Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Mỗi Lần Nạp Thêm Một Tiểu Thiếp, Hắn Sẽ Tặng Ta Một Viên Trân Châu
Chương 4
Rất nhanh, đến phần dâng lễ.
Thái tử dâng trước một tòa ngọc sơn lớn, chạm khắc tinh xảo, giá trị liên thành.
Khiến cả điện vang lên tiếng tán thưởng.
Quà mừng của các hoàng tử và công chúa khác, cũng đều là những kỳ trân dị bảo.
Đến lượt Tiêu Cảnh Hành.
Hắn đứng dậy.
“Mẫu hậu, lễ mừng của nhi thần, là cùng Vương phi chuẩn bị.”
Ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về phía ta.
Ta ung dung đứng dậy.
Thanh Sương dâng lên một chiếc hộp gấm dài.
Ta tự tay mở ra.
Bên trong là một bức Bách Điểu Triều Phượng.
Nhưng bức tranh này không phải vẽ.
Mà là dùng vô số hạt gạo nhỏ với đủ màu sắc, từng hạt từng hạt ghép lại mà thành.
Hoa văn phức tạp.
Màu sắc rực rỡ.
Lông chim hiện rõ từng sợi.
Sống động như thật.
Điều khiến người ta kinh ngạc nhất.
Là đôi mắt của phượng hoàng.
Đó là một đôi trân châu đen cực nhỏ.
Nhưng sáng đến kinh người.
Trong điện Đức Dương.
Một mảnh tĩnh lặng.
Tất cả đều bị sự tinh xảo và tâm ý của bức họa gạo này làm chấn động.
Hoàng hậu lại càng xúc động đứng dậy, tự mình bước xuống bậc thềm, tới xem kỹ.
“Tốt! Tốt! Tốt!”
Bà liên tiếp nói ba chữ tốt.
“Vãn Ninh, cái này… là con tự tay làm sao?”
Ta hơi cúi người.
“Bẩm mẫu hậu, tranh gạo này, là lễ nghi cầu phúc cao nhất của Tuyết quốc dành cho trưởng bối.”
“Trong tranh tổng cộng dùng chín nghìn chín trăm chín mươi chín hạt gạo, do chính tay nhi thần chọn lựa, nhuộm màu, ghép lại, mất ba tháng mới hoàn thành.”
“Chỉ mong mẫu hậu phượng thể an khang, đại Chu quốc vận hưng thịnh.”
Một phen lời nói kín kẽ không chút sơ hở.
Vừa thể hiện hiếu tâm.
Cũng thể hiện lòng trung với Chu quốc.
Hốc mắt Hoàng hậu hơi đỏ, nắm tay ta không muốn buông.
“Con thật có lòng, đúng là đứa trẻ tốt.”
Hoàng hậu lập tức nhìn sang Hoàng đế.
“Bệ hạ, người xem Vãn Ninh nhà chúng ta, hiền thục hiếu thuận biết bao.”
Hoàng đế cũng long nhan đại duyệt, liên tục gật đầu.
“Phu thê Thất hoàng tử, đáng được ban thưởng!”
Ta và Tiêu Cảnh Hành, nhất thời phong quang vô hạn.
Hắn nhìn ta, ánh sáng trong mắt còn rực rỡ hơn bất cứ lúc nào trước đó.
Ta hiểu.
Khoảnh khắc này.
Ta đã giúp hắn giữ trọn thể diện.
Ta giành được tiếng vỗ tay khắp đại điện.
Mà Liễu Như Yên, lại đúng lúc này, làm ra một chuyện ngu xuẩn.
Có lẽ vì thấy Tiêu Cảnh Hành luôn nhìn ta, khiến nàng sinh lòng ghen ghét.
Cũng có lẽ nàng muốn trong trường hợp này, tự mình giành lấy sự chú ý.
Nàng đột nhiên đứng dậy.
“Hoàng hậu nương nương, thiếp thân cũng chuẩn bị một phần lễ mọn cho nương nương.”
Giọng nói nàng thanh thúy, lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý.
Một cung nữ bưng lên một chiếc khay.
Trên đó đặt một bát canh.
