọn họ, ta lại đ /ộc ác đến mức ấy.

Thân thể ta chao đảo, phải vịn vào cột hành lang mới miễn cưỡng đứng vững.

“Phu nhân!” Thanh Trúc hốt hoảng đỡ lấy ta.

Ta khoát tay, gắng gượng tự mình quay về phòng.

Người phụ nữ trong gương sắc mặt trắng bệch, dưới mắt là quầng thâm đen dày đặc.

Ta đưa tay chạm lên gương mặt mình, đầu ngón tay lạnh buốt.

Đã từng có lúc, Tạ Trầm Chu thích nhất là nâng niu gương mặt này, nói rằng đôi mắt ta còn sáng hơn cả tinh tú trên trời.

Ba năm trước, hắn vẫn chỉ là một vị tướng trẻ vừa từ chiến trường trở về, trước ngực trúng một mũi tên, đầu tên còn tẩm độc.

Thái y viện bó tay chịu thua, chính ta, truyền nhân của Dược Vương Cốc, đã cứu hắn một mạng.

Ta còn nhớ, câu nói đầu tiên khi hắn mở mắt là: “Tiên nữ hạ phàm sao?”

Ta thẹn đến đỏ bừng mặt, vậy mà hắn lại nắm chặt tay ta không buông.

Sau đó, hắn ngày ngày tìm đến Dược Vương Cốc, dẫn ta đi ngắm đèn lửa rực rỡ của Trường An, bên bờ hào thành mà thề nguyền.

“Ta, Tạ Trầm Chu, đời này tuyệt đối không phụ nàng.”

Khi nói lời ấy, ánh mắt dịu dàng của hắn gần như muốn hòa tan ta.

Giờ nghĩ lại, thật nực cười biết bao.

Thành thân chưa đầy một năm, hắn đã đón biểu muội góa chồng của mình là Lâm Nhu Nhi về phủ.

Đó là một mỹ nhân yếu đuối như liễu trước gió, nói năng khẽ khàng, động một chút là nước mắt lưng tròng.

Tạ Trầm Chu nói nàng ta cô khổ không nơi nương tựa, dặn ta phải đối đãi cho tốt.

Ta xem nàng như muội muội ruột thịt, vậy mà nàng lại leo lên giường của phu quân ta.

Ngón tay ta vô thức vuốt lên bụng dưới bằng phẳng, nơi ấy từng có một hài tử năm tháng tuổi, đã có thể nhìn ra là một bé trai.

Nếu nó còn sống, giờ này hẳn đã ê a gọi ta là mẫu thân rồi.

Năm ngoái vào tiết Thượng Nguyên, Tạ Trầm Chu hiếm hoi đồng ý đi cùng ta ngắm hoa đăng.

Lâm Nhu Nhi nhất quyết theo cùng, dọc đường thì khi than chóng mặt, lúc lại kêu đau chân, Tạ Trầm Chu suốt quãng đường đều đỡ lấy nàng ta.

Về sau đám đông bỗng náo loạn, có người hô lớn “ngựa k /inh rồi”, hiện trường lập tức rối tung.

Ta vĩnh viễn nhớ rõ khoảnh khắc ấy, Tạ Trầm Chu không chút do dự bỏ mặc ta, đem Lâm Nhu Nhi ôm chặt vào lòng che chở.

Ta khi ấy mang thai năm tháng, bị dòng người x /ô ngã, vô số bàn chân g /iẫm đ /ạp lên người ta…

Khi tỉnh lại, đứa trẻ đã không còn nữa.

Đại phu nói ta tổn thương căn bản, từ nay về sau khó lòng mang thai.

Tạ Trầm Chu quỳ trước giường, khóc lóc thảm thiết, cầu xin ta tha thứ.

Nhìn đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ m /áu của hắn, ta vậy mà thật sự mềm lòng.

Cho đến đêm mưa ấy, ta mang theo thân thể bệnh tật lê bước đến thư phòng đưa sâm thang cho hắn, lại nghe bên trong truyền ra những tiếng thở dốc khiến người ta buồn nôn.

“Biểu ca… nhẹ chút… a…”

Ngày hôm đó, chính là thất nhật của đứa con chúng ta.

Hương trước l /inh vị còn chưa cháy hết, phụ thân của đứa trẻ đã ở trên thân thể nữ nhân khác mà tìm vui hưởng lạc.

Về sau Lâm Nhu Nhi mang thai, ánh mắt Tạ Trầm Chu nhìn ta ngoài áy náy ra, lại nhiều thêm mấy phần đề phòng.

Hắn phòng bị ta như phòng một con rắn đ /ộc, chỉ sợ ta làm tổn hại đến nữ nhân hắn yêu thương cùng đứa trẻ còn chưa chào đời.

Ngoài cửa sổ vọng vào một tràng hoan hô, tiếp đó là tiếng khóc vang dội của trẻ sơ sinh.

“Đã sinh rồi! Là một tiểu công tử!”

Tiếng cười vui mừng loáng thoáng vọng tới, ta ngồi trước bàn trang điểm bằng đồng, nhìn đôi mắt ảm đạm của chính mình trong gương.

Ta bỗng rất muốn cười, cười bản thân ngu muội, cười bản thân ngây thơ.

Cười rồi cười, nước mắt lại làm mờ đi tầm nhìn.

