Mỗi Lần Nạp Thêm Một Tiểu Thiếp, Hắn Sẽ Tặng Ta Một Viên Trân Châu

Chương 6



Lại trở thành con dao sắc bén nhất của đối phương.

“Nàng ấy…”

Hắn muốn biện giải thay Liễu Như Yên.

Nhưng lại không nói nổi.

Bởi vì sự thật đã bày ngay trước mắt.

Ta không nói thêm gì nữa.

Xe ngựa trở về Vương phủ.

Tiêu Cảnh Hành không tới Yên Vũ Các.

Thậm chí cũng không đi nhìn Liễu Như Yên đang bị cấm túc lấy một lần.

Hắn đi theo ta.

Trở về chính viện.

Đêm đó.

Hắn ngủ lại trong phòng ta.

Sau mấy chục ngày đêm.

Đây là lần đầu tiên.

Hắn không làm gì cả.

Chỉ lặng lẽ ôm ta từ phía sau.

Dường như muốn từ nơi ta.

Lấy được một chút cảm giác an tâm.

Ta mặc cho hắn ôm.

Thân thể cứng đờ.

Không có chút đáp lại nào.

Trong bóng tối.

Ta mở mắt.

Nhìn chuỗi trân châu treo nơi đầu giường.

Viên trân châu hồng thứ tư.

Dưới ánh trăng.

Vẫn đẹp như cũ.

Nhưng chủ nhân của nó.

Đã mất đi hào quang.

Nửa đêm.

Thanh Sương lặng lẽ tiến vào phòng ta.

Nàng mang tới tin tức mới nhất từ Văn Phong Lâu.

Một mảnh giấy nhỏ.

Trên đó chỉ có mấy chữ.

“Trấn Quốc Đại tướng quân, bí mật mua quặng sắt.”

Ta đọc xong.

Đưa mảnh giấy lại gần ngọn nến.

Đốt thành tro tàn.

Khóe môi ta.

Khẽ cong lên một nụ cười lạnh.

Tiêu Cảnh Hành, chàng cho rằng nguy cơ tối nay.

Đã kết thúc rồi sao?

Không.

Vở kịch thật sự.

Hiện tại mới chính thức bắt đầu.

Trấn Quốc Đại tướng quân.

Phụ thân của Lý thị.

Viên trân châu vàng thứ hai mà ngươi tặng cho ta.

Cũng đến lúc phải mất đi ánh sáng của nó rồi.

06

Sau khi Liễu Như Yên bị cấm túc.

Yên Vũ Các hoàn toàn yên tĩnh trở lại.

Tiêu Cảnh Hành cũng không còn bước chân tới đó nữa.

Hắn dường như muốn quên đi người phụ nữ đó.

Cùng với đêm kinh tâm động phách hôm ấy.

Hắn bắt đầu thường xuyên ra vào chính viện của ta.

Có lúc chỉ là ngồi xuống uống một chén trà.

Nói vài câu.

Có lúc, hắn sẽ ở lại dùng bữa.

Hắn đối đãi với ta, so với bất kỳ lúc nào trước đây, đều ôn hòa hơn, cũng kính trọng hơn.

Đám hạ nhân trong phủ, đều là những kẻ tinh ranh.

Gió vừa đổi chiều, chính viện lại khôi phục sự náo nhiệt cùng tôn vinh như trước.

Những kẻ từng bám víu Yên Vũ Các, lại quay đầu trở lại, nghĩ mọi cách để lấy lòng ta.

Ta hoàn toàn không để ý tới.

Lý thị và Kim công chúa khi tới thỉnh an, so với trước đây càng thêm cung kính, thậm chí còn mang theo vài phần sợ hãi.

Các nàng đều đã nhìn rõ.

Trong Vương phủ này, ai mới là chủ nhân chân chính không thể lay chuyển.

Ta tận hưởng sự yên tĩnh này.

Nhưng sự yên tĩnh này, chỉ là để ủ một cơn bão lớn hơn.

Ngày hôm đó, Tiêu Cảnh Hành sau khi hạ triều trở về, sắc mặt vô cùng ngưng trọng.

Hắn cho lui tất cả mọi người, chỉ giữ lại ta.

“Vãn Ninh, xảy ra chuyện rồi.”

Trong giọng nói của hắn, mang theo lửa giận bị đè nén.

Ta đang tỉa một chậu quân tử lan, nghe vậy, động tác vẫn không dừng lại.

“Phu quân cứ nói.”