Liễu Như Yên e lệ nói.
“Đây là tuyết yến canh do thiếp thân tự tay hái sương sớm, chậm rãi hầm nấu, có công hiệu dưỡng nhan.”
“Nghe nói Hoàng hậu nương nương gần đây ngủ không ngon, canh này còn có tác dụng an thần.”
Lời này vừa thốt ra.
Sắc mặt Hoàng hậu liền khẽ biến đổi.
Ngay trước mặt mọi người mà nói bà gần đây ngủ không yên, chẳng phải là ngầm chỉ bà đã có tuổi rồi sao?
Quả nhiên, ý cười nơi khóe môi Hoàng hậu lập tức nhạt đi mấy phần.
“Ngươi có lòng rồi.”
Bà nhàn nhạt nói, nhưng không có ý nhận bát canh đó.
Nhưng Liễu Như Yên dường như không nhận ra.
Nàng bưng bát canh lên, muốn tự mình bước tới.
“Mẫu hậu, người nếm thử đi, đây là chút tâm ý của Như Yên.”
Cách nàng xưng hô với Hoàng hậu, từ “Hoàng hậu nương nương” biến thành “mẫu hậu”.
Trong cung đình.
Đây là sự vượt lễ cực lớn.
Chỉ có chính phi.
Mới có tư cách c-ay/o.t gọi như vậy.
Ta nhìn thấy sắc mặt Tiêu Cảnh Hành, trong nháy mắt trầm xuống.
Hắn muốn mở miệng ngăn lại.
Nhưng đã muộn.
Liễu Như Yên đã đi tới trước mặt hoàng gia.
Nàng đưa bát canh cho đại cung nữ bên cạnh Hoàng hậu.
Đại cung nữ theo quy củ, lấy ra một cây ngân châm thử độc.
Ngân châm không đổi màu.
Nhưng đúng lúc này.
Một chiếc vòng tay trên cổ tay Liễu Như Yên, vô tình chạm vào miệng bát.
Phát ra một tiếng vang thanh thúy.
Chỉ trong một khoảnh khắc.
Nhưng ta đã nhìn rất rõ.
Trên chiếc vòng tay đó.
Có khảm một viên hồng bảo thạch nhỏ.
Mà trong bát tuyết yến canh kia.
Dường như có thêm một loại chất keo trong suốt.
Đồng tử ta chợt co lại.
Đây là một thủ đoạn cực kỳ bí mật trong cung đình Tuyết quốc.
Hồng bảo thạch.
Là hỏa thạch.
Chất keo trong canh.
Là ngư giao.
Hai thứ này gặp nhau.
Không có độc.
Nhưng nếu người uống, trong vòng một canh giờ sau lại uống trà nóng.
Bột hỏa thạch và ngư giao sẽ phát sinh phản ứng trong dạ dày.
Không ch/ết người.
Nhưng sẽ khiến người ta đau bụng quặn thắt.
Nôn mửa tiêu chảy.
Hoàng hậu có thói quen sau yến tiệc sẽ uống trà.
Chiêu này.
Đ/ộc á/c đến cực điểm.
Nếu Hoàng hậu thật sự xảy ra chuyện.
Toàn bộ Thất hoàng tử phủ.
Đều phải chôn theo.
Liễu Như Yên.
Nàng rốt cuộc muốn làm gì?
Là do nàng ngu xuẩn?
Hay phía sau có người sai khiến?
05
Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch.
Ta đã đưa ra quyết định.
Khi Liễu Như Yên xoay người lui xuống, vẻ mặt đầy mong đợi chờ Hoàng hậu khen thưởng.
Ta đột nhiên đứng dậy.
Đoan trang bước tới giữa đại điện.
Quỳ xuống.
“Mẫu hậu, nhi thần có tội.”
Biến cố bất ngờ này.
Khiến tất cả mọi người đều sững sờ.
Sắc mặt Tiêu Cảnh Hành trở nên trắng bệch.
Hoàng hậu cũng nhíu mày.
“Vãn Ninh, con đang làm gì vậy? Mau đứng lên.”
Ta không đứng dậy.
Mà lại dập đầu thật sâu.