Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Khi Thanh Xuân Khép Lại
Chương 6
“Phu nhân, người đang nghĩ gì vậy?” Xuân Lan dè dặt hỏi.
“Không có gì.” Ta thu hồi suy nghĩ, “Đi lấy hộp trang sức của ta đến đây.”
Xuân Lan rất nhanh đã mang hộp trang sức đến.
Ta mở ra xem, bên trong vẫn là những món ban đầu.
Ba năm nay, Tiêu Dục chưa từng mua cho ta bất kỳ món trang sức nào.
Tất cả bạc đều tiêu vào Liễu Như Yên.
“Xuân Lan, mang những món này đến tiệm cầm đồ cầm hết đi.”
“Phu nhân, người định làm gì?”
“Ta có việc cần dùng.”
Cầm hết số trang sức này, cộng với những thứ trước đó, hẳn cũng được một vạn lượng bạc.
Đủ để ta mua một tiểu viện trong kinh thành, sống những ngày yên ổn.
“À phải,” ta chợt nhớ ra điều gì, “đi tra xem Liễu Như Yên hiện giờ ở đâu.”
“Phu nhân vì sao phải tra nàng ta?”
“Ta muốn biết kết cục của nàng ta.”
Chẳng bao lâu, Thu Cúc đã mang tin trở về.
“Phu nhân, tra ra rồi.” Nàng hạ giọng, “Liễu Như Yên hiện ở trong một ngôi miếu hoang phía tây thành, nghe nói sống rất thê thảm.”
Miếu hoang?
Nghĩ cũng phải, nàng ta bị đuổi khỏi Hầu phủ, tay trắng không bạc, chỉ có thể trú tạm nơi ấy.
“Đứa bé trong bụng nàng ta thì sao?”
“Thái y nói, sau lần giày vò này, đứa bé e là không giữ được.”
Không giữ được nữa.
Đó chính là cái giá của kẻ hại người.
“Còn tin gì khác không?”
“Có.” Thu Cúc thần bí nói, “Nghe nói Liễu Như Yên muốn quay lại thanh lâu, nhưng những thanh lâu ấy đều không nhận nàng ta.”
Không nhận nàng ta?
Ta có chút hiếu kỳ: “Vì sao?”
“Vì danh tiếng nàng ta đã thối nát, ai dám nhận một độc phụ dám hại cả con mình?”
Quả thật, danh tiếng của Liễu Như Yên bây giờ còn không bằng ăn mày.
Không thanh lâu nào dám thu nhận nàng ta.
“Vậy nàng ta định làm gì?”
“Nghe nói muốn rời khỏi kinh thành, đến nơi khác.”
Rời khỏi kinh thành?
Trong lòng ta khẽ động.
Nếu Liễu Như Yên thật sự rời đi, vậy Tiêu Dục sẽ không bao giờ tìm được nàng ta nữa.
Như thế cũng tốt, mắt không thấy thì tâm không phiền.
“Phu nhân, vì sao người quan tâm đến tung tích của nàng ta?” Xuân Lan khó hiểu hỏi.
“Không có gì, chỉ muốn biết kết cục của nàng ta thôi.” Ta nhàn nhạt đáp, “Dù sao nàng ta cũng từng là người của Hầu phủ.”
Thực ra ta quan tâm đến tung tích Liễu Như Yên là để bảo đảm nàng ta biến mất hoàn toàn.
Chỉ khi nàng ta biến mất, ta mới có thể yên tâm thực hiện bước kế tiếp.
Ngày hôm sau, Tiêu Dục lại đến Mai Viên.
“Thanh Uyển, ta muốn bàn với nàng một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Về đứa bé của chúng ta.” Tiêu Dục có chút không tự nhiên, “Mẫu thân vẫn luôn mong chúng ta có một đứa con…”
Đến rồi.
Liễu Như Yên không còn, hắn lại nhớ đến ta – chính thê rồi.
