Mai Hoa Rụng Tận, Tuyết Lấp Đường Về

Chương 1



Hầu gia nói ta ghen tuông, đem ta đưa tới gia miếu thanh tu hai năm. Ngày trở về, trong phủ đã đổi khác cả trời đất. Kẻ mới vào phủ bụng mang thai bảy tháng, ngồi trên chủ vị, giọng dịu dàng như nước.

“Tỷ tỷ, thân mình muội nặng nề, từ nay chính viện này để muội dùng, có được không?”

Đích nữ bảy tuổi của ta nép sau lưng nhũ mẫu, rụt rè kéo vạt áo ta.

“Mẫu thân, con có thể gọi Tô di nương là Nhị nương không? Di nương làm bánh hoa quế cho con ăn.”

Bà mẫu chống gậy gõ xuống đất, giọng nghiêm lạnh.

“Nếu con thật lòng vì Hầu phủ, thì nên chủ động nhường vị. Trong bụng Tô thị, là cốt nhục duy nhất của Hầu gia.”

Ta mỉm cười gật đầu, tự tay thu dọn rương tráp của hồi môn, dọn đến hậu tráo phòng.

Hầu gia cuối cùng cũng nhìn thẳng vào ta, giọng đầy hài lòng.

“Bệnh hai năm, ngược lại chữa được tính nết rồi.”

Bọn họ không biết —

Ta quả thực bệnh suốt hai năm.

Bệnh đến mức cuối cùng cũng nghĩ thông một điều.

Trên đời này, cách đoạn tuyệt sạch sẽ nhất, không phải là tranh, cũng chẳng phải là náo.

Mà là để tất cả mọi người đều tưởng rằng ta đã nhận mệnh.

Đợi đến khi bọn họ nâng tâm can bảo bối lên tận mây xanh, ta sẽ tự tay rút đi viên gạch cuối cùng dưới chân họ.

Đêm nay là Trung thu gia yến, cả phủ thưởng nguyệt đoàn viên.

Rượu ta rót cho Hầu gia, thêm một vị thuốc khiến hắn cả đ /ời này không thể s /inh thêm c /on.

An thai dược của Tô thị, ta đổi thành phương thuốc khiến nàng một th /i hai m /ạng.

Trà an thần của bà mẫu, ta đặt vào đó một mồi dẫn khiến bà ng /ủ mãi kh /ông tỉnh.

Còn đứa “đích nữ” của ta —Nó vốn là năm xưa khi ta khó sinh mà ch /ế/t, thứ muội từ trang tử ôm về cho đủ số, một đứa h /oang chủng.

Trăng tròn người đoàn viên.

Trên đường xuống Hoàng tuyền, nhớ tạ ơn ta.…

01

Ta, Thẩm Diên, chưa từng nghĩ, mình còn có ngày sống mà bước ra khỏi gia miếu.

Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, ánh nắng đột ngột tràn vào, chói đến mức hốc mắt ta cay xè, như thể hai năm u ám kia chưa từng có ánh sáng chiếu tới.

Sau lưng vang lên giọng lão ni cô nhàn nhạt, không vui không buồn.

“Thí chủ, từ nay… tự mình bảo trọng.”

Tự mình bảo trọng.

Ta đem bốn chữ ấy nghiền nát trong lòng, nghiền đến vụn như tro bụi, rồi thổi tan theo gió.

Người đến đón ta là lão ma ma họ Chu của Hầu phủ, trước kia từng hầu hạ bên cạnh ta.

Hai năm không gặp, bà cụp mi mắt, hành lễ qua loa đến mức đáng thương, như sợ ánh mắt ta chạm vào sẽ làm bẩn vạt áo của bà.

“Phu nhân, mời lên xe.”

Ta không so đo.

Hai năm trước, khi ta bị đưa khỏi phủ, Chu ma ma cũng đứng trong đám người tiễn đưa, đầu cúi thấp đến mức không dám ngẩng lên nhìn ta lấy một lần.

Ta không trách bà.

