Hoa Nở Phía Bắc

Chương 7



“Nàng đã thành thân với Bắc Địch vương rồi! Thân phận hai người khác biệt như trời với vực, sớm đã không còn khả năng! Trước kia khi nàng ái mộ ngươi, ngươi không biết trân trọng, giờ hối hận ư? Muộn rồi!”

“Ngươi là Thái tử một nước, không thể rời kinh, càng không thể sa đà vào tình ái, ngày sau để mẫu hậu ngươi tuyển phi cho ngươi, khiến ngươi triệt để dứt tâm!”

Nói đến đây, hoàng đế hít sâu mấy lần, tức giận đến mức thở dốc liên hồi.

Tiêu Vân Lan hạ thấp mi mắt, giấu đi mọi cảm xúc phức tạp nơi đáy mắt.

Tim như bị dao cắt, đ /au đến mức gần như không thở nổi.

Một cảm giác bất lực sâu sắc trong chớp mắt bao trùm toàn thân hắn, nặng nề đến mức khiến hắn nghẹt thở.

Phải, thân phận nàng và hắn nay đã cách biệt như trời với đất, sớm không còn khả năng.

Chính tay hắn đã đẩy nàng vào vòng tay kẻ khác, chính hắn đã phụ bạc tấm chân tình nóng bỏng của nàng.

Tiêu Vân Lan hối hận đến cùng cực, chỉ khẽ thở ra một hơi dài.

Hồi lâu sau, hắn mới cất tiếng: “Nhi thần có thể không đi Bắc Địch, nhưng tuyệt không tuyển phi.”

“Nhi thần cáo lui.”

Nói xong, hắn không chút do dự xoay người rời đi.

Hoàng đế tức đến đỏ cả mặt, ho khan mấy tiếng liền, song cũng đành bất lực.

Trong số các hoàng tử, chỉ có hắn là xuất sắc nhất, những người khác đều có khuyết điểm.

Nhưng nay hắn cũng có một nhược điểm chí mạng, đó là quá sa đà vào tình ái.

Song biết làm sao đây, chỉ có thể đợi thêm một thời gian, đợi năm tháng cuốn trôi tất cả, đợi đến khi hắn chịu tiếp nhận nữ nhân khác rồi tính tiếp.

Rời khỏi Kim Loan điện, trong lòng Tiêu Vân Lan trống rỗng, dâng lên một nỗi mơ hồ không cách nào gọi tên.

Rõ ràng chính vụ vẫn như trước, nhưng hắn lại thấy vô cùng khô khan.

Trước mắt hắn thấp thoáng hiện lên hình ảnh Chúc Thanh Hoan vui đùa cùng chú cẩu nhỏ.

Nàng ở trong tiểu viện, chỉ cần cùng chú cẩu ấy đuổi bắt chơi đùa cũng có thể vui suốt cả ngày.

Khi ấy hắn ở bên cạnh nàng, dù là vì Chúc Minh Nguyệt, ánh mắt vẫn không kìm được bị nàng thu hút.

Khoảng thời gian ấm áp giản đơn ấy rốt cuộc đã không thể quay lại nữa.

Trong viện trước mắt hoa nở rực rỡ, tranh nhau khoe sắc, lại thiếu đi chú cẩu nhỏ đuổi bướm, cũng thiếu đi người ngắm hoa.

21

Tiêu Vân Lan đặt bút xuống, không khỏi nghĩ, nếu khi đó hắn đáp lại tấm lòng nàng, cùng nàng cao chạy xa bay, kết cục của họ có phải đã hoàn toàn khác?

Hoặc nếu ban đầu hắn không vì Chúc Minh Nguyệt mà tổn thương nàng đến mức ấy, nàng có lẽ đã không lựa chọn hòa thân?

Chỉ tiếc rằng trên đời không có thuốc hối hận.

“Chúc Thanh Hoan…”

Tiêu Vân Lan hết lần này đến lần khác lẩm nhẩm tên nàng, say gục trên án thư.

Tờ tuyên chỉ dưới tay kín đặc tên nàng, chỉ có một tờ giấy sạch sẽ duy nhất lại vẽ nụ cười của Chúc Minh Nguyệt.

Một cung nữ lòng dạ không thuần nhìn thấy cảnh ấy, trong lòng nảy ra ý nghĩ.