“Hầu gia có ý gì?” Ta biết rõ mà vẫn hỏi.
“Ta nghĩ… chúng ta thử xem sao?”
Thử xem sao?
Ta cười lạnh trong lòng.
Bây giờ mới biết muốn “thử xem” với ta sao?
Ba năm trước ngươi đã làm gì?
“Hầu gia, chúng ta thành thân đã ba năm mà vẫn chưa có con, có phải thân thể ta có vấn đề không?”
“Không đâu.” Tiêu Dục vội nói, “Thái y nói thân thể nàng rất tốt, không có bất kỳ vấn đề gì.”
Không có bất kỳ vấn đề gì?
Vậy vì sao suốt ba năm qua ngươi chưa từng chạm vào ta?
“Vậy thì thử xem.” Ta ngoài mặt đồng ý, trong lòng lại cười lạnh.
Tiêu Dục thở phào một hơi: “Vậy tối nay…”
“Tối nay ta không được khỏe, mấy ngày nữa hãy nói.”
Tiêu Dục có chút thất vọng, nhưng vẫn gật đầu.
Tiễn hắn đi xong, ta lập tức gọi Xuân Lan.
“Đến Tướng phủ, nói với ca ca ta rằng ta có việc gấp muốn gặp.”
Thẩm Mặc Hiên rất nhanh đã đến.
“Thanh Uyển, chuyện gì gấp vậy?”
“Ca ca, muội muốn nhờ huynh giúp một việc.”
“Việc gì?”
“Giúp muội mua một tiểu viện trong kinh thành.”
Thẩm Mặc Hiên sững lại: “Muội muốn mua viện tử? Vì sao?”
“Muội muốn rời khỏi Hầu phủ.” Ta thẳng thắn nói, “Con người Tiêu Dục, muội đã nhìn thấu rồi.”
“Muội muốn hòa ly?”
“Đúng.” Ta gật đầu, “Nhưng không phải bây giờ, muội muốn chờ một thời cơ thích hợp.”
“Thời cơ gì?”
“Chờ sau khi Tiêu lão phu nhân qua đời.”
Tiêu lão phu nhân tuy thiên vị Tiêu Dục, nhưng đối với ta cũng không tệ.
Nếu ta hòa ly lúc này, sẽ khiến bà tổn thương.
Ta hận Tiêu Dục, nhưng không muốn làm đau lòng một người già vô tội.
“Muội đã nghĩ kỹ chưa?” Thẩm Mặc Hiên nghiêm túc hỏi.
“Nghĩ kỹ rồi.” Trong mắt ta tràn đầy kiên định, “Một cuộc hôn nhân như thế này, muội không cần nữa.”
Thẩm Mặc Hiên trầm mặc một lúc, rồi gật đầu: “Được, huynh giúp muội.”
Có sự ủng hộ của ca ca, lòng ta yên tâm hơn nhiều.
Giờ vạn sự đã sẵn sàng, chỉ chờ gió đông.
Tiêu Dục, ngươi cứ đợi đó.
Chẳng bao lâu nữa ngươi sẽ biết, mất đi một người phụ nữ thật lòng yêu mình là cảm giác gì.
Ba tháng sau, Tiêu lão phu nhân ngã bệnh.
Thái y nói là tâm bệnh, e rằng không còn nhiều thời gian.
Mỗi ngày ta đều đến Từ An Đường chăm sóc bà, làm tròn bổn phận con dâu.
“Thanh Uyển, con thật là đứa trẻ tốt.” Tiêu lão phu nhân nắm tay ta, trong mắt đầy lưu luyến, “Đứa con trai này của ta không hiểu chuyện, đã để con chịu ủy khuất.”
“Lão phu nhân quá lời rồi, đây đều là điều con nên làm.”