Thế đạo này vốn bạc bẽo, phượng hoàng sa nước còn chẳng bằng gà, ai lại nguyện dính một thân ướt sũng vì kẻ đã thất thế.

Xe ngựa lắc lư tiến về kinh thành.

Ta vén rèm nhìn những thửa ruộng, những thôn trang lùi dần phía sau, trong lòng bỗng hiện lên cảnh tượng ngày ta rời phủ.

Ngày mười ba tháng chạp, tuyết rơi trắng trời.

Ta quỳ giữa chính đường, đầu gối tì lên nền gạch xanh l /ạnh buốt, nghe bà mẫu từng điều từng điều l /iệt tội.

“Thiện đố. Không dung được người.”

“Vô xuất. Vào phủ ba năm, bụng không động tĩnh.”

“Cãi lại Hầu gia. Vợ chồng bất hòa, là bất hiền.”

Mỗi một tội danh như chiếc đinh đóng chặt xuống, không cho ta đường lui.

Ta muốn biện bạch, vừa mở miệng đã nhìn thấy Tiêu Diễn đứng bên cạnh, thần sắc lãnh đạm, như thể đang nghe một câu chuyện tạp nham chẳng liên quan đến mình.

Đó là phu quân của ta.

Là người năm ta mười sáu tuổi xuất giá, tự tay vén khăn hồng cho ta, nói sẽ hộ ta một đời chu toàn.

Tuyết rơi đầy vai áo ta, lạnh thấu xương, nhưng không một ai tiến lên phủi giúp ta một hạt.

Sau đó, ta bị áp g /iải lên xe.

Qua lớp rèm mỏng, ta còn nghe bà mẫu lải nhải phía sau.

“Đưa đi xa chút, đừng làm mất mặt Hầu phủ.”

Ta không khóc.

Nước mắt thứ ấy, chảy cạn rồi cũng chẳng còn đáng giá.

“Phu nhân.”

Giọng Chu ma ma kéo ta ra khỏi hồi ức.

Ta hoàn hồn, phát hiện xe ngựa đã dừng lại.

Cửa hông Hầu phủ mở hé, như một khe hở miễn cưỡng cho kẻ trở về.

Một tiểu tư giữ cửa thò nửa cái đầu ra nhìn, thấy ta cũng chẳng bước ra nghênh đón, lập tức rụt cổ chạy biến như thỏ.

Ta xuống xe, giẫm lên bậc đá xanh, từng bước tiến vào trong.

Chu ma ma theo phía sau, ấp a ấp úng hồi lâu, rốt cuộc vẫn mở lời.

“Phu nhân, cái đó… Tô di nương hiện ở chính viện. Hay là người trước tiên qua hậu tráo phòng nghỉ chân một lát, đợi Hầu gia về rồi…”

“Tô di nương?”

Ta dừng bước, quay sang nhìn bà.

Chu ma ma biến sắc, biết mình lỡ miệng, đành nói hết.

“Là… là năm ngoái Hầu gia nạp vào. Nay đang mang thai, đã bảy tháng rồi. Hầu gia quý như tròng mắt, dọn cả chính viện cho nàng dưỡng thai.”

Bước chân ta khựng lại.

Chính viện.

Là viện của ta năm xưa, từng viên gạch mảnh ngói ta đều đứng nhìn người ta tu sửa.

Trong viện trồng những cây hải đường ta mang từ nhà mẹ đẻ sang.

Dưới cửa sổ còn đặt bình sứ vẽ hoa văn triền chi liên do chính tay ta phác họa.

Giờ tất cả… đều thành của người khác.

Ta tiếp tục bước đi, không nhanh không chậm, như thể những lời kia chỉ là gió thoảng qua tai.

Chu ma ma vội vã đuổi theo.

“Phu nhân… người… người không đi hậu tráo phòng sao?”

“Ta đến chính viện xem một chút.”

“Nhưng mà…”

Ta quay đầu nhìn bà một cái.

Chỉ một cái nhìn.

