Hoa Vô Dương – Ngọc Tuyết Cung

Chương 4



Hóa ra đây mới là nút thắt hắn canh cánh trong lòng.

Hắn không thể chấp nhận sự bình thản của ta.

Không thể chấp nhận việc ta buông tay.

Trong tưởng tượng của hắn, ta nên hận hắn, oán hắn, dây dưa với hắn cả đời.

Như vậy mới thỏa mãn được dục vọng khống chế đáng thương và tự phụ của hắn.

Ta khẽ nhếch môi.

“Hận?”

“Oán?”

“Vương gia, người quá đề cao chính mình rồi.”

“Cũng là quá xem nhẹ trọng lượng của c /ái ch /ết.”

“Người từng ch /ết qua một lần, còn đâu khí lực để hận nữa?”

“Ta chỉ muốn sống cho tử tế.”

“Vì chính mình mà sống một lần.”

“Còn ngươi, và Liễu Như Yên của ngươi…”

Ta khựng lại một nhịp, nụ cười càng thêm rực rỡ.

“Ta chỉ có thể chúc phúc cho các ngươi.”

“Khóa chặt lấy nhau, rồi cùng nhau đầu bạc, cùng nhau xuống hoàng tuyền.”

10

Câu nguyền rủa mang theo ý cười của ta.

Tựa như một lưỡi chủy thủ tẩm đ /ộc.

Chuẩn xác đâm vào tim hắn.

Sắc mặt Tiêu Quyết trong khoảnh khắc mất sạch huyết sắc.

Trắng bệch như tờ giấy, giống hệt màu y bào của hắn.

Nỗi đau trong mắt hắn gần như hóa thành thực chất, nhấn chìm cả con người hắn.

Ta vốn nghĩ hắn sẽ nổi giận.

Sẽ gầm lên.

Sẽ như tiền kiếp, mất khống chế mà đập nát mọi thứ.

Nhưng hắn không.

Hắn chỉ đứng đó.

Bất động.

Như pho tượng đá bị phong tuyết bào mòn ngàn năm.

Quanh thân tỏa ra sự tĩnh lặng lạnh lẽo khiến người ta tim đập dồn dập.

Ta không muốn nhìn hắn thêm nữa.

Chỉ cần nhìn thêm một lần, cũng cảm thấy như đang làm ô uế mười năm tự do của mình.

Ta xoay người, cất bước, định rời khỏi rừng mai này.

Rời khỏi nơi khiến ta ngạt thở.

Thế nhưng ta vừa bước ra một bước.

Cổ tay đã bị một lực lớn siết chặt.

Lực đạo ấy như muốn bóp nát xương ta.

Tựa gọng kìm sắt, không thể thoát ra.

Ta quay đầu.

Đối diện một đôi mắt đỏ ngầu của hắn.

Trong đó không còn là đau đớn.

Cũng không phải phẫn nộ.

Mà là một thứ cố chấp điên cuồng ta chưa từng thấy.

Tựa kẻ chìm trong nước, níu lấy khúc gỗ cuối cùng.

Tựa lữ nhân giữa sa mạc, trông thấy giọt nước sau cùng.

“Ngươi muốn đi?”

Giọng hắn khàn khàn như giấy nhám cọ xát.

“Đi đâu?”

“Về Giang Nam của ngươi?”

“Đi tìm những kẻ khách phong lưu của ngươi?”

“Tiếp tục sống những ngày tháng phóng túng tiêu dao, không ai quản thúc của ngươi?”

Mỗi một chữ hắn thốt ra đều như bị ép qua kẽ răng.

Mang theo ghen tuông tanh nồng và sự không cam lòng.

Ta khẽ nhíu mày.

“Buông tay.”

Giọng ta không mang theo nửa phần nhiệt độ.

“Tiêu Quyết, đừng để ta coi thường ngươi.”

“Coi thường ta?”

Hắn bỗng bật cười.

Nụ cười ấy còn khó coi hơn cả khóc.

“Thẩm Thanh Nguyệt, ngươi sớm đã coi thường ta rồi.”