“Thanh Uyển, ta có một việc muốn nhờ con.” Tiêu lão phu nhân yếu ớt nói, “Dục nhi tâm quá mềm, dễ bị người ta lừa gạt. Sau khi ta đi rồi, con hãy khuyên bảo nó nhiều hơn, đừng để nó lại hồ đồ nữa.”
Ta cười khổ trong lòng.
Tiêu Dục tâm mềm?
Đối với ta, hắn chưa từng mềm lòng.
“Lão phu nhân yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho Hầu gia.”
“Đứa trẻ ngoan…” Trong mắt Tiêu lão phu nhân ngân ngấn lệ, “Ta thật sự không nỡ rời xa con…”
Nhìn bộ dạng chân tình của bà, lòng ta cũng có chút không nỡ.
Vị lão nhân này tuy thiên vị Tiêu Dục, nhưng đối với ta quả thực không tệ.
Nửa tháng sau, Tiêu lão phu nhân buông tay nhân thế.
Toàn bộ Hầu phủ chìm trong bầu không khí bi thương.
Ta theo đúng lễ chế, thay Tiêu lão phu nhân thủ linh, lo liệu hậu sự.
Trong thời gian ấy, thái độ của Tiêu Dục đối với ta rõ ràng tốt hơn rất nhiều.
“Thanh Uyển, cảm ơn nàng.” Hắn mắt đỏ hoe nói với ta, “Nếu không có nàng, ta thật sự không biết phải làm sao.”
Ta khẽ gật đầu, không nói gì.
Tang lễ của Tiêu lão phu nhân được tổ chức vô cùng long trọng, người đến viếng nối tiếp không dứt.
Trong mắt mọi người, ta – vị Hầu phu nhân – hiền thục đoan trang, là hiền nội trợ của Tiêu gia.
Nhưng chỉ mình ta biết, tất cả chỉ là diễn trò.
Sau khi tang lễ kết thúc, ta bắt đầu chuẩn bị rời đi.
“Xuân Lan, thu dọn hết đồ của ta.”
“Phu nhân, người định đi đâu?”
“Về nhà mẹ đẻ ở vài ngày.” Ta nhàn nhạt nói, “Lão phu nhân vừa qua đời, ta muốn yên tĩnh một chút.”
Xuân Lan tuy không hiểu, nhưng vẫn làm theo.
Hôm sau, ta dẫn theo Xuân Lan trở về Tướng phủ.
“Thanh Uyển, sao con lại về?” Thẩm tướng có chút bất ngờ.
“Phụ thân, con muốn ở nhà vài ngày.”
“Được, nơi này mãi mãi là nhà của con.”
Trở về Tướng phủ, ta cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có.
Ở đây không có mưu tính, không có phản bội, chỉ có sự quan tâm của người nhà.
“Thanh Uyển, chuyện viện tử đã xong rồi.” Thẩm Mặc Hiên nói riêng với ta, “Ở phía nam thành, hoàn cảnh rất thanh u.”
“Vất vả cho ca ca rồi.”
“Đúng rồi, gần đây Tiêu Dục có động tĩnh gì không?”
Ta lắc đầu: “Không có, hiện giờ hắn đang trong thời kỳ thủ hiếu, hẳn sẽ không có hành động gì.”
“Vậy thì tốt.” Thẩm Mặc Hiên thở phào, “Huynh thật lo hắn lại dẫn thêm nữ nhân về.”
Dẫn nữ nhân?
Ta cười lạnh một tiếng trong lòng.
Hiện giờ Tiêu Dục chắc chưa có tâm tư ấy.
Chuyện Liễu Như Yên đả kích hắn không nhỏ, trong thời gian ngắn hắn sẽ không dễ dàng tin tưởng nữ nhân nào nữa.
Ở Tướng phủ nửa tháng, Tiêu Dục sai người đến đón ta.
“Phu nhân, Hầu gia nói người ở phủ Thẩm tướng đã đủ lâu, nên trở về phủ rồi.”
