Không Còn Yêu Mù Quáng, Ta Hòa Thân Thắng Cuộc Đời

Chương 2



Khi tỉnh lại, ta đã ở Trường Ninh Hầu phủ.

Mộ Kỳ An mặt lạnh mắng ta không biết liêm sỉ, rồi ngay cả bữa sáng cũng không cho ta dùng, liền đuổi ta đi.

Sau đó ta nghe Lâm Vi Vi nói, hôm ấy ta ôm chặt một tiểu quan không chịu buông tay, Mộ Kỳ An tới nơi, suýt nữa thì đ/ánh ch /ết tiểu quan kia.

Rõ ràng không yêu ta, lại vẫn muốn khống chế ta.

Tựa như chuyện ta lẽ ra phải mua bánh quế hoa cho hắn là điều hiển nhiên vậy.

Việc làm ăn của Hồng Hương Lâu vô cùng phát đạt, trên cây cầu nhỏ trước cửa, khách khứa qua lại tấp nập không dứt.

Tú bà ra đón, đích thân dẫn chúng ta lên lầu, vào nhã phòng.

Lâm Vi Vi là khách quen, ra tay xưa nay hào phóng, vừa đẩy cửa ra, đã thấy hơn mười tiểu quan ăn mặc hoa hòe lộng lẫy đứng chờ sẵn bên trong.

“Lên rượu ngon nhất!” Lâm Vi Vi hào sảng nói, “Hôm nay tính cho ta.”

Đám tiểu quan ùa tới, ta không quen với sự thân mật như vậy, từ chối mấy lần xong liền một mình ngồi xuống chiếc trường kỷ mềm ở một bên.

“Ngươi, rót rượu.” ta tùy tay chỉ một tiểu quan đứng ngoài đám đông, gọi hắn lại.

Người kia nghe vậy, có chút do dự rồi mới bước tới.

“Khách quan…” tiểu quan kia đưa cho ta một chén rượu, thái độ cung kính cẩn thận.

Ta nhận lấy chén rượu, nhìn khoảng cách hắn đứng cách ta mấy trượng, bỗng nhiên bật cười.

Người khác đều thân mật gọi là nương tử, cách xưng hô của hắn lại quy củ đến mức khuôn phép.

Tiểu quan kia một thân thanh y, dung mạo thanh tú, còn mang vài phần non nớt chưa thoát, ngũ quan tinh xảo đến lạ thường, nơi khóe mắt kéo dài một vệt hồng nhạt, khiến vẻ đẹp càng thêm yêu dị diễm lệ.

Nếu mở rộng ngũ quan ra, tất sẽ là một thiếu niên tuấn tú không hề thua kém Mộ Kỳ An.

Nghĩ tới Mộ Kỳ An, lông mày ta lập tức cau chặt lại.

Ra ngoài tiêu khiển, nghĩ tới thứ xui xẻo ấy làm gì.

Ta mang theo ác ý đưa tay chọc vào nốt lệ chí nơi khóe mắt của tiểu quan áo xanh, hắn lúng túng lùi về sau mấy bước.

“Bao nhiêu tuổi rồi, tên là gì?” ta cười, nắm lấy cổ tay hắn kéo người lên giường sạp.

“Lục Viễn.” Lục Viễn vội vàng đứng dậy, cúi đầu không dám nhìn ta.

“Ngươi không phải người Đại Hạ?” ta tò mò ngồi thẳng dậy, từ trên xuống dưới đánh giá tiểu quan có dung mạo tuyệt mỹ này.

Ta từng theo phụ thân tới biên cảnh, khẩu âm như vậy ta có chút quen thuộc.

“Biên cảnh nhiều năm chinh chiến, người nhà ta đều đã ch/ế/t, liền bị bán tới nơi này.” giọng Lục Viễn run rẩy, ánh mắt rũ xuống nhìn mũi chân.

Ta có chút rã rời nằm ngửa trên nhuyễn tháp.

Người nhà ta, cũng đều đã ch/ế/t.

Nỗi bi thương lớn lao trào lên trong lòng ta, lạnh lẽo mà vô trợ.

Có lẽ… Mộ Kỳ An chỉ là một cọng rơm cứu mạng để ta tránh khỏi sự cô độc này, ta dùng những cảm xúc cuồng nhiệt để tự ru ngủ bản thân, tựa như cuộc sống của ta vẫn luôn náo nhiệt không ngừng.

6

Thật không may, ta còn chưa uống hết một vò rượu, Mộ Kỳ An — kẻ vốn chán ghét những chốn ô uế như thế này — đã xuất hiện tại Hồng Hương Lâu.

Khi Mộ Kỳ An đẩy cửa bước vào, tú bà đứng bên cạnh cười bồi.

Nhưng khi ánh mắt bà ta nhìn về phía chúng ta, trong đó lại tràn đầy bất đắc dĩ.