Chu ma ma liền nuốt toàn bộ lời sắp nói xuống bụng.

Ánh mắt ấy không thể gọi là hung dữ, thậm chí còn xem như bình thản, nhưng lại khiến người ta lạnh dọc sống lưng.

Giống như một vũng nước chết, bên dưới chẳng biết đã chìm bao nhiêu thứ.

Cửa chính viện khép hờ.

Ta đưa tay đẩy ra.

Cây hải đường vẫn còn đó, chỉ là lá rụng đầy đất, không ai quét dọn.

Dưới hành lang phơi mấy bộ tiểu y, chiếc yếm đỏ thắm, đôi hài mềm thêu đầu hổ, từng mũi kim dày dặn tinh tế, nhìn qua đã biết dụng tâm không ít.

Trong phòng truyền ra tiếng nói chuyện, mềm mại ngọt ngào, còn mang theo tiếng cười.

“Di nương, người xem tấm vải này có đẹp không? Hầu gia đặc biệt mang từ Giang Nam về, nói may cho người một bộ xiêm y mới, đợi tiểu thiếu gia đầy tháng sẽ mặc.”

“Để đó đi.” Một giọng khác lười biếng vang lên. “Mấy thứ tục vật này, cũng chỉ các ngươi xem như bảo bối. Đi hâm thêm một bát yến sào như hôm qua đi, lúc này trong miệng ta nhạt thếch.”

“Vâng.”

Tiếng bước chân hướng về phía cửa.

Ta không tránh.

Rèm cửa bị vén lên, một nha hoàn mặc áo trang y màu xanh bằng gấm thò đầu ra, vừa thấy ta liền sững sờ, hồi lâu mới lắp bắp mở miệng.

“Ngươi… ngươi là ai? Sao dám xông vào chính viện?”

Ta không đáp, ánh mắt vượt qua nàng ta, rơi thẳng vào trong phòng.

Bên cửa sổ, trên chiếc nhuyễn tháp, một nữ nhân đang dựa nghiêng.

Tuổi chừng hơn hai mươi, mặt tròn như trứng ngỗng, mày mắt sinh ra đã mềm mại yêu kiều.

Nàng mặc một bộ tẩm y màu ngó sen, bụng cao cao nhô lên, một tay đặt lên đó, thỉnh thoảng lại vuốt ve mấy cái.

Bên cạnh tháp là chiếc bàn nhỏ, bày hộp điểm tâm đủ loại, trong bát sứ trắng yến sào còn bốc khói nghi ngút.

Nữ nhân kia cũng nhìn thấy ta, thoáng ngẩn người, rồi rất nhanh cong mắt mỉm cười.

“Thì ra là tỷ tỷ đã về.”

Nàng chống tay lên eo, chậm rãi ngồi dậy, làm bộ muốn bước xuống tháp, miệng nói những lời khách sáo.

“Tỷ tỷ mau vào ngồi. Thân mình muội nặng nề, không tiện đứng dậy hành lễ. Xuân Hạnh, còn đứng đó làm gì? Mau rót trà cho tỷ tỷ.”

Ta đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.

Nha hoàn kia do dự, không biết có nên đi rót trà hay không.

Trong phòng nhất thời lặng xuống, chỉ còn tiếng gió lùa qua hành lang.

Tô di nương cũng không buồn giả bộ nữa, tựa lưng về phía nhuyễn tháp, cầm chiếc quạt tròn che miệng ngáp một cái, chậm rãi mở lời.

“Tỷ tỷ đừng trách, viện này của muội nhỏ hẹp, e làm ủy khuất tỷ tỷ. Hầu gia đã nói rồi, bên hậu tráo phòng thanh tĩnh, để tỷ tỷ tạm ở đó trước. Chuyện về sau… để về sau hẵng nói.”

Về sau hẵng nói.

Bốn chữ thốt ra nhẹ bẫng, tựa như bố thí cho kẻ ăn xin ngoài cửa.

Ta cuối cùng cũng động.

