Mười Dặm Hồng Trang Cưới Chính Thê, Hoàng Thượng, Người Khóc Gì Vậy?
Chương 1
Thuở niên thiếu, ta từng là người trong lòng của Thần vương.
Thế nhưng lại bị phu quân dùng thủ đoạn đoạt mất.
Hai người bọn họ từ đó trở mặt thành thù, tranh đấu trên triều đình suốt cả một đời.
Trước khi ch /ế /t, phu quân nói với ta:
“Nếu có kiếp sau, nàng nhất định phải gả cho Thần vương.”
Ta vừa lau nước mắt vừa hỏi:
“Vì sao?”
Hắn nghiến răng nghiến lợi đáp:
“Ta muốn hắn cũng nếm thử những khổ sở mà mấy chục năm nay ta phải chịu.”
Ta lạnh lùng cười một tiếng, đáp lại:
“Được. Nếu có kiếp sau, ta nhất định gả cho hắn.”
1
Một chậu nước lạnh hắt thẳng xuống đầu, ta giật mình bừng tỉnh.
“Giang Nhược Ninh còn không mau dậy làm việc, ngươi còn tưởng mình là thiên kim Hầu phủ sao?”
Ta mở mắt ra, liền biết mình đã trùng sinh.
Bởi vì căn phòng này, ta quá quen thuộc.
Đó là Giặt Y Cục trong hậu cung.
Ta từng ở nơi này làm việc suốt ba năm.
Ta chậm rãi đứng dậy, giơ tay tát thẳng một cái.
Lưu ma ma bị đánh đến ngây người.
Ta lau vệt nước trên mặt, lạnh giọng nói:
“Ngươi không biết mẫu thân ta và Hoàng hậu nương nương là thủy giao sao?”
“Ta được Hoàng hậu nương nương che chở, ngươi cũng dám ức hiếp ta.”
Ở kiếp trước, ta chưa từng phách lối như vậy.
Chỉ vì không biết rằng, mượn uy thế người khác, đôi khi cũng là một cách tự bảo vệ mình.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên giọng truyền triệu the thé:
“Giang Nhược Ninh có ở đây không? Quý phi nương nương muốn gặp ngươi, mau theo chúng ta đến Vĩnh Hòa cung!”
Lưu ma ma cười nhạo nói:
“Ta thì không dám động vào ngươi, nhưng Quý phi nương nương thì có thể thu thập ngươi.”
Ta vừa xoay người, bà ta liền hừ cười một tiếng.
“Ấy, khoan đã chứ! Không thay bộ đồ cũ sao? Bộ cung trang mới vừa phát này, lỡ làm hỏng chẳng phải đáng tiếc à?”
Bước chân ta vừa khựng lại, tiểu thái giám đã kéo giọng thúc giục:
“Lề mề cái gì! Thời gian của Quý phi nương nương quý giá lắm, còn dám chậm trễ nữa, coi chừng cái da của ngươi!”
Quý phi nương nương sủng ái đứng đầu lục cung.
Dựa vào sự thiên vị độc nhất của Hoàng thượng, nàng ta đấu với Hoàng hậu nương nương đến mức như gà chọi mắt đỏ.
Ở kiếp trước, không có việc gì nàng ta cũng gọi ta vào cung gõ gõ vài câu, coi như “giết thời gian”.
Trên đường đến Vĩnh Hòa cung, ta vẫn còn đang đoán.
Hôm nay, nàng ta sẽ dùng cớ gì để chỉnh ta đây.
2
Hầu phủ bị tịch thu, phụ thân và huynh trưởng bị phán lưu đày ba nghìn dặm.
Vốn dĩ ta phải bị đưa vào Giáo Phường Ty, nhờ Hoàng hậu nương nương cầu tình, mới đổi sang Giặt Y Cục làm tỳ nữ.
Quý phi nương nương vì thế để mắt tới ta, hễ mỗi lần không vừa ý với Hoàng hậu nương nương liền cho gọi ta đến.
