Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
KHƯƠNG CHIẾT TUYẾT
Chương 6
“Ta chính là đại nghịch bất đạo. Nhưng năm đó, các người ép c h/ế/t ta, chẳng phải cũng bình thản như vậy sao?”
“Chúng ta khi nào ép c h/ế/t con!”
“Kiếp trước.”
Ta nhẹ nhàng thốt ra ba chữ.
Ông ta sững người.
Không hiểu, nhưng dường như… lại hiểu.
Ông ta nhìn ta, trong mắt tràn đầy sợ hãi, như thể đang nhìn một ác quỷ bò ngược trở về từ địa ngục.
Ông ta loạng choạng bỏ chạy, từ đó về sau không dám tới quấy nhiễu ta nữa.
Ba trăm dặm ngoài kinh thành, Địch nhân binh lâm thành hạ, triều đình gần như không còn sức chống đỡ.
Trong kinh, phú hộ lần lượt chuẩn bị nam đào, giá cả leo thang chóng mặt, nhân tâm hoảng loạn.
Khương gia đại loạn.
Phụ thân ngày ngày say rượu, Liễu thị và Khương Phù Nguyệt đầu tóc rối bời, không đường thoát thân.
Bản thân Tiêu Thừa Vũ cũng khó bảo toàn, nào còn hơi sức để bận tâm đến bọn họ.
Cho đến khi thánh chỉ bất ngờ giáng xuống.
Không phải ban cho ta, mà là ban cho phụ thân ta.
Ngày hôm đó, trong cung đột ngột truyền đến một đạo thánh chỉ.
Không phải cho ta, mà là cho phụ thân ta.
Thánh chỉ nói rằng: quốc nạn trước mắt, xét Trấn Viễn Bá phủ nhiều đời trung lương, đặc chuẩn cho Trấn Viễn Bá hiến nộp toàn bộ gia sản, sung làm quân lương.
Đồng thời, lệnh cho nữ nhi Khương Phù Nguyệt, lập tức nhập Đông Cung, bồi ở bên Thái tử, để trấn an tâm thần Thái tử sau khi kinh hãi.
Đạo thánh chỉ này, nói trắng ra chính là:
Khương gia, tiền của các người, triều đình lấy rồi.
Còn đứa con gái có chút danh tiếng kia, cũng đưa vào cung đi, để làm đồ chơi cho Thái tử.
Còn danh phận ư?
Không có.
Chỉ là đồ chơi mà thôi.
Thánh chỉ vừa tuyên xong, Liễu thị tại chỗ ngất xỉu.
Khương Phù Nguyệt thì như kẻ mất hồn, ngã quỵ xuống đất.
Nàng ta khóc.
Khóc đến xé ruột xé gan.
“Ta không đi! Ta không muốn làm thiếp không danh không phận! Ta muốn làm Thái tử phi!”
Đáng tiếc, không một ai để ý đến nàng.
Thái giám tuyên chỉ mặt lạnh như băng, ra hiệu cho thị vệ dựng nàng dậy, trực tiếp lôi đi.
Phụ thân ta quỳ rạp dưới đất, nhìn căn nhà trống rỗng, nhìn tiểu nữ nhi bị kéo đi, một ngụm m /áu già phun ra, rồi cũng ngất lịm.
Ta đứng trên tường viện, Bích Loa che ô cho ta.
“Tiểu thư, người nói xem, đây có tính là báo ứng không?”
Ta cầm một viên mứt, đưa vào miệng.
“Có.”
Thật ngọt.
Khương trạch bị tịch thu sạch sẽ, ngay cả gạch cũng bị cạy lên, xem có giấu vàng hay không.
Phụ thân ta tỉnh lại, liền phát điên hoàn toàn.
Ông ta mặc một thân y phục rách nát, điên điên khùng khùng hát hò giữa đường lớn kinh thành.
Còn Liễu thị, thì mang theo chút bạc riêng đáng thương của mình, lén lút bỏ trốn trong đêm.
Nhưng một nữ nhân, giữa thời thế loạn lạc như vậy, có thể chạy đi đâu chứ?