“Hôm nay Ngự Sử đài dâng tấu, đàn hặc Trấn Quốc Đại tướng quân.”

"Nói rằng ông ta không biết b.ài này của c'ay/o.t"

“Nói rằng ông ta… nói rằng ông ta lén cấu kết với thương nhân sắt phương Bắc, mua số lượng lớn quặng sắt.”

Khi Tiêu Cảnh Hành nói những lời này, hắn chăm chú nhìn chằm chằm vào mặt ta.

Dường như muốn từ trên mặt ta, nhìn ra điều gì đó.

Ta cuối cùng cũng dừng chiếc kéo trong tay.

Ngẩng đầu lên, đón lấy ánh mắt của hắn.

Ánh mắt ta, trong trẻo mà vô tội.

“Mua riêng quặng sắt? Đây là tội mưu phản.”

“Có chứng cứ không?”

Sự bình tĩnh của ta, khiến Tiêu Cảnh Hành có chút bất ngờ.

Hắn cho rằng ta sẽ kinh ngạc, hoặc vui mừng trên nỗi đau của người khác.

Dù sao, con gái Trấn Quốc Đại tướng quân là Lý thị, cũng là một trong những “tình địch” của ta.

“Chứng cứ xác thực.”

Tiêu Cảnh Hành chán nản ngồi xuống ghế.

“Nhân chứng vật chứng đều có, phụ hoàng long nhan đại nộ, đã tống ông ta vào thiên lao, chọn ngày sẽ thẩm vấn.”

Trấn Quốc Đại tướng quân, là một trong những người ủng hộ quan trọng nhất của hắn.

Hiện giờ ầm ầm sụp đổ, đòn đánh đối với hắn, là chí mạng.

Ta bước tới bên cạnh hắn, rót cho hắn một chén trà.

“Phu quân không cần quá lo lắng.”

“Việc đã xảy ra, điều chúng ta có thể làm, chính là cố gắng phủi sạch quan hệ.”

“Tuyệt đối không thể để phe Thái tử, đốt lửa sang phủ chúng ta.”

Lời nói của ta, lý trí mà bình tĩnh.

Mỗi một chữ, đều nói trúng chỗ yếu hại.

Tiêu Cảnh Hành nhận lấy chén trà, cười khổ một tiếng.

“Phủi sạch quan hệ? Nói thì dễ.”

“Cả triều đều biết, Trấn Quốc Đại tướng quân là người của ta.”

“Giờ ông ta ngã rồi, người vui nhất, chính là Thái tử.”

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt thoáng qua một tia hy vọng.

“Vãn Ninh, nàng… phụ hoàng nàng ở trong triều, cũng rất có uy vọng.”

“Nàng có thể…”

Ta không đợi hắn nói xong, đã cắt lời hắn.

“Phu quân, thiếp là Thất Vương phi của Chu quốc, từ lâu đã không còn là công chúa của Tuyết quốc.”

“Phụ hoàng thiếp, càng không thể nhúng tay vào nội chính Chu quốc.”

“Đây là quy củ.”

Sự từ chối của ta, dứt khoát mà rõ ràng.

Dập tắt tia hy vọng cuối cùng trong lòng hắn.

Trên mặt hắn, tràn đầy thất vọng.

Ta nhìn hắn, trong lòng cười lạnh.

Bây giờ, biết tới cầu ta rồi sao?

Lúc trước, khi hắn đưa từng người phụ nữ kia vào phủ, hắn có từng nghĩ tới cảm nhận của ta không?

Có từng nghĩ tới, Tuyết quốc phía sau ta, mới chính là thế lực mà hắn nên kính sợ nhất?

Ta cần hắn cảm thấy tuyệt vọng.

Chỉ khi một người bị dồn đến đường cùng, hắn mới hiểu được, ai mới là khúc gỗ nổi duy nhất mà hắn có thể bám lấy.

Những ngày tiếp theo, trên triều đình, phong vân biến ảo khôn lường.

Phe Thái tử truy ép Trấn Quốc Đại tướng quân đến cùng.

Không ngừng có những tội chứng mới bị lật ra.

Tất cả quan viên có liên hệ với Trấn Quốc Đại tướng quân, ai nấy đều tự cảm thấy nguy hiểm.

>>>MỌI NGƯỜI ĐỌC TIẾP CHƯƠNG 7 ĐẾN CHƯƠNG 23 tại đây mọi người ơi: https://saytruyen.vn/truyen/moi-lan-nap-them-mot-tieu-thiep-han-se-tang-ta-mot-vien-tran-chau

 

Chương trước
Loading...