“Từ mười năm trước, vào khoảnh khắc ngươi đề xuất hòa ly.”

“Trong mắt ngươi, ta Tiêu Quyết chỉ là một trò cười có thể tùy ý vứt bỏ!”

“Không phải.” ta bình thản nhìn hắn, “Trong mắt ngươi, ta mới là trò cười.”

“Một nữ nhân dùng thế lực gia tộc ép ngươi cưới ta, chia cắt ngươi và người trong lòng, độc ác đến thế.”

“Một kẻ ngươi khinh thường, lại buộc phải giữ bên cạnh như gánh nặng.”

“Chúng ta như nhau cả thôi.”

“Đừng ai trách ai.”

Lời ta lại một lần nữa đánh trúng chỗ yếu của hắn.

Hắn siết chặt tay ta, lực đạo tăng thêm vài phần.

“Vậy nên ngươi muốn rời đi?”

“Để mặc ta một mình, ở lại trong địa ngục này?”

“Để mặc ta một mình, ở lại trong cơn ác mộng của chúng ta?”

“Thẩm Thanh Nguyệt, ngươi thật tàn nhẫn!”

Ta gần như thấy chuyện này quá đỗi hoang đường.

“Địa ngục?”

“Tiêu Quyết, hiện giờ ngươi là nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã.”

“Bên cạnh có mỹ nhân kề cận, dưới gối có hài tử thông tuệ.”

“Ngươi nói với ta, đó là địa ngục?”

“Vậy ngươi có từng nghĩ đến ta của tiền kiếp, ch /ết giữa tuyết lạnh?”

“Ngươi có từng nghĩ đến ta bị ngươi lạnh nhạt dằn vặt suốt mười năm?”

“Địa ngục của ta, là do ai ban cho?”

Hắn bị ta hỏi đến á khẩu không đáp được.

Trên mặt chỉ còn lại tái nhợt cùng chật vật.

Ta tưởng rằng hắn nên tỉnh táo rồi.

Nên buông tay rồi.

Ta dùng lực, muốn rút tay mình về.

Nhưng hắn lại siết càng chặt hơn.

Như thể muốn đem ta nghiền nát, hòa vào xương thịt hắn.

“Phải.”

Hắn nhìn chằm chằm vào ta, từng chữ từng chữ nhả ra.

“Những gì ngươi nói, đều đúng.”

“Tiền kiếp, là ta có lỗi với ngươi.”

“Vậy nên đời này, để ta trả.”

“Để ta giữ ngươi lại.”

“Ngươi đừng hòng rời khỏi kinh thành nửa bước!”

“Ngươi đừng hòng quay về Giang Nam của ngươi!”

Lời hắn khiến tim ta khựng lại.

Một luồng hàn ý từ gan bàn chân thẳng tắp dâng lên tận đỉnh đầu.

“Ngươi điên rồi!”

“Ta không điên.”

Ánh mắt hắn lại càng thêm điên cuồng.

“Ta muốn ngươi ở lại.”

“Ở bên cạnh ta.”

“Nhìn ta.”

“Nhìn ta và Liễu Như Yên sống thế nào trong địa ngục này, ngày ngày dày vò.”

“Ta muốn ngươi ở cùng ta!”

“Cùng nhau!”

Đây không còn là giữ lại.

Đây là giam cầm.

Là lời nguyền đ /ộc ác nhất đội lốt hai chữ yêu thương.

Ta nhìn hắn.

Tia ấm áp cuối cùng trong mắt ta cũng tan biến sạch sẽ.

“Tiêu Quyết.”

“Ngươi khiến ta cảm thấy ghê tởm.”

Nói xong.

Ta không giãy giụa nữa.

Cũng không nói thêm lời nào.

Chỉ lặng lẽ nhìn hắn.

Như đang nhìn một kẻ điên vô lý gây náo loạn.

Sự bình thản của ta hoàn toàn chọc giận hắn.

Hắn đột ngột bế ngang ta lên.

Ta không kêu.

Cũng không chống cự.

Mặc hắn ôm ta băng qua rừng mai, tiến vào căn phòng nhã nhặn kia.

