Mai Hoa Rụng Tận, Tuyết Lấp Đường Về

Chương 7



Chiều hôm ấy, ta đang chép kinh, bỗng nghe bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.

Không phải của Thiền nhi, cũng không phải của Tiêu Niệm.

Ta ngẩng đầu.

Cửa bị đẩy ra, bước vào là Tiêu Diễn.

Ta đặt bút xuống, đứng dậy: “Hầu gia.”

Tiêu Diễn bước vào, ngồi xuống bên bàn.

Hắn mặc một thân trường bào màu huyền, sắc mặt không được đẹp, hai nếp nhăn dọc giữa chân mày sâu hơn thường ngày.

Ta đứng đó, đợi hắn mở lời.

Tiêu Diễn trầm mặc một lúc, bỗng nói: “Tô thị thân thể không khỏe.”

Ta không nói gì.

Tiêu Diễn ngẩng đầu nhìn ta: “Thái y nói là trúng độc.”

Trong phòng lặng đi một thoáng.

Thần sắc ta không đổi, chỉ nhìn hắn.

Tiêu Diễn nhìn chằm chằm vào mắt ta, từng chữ từng chữ nói: “Trong điểm tâm nàng ta ăn, tra ra có thứ khác. Những điểm tâm đó là Niệm Niệm mang từ hậu tráo phòng về.”

Ta rũ mắt xuống, không nói.

Tiêu Diễn đứng dậy, bước đến trước mặt ta, từ trên cao nhìn xuống.

“Thẩm thị, ngươi có điều gì muốn nói?”

Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hắn.

“Hầu gia muốn nghe điều gì?”

Ánh mắt Tiêu Diễn lạnh xuống.

“Ta muốn nghe sự thật.”

Ta nhìn hắn, ánh mắt bình lặng như một vũng nước ch /ết.

“Sự thật là ——”

Ta dừng một chút.

“Ta không làm.”

Tiêu Diễn nhìn ta chằm chằm, không nói lời nào.

Ta mặc cho hắn nhìn, đứng yên không động.

Rất lâu sau, Tiêu Diễn bỗng cười một tiếng, trong nụ cười ấy có mấy phần khó nói rõ.

“Thẩm thị.”

Hắn nói.

“Ngươi thay đổi rồi.”

Ta không nói.

Tiêu Diễn xoay người, đi đến cửa, bỗng dừng bước.

“Tô thị đã nói, nàng không truy cứu. Dù sao Niệm Niệm cũng ăn những điểm tâm đó, chỉ là nàng vận khí tốt, không trúng độc.”

Hắn không quay đầu.

“Chuyện này đến đây thôi. Về sau, ngươi đừng gặp Niệm Niệm nữa.”

Cửa khép lại.

Tiếng bước chân dần dần xa.

Ta đứng nguyên tại chỗ, không động.

Ánh sáng ngoài cửa sổ rơi xuống người ta, bóng ta đổ dài trên mặt đất, lẻ loi một vệt.

Ta bỗng cúi đầu, nhìn cuốn kinh còn chưa chép xong trên bàn.

Mực còn chưa khô, chữ cuối cùng mới viết được một nửa, bút đã đặt xuống.

Ta đưa tay cầm bút lên, tiếp tục viết.

Từng nét, từng nét.

Tay rất vững, không hề run.

Đêm ấy, Tiêu Niệm không đến.

Thiền nhi ra ngoài dò hỏi một vòng, lúc trở về sắc mặt xanh mét.

“Phu nhân!”

Thiền nhi hạ thấp giọng, vành mắt đỏ hoe.

“Bọn họ nhốt tiểu thư lại rồi! Tô di nương nói tiểu thư bị kinh hãi, phải tĩnh dưỡng cho tốt, không cho ra ngoài! Còn… còn mắng nô tỳ một trận, nói nô tỳ hầu hạ không chu đáo, về sau không cần qua chính viện nữa!”

Ta ngẩng đầu nhìn nàng.

Thiền nhi chất đầy một bụng lời, như ống tre đổ đậu mà tuôn ra: “Phu nhân, người nói xem điểm tâm đó sao lại có độc? Tiểu thư cũng ăn, sao tiểu thư lại không sao? Rõ ràng là… rõ ràng là…”

Nàng nói đến một nửa, bỗng không nói tiếp được nữa.

