Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
KẾ MẪU KHÔNG CÒN NẰM YÊN
Chương 4
Ta khẽ nhướng mày: “Sao mẫu thân ta lại biết chuyện?”
“Tin là do lão thái thái trong phủ Hầu truyền sang.” Tôn ma ma đáp.
“Lão thái thái nói gần đây Chu di nương không được yên phận, còn sai người lén dò hỏi tin tức về phía phủ Thị lang.”
Ta bật cười.
Mấy động tác nhỏ của Chu di nương, ta còn chưa để vào mắt, vậy mà lão thái thái đã sớm đưa tin sang rồi.
“Ma ma về nói với mẫu thân ta,” ta nâng chén trà lên, “chỉ là chuyện nhỏ, con tự mình xử lý được.”
Tôn ma ma nhìn ta, trong mắt mang theo ý cười:
“Tiểu thư thay đổi không ít.”
Ta hỏi: “Thay đổi ở chỗ nào?”
“Trước kia ấy à, chuyện gì tiểu thư cũng giấu trong lòng, một mình chịu đựng. Còn bây giờ…” bà dừng lại một chút, “đã biết mỉm cười mà nói chuyện rồi.”
Ta khựng lại một chút.
Hệ thống nói:
【Ký chủ, bà ấy đang khen ngươi đấy.】
Ta đáp: “Ta nghe ra rồi.”
Tiễn Tôn ma ma đi xong, ta ngồi trong viện suy nghĩ rất lâu.
Hệ thống hỏi:
【Ký chủ, ngươi đang nghĩ gì vậy?】
Ta nói: “Nghĩ về nguyên chủ.”
Hệ thống:
【Hả?】
Ta: “Trước kia nàng ta… có phải thật sự sống rất uất ức không?”
Hệ thống im lặng một lúc rồi nói:
【Trước khi nguyên chủ qua đời, bên giường không có một ai. Nàng chỉ nói “Ta không sao”, rồi… đi luôn.】
Ta không nói gì.
Hệ thống lại nói:
【Ký chủ, bây giờ ngươi thay nàng sống tiếp như thế này… cũng tốt lắm.】
Ta: “Cút đi, đừng làm ra vẻ cảm động.”
Hệ thống:
【… Ồ.】
Nhưng gió hôm ấy lại rất ấm.
4
Ngày thứ năm Thẩm Minh Thành đến chính viện học chữ.
Thẩm Minh Huyên đang dạy cậu ta học Thiên Tự Văn. Thẩm Minh Thành cúi đầu, từng nét từng nét tô chữ, viết rất chậm, nhưng vô cùng nghiêm túc.
Thẩm Thời An ở bên cạnh quậy phá, bị đại tỷ gõ lên trán một cái, lập tức ngoan ngoãn lại.
Ta ngồi một bên uống trà, lặng lẽ nhìn.
Đột nhiên Thẩm Minh Thành ngẩng đầu lên, nhỏ giọng gọi:
“Đại bá mẫu.”
Ta: “Ừ?”
Cậu bé mím môi, mặt đỏ bừng, lắp bắp nói:
“Tạ… tạ ơn người.”
“Tạ ơn chuyện gì?”
“Tạ ơn người… cho con đến ăn cơm… lại để đại tỷ dạy con nhận chữ…”
Cậu nói rất chậm, từng chữ như bị ép ra khỏi kẽ răng:
“Từ trước tới giờ… chưa từng có ai… đối xử với con tốt như vậy…”
Nói xong, cậu lại cúi đầu xuống, tiếp tục tô chữ. Hai vành tai đỏ bừng như sắp nhỏ m/áu.
Thẩm Thời An ghé lại gần, cười toe toét:
“Mẫu thân, nhị ca đỏ cả tai rồi!”
Thẩm Minh Thành hận ca.yo/t không thể vùi cả đầu vào tờ giấy.
Ta gõ nhẹ lên trán Thẩm Thời An một cái:
“Đừng nghịch.”
Thẩm Thời An xoa trán, nhưng vẫn cười hì hì.
Hệ thống trong đầu ta nói:
【Ký chủ, đây chắc là lần đầu tiên đứa bé này nói nhiều như vậy nhỉ?】
Ta: “Ừ.”
Hệ thống:
【Ngươi thấy thế nào?】
Ta nhìn hai vành tai đỏ bừng của Thẩm Minh Thành, khóe môi khẽ cong lên:
“Cũng tạm.”
Hệ thống:
【Ngươi cứ mạnh miệng đi.】
Ta không thèm để ý đến nó.
Nhưng đúng là… tâm trạng khá tốt.
Buổi chiều, Thẩm Minh Vi đến học quy củ.
Mấy ngày nay nàng ta ngoan hơn nhiều, đứng ra đứng, ngồi ra ngồi, chỉ có cái miệng vẫn cứng.
Hôm nay khi bước vào, trong tay nàng nắm chặt một thứ gì đó.
Đứng ở đó một lúc lâu, cũng không nói gì, cũng không lấy ra.
“Trong tay cầm cái gì?” ta hỏi.