Ta nhấc chân bước qua ngưỡng cửa, từng bước từng bước tiến vào trong.

Đế giày giẫm lên nền gạch, không nhanh không chậm, nhưng lại giống như dẫm thẳng lên đầu tim người khác.

Nụ cười trên mặt Tô di nương khựng lại, chiếc quạt trong tay nàng siết chặt.

Ta đi đến trước nhuyễn tháp, dừng lại, cúi đầu nhìn nàng.

Nhìn gương mặt ấy.

Nhìn cái bụng ấy.

Nhìn phòng đầy lụa là gấm vóc, yến sào bổ phẩm bày la liệt.

“Tô di nương.”

Ta mở miệng, giọng phẳng lặng như một bát nước nguội lạnh.

“Viện này ở có thoải mái không?”

Tô di nương ngẩng cổ, không đáp.

Ta đợi ba nhịp thở, rồi khẽ cười.

Nụ cười ấy rất nhạt, chỉ là khóe môi nhếch lên một chút, trong mắt lại không có lấy một tia sáng.

“Thoải mái là được.”

Ta nói.

“Cố mà dưỡng cho tốt, đừng phụ phần phúc khí này.”

Nói xong, ta xoay người rời đi.

Vừa tới cửa, suýt nữa va phải một người.

Một tiểu cô nương (tác giả cố ý dùng cách gọi này) chừng sáu, bảy tuổi, mặc áo váy mới tinh, trong lòng ôm con hổ vải, chạy đến thở hổn hển.

Nàng ngẩng đầu nhìn thấy ta, đầu tiên là sững lại, rồi lập tức lùi về phía sau, nép vào sau cột hành lang, chỉ thò nửa khuôn mặt ra, dè dặt nhìn ta.

Bước chân ta khựng lại.

Gương mặt ấy ta nhận ra.

Là nữ nhi ta nuôi bốn năm.

Dẫu không phải cốt nhục thân sinh.

Năm xưa ta vào phủ ba năm không có con, bà mẫu làm chủ ôm một đứa trẻ từ trang tử về, ghi dưới danh nghĩa ta, coi như đích nữ.

Ta từng nâng niu như châu như ngọc, nàng bệnh ta thức trắng đêm canh giữ, nàng khóc ta ôm vào lòng dỗ dành, đem toàn bộ hi vọng cùng niệm tưởng gửi gắm lên người nàng.

Tiểu cô nương cũng nhìn ta, ánh mắt vừa xa lạ vừa né tránh.

Ta hé môi, định gọi nhũ danh của nàng.

Chưa kịp thốt ra, tiểu cô nương đã đột ngột quay đầu, hướng vào trong phòng mà gọi lớn.

“Nhị nương! Nhị nương! Người xem con nhặt được con hổ nhỏ này!”

Trong phòng truyền ra tiếng cười của Tô di nương.

“Chạy chậm chút, đừng để ngã. Xuân Hạnh, dẫn tiểu thư đi rửa tay, rửa xong thì đến ăn điểm tâm.”

Tiểu cô nương lập tức chạy đi, lướt qua bên cạnh ta, đến một cái liếc mắt cũng không nhìn thêm lần nào.

Nhị nương.

Ta đứng nguyên tại chỗ, đem hai chữ ấy lăn qua đầu lưỡi.

Nhị nương.

Thì ra là gọi như vậy.

Chu ma ma không biết từ lúc nào đã tiến lại gần, hạ giọng nói nhỏ.

“Phu nhân, người đừng để trong lòng. Trẻ con không hiểu chuyện… Tô di nương miệng lưỡi ngọt ngào, biết dỗ dành, tiểu thư thân với nàng ta một chút cũng là khó tránh…”

Khó tránh.

Ta không nói gì, nhấc chân bước ra ngoài.

Bên ngoài chính viện có một người đứng đó.

Một lão phụ nhân chừng năm mươi tuổi, mặc áo bối tử màu tương sẫm, tay chống cây gậy tử đàn, phía sau theo hai nha hoàn.