Ta đoán, kết cục của bà ta, sẽ chẳng tốt đẹp gì.
Còn Khương Phù Nguyệt…
Nàng bị đưa vào Đông Cung, ngày ngày chịu nhục, bị đ /ánh đến hình dung tiều tụy.
Tiêu Thừa Vũ đem toàn bộ thất bại và sỉ nhục của mình, trút hết lên đầu nàng ta – kẻ bị coi là sao chổi.
Kiếp trước, những thống khổ mà bọn họ từng áp đặt lên ta, kiếp này, chính bọn họ, đều đã nếm trải lại một lượt.
Hơn nữa, còn gấp đôi.
Ta tĩnh tọa trong viện, nghe những lời đồn truyền ấy, lòng không gợn sóng, thậm chí còn cảm thấy… vẫn chưa đủ.
Cổng thành kinh đô đã đóng.
Đại quân Địch nhân đã áp sát dưới chân thành.
Trong thành, một mảnh tĩnh mịch.
Tất cả mọi người đều đóng chặt cửa nhà, trốn trong bóng tối, chờ đợi phán quyết cuối cùng.
Ta biết, Tiêu Thừa Vũ và bọn họ, sắp không chống đỡ nổi nữa rồi.
Nhất định, họ sẽ đến cầu ta.
Và hơn nữa, sẽ cầu xin bằng tư thế ti tiện nhất.
Ba ngày sau khi Địch nhân vây thành, xe ngựa của Đông Cung dừng lại trước cổng viện của ta.
Người đến không phải Tiêu Thừa Vũ, cũng không phải Hoàng hậu, mà là một nữ nhân khiến ta ngoài dự liệu.
Thục phi, sinh mẫu của Tam hoàng tử Tiêu Thừa Trạch.
Thục phi được bảo dưỡng rất tốt, trông chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi, phong vận vẫn còn.
Bà từng là khuê trung mật hữu của mẫu thân ta.
Sau khi mẫu thân qua đời, bà từng nhiều lần sai người mang đồ đến cho ta, nhưng đều bị Liễu thị ngăn lại.
Hôm nay bà đến, hiển nhiên là phụng ý chỉ của Hoàng đế.
Bà cho lui hết người hầu, trong phòng chỉ còn lại ta và bà.
“Đứa nhỏ ngoan, những năm qua, con chịu khổ rồi.”
Vừa mở miệng, vành mắt bà đã đỏ lên.
Ta rót cho bà một chén trà, không nói gì.
“Bên ngoài thế nào, con cũng biết rồi, đúng không?”
Ta gật đầu.
“Hoàng thượng, Thái tử, còn cả triều văn võ, đều đã bó tay hết cách.”
Bà thở dài một tiếng, nắm lấy tay ta.
“Chiết Tuyết, ta biết, mẫu thân con đã để lại cho con một con đường lui. Hiện tại, chỉ có con mới có thể cứu Đại Diễn.”
Lời bà nói, không khác mấy so với lời phụ thân ta.
Đều là muốn ta giao ra binh quyền.
Nhưng ta biết, bà không giống phụ thân ta.
Trong mắt bà, không có tham lam, chỉ có lo lắng và chân thành.
“Di mẫu,” ta mở miệng, dùng cách xưng hô thân cận này,
“Người có biết, phụ thân con và Thái tử, đã đối xử với con thế nào không?”
Ánh mắt Thục phi trầm xuống.
“Ta biết. Bọn họ… bọn họ là mỡ heo che mắt, hồ đồ đến cực điểm.”
“Vậy di mẫu cho rằng, con có nên cứu bọn họ không?”
Thục phi trầm mặc.
Bà nhìn ta, trong ánh mắt tràn đầy giằng xé và đau đớn.
“Xét theo tư tâm, ta hy vọng con đừng cứu.”
“Ta hy vọng con mang theo người của mình, rời đi thật xa, cả đời bình an vui vẻ.”