Bởi vì ta nhìn nàng, ánh mắt bình tĩnh đến mức khiến người ta sợ hãi.

Thiền nhi há miệng, trong đầu chợt lóe lên một ý niệm.

Ý niệm ấy quá đáng sợ, nàng không dám nghĩ tiếp, cũng không dám nói ra.

Ta thu hồi ánh mắt, cúi đầu, tiếp tục chép kinh.

Hương mực nhàn nhạt, ánh nến khẽ lay.

Rất lâu sau, Thiền nhi nghe thấy ta mở miệng.

“Thiền nhi.”

“Nô tỳ ở đây.”

“Ngày mai, ngươi đi thay ta làm một việc.”

Thiền nhi ghé lại gần, nghe ta dặn dò, sắc mặt từng chút từng chút trắng bệch.

Cuối cùng, nàng ngẩng đầu, nhìn ta, trong mắt tràn đầy kinh hãi.

“Phu nhân, người… người làm vậy là…”

Ta không nhìn nàng, chỉ nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ.

Ánh trăng lạnh lẽo, rơi đầy mặt đất.

“Đi đi.”

Ta nói.

Thiền nhi cắn môi, gật đầu, lui ra ngoài.

Cửa khép lại.

Trong phòng chỉ còn lại mình ta.

Ta đặt bút xuống, nhìn trang kinh vừa chép xong.

Bên dưới đoạn kinh văn, nơi khoảng trống, có thêm một dòng chữ nhỏ:

“Ngày hai mươi ba tháng mười một, đại tuyết.”

Ta nhìn một lúc.

Sau đó xé trang giấy ấy ra, đưa lại gần ngọn nến.

Lưỡi lửa liếm lên mép giấy, chậm rãi bò lên phía trên.

Chữ viết vặn vẹo trong ánh lửa, rồi biến mất, cuối cùng hóa thành một nắm tro, rơi xuống bàn.

Ngoài cửa sổ, vầng trăng khuyết đi quá nửa.

08

Tháng mười một, ngày hai mươi ba, đại tuyết.

Hôm ấy là yến tiệc trăm ngày của Tiêu Thừa.

Hầu phủ treo đèn kết hoa, lụa đỏ từ đại môn giăng thẳng tới chính viện, đèn lồng dưới hành lang đều thay mới, gió thổi qua, lay động thành một mảng ánh đỏ chập chờn.

Khách tới chúc mừng nối nhau không dứt, xe ngựa xếp hàng từ đầu ngõ tới cuối ngõ, tiểu tư chạy gãy chân, bà tử khản giọng mà vẫn chưa ngớt việc.

Trong hậu tráo phòng, ta ngồi bên cửa sổ, nhìn tuyết ngoài kia lặng lẽ rơi.

Thiền nhi đứng phía sau ta, sắc mặt tái nhợt, lòng bàn tay đầy mồ hôi.

“Phu nhân…”

Nàng không nhịn được mở miệng.

“Hôm nay người đông, hay là… để ngày khác rồi…”

Ta không quay đầu.

“Chính hôm nay.”

Thiền nhi không dám khuyên thêm, chỉ siết chặt vạt áo, khớp ngón tay trắng bệch.

Ta đứng dậy, bước tới trước bàn trang điểm, cầm lược lên, chậm rãi chải tóc.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Trong gương đồng, gương mặt ấy, gò má cao hơn, cằm nhọn hơn, quầng thâm dưới mắt làm sao cũng không che được.

Nhưng đôi mắt ấy, hôm nay đặc biệt sáng, sáng đến mức người ta không dám nhìn thẳng.

Ta đặt lược xuống, cầm son môi, thoa một lớp mỏng lên môi.

Thiền nhi nhìn mà sống mũi cay xè, suýt nữa rơi lệ.

Phu nhân đã rất lâu, rất lâu rồi không trang điểm.

Ta chải tóc xong, thay một bộ y phục khác.

Áo váy màu giáng tử, cổ áo thêu hoa văn dây leo, là của hồi môn năm đó ta mang theo khi gả vào Hầu phủ, bị ép dưới đáy rương suốt ba năm, hôm nay lần đầu mặc lại.

