Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Kiếp Trước Ta Đỡ Tên Thay Hắn, Kiếp Này Ta Chỉ Đứng Nhìn
Chương 4
Đi tới trước bàn trang điểm, mở một ngăn bí mật, lấy ra bức thư tay đã viết sẵn từ trước, cùng miếng Hầu phủ lệnh bài của phủ Định An Hầu.
“Thanh nhi.”
Ta đưa bức thư và miếng Hầu phủ lệnh bài cho nàng.
“Kế hoạch, có thể bắt đầu rồi.”
Sắc mặt Thanh nhi trắng bệch.
Nhưng khi nhìn ánh mắt kiên định của ta, nàng vẫn nặng nề gật đầu.
“Vâng, tiểu thư.”
“Nhớ kỹ, nhất định phải đưa tận tay cho Tĩnh Vương Tiêu Triệt xem.”
Ta dặn dò.
“Nói với hắn, cố nhân cầu kiến, lúc đó sẽ lấy ‘kỳ lân’ làm tín vật, mời hắn nhất định tới Tĩnh An tự phía tây thành gặp một lần.”
Tĩnh Vương Tiêu Triệt.
Tiêu Triệt là hoàng huynh của đương kim ấu đế, cùng phụ hoàng là tiên đế, tuy khác mẫu phi nhưng hai vị mẫu hậu lại xuất thân cùng một ngoại tộc, huyết mạch tương thông, vì vậy huynh đệ thân thiết cũng là lẽ tất nhiên.
Một vị Vương gia nhàn tản bị Tiêu Huyền chèn ép, bài xích, suốt ngày chỉ biết du sơn ngoạn thủy, ngâm thơ vẽ tranh.
Đó là hình ảnh của hắn trong mắt người đời.
Nhưng không phải con người mà ta biết.
Kiếp trước, Tiêu Huyền tạo phản, kinh thành đại loạn.
Chính vị Tĩnh Vương tưởng như vô hại này, đã xoay chuyển cục diện trong lúc nguy nan.
Hắn nắm trong tay ám vệ do tiên đế để lại, hộ tống ấu đế phá vòng vây.
Cuối cùng dẹp yên phản loạn, trả lại cho giang sơn này một thời thanh bình.
Chỉ tiếc khi đó, ta đã c/h/ế/t.
Ch/ế/t vào đêm trước khi Tiêu Huyền công phá hoàng cung. "Chưa kịp biết bài này của b'anh/m`y/o't"
Kiếp này, ta muốn đổi một cách sống khác.
Tiêu Huyền, ngươi cho rằng nhốt ta trong Thanh Huy viện, ta liền trở thành cá nằm trên thớt của ngươi sao?
Ngươi sai rồi.
Ván cờ này, mới chỉ vừa bắt đầu.
Ngươi và ta, đều chỉ là quân cờ.
Mà người cầm quân, là ta.
06
Thanh nhi đã rời đi.
Mang theo thư mật cùng với Hầu phủ lệnh bài, biến mất trong màn đêm.
Ta biết, những người mẫu thân để lại cho ta, đều có con đường riêng của họ.
Thiên la địa võng mà Tiêu Huyền bày ra có thể nhốt được ta.
Nhưng không thể nhốt được một con chim đang muốn bay đi.
Ta bắt đầu thật sự “tĩnh dưỡng”.
Mỗi ngày, đồ ăn đưa tới Thanh Huy viện đều là những thứ cơm thừa canh cặn nguội lạnh.
Ngay cả đồ ăn của hạ nhân cũng không bằng.
Hạ nhân trong viện đều cảm thấy bất bình thay ta.
Nhưng ta lại hoàn toàn không để tâm.
Họ đưa gì, ta ăn nấy.
Ăn không nhiều, nhưng đủ no bụng.
Lúc rảnh rỗi, ta đọc sách, luyện chữ, chăm hoa.
Giống như thật sự đã trở thành một phế phi không tranh với đời.
Tiêu Huyền không tới nữa.
Có lẽ trong mắt hắn, ta đã chấp nhận số phận.
Một nữ nhân mất sủng, lại bị bạc đãi, căn bản không thể làm nên o/t-c/ay sóng gió gì.
Nhược Vân thì lại tới hai lần.
Mỗi lần đều ăn mặc lộng lẫy như hoa.
Trước mặt ta khoe khoang Tiêu Huyền lại ban cho nàng ta bảo vật gì, dẫn nàng ta đi đâu du ngoạn.
Trong lời nói, toàn là tư thái của kẻ chiến thắng.
Ta chỉ lặng lẽ nghe.