Cả gian phòng tiểu quan đã tản đi sạch sẽ, chỉ còn Lục Viễn vốn đứng ở rìa ngoài lúc này lại có chút luống cuống không biết làm sao.

“Mộ Kỳ An, ngươi làm cái g…” Lâm Vi Vi mượn men rượu, ồn ào xông lên định làm càn một phen, nhưng vừa chạm phải ánh mắt ngập tràn tức giận của Mộ Kỳ An, liền rụt người, trốn sau lưng ta.

Sắc mặt Mộ Kỳ An cực kỳ khó coi, thậm chí còn ẩn chứa sát ý.

Trường Ninh Hầu thủ đoạn tàn nhẫn, lại là sủng thần trước mặt đương kim thánh thượng, khắp kinh thành không ai dám dễ dàng trêu chọc.

Tất cả mọi người đều sợ hắn, bao gồm cả ta.

Nhưng ta lại khác với tất cả mọi người.

Ta sợ hắn chán ghét ta, chán ghét đến mức ngay cả cơ hội để ta tới gần cũng không cho.

Những năm tháng từng cúi mình chiều theo, hèn mọn đến mức giờ nghĩ lại cũng thấy ghê tởm, mỗi một lần thay đổi vì hắn, đều là không tôn trọng chính cuộc đời của ta.

Ta uống cạn ngụm rượu cuối cùng, ném vò rượu đi, kéo Lâm Vi Vi định lướt qua người hắn rời khỏi.

“Tống Thanh Uyển!” Mộ Kỳ An nắm chặt cổ tay ta, hạ thấp giọng gọi.

Sau thanh âm khàn khàn ấy, hẳn là cơn phẫn nộ bị đè nén đến cực điểm.

Bằng không, vì sao trong ánh mắt hắn nhìn ta lại mang theo hơi nóng cùng hung ý như vậy.

Ta nhíu mày, chỉ cảm thấy nơi cổ tay bị hắn chạm vào khiến ta buồn nôn, cố gắng giữ cho giọng mình bình thản: “Tiểu hầu gia, tới tìm mỹ nhân sao?”

Cách xưng hô xa lạ ấy hiển nhiên khiến Mộ Kỳ An sững sờ trong chốc lát, tiếp đó hai mắt mở to, mày nhíu chặt, lực tay nắm cổ tay ta cũng vô thức tăng thêm.

“Ngươi đang làm trò gì?” Mộ Kỳ An từng chữ từng chữ nói ra, trong giọng nói mang theo mấy phần nghiến răng ken két.

“Ngươi biết rồi đấy, ta không thích.”

Nghe câu nói ấy, ta không chút do dự bật cười khinh miệt.

Hắn không thích, thì có liên quan gì tới ta?

“Tiểu hầu gia cứ tự nhiên.” ta mạnh tay hất ra, rồi kéo cánh tay Lâm Vi Vi xoay người rời đi.

Ta không quay đầu lại, Mộ Kỳ An cũng không đuổi theo.

Có lẽ trong mắt hắn, ta đã trở thành loại hoàn khố ngoan cố không thể cứu vãn nữa rồi.

7.         

Trở về Quận chúa phủ, ta còn chưa kịp uống một ngụm canh giải rượu, đã thấy Lâm An thần sắc kỳ quái bước vào.

“Điện hạ… điện hạ…”

Lâm An là người thẳng ruột ngựa, hễ ở trước mặt ta mà ấp a ấp úng, chỉ có một nguyên do.

Chuyện hắn sắp nói, nhất định có liên quan tới Mộ Kỳ An.

Quả nhiên.

Mộ Kỳ An sai người đem toàn bộ đồ ta từng tặng hắn, ném hết trước cổng Quận chúa phủ.

Những bảo vật trị giá liên thành, lại bị nhét như rác rưởi vào một chiếc bao bố, ngay trước mặt ta mà quẳng ra ngoài.

Lúc phu xe đánh xe rời đi, còn quay sang phía ta khinh thường hừ lạnh một tiếng.

Ý mỉa mai không cần nói cũng hiểu.

Quận chúa phủ xa hoa lộng lẫy, trước cổng lại càng sáng sủa rõ ràng.

“Mở ra.” trong lòng ta dâng lên một nỗi hoang vắng lạnh lẽo.

Trong bao bố có chuỗi san hô đỏ do Tây Hạ tiến cống, hoàng đế ban cho ta, ta vừa quay đầu liền tặng cho Mộ Kỳ An, không hề do dự lấy nửa phần.

Ta luôn muốn đem những thứ quý giá nhất trao cho hắn, hắn tựa như vầng trăng trên cao, khiến ta cảm thấy mọi chuyện đều đáng giá.

Còn có lần hắn thích một vị ẩn sĩ danh họa, ta liền chạy vào rừng sâu núi thẳm, quỳ suốt ba ngày ba đêm, cầu xin ẩn sĩ vẽ tranh, sau đó chỉ làm thành một chiếc quạt xếp.