Nàng dè dặt lay nhẹ thân hắn, nhỏ giọng hỏi: “Điện hạ? Điện hạ? Ngài còn tỉnh chứ? Có cần nô tỳ hầu hạ ngài nghỉ ngơi không?”

“Ưm…”

Tiêu Vân Lan nhắm chặt mắt, men say đầy người, không thể đáp lời.

Cung nữ đánh bạo dìu hắn lên giường, vừa định cởi y phục cho hắn, Tiêu Vân Lan bỗng mở đôi mắt lạnh lẽo.

Trong khoảnh khắc, tim cung nữ thắt lại, hô hấp cũng ngừng, lòng bàn tay toát mồ hôi.

Đến khi nhận ra trong mắt hắn vẫn còn vài phần mê man, nàng mới thở phào.

“Thanh Hoan… Thanh Hoan… là nàng sao?”

Hắn thuận theo khát vọng trong lòng, vô thức hỏi.

Cung nữ không chút do dự đáp: “Phải! Ta là Thanh Hoan.”

Nói rồi nàng áp sát vào người hắn, nhanh chóng kéo rơi y phục của mình, đồng thời làm rối loạn y phục trên người hắn.

Nàng không ngừng ghé sát lại, ngay khoảnh khắc sắp hôn xuống còn vô thức nhắm mắt.

Thế nhưng ngay sau đó, Tiêu Vân Lan lập tức tỉnh táo, bóp chặt cổ nàng rồi quăng thẳng xuống đất.

“Ai cho ngươi đến quyến rũ cô? Đúng là không biết sống c /hết!”

Cung nữ bị siết đến không thở nổi, loạn xạ đập tay hắn, liều mạng cầu xin.

“Thái tử điện hạ… nô tỳ biết sai rồi… xin ngài tha cho nô tỳ…”

Tiêu Vân Lan đầy vẻ chán ghét, không hề mềm lòng, tay càng siết mạnh.

Hắn còn quát ra ngoài gọi thái giám.

“Kéo nàng ra ngoài đánh gậy đến ch /ết, cảnh cáo toàn bộ cung nữ trong cung, sau này nếu còn ai dám quyến rũ cô, đó sẽ là kết cục!”

Thái giám vội vàng giữ chặt cung nữ, cúi đầu lĩnh mệnh, rồi kéo nàng ra ngoài.

Tiếng kêu đ /au đớn vang lên không dứt khắp Đông cung, như đang cảnh tỉnh từng người trong cung.

Nhìn vũng m /áu đầy đất cùng t/hi th/ể mơ hồ, tất cả cung nữ thái giám đều run sợ, không dám nảy sinh nửa điểm tâm tư khác.

Tiêu Vân Lan bình thản trải qua mấy ngày, mỗi ngày đều dựa vào mật thư do ám vệ ở Bắc Địch gửi về mà sống.

Nội dung trong mật thư ghi chép toàn là sinh hoạt giản dị hằng ngày của Chúc Thanh Hoan.

Chúc Thanh Hoan được Bắc Địch vương sủng ái, đêm đêm quấn quýt không dứt…

Chúc Thanh Hoan cùng Bắc Địch vương thao luyện binh sĩ, Bắc Địch vương cầm tay dạy nàng săn bắn trên lưng ngựa…

Chúc Thanh Hoan cải tiến kỹ thuật canh tác dệt vải cho bách tính Bắc Địch, được dân chúng yêu mến, Bắc Địch vương cũng vô cùng cảm kích, ban thưởng vô số trân bảo…

Chúc Thanh Hoan và Bắc Địch vương, Chúc Thanh Hoan và Bắc Địch vương, ngày ngày đều là những sinh hoạt giữa hai người!

Nhìn thấy những điều ấy, cả người Tiêu Vân Lan như uống liền mười mấy vò dấm, nỗi chua xót trong lòng gần như nhấn chìm hắn.

Vì sao? Vì sao bọn họ lại hòa hợp đến vậy? Vì sao nàng đi Bắc Địch lâu như thế mà chưa từng một lần nhớ đến hắn?

Yêu một người… lại dễ buông xuống đến vậy sao?

Hắn giận đến gần như phát điên, nhưng thân phận trói buộc, lại chẳng thể làm gì.

Hắn mong nàng ở Bắc Địch không chịu uất ức, không bị bắt nạt, nhưng lại sợ nàng sống quá tốt, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của hắn.