Y phục có chút rộng, ta đã gầy đi quá nhiều.

Thiền nhi thắt lại dây lưng cho ta, lùi ra hai bước, nhìn ta.

“Phu nhân… người thật đẹp.”

Ta không nói, chỉ nhìn mình trong gương đồng thêm một lần.

Rồi xoay người, bước ra ngoài.

Đi đến cửa, ta bỗng dừng lại.

“Thiền nhi.”

“Nô tỳ ở đây.”

“Thứ ta bảo ngươi chuẩn bị, đã xong chưa?”

Thiền nhi gật đầu, từ trong ngực lấy ra một bọc nhỏ, đưa cho ta.

Ta nhận lấy, nhét vào trong tay áo.

“Ở đây chờ.”

Ta nói.

“Bất kể nghe thấy gì, cũng đừng ra.”

Thiền nhi muốn nói điều gì đó, nhưng đã thấy ta đẩy cửa, bước vào giữa trời tuyết trắng mênh mang.

Trong chính viện, yến tiệc đang lúc cao trào.

Tiêu Diễn ngồi ở chủ vị, tay cầm chén rượu, bị một đám đồng liêu vây quanh kính rượu.

Trên mặt hắn mang theo ý cười, ai đến cũng không từ chối, hết chén này đến chén khác.

Tô di nương ngồi bên cạnh hắn, mặc áo váy đỏ thẫm dệt kim tuyến, trên đầu đội bộ trang sức xích kim điểm thúy, trong lòng ôm Tiêu Thừa, cười đến cong cả mày mắt.

Khách khứa lần lượt tiến lên chúc mừng, nàng khẽ nghiêng người, để người ta nhìn rõ gương mặt nhỏ của đứa trẻ.

“Tiểu công tử sinh ra thật đẹp, giống Hầu gia!”

“Chẳng phải sao, nhìn mày mắt kia, quả là một Tiểu Hầu gia!”

Tô di nương nghe vậy, nụ cười càng thêm dịu dàng.

Tiêu lão phu nhân ngồi ở thượng thủ, ôm Tiêu Thừa không buông, miệng không ngớt gọi “tâm can bảo bối”, nếp nhăn trên mặt đều cười giãn ra.

Cả đại sảnh tràn ngập tiếng cười nói, chén rượu va nhau leng keng.

Không ai chú ý đến, nơi góc hành lang có một người đang đứng.

Ta đứng dưới hiên, cách đám người, nhìn cảnh ấy.

Tuyết rơi trên vai ta, trên tóc ta, ta cũng không hề hay biết.

Nhìn rất lâu.

Rồi ta bỗng nhấc chân, bước vào trong.

Xuyên qua đám người, xuyên qua tiếng cười nói, từng bước từng bước, đi đến chính giữa đại sảnh.

Tiêu Diễn đang cùng người cụng chén, khóe mắt lướt qua một mảng giáng tử, khựng lại một chút.

Nụ cười trên mặt Tô di nương cứng đờ.

Tiêu lão phu nhân ngẩng đầu, nhíu mày.

Cả sảnh khách đều im lặng, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía ta.

Ta đứng đó, toàn thân phủ đầy tuyết, như một pho tượng vừa bước ra từ băng thiên tuyết địa.

Tiêu Diễn đặt chén rượu xuống, sắc mặt trầm lại.

“Thẩm thị, ngươi đến đây làm gì?”

Ta không để ý đến hắn.

Ánh mắt ta vượt qua hắn, rơi trên người Tô di nương.

Tô di nương bị ta nhìn đến gai cả người, vô thức siết chặt đứa trẻ trong lòng.

“Tỷ Tỷ…”

Tô di nương mở miệng, giọng có chút run rẩy.

“Sao Tỷ Tỷ lại tới? Hôm nay khách đông, thân thể Tỷ Tỷ không khỏe, nên ở trong phòng nghỉ ngơi…”

Ta bỗng khẽ cười.

Nụ cười ấy rất nhẹ, rất nhạt, như bông tuyết rơi xuống lòng bàn tay, vừa chạm đã tan.

“Tô di nương.”

Ta nói.

“Ta đến trả cho ngươi một thứ.”

Tô di nương sững người.

Ta từ trong tay áo lấy ra cái bọc nhỏ, mở ra.