Mỗi lần như vậy, nàng ta đều có thể tìm ra những cớ hiểm hóc để hành hạ ta.
Có lần, ta vừa bước qua cửa đã đặt chân phải lên trước, liền bị đánh một trận tơi bời.
Lại có lần khác, màu y phục của ta trùng với trâm hoa trên đầu nàng ta.
Bị phạt đội chậu nước suốt nửa ngày.
Lần khiến ta ấn tượng sâu nhất, là ta lỡ nhìn Lục hoàng tử một cái.
Nàng ta nói ta “trừng trừng nhìn hoàng tử, là có ý trèo cao bám víu long duệ”.
…Cũng không biết lần này, nàng ta sẽ dùng cớ gì nữa đây?
Nào ngờ ta vừa bước vào đại điện, nàng ta đã trực tiếp sai người tát miệng.
Xem ra hôm nay bị Hoàng hậu nương nương chọc tức không nhẹ.
Ta quỳ sụp xuống đất, lớn tiếng kêu lên:
“Nương nương, nô tỳ có lời muốn nói, xin người nghe xong rồi đánh cũng chưa muộn.”
Nàng ta lạnh lùng cười:
“Hôm nay bổn cung tâm trạng không tốt, nếu lời ngươi nói khiến ta không vừa tai, coi chừng cái đầu của ngươi!”
“Nô tỳ biết trong cung của người có kẻ chôn tà vật, là tiểu mộc nhân cắm kim, dùng để hành vu thuật!”
Chuyện này, là kiếp trước khi Vĩnh Hòa cung tu sửa cung điện mới bị phát hiện ra.
Hôm nay, ta liền đánh cược rằng, thứ đó lúc này đã được chôn dưới gốc cây mộc lan ở góc phía tây.
May thay!
Ta cược thắng rồi.
Quý phi nương nương nheo mắt nhìn ta:
“Ngươi biết rõ vị trí cụ thể của thứ đó như vậy, lẽ nào lại không biết là kẻ nào làm?”
Ta cúi đầu, giọng nói hạ thấp, vừa nhẹ vừa run:
“Nương nương… nô tỳ không dám dối gạt người, từ nhỏ thân thể nô tỳ đã có chút đặc biệt, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy vài thứ mà người khác không nhìn thấy.”
Ta lén ngước mắt liếc nhìn thần sắc của Quý phi nương nương, vội vàng lại cúi đầu, tiếp tục nói:
“Nô tỳ xưa nay chưa từng dám nói với người khác, chỉ sợ bị xem là tà quái.”
Quý phi nương nương hỏi:
“Vậy vì sao ngươi lại dám nói với bổn cung?”
“Nô tỳ từng ở Phật đường nghe cao tăng giảng rằng, người phú quý tự mang theo điềm lành.”
“Hôm nay nhìn thấy quanh thân nương nương có một tầng kim quang nhàn nhạt, sau này ắt sẽ được vạn người kính ngưỡng!”
“Nếu nương nương không chê, nô tỳ chỉ cầu được thường xuyên hầu cận bên người, hưởng ké chút phúc khí của người, như vậy đã là tạo hóa của nô tỳ rồi.”
Ta toàn vẹn trở về Giặt Y Cục.
Lưu ma ma vừa thấy ta, đôi mắt lập tức trợn tròn, ánh nhìn dán chặt vào những phần thưởng ta đang ôm trong tay.
Ta từ trong đống ban thưởng mò ra một túi nhỏ đựng kim qua tử, ném qua cho bà ta.
Kiếp trước ta sống đến tám mươi tuổi, thường xuyên ra vào cung đình.
Hiểu rõ nhất rằng, thể diện trong cung đều là dùng tiền mua lấy, nửa phần cũng không thể keo kiệt.
3
Lưu ma ma đón lấy túi kim qua tử, tay run rẩy không ngừng.
Bắp chân mềm nhũn, chỉ là ngại mặt mũi nên không tiện quỳ xuống.
Đúng lúc này, có tiểu cung nữ kéo giọng gọi ta đi thu dọn y phục bẩn.