Do dự giằng co hồi lâu, cuối cùng hắn vẫn không làm gì, chỉ lặng lẽ nhìn sự ngọt ngào giữa họ, lòng đ /au như cắt.

22.       

Liên tiếp mấy ngày, Tiêu Vân Lan chỉ ôm chặt những bức mật thư ấy, lật đi lật lại đọc mãi.

Vì khoảng cách quá xa, ám vệ đưa thư cũng cần thời gian, hắn gần như đã thuộc lòng toàn bộ thư trong tay rồi, mới nhận được thêm vài bức mới.

Thấy hắn ngày ngày như vậy, hoàng hậu thực sự không đành lòng.

Tùy tiện tìm một cớ, bà mở một buổi cung yến, mời các quý nữ trong kinh vào cung.

Mối uy hiếp lớn nhất của vị trí Thái tử phi đã biến mất, một đám quý nữ liền trang điểm lộng lẫy nhất, đến cung yến tranh nhau khoe sắc.

Hoàng hậu chỉ khen bọn họ vài câu, rồi để họ đi dạo quanh gần Đông cung.

Tiêu Vân Lan không chịu ra ngoài, vậy thì để bọn họ chủ động qua.

Trong Đông cung, Tiêu Vân Lan đang bận chính vụ, chợt nghe phía xa vang lên tiếng ca mềm mại uyển chuyển, trong lòng chỉ thấy bực bội vô cùng.

Hắn mang theo một thân nộ khí tìm đến vị quý nữ đang ca hát, lạnh lùng nói: “Kinh động thanh tĩnh của cô, vả miệng năm mươi cái rồi đưa về phủ, sau này cấm nhập cung!”

Quý nữ ca hát “bịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt hắn, run rẩy cầu xin: “Xin Thái tử điện hạ giơ cao đánh khẽ, tha cho thần nữ! Thần nữ không dám nữa!”

Tiêu Vân Lan lạnh lùng rời đi, không ban cho nàng dù chỉ một ánh mắt.

Nhưng ngay sau đó, lại có một quý nữ khác giả vờ trẹo chân, định ngã vào lòng hắn.

Hắn lạnh nhạt lùi lại một bước tránh đi, nỗi phiền táo trong lòng càng lúc càng nặng.

Đến kẻ ngốc cũng hiểu đây là có người cố ý sắp đặt.

Không cần đoán cũng biết là vị mẫu hậu “hiền lương” của hắn!

Tiêu Vân Lan hít sâu mấy lần, xoa mi tâm, nhưng vẫn bất lực vô cùng.

Cuối cùng, hắn chịu không nổi nữa, bực bội đến cực điểm, trực tiếp vận khinh công rời khỏi hoàng cung.

Kinh thành rộng lớn náo nhiệt vô cùng, vậy mà hắn một thân một mình, chỉ thấy vô vị đến lạ.

Trời đất mênh mông, dường như chẳng có nơi nào là chốn dung thân của hắn.

Nếu có thể, hắn thà vĩnh viễn làm ám vệ Tiêu A Thương của Chúc Thanh Hoan, còn hơn làm Thái tử như con rối thế này.

Đi vòng vo hồi lâu, Tiêu Vân Lan quay lại tiểu viện trước kia của Chúc Thanh Hoan.

Chúc gia bị tịch biên, viện của Chúc Thanh Hoan cũng hoàn toàn hoang phế, cỏ dại mọc um tùm, bụi bặm phủ kín.

Gần như không còn nhìn ra dáng vẻ ban đầu.

Tất cả đã không thể quay về quá khứ.

Nhìn nơi này, hắn thậm chí không tưởng tượng nổi cảnh Chúc Thanh Hoan còn ở đây nữa.

Trong lòng Tiêu Vân Lan tràn ngập hối hận.

Đứng lặng suốt một đêm, hắn chỉ gửi về hoàng cung một phong thư, rồi lên ngựa thẳng hướng Bắc Địch rời đi.

Càng đi về phương bắc, trời càng lạnh.

Tiêu Vân Lan không nhịn được nghĩ: “Chúc Thanh Hoan sợ lạnh nhất, mùa đông luôn phải đốt mấy lò sưởi, nhưng cũng thường luyện võ để giữ ấm.”

“Bắc Địch lạnh thế này, nàng thật sự sống tốt sao?”

Nhưng hắn quên mất, người từng ra lệnh ném nàng xuống hồ băng một ngày một đêm… cũng chính là hắn.