Hắn ném ta xuống chiếc giường mềm.

Rồi xoay người.

Sải bước ra cửa lớn của trang viện Lãm Nguyệt Hiên

“Người đâu!”

Hắn quát lớn ra bên ngoài.

Hai tên thị vệ mang đao lập tức xuất hiện trước cửa.

“Vương gia có gì phân phó?”

Tiêu Quyết không quay đầu nhìn ta.

Giọng hắn lạnh như băng.

“Từ hôm nay trở đi, nếu không có lệnh của bản vương.”

“Lãm Nguyệt Hiên không được phép cho bất kỳ ai ra vào.”

“Ăn ở sinh hoạt của Thẩm Thanh Nguyệt, phải hầu hạ cho chu toàn.”

“Nàng chỉ được ở bên trong, không được phép ra ngoài, nếu nàng rơi mất một sợi tóc.”

“Các ngươi, mang đầu tới gặp ta.”

“Rõ!”

Thị vệ lĩnh mệnh.

Rồi ta nghe thấy một tiếng khóa cửa khô khốc, vang lên giòn tan từ bên ngoài của chính Lam Nguyệt Hiên

Cửa, bị khóa từ bên ngoài.

Tiêu Quyết xoay người.

Từng bước từng bước, quay lại đi tới trước mặt ta.

Hắn đứng trên cao nhìn xuống.

Trong ánh mắt là điên cuồng, là thống khổ, còn xen lẫn một tia khoái ý trả thù.

“Thẩm Thanh Nguyệt.”

“Hoan nghênh ngươi trở lại.”

“Trở lại địa ngục của ta.”

11

Trong phòng rất yên tĩnh.

Yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió lướt qua đầu cành mai ngoài cửa sổ.

Ta nằm trên giường.

Không động đậy.

Thậm chí cũng không buồn nhìn Tiêu Quyết đang đứng bên cạnh.

Ánh mắt ta dừng lại nơi trần màn phía trên đầu.

Trên đó thêu hoa văn liên hoa quấn cành tinh xảo.

Giống hệt mười năm trước, trong tân phòng ta từng nhìn thấy.

Mười năm.

Như một vòng luân hồi.

Ta từ một chiếc lồng son trốn thoát.

Mất mười năm, tự tay xây cho mình một chốn tự do.

Rồi lại bị chính cùng một người, tự tay bắt trở về.

Nhốt vào một chiếc lồng khác, lộng lẫy hơn, tinh xảo hơn.

Thật là nực cười đến cực điểm.

Tiêu Quyết cứ đứng đó.

Nhìn ta rất lâu.

Lâu đến mức ta tưởng hắn sẽ hóa thành tảng đá vọng thê.

Hắn dường như đang chờ phản ứng của ta.

Chờ ta khóc.

Chờ ta làm loạn.

Chờ ta như tiền kiếp, gào khản cả giọng mà nguyền rủa hắn.

Nhưng ta không.

Ta chỉ nằm đó.

Yên tĩnh như một con rối gỗ đã mất linh hồn.

Cuối cùng hắn không nhịn được nữa.

“Ngươi không có gì muốn nói với ta sao?”

Giọng hắn mang theo một tia vội vàng khó nhận ra.

Ta chậm rãi xoay đầu.

Ánh mắt bình thản nhìn về phía hắn.

“Nói gì?”

Ta hỏi.

“Nói vương gia quyền thế ngập trời, giữa thanh thiên bạch nhật cũng có thể cưỡng đoạt dân nữ?”

“Hay nói vương gia tình sâu nghĩa nặng, đối với người vợ bị bỏ mười năm trước vẫn nhớ mãi không quên?”

Giọng ta không hề dao động.

Giống như đang nói một chuyện chẳng liên quan gì đến ta.

Sắc mặt Tiêu Quyết lại càng thêm khó coi.

Hắn dường như không ngờ, đến mức này rồi mà ta vẫn có thể bình tĩnh như thế.

Vẫn có thể sắc sảo như thế.

“Ngươi nhất định phải nói chuyện với ta bằng giọng đó sao?”