Thỉnh thoảng còn mỉm cười với nàng ta.
Phản ứng của ta khiến nàng ta cảm thấy vô vị.
Giống như một cú đấm rơi vào bông, không phát ra được chút lực nào.
Sau vài lần tự chuốc mất hứng, nàng ta cũng không tới nữa.
Thanh Huy viện hoàn toàn trở thành một hòn đảo cô lập.
Nhưng ta biết, dưới mặt nước yên tĩnh kia, sóng ngầm đã cuộn trào.
Ta đang chờ.
Chờ hồi âm của Tiêu Triệt.
Chờ một tín hiệu phá cục.
Chiều tối ngày thứ bảy.
Tín hiệu đã tới.
Một bà tử phụ trách quét dọn sân viện, khi mang nước nóng cho ta, lặng lẽ nhét vào tay ta một mảnh giấy.
Ta trở về trong gian thất, mở tờ giấy ra.
Trên đó chỉ có một chữ.
“Được.”
Ta đưa mảnh giấy lại gần ngọn nến, nhìn nó hóa thành tro bụi.
Tảng đá trong lòng ta cuối cùng cũng rơi xuống.
Tiêu Triệt, đã cắn câu.
Ta biết hắn khi nghe tới ‘kỳ lân’ sẽ cắn câu.
Bởi vì kiếp trước, ta từng vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa Tiêu Huyền và tâm phúc của hắn.
Bọn họ từng nhắc tới việc tiên đế để lại cho Tiêu Triệt một thế lực đủ để lay chuyển giang sơn.
Mà tín vật để mở ra thế lực này, đã bị chia làm hai.
Một nửa là long văn ngọc quyết mà Tiêu Triệt luôn mang theo từ nhỏ.
Nửa còn lại, nằm trong phủ Định An Hầu.
Đó chính là một khối kỳ lân ngọc bội. Chính là hai chữ ‘kỳ lân’ mà ta muốn Tiêu Triệt nghe.
Tiêu Huyền vẫn luôn cho rằng khối ngọc đó nằm trong tay phụ thân ta.
Cho nên hắn mới chậm chạp không dám động tới phụ thân ta.
Hắn không biết, mẫu thân đã sớm giao nó cho ta.
Đây là bùa hộ mệnh của ta.
Cũng là quân cờ quan trọng nhất để ta lật đổ hắn.
Hiện giờ, quân cờ đã vào vị trí.
Tiếp theo, chỉ cần chờ một cơ hội rời phủ.
Để gặp Tiêu Triệt một lần.
Cơ hội, rất nhanh cũng tới.
Ba ngày sau.
Trong cung truyền ra tin tức.
Thái hậu hạ ý chỉ, lệnh các nữ quyến trong các phủ, vào cung tham dự yến tiệc cầu phúc đêm trăng rằm tháng mười lăm.
Trong ý chỉ, đích danh yêu cầu Nhiếp chính vương phi Ôn Tĩnh, nhất định phải có mặt.
Đây là cơ hội tốt nhất của ta.
Là Thái hậu đang đưa tay giúp ta.
Kiếp trước, Thái hậu cũng từng giúp ta như vậy.
Người là Hoàng hậu của tiên đế, tuy không có con, nhưng địa vị tôn quý.
Người và mẫu thân ta là bạn khuê các thân thiết, vẫn luôn xem ta như con ruột.
Chỉ tiếc khi đó ta một lòng một dạ vì Tiêu Huyền, phụ mất tâm ý của người.
Lần này, ta sẽ không như vậy nữa.
Đêm nhận được ý chỉ.
Tiêu Huyền lại bước vào Thanh Huy viện.
Hắn nhìn ta, ánh mắt phức tạp.
“Ý chỉ của Thái hậu, nàng đã nhận rồi?”
“Đã nhận.”
Ta bình tĩnh trả lời.
“Vương gia còn điều gì chỉ giáo?”
Hắn trầm mặc rất lâu.
“Nàng nên an phận một chút.”
Giọng hắn trầm thấp.
“Trong cung, những lời không nên nói, một chữ cũng không được nói.”
“Nếu không, nàng biết hậu quả.”
Ta ngẩng mắt nhìn hắn.
“Vương gia là đang lo ta sẽ đến trước mặt Thái hậu cáo trạng ngài sao?”
Ta khẽ cười.
“Vương gia lo xa rồi.”
“Dù sao chuyện nhà xấu không thể phơi ra ngoài.”
“Nếu ta khiến ngài mất mặt, thì ta – vị Nhiếp chính vương phi này – cũng chẳng vẻ vang gì, không phải sao?”