Sau một chặng đường bôn ba, Tiêu Vân Lan cuối cùng đến biên quan Bắc Địch.

Người Bắc Địch ai nấy cường tráng như dã thú, thấy hắn đến liền cảnh giác chặn lại tra hỏi.

“Ngươi là ai?”

Tiêu Vân Lan đáp thẳng: “Cô là Thái tử Thịnh triều, lần này đặc ý đến Bắc Địch bái phỏng Bắc Địch vương và Vương hậu.”

Phản ứng đầu tiên của binh sĩ Bắc Địch là không tin.

“Ngươi nói mình là Thái tử Thịnh triều thì chính là sao? Nếu thật là Thái tử, sao lại không mang quân đội, không báo trước, cứ thế mà đến?”

“Tùy các ngươi tin hay không.”

Hắn lười nhiều lời với đám binh sĩ Bắc Địch, cùng mấy ám vệ phía sau phối hợp ăn ý, đánh ngất mấy người, thừa cơ nhanh chóng vào thành.

Thế nhưng vừa đến vương thành Bắc Địch, Tiêu Vân Lan đã bị một toán binh sĩ Bắc Địch vây kín.

23

Đột nhiên binh sĩ tản ra, nhường thành một lối đi.

Một nam nhân thân hình cao lớn, dung mạo lạnh lẽo cưỡi tuấn mã tiến tới.

Bên cạnh hắn, Chúc Thanh Hoan song mã mà đi, y phục và cách ăn vận tương tự nam nhân kia.

Từ xa nhìn lại, hai người như một đôi bích nhân, vô cùng xứng đôi.

Trong lòng Tiêu Vân Lan nổi lên sóng lớn ngập trời, tình cảm mãnh liệt bị đè nén bấy lâu không ngừng dâng trào.

“Thanh Hoan… đã lâu không gặp.”

Ánh mắt sắc như ưng của Cảnh Cố Lặc theo tiếng nói mà rơi xuống người hắn, đánh giá một lượt, trong mắt đầy vẻ khinh miệt.

“Thái tử Thịnh triều tự ý giá lâm, không hành lễ với ta trước, ngược lại còn quan tâm đến Vương hậu của ta, ngươi có ý gì?”

Lời còn chưa dứt, hắn đã xoay người xuống ngựa, tay không tấc sắt lao vào giao đấu với Tiêu Vân Lan.

Chúc Thanh Hoan không lo cho Cảnh Cố Lặc, ngược lại có phần lo Tiêu Vân Lan bị hắn đánh ch /ết, ánh mắt luôn dõi theo chiến cuộc, sẵn sàng ra tay ngăn lại.

Cảnh Cố Lặc là người từng chém g /iết nơi sa trường vô số lần, giao đấu chưa bao giờ cầu kỳ hoa mỹ, mà là quyền quyền thấu th /ịt, chiêu chiêu đều nhắm vào chỗ hiểm.

Lực tay của hắn cũng phi thường, người thường chỉ cần đỡ một quyền đã bị chấn đến tê dại.

Tiêu Vân Lan cũng không phải ngoại lệ.

Hắn liên tục né tránh, biết rõ về sức lực và chiêu thức mình đều không chiếm ưu thế, vì vậy chỉ có thể dựa vào sự linh hoạt để tìm cơ hội phản công.

Nhưng Cảnh Cố Lặc sớm đã nhìn thấu điểm này.

Hắn nhanh, thì Cảnh Cố Lặc còn nhanh hơn.

Từng quyền nối tiếp từng quyền, dồn dập đánh về phía Tiêu Vân Lan.

Không chỉ vậy, hắn còn lập tức đoán được hướng né tiếp theo của đối phương, một chưởng mạnh đánh thẳng vào vai, sau đó bẻ quặt hai tay Tiêu Vân Lan ra sau lưng, dùng đầu gối ép xuống lưng, ghì chặt hắn xuống đất.

Tiêu Vân Lan c /ắn răng nói:

“Cô chỉ đến gặp một cố nhân mà thôi. Bắc Địch vương cần gì phải nhỏ nhen đến vậy? Hay là ngươi không sợ Thịnh triều sẽ lần nữa khai chiến?”