Mặt nàng đỏ lên, ấp úng một hồi lâu mới đặt thứ đó lên bàn:
“Cho… cho ngũ đệ.”
Là một gói điểm tâm nhỏ, được bọc trong khăn tay, gói rất cẩn thận.
“Cho Thẩm Thời An?”
Nàng gật đầu:
“Lần trước nó nói thịt viên ngon… ta bảo nhà bếp làm…”
Đúng lúc Thẩm Thời An chạy từ ngoài vào, vừa thấy điểm tâm đã sáng mắt:
“Nhị tỷ cho con à?”
Thẩm Minh Vi quay mặt sang chỗ khác:
“Không… không phải đặc biệt làm cho ngươi đâu! Chỉ là làm dư thôi!”
Thẩm Thời An đâu có để ý, cầm lên ăn ngay:
“Ngon thật!”
Thẩm Minh Vi lén nhìn cậu bé một cái, khóe môi khẽ cong lên, rồi lại vội vàng ép xuống.
Hệ thống nói:
【Ký chủ, đứa bé này đang học theo ngươi đấy.】
Ta: “Học theo ta cái gì?”
Hệ thống đáp:
“Miệng cứng.”
Ta: “…”
“Ta đâu có.”
Hệ thống:
【Có. Ta chụp lại rồi.】
Ta không thèm để ý đến nó.
Nhưng nhìn dáng vẻ ngượng nghịu của Thẩm Minh Vi, quả thực khiến ta thấy quen quen.
Cũng trong buổi chiều hôm ấy, trong viện của Chu di nương có người tới.
Không phải người ngoài, mà là nhị lão gia Thẩm Trọng Xuyên.
Trong thời gian Chu di nương bị cấm túc, Thẩm Trọng Xuyên đã tới vài lần, lần nào cũng vội đến vội đi. Nhưng lần này lại ở khá lâu.
Khi Thanh Hạnh tới bẩm báo, ta chỉ nói một câu: “Biết rồi.”
Hệ thống hỏi:
【Ký chủ, ngươi không lo sao?】
Ta: “Lo chuyện gì?”
Hệ thống:
“Chu di nương chắc chắn đang âm thầm tính toán chuyện xấu.”
Ta nghĩ một chút rồi nói:
“Nàng ta càng nén lâu, chuyện nén ra càng lớn.”
Hệ thống:
【Thế mà ngươi còn…】
Ta:
“Càng lớn càng tốt. Một lần dọn dẹp cho sạch sẽ, còn hơn ngày nào cũng phải bận tâm mấy chuyện lặt vặt.”
Hệ thống im lặng một lúc rồi nói:
【… Ký chủ, ngươi thật sự rất bình tĩnh.】
Ta: “Không phải bình tĩnh.”
Hệ thống:
“Vậy là gì?”
Ta:
“Lười.”
Hệ thống:
【…】
Sáng sớm hôm sau, Thanh Hạnh lại tới.
“Đại nương tử, bên viện Chu di nương có động tĩnh. Đêm qua sau khi nhị lão gia rời đi, tiểu nha hoàn trong viện nàng ta lại ra ngoài, đi về hướng phủ Thị lang.”
Ta nhướng mày:
“Phủ Thị lang?”
Đó chính là nhà mẹ đẻ của ta.
“Vâng. Hơn nữa không chỉ một người. Sáng nay lại có thêm một nha hoàn ra ngoài, đi về… hướng nơi nhị lão gia đang nhậm chức.”
Ta đặt chén trà xuống.
Hệ thống hỏi:
【Ký chủ, Chu di nương muốn làm gì?】
Ta nghĩ một chút rồi nói:
“Hoặc là điều tra lai lịch của ta, hoặc là muốn truyền lời gì đó về nhà mẹ đẻ ta, hoặc là… đi tìm chỗ dựa bên phía nhị lão gia.”
Hệ thống:
【Vậy ngươi định làm gì?】
Ta:
“Chờ.”
Hệ thống:
【Chờ?】
Ta:
“Nàng ta càng động nhiều, càng để lộ nhiều sơ hở. Đợi nàng ta tự chuốc họa vào thân, lúc đó ta mới ra tay.”
Hệ thống:
【… Ngươi đúng là…】
Ta:
“Âm hiểm?”
Hệ thống đáp:
“Bình tĩnh.”
Ta bật cười.
Buổi chiều, bên viện lão thái thái phủ Hầu sai người tới.
“Đại nương tử, lão thái thái mời người qua một chuyến. Cô nương Minh Chỉ bên tam phòng hơi khó chịu, muốn nhờ người sang xem giúp.”
Ta hơi sững lại:
“Minh Chỉ của tam phòng?”
“Vâng. Đứa bé ấy thân thể vốn yếu, mấy hôm nay ho dữ lắm. Lão thái thái tuổi đã cao, sợ lây bệnh, nên muốn hỏi người xem có thể cho cô nương Minh Chỉ chuyển sang tiểu viện cạnh chính viện ở tạm, để tiện chăm sóc hay không.”
Ta suy nghĩ một chút rồi nói:
“Được, ta sang xem thử.”