“Nhưng xét theo đại nghĩa…”
Thục phi gọi tên ta, giọng nói run nhẹ:
“Chiết Tuyết, trong thành có hàng triệu bách tính vô tội. Họ là đồng bào của chúng ta. Chẳng lẽ con thật sự nhẫn tâm, trơ mắt nhìn bọn họ bị vó ngựa của Địch nhân chà đạp sao?”
Bà đã nắm trúng nhược điểm của ta.
Ta có thể không quan tâm đến Khương gia, không quan tâm đến Tiêu Thừa Vũ, cũng không quan tâm đến hoàng thất mục ruỗng kia.
Nhưng ta không thể không quan tâm đến bách tính trong thành này.
Mẫu thân ta từ nhỏ đã dạy ta: y giả nhân tâm, hiệp chi đại giả, vì nước vì dân.
Kiếp trước, khi ta c/hế/t trên pháp trường, không có lấy một bách tính nào lên tiếng thay ta.
Bọn họ thậm chí còn ném rau thối, lá hỏng về phía ta.
Thế nhưng, ta vẫn không thể làm được chuyện khoanh tay đứng nhìn họ c/hế/t.
Ta trầm mặc rất lâu.
Thục phi cũng không thúc giục, chỉ lặng lẽ chờ đợi.
“Con có thể xuất binh.”
Ta rốt cuộc cũng mở miệng.
Ánh mắt Thục phi lập tức sáng lên.
“Nhưng con có một điều kiện.”
“Con cứ nói!”
“Con muốn Thái tử, và con thoái hôn.”
Ta nhìn thẳng vào bà, từng chữ từng chữ nói rõ ràng:
“Con muốn hắn đích thân hạ chiếu, chiêu cáo thiên hạ rằng — là ta, Khương Chiết Tuyết, không cần hắn Tiêu Thừa Vũ nữa.”
“Từ nay về sau, nam hôn nữ giá, mỗi người một ngả, không còn liên quan.”
Thứ ta muốn, không phải phân gia, cũng không phải hòa ly.
Mà là thoái hôn.
Là vào lúc hắn chật vật nhất, lại giẫm thêm một cước.
Ta muốn hắn trở thành trò cười của thiên hạ.
Một Thái tử què chân, bị nữ nhân ruồng bỏ.
Thục phi sững sờ.
Bà đại khái không ngờ rằng, điều kiện của ta, lại là điều này.
Chuyện này không chỉ là tát thẳng vào mặt Tiêu Thừa Vũ, mà còn là tát vào mặt toàn bộ hoàng thất.
“Việc này… ta cần vào cung, bàn lại với Hoàng thượng.”
“Được.” Ta gật đầu. “Ta cho các người một ngày.”
“Đúng giờ này ngày mai, nếu ta không nhìn thấy thánh chỉ thoái hôn, vậy thì các người cứ tự mình đối mặt với đ /ao đ /ồ của Địch nhân đi.”
Thái độ của ta vô cùng cứng rắn.
Không có lấy nửa phần thương lượng.
Thục phi mang theo lời của ta, trở về cung.
Ta biết, Hoàng đế nhất định sẽ đồng ý.
Bởi vì so với giang sơn xã tắc, thể diện của một Thái tử, chẳng đáng là bao.
Huống chi, vị Thái tử này, vốn đã là một kẻ bán phế.
Quả nhiên, sáng hôm sau, thánh chỉ thoái hôn đã được đưa tới tay ta.
Lời lẽ trong thánh chỉ, vô cùng nhục nhã.
Trên đó viết rằng:
Thái tử Tiêu Thừa Vũ đức hạnh có thiếu sót, không xứng với nữ tử hiền lương đức hạnh họ Khương.
Vì thế, Khương thị Chiết Tuyết, lòng mang nhân thiện, không nỡ để hắn lầm lỡ cả đời, chủ động xin từ hôn.
Hoàng thượng cảm niệm tấm lòng ấy, đặc chuẩn theo thỉnh cầu.
Khâm thử.
Đạo thánh chỉ này, viết rõ ràng minh bạch.
Là ta, vứt bỏ hắn.
Ta cầm thánh chỉ trong tay, cười đến ngửa tới ngửa lui.