Chưa đợi Cảnh Cố Lặc trả lời, Chúc Thanh Hoan đã nhíu mày, lạnh giọng quát:

“Thái tử điện hạ, ngài muốn gặp ta, nay đã gặp rồi. Ta ở Bắc Địch sống rất tốt. Ngài nên trở về đi, nơi này không thuộc về ngài.”

“Huống hồ, ngài là Thái tử của Thịnh triều, tuyệt đối không nên đem chuyện giao chiến ra uy hiếp. Ta hòa thân là vì thiên hạ thái bình. Ngài chẳng lẽ muốn hủy hết những gì ta đã cố gắng sao?”

Nghe vậy, Tiêu Vân Lan cố vùng ra khỏi sự khống chế của Cảnh Cố Lặc, vội vàng nói:

“Cô không có ý đó!”

“Cô chỉ muốn đưa nàng về. Người đến hòa thân vốn không nên là nàng. Những ủy khuất mà Chúc gia và Chúc Minh Nguyệt gây cho nàng, cô đã thay nàng báo thù.”

“Hiện nay Chúc gia đã sụp đổ. Nàng trở về có thể khôi phục Trình gia của mẫu thân, đâu cần phải ở lại nơi này…”

Cảnh Cố Lặc lạnh lùng ngắt lời:

“Ở lại đây thì có gì không tốt?”

“Nếu bên cạnh ngươi thật sự tốt như vậy, khi Thanh Hoan đến Bắc Địch, vì sao trên người nàng lại đầy những vết thương cũ?”

“Chẳng phải nữ tử Thịnh triều các ngươi đều quanh năm ở trong nhà, không bước ra khỏi cổng lớn, cũng chẳng đặt chân qua cổng phụ, chưa từng phải va chạm gió sương sao?”

Những lời ấy chẳng khác nào một cái tát mạnh giáng thẳng vào mặt Tiêu Vân Lan.

Sắc mặt hắn tái nhợt, trong lòng cuộn trào áy náy và tự trách.

Môi hắn run rẩy hồi lâu, mới miễn cưỡng thốt ra được một câu:

“Xin lỗi, Thanh Hoan, trước kia đều là ta không tốt.”

Nhìn nam nhân từng luôn cao ngạo, trong mắt chỉ có Chúc Minh Nguyệt, nay lại cúi đầu trước mình, trong lòng Chúc Thanh Hoan lại bình lặng đến lạ, không gợn một chút sóng.

Nếu là trước kia, có lẽ nàng đã vô cùng mong đợi lời này.

Nhưng hiện giờ, nàng căn bản không hề hiếm lạ lời xin lỗi của hắn.

Bởi vì xin lỗi bằng miệng không có bất kỳ ý nghĩa nào, hoàn toàn không thể bù đắp những tổn thương nàng từng chịu.

Chúc Thanh Hoan nhàn nhạt nhìn Tiêu Vân Lan.

“Ngài là Thái tử cao cao tại thượng. Khi đó ngài muốn làm gì cũng được, làm gì cũng là đúng. Thân phận ngài và ta vốn đã khác biệt, ngài không cần phải xin lỗi ta.”

24

Ngày trước hắn từng lấy lý do thân phận khác biệt để từ chối nàng, nay lại bị nàng dùng chính lý do ấy trả lại, lòng Tiêu Vân Lan đ /au như bị dao cắt.

Hắn siết chặt ánh mắt, bất chấp tất cả nắm lấy tay nàng.

“Nếu nàng đã nói vậy, thì nay cô dùng quyền của Thái tử, cô phải đưa nàng về kinh thành, thay nàng đổi một thân phận khác, vĩnh viễn rời khỏi nơi này!”

“Chẳng phải nàng từng ái mộ cô sao? Cô có thể chỉ cưới mình nàng làm Thái tử phi, những nữ nhân khác cô một người cũng không cần!”

“Ta sớm đã không còn thích ngài nữa. Những thứ ngài cho, ta đều không muốn!”

Chúc Thanh Hoan không do dự hất tay hắn ra, còn theo phản xạ bẻ ngược cổ tay hắn.

Tiếng “rắc” của xương gãy vang lên.

Nàng lúc ấy mới chậm chạp nhận ra mình đã làm gì.

Những ngày qua nàng theo Cảnh Cố Lặc luyện võ và thực chiến, thân thủ đã hoàn toàn khác xưa.

Nàng chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Xin lỗi.”

Trong lời nói không hề có nửa phần xót xa.

Chương trước Chương tiếp
Loading...