Mày mắt nghiêm khắc, khóe miệng chúc xuống, như thể có ai đó thiếu bà tám trăm lượng bạc.

Là bà mẫu, Tiêu lão phu nhân.

Ta khom gối hành lễ.

“Mẫu thân.”

Tiêu lão phu nhân không cho đứng dậy, trên dưới đánh giá ta hai lượt, hừ lạnh một tiếng qua kẽ mũi.

“Về rồi sao? Gầy đi chút. Xem ra trong am đường cũng không bạc đãi ngươi.”

Ta đứng thẳng người, cụp mắt xuống.

“Nhờ phúc mẫu thân, mọi sự đều ổn.”

“Tốt là được.”

Cây gậy trong tay bà khẽ dừng lại trên mặt đất.

“Đã trở về, có mấy lời ta nói trước. Tô thị mang thai, đó là cốt nhục duy nhất của Hầu phủ. Ngươi tự biết cân nhắc, đừng khởi tâm tư không nên khởi.”

Ta không đáp.

Tiêu lão phu nhân cho rằng ta đã nghe lọt tai, giọng điệu dịu xuống đôi phần.

“Ngươi là người hiểu chuyện, những tật xấu trước kia sửa được là tốt. Về sau Tô thị ở chính viện, ngươi ở hậu tráo phòng, nước giếng không phạm nước sông. Nàng ta muốn gì ngươi cho nấy, mọi việc lấy nàng ta làm trước. Nếu ngươi làm được, Hầu phủ vẫn còn chỗ dung thân cho ngươi.”

Ta ngẩng đầu nhìn bà.

Ánh mắt bình lặng như một vũng nước chết.

Tiêu lão phu nhân bị ánh mắt ấy nhìn đến gai sống lưng, lại bồi thêm một câu.

“Ngươi nhìn cái gì?”

“Không có gì.” Ta rũ mi xuống. “Lời mẫu thân, con dâu đã ghi nhớ.”

Tiêu lão phu nhân hài lòng gật đầu, dẫn theo nha hoàn rời đi.

Ta đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng bà khuất dần sau cánh cửa nguyệt động.

Trời dần tối, gió nổi lên.

Đèn lồng dưới hành lang bị thổi lắc lư qua lại, bóng đổ cũng chao nghiêng theo.

Chu ma ma dè dặt hỏi.

“Phu nhân, trời sắp tối rồi, hay là người sang hậu tráo phòng nghỉ trước? Nô tỳ sai người đun ít nước nóng…”

“Hầu gia đâu?” Ta bỗng hỏi.

Chu ma ma sững lại.

“Hầu gia… Hầu gia đang trực ở nha môn, giờ này e cũng sắp hạ nha rồi.”

Ta gật đầu, không hỏi thêm.

Ta xoay người đi về phía hậu tráo phòng, bước chân không nhanh không chậm, như thể từ đầu đến cuối chẳng có chuyện gì xảy ra.

Phía sau, Chu ma ma nhìn bóng lưng ta, bỗng nhiên rùng mình một cái.

Hai năm không gặp, tính tình phu nhân dường như đã đổi thành một người khác.

Trước kia chịu ủy khuất, dẫu có nhẫn nhịn, trong mắt vẫn còn chút gì đó.

Là không cam tâm.

Là chờ đợi.

Là ý niệm còn muốn tranh một lần.

Giờ đây chẳng còn gì nữa.

Sạch sẽ đến mức giống như một cái giếng cạn.

Trời hoàn toàn tối đen.

Đèn trong hậu tráo phòng sáng lên, một vầng sáng vàng nhạt mờ mờ.

Ta ngồi trước cửa sổ, mượn chút ánh sáng ấy, chậm rãi mở ra một cuộn giấy.

Là sáng nay ta lúc trên xe ngựa, tiện đường mua.

Loại tuyên chỉ bình thường.

Trải giấy lên bàn, cầm bút chấm mực, từng nét từng nét chép xuống.

Trên giấy là kinh văn.

Chương tiếp
Loading...