Ta gật đầu: “Biết rồi, ngày mai sẽ về.”
Ngày trở lại Hầu phủ, Tiêu Dục đích thân đến đón ta.
“Thanh Uyển, nàng cuối cùng cũng về rồi.” Trên mặt hắn đầy vẻ nhớ nhung, “Ta còn tưởng nàng sẽ không trở lại.”
“Hầu gia nói đùa, nơi này là nhà của ta, sao ta không trở lại?”
“Đúng vậy, nơi này là nhà của nàng.” Tiêu Dục nắm tay ta, “Thanh Uyển, sau này chúng ta sống cho thật tốt, được không?”
Sống cho thật tốt?
Ta cười lạnh trong lòng, ngoài mặt lại gật đầu.
“Được.”
Trở về Mai Viên, mọi thứ vẫn như cũ.
Chỉ là không còn Tiêu lão phu nhân, phủ đệ này dường như lạnh lẽo hơn nhiều.
Đêm ấy, Tiêu Dục đến phòng ta.
“Thanh Uyển, chúng ta… có thể không?” Hắn có chút căng thẳng hỏi.
Ta nhìn hắn, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Đêm tân hôn ba năm trước, ta đầy mong đợi chờ hắn.
Nhưng vì trong lòng hắn có nữ nhân khác, ngay cả chạm vào ta hắn cũng không muốn.
Giờ Liễu Như Yên không còn, hắn lại nhớ đến ta.
“Hầu gia…” Ta khẽ nói, “Ta có chút mệt, đêm nay thôi vậy.”
Trên mặt Tiêu Dục thoáng qua một tia thất vọng, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
“Vậy nàng nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai ta lại đến.”
Tiễn hắn đi, ta một mình ngồi bên mép giường.
Ngày mai?
Không, sẽ không có ngày mai nữa.
Bởi vì bắt đầu từ đêm nay, ta sẽ rời khỏi nơi này vĩnh viễn.
Ta lấy ra tờ hòa ly thư đã chuẩn bị từ trước, ký tên mình lên đó.
Sau đó, ta trải giấy mài mực, bắt đầu viết thư cho Tiêu Dục.
Trong thư, ta tỉ mỉ viết hết những ủy khuất và cay đắng suốt ba năm qua, cùng với sự thất vọng và tuyệt vọng dành cho hắn.
Cuối cùng, ta viết:
“Tiêu Dục, cảm tạ ngươi đã khiến ta nhìn rõ chân tướng của hôn nhân. Từ nay về sau, ta – Thẩm Thanh Uyển – cùng ngươi không còn bất cứ liên quan nào nữa. Tờ hòa ly này coi như món quà cuối cùng ta dành cho ngươi. Chúc ngươi tiền trình như gấm, từ đây không còn tương kiến.”
Viết xong thư, ta đặt nó cùng hòa ly thư trên bàn.
Rồi ta cầm lấy bọc hành lý đã chuẩn bị sẵn, lặng lẽ rời khỏi Hầu phủ.
Xuân Lan đã chờ sẵn ngoài cổng phủ.
“Phu nhân, thật sự phải đi sao?” Nàng có chút lưu luyến.
“Đi thôi, nơi này đã không còn là nhà của chúng ta nữa.”
Xe ngựa chầm chậm lăn bánh trong màn đêm.
Ta ngoảnh đầu nhìn lại Hầu phủ lần cuối.
Nơi ấy có ba năm thanh xuân của ta, cũng có ba năm nước mắt.
Giờ đây, tất cả đã kết thúc.
Tiêu Dục, vĩnh biệt.
Hy vọng sau khi mất đi ta, ngươi sẽ hiểu thế nào là trân trọng.
Chỉ là khi ấy, mọi thứ đã quá muộn.
Xe ngựa dần khuất trong đêm tối.,
Còn cuộc đời mới của ta, vừa mới bắt đầu...
(TOÀN VĂN HOÀN)