Hệ thống nói:
【Ký chủ, đứa trẻ mồ côi của tam phòng sắp tới rồi.】
Ta: “Ừ.”
Hệ thống:
“Ngươi chuẩn bị nuôi đứa thứ sáu chưa?”
Ta:
“Ta chỉ sang xem bệnh thôi.”
Hệ thống:
【… Ngươi thử đoán xem, xem xong rồi còn đưa nó về được không?】
Ta không trả lời.
Nhưng trong lòng quả thật có chút chột dạ.
Đến viện của lão thái thái, một tiểu đoàn tử ba tuổi đang co ro trên giường, bé xíu một cục, ho đến mức khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
Thấy ta bước vào, con bé rụt rè lùi lại phía sau một chút.
“Minh Chỉ,” lão thái thái nói, “đây là đại bá mẫu của con.”
“Ớ-t ghi chú để mọi người dễ nhớ, ai đọc lướt không phải tra lại nha: Thẩm Minh Huyên – đại tỷ – >13 tuổi / Thẩm Minh Vi – nhị tỷ – 9 tuổi / Thẩm Minh Thành – tam ca – 8 tuổi / Thẩm Thời Yến – tứ ca – 7 tuổi / Thẩm Thời An – ngũ ca – 5 tuổi / ThẩmMinh Chỉ – lục muội – 3 tuổi (bé nhất) (Ớ.t quy ước vậy để nhanh và không lẫn truyện, mọi người đọc nhanh dễ phân biệt)”
Con bé nhìn ta, trong mắt đầy vẻ sợ sệt, nhưng không khóc.
Ta bước tới, ngồi xuống bên giường.
“Ho bao lâu rồi?”
Một ma ma đáp:
“Đã ba bốn ngày rồi. Đã mời đại phu, cũng kê thuốc, nhưng uống rồi vẫn chưa thấy khá lên.”
Ta đưa tay sờ trán con bé.
Hơi nóng.
“Thuốc đã uống đúng giờ chưa?”
“Thuốc thì đã uống rồi, nhưng đứa trẻ còn nhỏ, khó đút ca/yo/t vào miệng, mới uống được một nửa đã nôn ra…”
Ta nhìn tiểu nha đầu.
Con bé cũng nhìn ta. Đôi mắt ướt long lanh, hệt như một con thỏ nhỏ vừa bị kinh sợ.
“Con có sợ không?” ta hỏi.
Con bé nghĩ một lúc, gật đầu, rồi lại lắc đầu.
“Rốt cuộc là sợ hay không?”
Nó nhỏ giọng đáp: “Sợ… sợ đại bá mẫu…”
“Sợ ta làm gì?”
“Ma ma nói… nói đại bá mẫu rất dữ…”
Ta: “…”
Ta quay đầu nhìn lão thái thái.
Lão thái thái liền dời ánh mắt đi, giả vờ như không nghe thấy.
Ta thở dài.
“Ta không dữ,” ta hạ giọng dịu lại, “con theo ta về viện của ta ở vài hôm, để đại phu khám cho con cẩn thận hơn, được không?”
Con bé ngẩn người, quay sang nhìn lão thái thái.
Lão thái thái gật đầu.
Nó lại nhìn ta, do dự một hồi lâu, mới lí nhí hỏi:
“Có… có kẹo không?”
Ta suýt bật cười.
“Có.”
Nó nghĩ một lát, rồi chìa ra một bàn tay nhỏ, nắm lấy ngón tay ta.
“Vậy… vậy đi…”
Hệ thống trong đầu ta nói:
【Ký chủ, ta đã bảo rồi, đưa đi thì không trả về được đâu.】
Ta: “Im miệng.”
Nhưng tay ta vẫn không buông tay con bé.
Tối đến, trong chính viện lại có thêm một tiểu đoàn tử.
Thẩm Thời An chạy quanh con bé hỏi:
“Muội tên là gì vậy?”
“Minh… Minh Chỉ…”
“Ta tên Thời An! Ta là ngũ ca!”
Thẩm Minh Chỉ rụt rè nhìn cậu, lí nhí gọi:
“Ngũ… ngũ ca…”
Thẩm Thời An vui hẳn lên:
“Nó gọi ta là ngũ ca kìa!”
Thẩm Thời Yến cũng lại gần:
“Thế còn ta?”
Thẩm Minh Chỉ nhìn cậu, không nói gì.
“Ta là tứ ca của muội!”
Nhưng Thẩm Minh Chỉ vẫn không nói, chỉ nép về phía sau lưng ta.
Thẩm Thời Yến: “…”
Thẩm Thời An cười cậu:
“Đại ca… à không, tứ ca, huynh dọa muội ấy rồi!”
Thẩm Thời Yến trừng mắt:
“Ta đâu có!”
Thẩm Minh Huyên bước tới, ngồi xuống trước mặt con bé, dịu dàng nói:
“Minh Chỉ, ta là đại tỷ. Sau này có chuyện gì cũng có thể tìm đại tỷ.”
Thẩm Minh Chỉ nhìn nàng, nhỏ giọng gọi:
“Đại… đại tỷ…”