Hắn hỏi, trong giọng mang theo một tia mệt mỏi.

“Vậy vương gia muốn nghe điều gì?”

Ta hỏi ngược lại.

“Muốn nghe ta cầu xin?”

“Cầu ngươi thả ta đi?”

“Tiêu Quyết, có phải ngươi quên rồi không.”

“Ta ngay cả c /ái ch /ết còn không sợ.”

“Lẽ nào lại sợ cái Lãm Nguyệt Hiên như cái sân nhỏ này của ngươi?”

Lời ta như một mũi kim.

Đâm thủng lớp vỏ hư trương thanh thế mà hắn dùng quyền lực đan dệt nên.

Thân hình cao lớn của hắn khẽ lay động.

Sự điên cuồng trong mắt hắn vơi đi vài phần.

Thay vào đó là bất lực và thống khổ sâu hơn.

“Ta chỉ là… không muốn ngươi rời đi.”

Hắn lẩm bẩm.

Giọng thấp đến mức như chỉ nói cho chính mình nghe.

“Ta không muốn ở một mình.”

Ta nhìn hắn.

Bỗng nhiên thấy hắn có chút đáng thương.

Giống như một đứa trẻ lạc đường.

Dùng cách vụng về nhất, tổn thương nhất, để cố giữ viên kẹo trong tay.

Nhưng ta không phải kẹo của hắn.

Ta là Thẩm Thanh Nguyệt.

Nhân sinh của ta, không nên trả giá cho sai lầm của hắn.

“Trời không còn sớm.”

Ta lên tiếng, cắt ngang lời tự nói của hắn.

“Nếu vương gia không còn việc gì khác, xin hãy hồi phủ.”

“Nhiếp chính vương trăm công nghìn việc, không nên lãng phí thời gian vào kẻ nhàn rỗi như ta.”

“Vương phi hẳn cũng đang chờ.”

Ta cố ý nhắc đến Liễu Như Yên.

Quả nhiên.

Trên mặt Tiêu Quyết thoáng qua một tia cảm xúc phức tạp.

Có áy náy, có phiền chán, còn có chút chật vật bị ta nhìn thấu.

Hắn nhìn ta thật sâu một lần.

Ánh mắt ấy giống như đang nhìn một khối băng vĩnh viễn không thể làm tan.

Rồi hắn không nói thêm lời nào, xoay người rời đi, rời khỏi căn phòng này.

Lần này.

Ta nghe rõ tiếng hắn dặn dò thị vệ ngoài cửa lớn của Lãm Nguyệt Hiên.

“Mở khóa.”

Sau đó là tiếng cửa mở ra, rồi lại bị khóa lại lần nữa.

Trong phòng, cuối cùng chỉ còn lại một mình ta.

Ta từ trên giường ngồi dậy.

Đưa mắt nhìn quanh.

Nơi này bày biện cực kỳ xa hoa.

Trên bàn đặt đủ loại trà bánh tinh xảo.

Trong tủ áo treo đầy những bộ xiêm y mới tinh.

Chất liệu đều là loại Vân Cẩm thượng hạng nhất của hiệu tơ lụa nhà ta.

Hắn quả thật có lòng.

Biết rõ sở thích của ta.

Đáng tiếc.

Lồng của chim hoàng yến, cho dù được đúc bằng vàng ròng.

Cho dù nạm đầy châu báu.

Nó vẫn là lồng.

Ta bước đến bên cửa sổ.

Cửa đã bị đóng đinh từ bên ngoài.

Chỉ chừa lại một khe hở nhỏ để thông gió.

Ta ghé mắt nhìn qua khe hẹp ấy, ngắm rừng mai bên ngoài.

Trời đã tối dần.

Vài vì hàn tinh lác đác treo trên nền trời xanh thẫm.

Rất lạnh.

Cũng rất tĩnh lặng.

Xuân Hòa lúc này hẳn đã lo đến phát điên rồi.

Người của ta phát hiện ta mất tích, sẽ phản ứng ra sao?

Chương trước Chương tiếp
Loading...