Bích Loa đứng bên cạnh nhìn ta, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Tiểu thư, người… không sao chứ?”
“Không sao.” Ta lau đi nước mắt vì cười mà chảy ra. “Ta vui.”
Ta bảo Bích Loa đem thánh chỉ này đóng khung, treo ở vị trí dễ thấy nhất trong phòng ta.
Ta muốn mỗi ngày đều nhìn thấy nó.
Nhắc nhở chính mình, kiếp trước ta đã ngu xuẩn đến mức nào.
Thánh chỉ thoái hôn vừa ban xuống, ta lập tức thực hiện lời hứa của mình.
Ta dùng tín vật mà mẫu thân để lại, triệu tập “Chiết Tuyết quân”.
Ba nghìn tinh binh, chỉ trong một đêm, đã xuất hiện ngoài kinh thành.
Bọn họ trang bị tinh lương, sĩ khí ngút trời, tựa như một lưỡi đao sắc bén, sẵn sàng xuất vỏ.
Ta không giao binh quyền cho bất kỳ ai.
Ta đích thân khoác lên mình bộ giáp bạc mà mẫu thân từng mặc khi chinh chiến năm xưa, cưỡi con chiến mã người yêu quý nhất, tên gọi Đạp Tuyết, xuất hiện trên tường thành.
Gió lạnh quất qua giáp bạc, phát ra những tiếng khẽ va chạm, trầm thấp mà nặng nề.
Dưới thành, chủ soái của địch tộc nhìn thấy người dẫn quân chỉ là một nữ nhân, liền ngửa đầu cười lớn, tiếng cười đầy khinh miệt và giễu cợt, không hề che giấu.
Ta không nhìn hắn.
Ta chỉ chậm rãi rút kiếm.
Đó là thanh kiếm tùy thân của mẫu thân ta, Sương Nhận.
Thanh kiếm ấy chưa từng vì khoe khoang mà rút, chỉ dùng để truyền lệnh.
Mũi kiếm vừa hạ thấp, chỉ thẳng về phía trước.
Không cần lời nói.
Ba nghìn Chiết Tuyết quân đồng loạt xuất trận.
Như hổ dữ xuống núi.
Như tuyết lở vỡ bờ.
Binh đoàn thép xé gió, trực diện lao thẳng vào trận doanh địch, không vòng vo, không thăm dò, không để lại bất kỳ đường lui nào.
Đó không phải là một trận đánh có hồi hộp.
Mà là một lần nghiền nát.
Địch tộc vẫn tưởng rằng quân đội Đại Diễn chỉ là lũ ô hợp suy nhược, chịu không nổi một đòn.
Chúng không ngờ, lại đối mặt với Chiết Tuyết quân – một đội quân được nuôi dưỡng trong kỷ luật, nhẫn nhịn và sát ý, như thể bước ra từ địa ngục.
Cách đánh của Chiết Tuyết quân, chỉ có một chữ: ác.
Không cầu sống.
Chỉ cầu địch v /o /ng.
Một canh giờ.
Chỉ đúng một canh giờ.
Mười vạn đại quân địch vây thành, bị ba nghìn Chiết Tuyết quân xé nát đội hình, đánh cho tan tác, vứt giáp bỏ mũ, tháo chạy hỗn loạn như bầy thú mất đàn.
Chủ soái địch tộc bị bắt sống trong loạn quân.
Khi đầu lâu của hắn bị treo cao trên tường thành, ta vẫn chưa từng bước xuống nửa bước.
Ta chỉ đứng đó.
Giáp chưa cởi.
Kiếm vẫn trong tay.
Vòng vây kinh thành, được giải.
Toàn thành vỡ òa.
Dân chúng tràn ra đường phố, tiếng hò reo như sóng lớn dâng trào.
“Khương tướng quân uy vũ!”
“Nữ chiến thần!”
Ánh mắt họ nhìn lên tường thành, tràn đầy kính sợ và sùng bái.
Hoàn toàn khác với kiếp trước.
Hoàng đế và Tiêu Thừa Vũ đứng trên tường thành phía sau ta, nhìn xuống vạn dân đang tôn thờ một mình ta, sắc mặt phức tạp đến cực điểm.