Khi hắn nhận lấy, cũng chỉ hiếm hoi lộ ra một nụ cười, rồi nói với ta hai chữ —— rất tốt.

Rất tốt?

Tốt cái đại gia nhà ngươi!

Ta từ trong đống đồ nát kia tìm ra chiếc quạt xếp ấy, xé toạc ra, ném thẳng vào đống l /ửa vừa được nhóm lên bên cạnh.

“Ném xuống hồ.” ta đứng dậy, trước mắt có chút hoa lên choáng váng.

Ta đúng là đã không còn yêu nữa.

Nhưng tấm chân tình bị chà đạp đến mức này, ta chỉ cảm thấy năm năm trước kia của mình hèn mọn đến tận cùng.

“Điện hạ?” Lâm An có chút do dự.

Ta nhặt chuỗi san hô lên, đeo vào cổ tay: “Đem cả đồ trong tiểu lâu ném hết xuống nước.”

Trong tiểu lâu, đều là lễ vật Mộ Kỳ An từng tặng ta.

Còn chuỗi hạt này là vật ngự ban, sao có thể tùy tiện vứt bỏ.

Những thứ ta coi như trân bảo, trong mắt Mộ Kỳ An bất quá chỉ là cỏ rác, mà ta… trong mắt hắn e rằng cũng hèn mọn chẳng đáng nhắc tới.

Nếu không, sao ta cam tâm thuận theo suốt bao năm, chỉ vừa phản kháng một lần, liền nhận lại ác ý lớn đến như vậy.

Rõ ràng là muốn cắt đứt cho sạch sẽ.

Trên đường quay về, ta rõ ràng cảm nhận được trong bóng tối có một ánh nhìn đang dõi theo ta, âm lãnh hung ác tựa như lưỡi đ /ao.

8

Vì say rượu, sáng hôm sau ta lảo đảo mơ hồ bước ra ngoài.

Khi hoàn toàn tỉnh táo, ta đã đứng trước cửa Xuân Dung Trai, trong tay cầm lấy hộp bánh quế hoa ngày nào cũng bị người tranh mua.

Ta tựa như một u hồn lang thang, không mục đích đi giữa đại lộ.

Thói quen quả thật đáng sợ.

Khi một gương mặt quen thuộc lướt qua trước mắt ta, ta như bị quỷ thần xui khiến, bật miệng gọi lại.

“Lục Viễn!”

Ta gần như đang bước trên con đường dẫn tới Trường Ninh Hầu phủ, lại là một hành động theo bản năng.

Như nắm lấy cọng rơm cứu mạng, ta cố gắng gọi lại thiếu niên chỉ mới gặp đúng một lần ấy.

Lục Viễn nghe thấy tiếng ta, liền dừng bước.

“Ngươi…” ta muốn nói rồi lại thôi.

Lục Viễn trông có phần chật vật, thần sắc sa sút.

Trên người vẫn là bộ y sam màu xanh hôm qua, chỉ là đã hơi xộc xệch, mang theo vài phần lạc phách.

Thế nhưng dù như vậy, dung mạo xuất chúng của thiếu niên vẫn rất khó bị vùi lấp giữa đám đông.

“Vì sao ngươi lại ở đây?” ta hiếm khi nhàn nhã trò chuyện với một người chẳng có bao nhiêu liên quan.

“…Bị đuổi ra ngoài.” Lục Viễn có chút chán nản, giọng nói thấp xuống, còn mang theo vài phần non nớt.

Trên gương mặt trắng nõn thoáng hiện chút ửng đỏ, dường như là thẹn thùng.

Ta lập tức hiểu ra.

“Xin lỗi.” ta trầm giọng nói, rồi đem hộp bánh quế hoa trong tay đưa cho hắn.

Tác phong làm việc của Mộ Kỳ An ta hiểu quá rõ, hẳn là đã đuổi hết toàn bộ tiểu quan có mặt đêm qua ra ngoài.

Chỉ là, Lục Viễn này… không phải người Đại Hạ, lại không nơi nương tựa…

Ta không khỏi nhớ tới chính mình, sắc mặt cũng khó coi thêm mấy phần, liền đem toàn bộ bạc trên người đưa hết cho Lục Viễn.

Quận chúa, tiểu quan.

Đều là những kẻ đáng thương không có chốn quay về, thì khác nhau ở chỗ nào.

9.         

Kinh thành nói lớn thì không lớn, nói nhỏ cũng chẳng nhỏ.

Nhưng ta không ngờ, tốc độ gặp lại Lục Viễn lại nhanh đến vậy.

Buổi trưa trở về Quận chúa phủ, vừa tới trước cổng đã trông thấy xe ngựa của Mộ Kỳ An.

Ta chẳng nói chẳng rằng, lập tức quay người rời đi.

Ta không muốn gặp Mộ Kỳ An, dù chỉ một lần.

Chương trước Chương tiếp
Loading...