2

Ngày đứa con của Lâm Nhu Nhi tròn tháng, toàn bộ phủ tướng quân giăng đầy lụa đỏ, náo nhiệt hơn cả ngày ta đại hôn ba năm trước.

Ta đứng dưới hành lang, nhìn gia đinh treo đèn lồng, các ngón tay siết chặt đến mức bấm sâu vào lòng bàn tay.

Bên tai thỉnh thoảng vọng tới những lời bàn tán của hạ nhân từ góc khuất.

“Nghe nói tướng quân sủng vị kia lắm… riêng khóa vàng đã đúc đến mười hai chiếc…”

“Suỵt, nhỏ tiếng thôi! Dù sao phu nhân cũng xuất thân từ Dược Vương Cốc…”

“Thì đã sao? Gà mái không đẻ trứng…”

Ta cứng đờ tại chỗ, cho đến khi Thanh Trúc mắt đỏ hoe kéo nhẹ tay áo ta.

Trên yến tiệc, ta khoác lễ phục chính hồng của chủ mẫu, nhìn Tạ Trầm Chu bế đứa trẻ ấy nhận lời chúc mừng của mọi người.

Lâm Nhu Nhi mặc váy hồng tựa sát bên hắn, trông chẳng khác nào một bức họa gia đình hòa thuận mỹ mãn.

“Tỷ tỷ.”

Nàng ta ngọt ngào gọi ta, “Bảo nhi đang đợi lễ vật của đích mẫu đó.”

Ta lấy ra chiếc khóa trường mệnh trong hộp gấm, được chế tác bằng vàng ròng, bên trên khắc bốn chữ “Trường mệnh bách tuế”.

Còn chưa kịp mở miệng, mẫu thân chồng đã một tay giật lấy, ước lượng thử trọng lượng rồi bĩu môi nói: “Keo kiệt như vậy sao? Kim tôn của Tạ gia chúng ta lại chỉ xứng đeo thứ đồ hàn toan thế này ư?”

Trong đám tân khách vang lên vài tiếng cười khẽ.

Ta đứng sững tại chỗ, chiếc hộp gấm trong tay bỗng nặng tựa ngàn cân.

“Ôi chao, hình như Bảo Nhi lại thích miếng ngọc bội bên hông tỷ tỷ hơn thì phải.”

Lâm Nhu Nhi bỗng chỉ vào miếng ngọc bội dương chi bên hông ta, thốt lên kinh ngạc.

Đó là di vật duy nhất mẫu thân để lại cho ta, từ ngày ta cài trâm đến nay chưa từng rời khỏi người.

Ta theo bản năng che lấy ngọc bội: “Đây là di vật của gia mẫu—”

“Chẳng qua chỉ là một miếng ngọc bội mà thôi.”

Tạ Trầm Chu cắt ngang lời ta, đưa tay thẳng tới tháo dây ngọc bội, “Bảo Nhi đã thích, đưa cho nó thì có gì không được?”

Ta lùi lại một bước, lại va trúng nha hoàn phía sau.

Tạ Trầm Chu nhân cơ hội đó giật mạnh ngọc bội khỏi người ta, dây buộc s /iết qua sau cổ, để lại một vệt đỏ rực.

Cả bàn tiệc lặng ngắt như tờ, chỉ có Lâm Nhu Nhi che miệng khẽ cười.

“Trầm Chu…”

Giọng ta run rẩy, “đó là của mẫu thân ta…”

Hắn đã quay người, đem ngọc bội đưa cho Lâm Nhu Nhi.

Nàng giả vờ dịu dàng nhét vào tay đứa trẻ: “Bảo Nhi xem này, ngọc bội đẹp không nào~”

Bàn tay mập mạp của đứa trẻ căn bản không giữ nổi, miếng ngọc bội “bốp” một tiếng rơi xuống nền đá cẩm thạch, vỡ làm ba mảnh.

Âm thanh ấy trong trẻo đến lạ.

Ta quỳ xuống nhặt, đầu ngón tay vừa chạm vào mảnh vỡ, một chiếc cẩm hài đã đạp lên.

Giọng Tạ Trầm Chu từ trên cao truyền xuống: “Vỡ thì vỡ rồi, quay đầu ta mua cho nàng cái mới.”

Mảnh vỡ cấn vào lòng bàn tay, r /ất đ /au.

Nhưng đ /au hơn cả là nơi lồng ngực, dường như có thứ gì đó cũng theo đó mà vỡ nát hoàn toàn.

Lâm Nhu Nhi giả vờ kêu lên: “Ôi chao, Bảo Nhi đâu phải cố ý~ tỷ tỷ sẽ không chấp nhặt với trẻ con chứ?”

Ta chậm rãi đứng dậy, nắm chặt những mảnh vỡ trong lòng bàn tay.

Mép vỡ s /ắc bén r /ạch t /oạc làn da, m /áu tươi theo kẽ tay nhỏ xuống tà váy chính hồng, loang ra từng đóa hoa sẫm màu.

“Đương nhiên là không.”

Ta nghe chính mình lên tiếng, giọng điệu bình thản đến đáng sợ, “Dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ còn chưa hiểu chuyện.”

Tạ Trầm Chu khẽ giãn mày, tựa hồ đã vừa ý với sự “biết điều” của ta.

Chương tiếp
Loading...