Bên trong là một xấp giấy.

Giấy đã ố vàng, mép hơi cong lại, trên đó chi chít chữ viết.

Sắc mặt Tô di nương biến đổi.

Tiêu Diễn nhíu mày: “Đó là cái gì?”

Ta không đáp, chỉ đưa xấp giấy ấy cho một nha hoàn đứng bên cạnh.

Nha hoàn không dám nhận, nhìn về phía Tô di nương.

Sắc mặt Tô di nương tái nhợt, môi run lẩy bẩy.

Ta nhìn nàng, ánh mắt bình tĩnh đến mức khiến người ta sợ hãi.

“Không dám xem?”

Ta hỏi.

“Vậy ta đọc thay ngươi.”

Ta cầm tờ trên cùng lên, mở ra, đọc thành tiếng:

“Niên hiệu Vĩnh Hòa năm thứ mười hai, mùa xuân, Tô thị là ngoại thất bên ngoài của Hầu gia. Khi ấy mười bảy tuổi, quê quán Dương Châu, phụ thân là thương nhân, gia đạo sa sút…”

Tô di nương đột ngột đứng bật dậy, đứa trẻ trong lòng bị kinh động, oa oa khóc lớn.

“Câm miệng!”

Nàng thét chói tai.

“Ngươi câm miệng cho ta!”

Ta không để ý đến nàng, tiếp tục đọc:

“Niên hiệu Vĩnh Hòa năm thứ mười ba, mùa hạ, Thẩm thị bị đưa vào gia miếu tĩnh tu Cùng năm mùa thu, Tô thị được vào Hầu phủ làm thiếp thất, sau đó có thai.. Niên hiệu Vĩnh Hòa năm thứ mười bốn, hạ, Tô thị sinh con, đặt tên là Tiêu Thừa. Cùng năm mười ba, mùa thu…”

Ta khựng lại một thoáng, ngẩng đầu nhìn khắp các vị khách đang có mặt trong đại sảnh.

“Cũng cùng năm mười ba, mùa thu, Tô thị tư thông với người khác. Người này họ Chu, tên Hoán Chương, hiện giữ chức Chủ sự Bộ Binh, là —— của Tô thị…”

“Câm miệng!”

Tiêu Diễn đột ngột đứng dậy, sắc mặt tái xanh, một tay giật phăng tờ giấy trong tay ta.

Ta mặc cho hắn cướp lấy, chỉ nhìn hắn, khóe môi vẫn còn vương nụ cười nhạt ấy.

Tiêu Diễn cúi đầu nhìn tờ giấy trong tay, càng nhìn sắc mặt càng trắng bệch, đến cuối cùng cả khuôn mặt cũng vặn vẹo.

Tô di nương nhào tới muốn giật lại, bị hắn một tay đẩy ra, lảo đảo đập vào bàn, chén tách vỡ loảng xoảng đầy đất.

“Hầu gia! Hầu gia người nghe ta nói! Đó đều là vu khống! Là nàng ta vu khống ta!”

Tiêu Diễn không để ý đến nàng, chỉ chăm chăm nhìn tờ giấy trong tay, ngón tay cũng run lên.

Ta nhìn hắn, bỗng khẽ nói: “Hầu gia nếu không tin, có thể xem thai ký của đứa trẻ.”

Tiêu Diễn đột ngột ngẩng đầu.

Ta cười nhạt một tiếng.

“Chuyện của Tô di nương và người kia, trong Hầu phủ biết không chỉ một người. Lão Trịnh ở hậu môn, đã nhận của Tô di nương bao nhiêu bạc, thay nàng truyền bao nhiêu lần thư, Hầu gia có thể tự mình đi hỏi. Còn có Xuân Hạnh bên cạnh Tô di nương, nàng ta biết hết mọi chuyện, Hầu gia có thể gọi nàng ta đến mà hỏi.”

Tô di nương ngã sụp xuống đất, toàn thân run rẩy, môi run lẩy bẩy không nói nên lời.

Cả đại sảnh im phăng phắc, đến mức rơi một cây kim cũng nghe rõ.

Tiêu Diễn đứng đó, như một pho tượng đá, không nhúc nhích.

Chương trước Chương tiếp
Loading...