Họ thắng rồi.
Giang sơn được giữ.
Nhưng họ cũng thua rồi.
Thua đến không còn đường lui.
Bởi vì, họ đã tự tay đẩy một người vốn chỉ muốn làm đệ nhất hiền thục kinh thành, trở thành kẻ nắm sinh tử chiến cục.
Giờ đây, người đó đứng trước vạn dân.
Tay không vấy m /áu.
Nhưng phía sau là binh đoàn vừa xé toạc vận mệnh triều đại.
Một tồn tại mà từ nay về sau, bọn họ vĩnh viễn không thể khống chế nữa.
Sau khi chiến sự kết thúc, ta giao trả binh quyền.
Nhưng không phải giao cho hoàng đế, mà là giải tán ngay tại chỗ.
Ba nghìn Chiết Tuyết quân tản ra, hóa chỉnh vi linh, một lần nữa biến mất giữa biển người.
Bọn họ có thể là thương nhân, là nông phu, là thợ thủ công.
Nhưng chỉ cần ta ra lệnh, họ vẫn có thể bất cứ lúc nào, lại vì ta mà ra trận.
Ta làm vậy, chính là để nói cho hoàng đế biết:
Binh, là của ta.
Ta muốn dùng thì dùng, muốn thu thì thu.
Ngài, không quản được.
Hoàng đế tức đến mức trong cung đập vỡ không ít chén trà, nhưng lại hoàn toàn bó tay với ta.
Cuối cùng, ông ta chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay, phong ta làm “Hộ quốc tướng quân”, ban phủ đệ, thưởng vô số vàng bạc châu báu.
Muốn dùng cách này để lôi kéo ta, trấn an ta.
Ta nhận hết.
Nhưng trong lòng, lại đang tính toán bước tiếp theo.
Cái vũng bùn nát nát của triều Đại Diễn, ta không có hứng thú dọn dẹp.
Tiêu Thừa Vũ, kẻ đã thành phế nhân, ta cũng chẳng buồn giẫm thêm một lần.
Mối thù của ta, cơ bản đã báo xong.
Phần còn lại, chỉ là hưởng thụ nhân sinh.
Ta dự định, đợi gió yên sóng lặng, sẽ mang theo tiền bạc của mình xuống Giang Nam, mua một tòa đại trạch, chẳng cần anh tài lẫm liệt, ung dung khoái hoạt mà sống.
Ngay khi ta còn đang vẽ ra viễn cảnh “nghỉ hưu” đầy mỹ hảo ấy, thì một chuyện ngoài dự liệu, lại xảy ra.
Thái tử đã trở thành phế nhân — Tiêu Thừa Vũ — đột nhiên đưa bài, xin gặp ta.
Ban đầu, ta không muốn gặp.
Nhưng tên thái giám truyền lời nói rằng, Thái tử điện hạ là đến tặng một món đồ.
Một món đồ, liên quan đến di vật của mẫu thân ta.
Ta do dự một chút, cuối cùng vẫn cho hắn vào.
Ta cũng muốn xem thử, hắn còn có thể giở ra trò gì.
Tiêu Thừa Vũ chống gậy, bước vào phủ của ta.
Hắn gầy đi rất nhiều, cũng sạm đi không ít.
Một chân cà nhắc, cả người nhìn qua, cực kỳ sa sút.
Hắn nhìn ta, trong ánh mắt đã không còn vẻ kiêu căng hay phẫn nộ của trước kia, chỉ còn lại một mảnh tĩnh mịch chết chóc.
Hắn từ trong ngực lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, đưa tới trước mặt ta.
“Đây là… thứ mẫu thân nàng để lại.”
Ta mở hộp.
Bên trong, lặng lẽ nằm một nửa miếng ngọc bội, chạm khắc hình phượng hoàng.
Ta sững người.
Đó là tín vật của mẫu thân ta.
Nửa còn lại, đang ở chỗ Tiêu Thừa Trạch.
Đây là chứng cứ năm xưa, khi họ từng tư định chung thân.