Lưu ma ma đột ngột cao giọng quát trả:
“Làm càn! Giang cô nương hiện nay có Hoàng hậu nương nương và Quý phi nương nương cùng che chở, về sau ai còn dám lớn tiếng với nàng, ta sẽ xé nát cái miệng kẻ đó!”
Bà ta lại chỉ vào đám việc trong viện:
“Những việc thô nặng này cũng không được để Giang cô nương nhúng tay vào nữa!”
“Biết đâu một ngày nào đó chỉ cần quý nhân mở miệng, nàng liền bay lên cành cao, sau này chúng ta chưa chừng còn phải nhờ nàng chiếu cố đấy!”
Từ đó về sau, ta ở Giặt Y Cục nhàn nhã uống trà ngắm hoa, sống những ngày tháng không còn ai quản thúc.
Nhớ lại kiếp trước, tuy cũng có người che chở đôi phần.
Nhưng việc trong cung, sắc mặt của người khác, rốt cuộc vẫn phải tự mình gánh lấy.
Phải sống đến mấy chục năm sau ta mới hiểu, vận mệnh của bản thân, chỉ khi tự tay nắm giữ mới là vững vàng nhất.
Ta ung dung trải qua nửa tháng, bấm ngón tay tính thử, chẳng bao lâu nữa đã đến Tết Đoàn Viên.
Ta và cái “quỷ c/h/ế/t” Diệp Bạch Đình cũng chính là quen biết lần đầu vào ngày ấy.
Kiếp trước, rằm tháng Tám, trong cung cử hành đại điển tế nguyệt.
Vì việc tuần tra thay đổi phân ban, hắn tạm thời được điều đến khu vực quanh Giặt Y Cục.
Khi đó ta đang kiễng chân thu y phục, một cơn gió mạnh bất ngờ cuốn tới.
Chiếc khăn lụa phơi trên dây bị thổi bay, vừa khéo rơi xuống bên chân hắn.
Ta vội vàng chạy tới nhặt.
Lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt ta liền chạm phải ánh nhìn sâu thẳm như hàn đàm của hắn.
Đôi mắt ấy sáng như tinh tú, đẹp đến mức khiến tim ta chợt khựng lại trong khoảnh khắc.
Hắn nhanh hơn ta một bước, cúi xuống nhặt chiếc khăn lụa rồi đưa lại cho ta.
Sau đó khẽ nói một câu: “Cẩn thận, gió lớn.”
Thế là có lần giao hội đầu tiên.
Sau đại điển tế nguyệt, trong cung bày yến tiệc ban đêm.
Có một thái giám quản sự đột nhiên đến truyền lời, nói rằng:
“Hiền phi nương nương muốn Giặt Y Cục đưa hai tấm lụa trơn mới giặt hồ xong đến đình Thưởng Nguyệt trong Ngự Hoa Viên để ngắm trăng.”
Ta không nghĩ nhiều, liền theo hắn đi.
Ai ngờ đến chỗ Nguyệt Môn vắng vẻ, hắn lại đột nhiên chặn ta lại, cười cợt trêu ghẹo:
“Tiểu cung nữ non nớt như vậy, bồi gia nói mấy câu rồi hãy đi?”
Ta hoảng hốt lùi về phía sau.
Đúng lúc ấy, Diệp Bạch Đình bỗng sải bước xông tới, một tay đặt lên chuôi bội đao bên hông, trầm giọng nói:
“Công công ở đây trêu ghẹo cung nhân, là không muốn giữ cái đầu của mình nữa sao?”
Tên thái giám quản sự vừa thấy là thị vệ lĩnh ban trước điện, khí thế lập tức xìu xuống.
Diệp Bạch Đình quát lui hắn ta, rồi xoay người lại.
Ánh trăng rơi xuống bộ kình trang màu mực trên người hắn cùng thanh bội kiếm nơi thắt lưng, ngân quang loang loáng, chói mắt đến lạ.
Ta nhìn đôi mày mắt anh tuấn của hắn, nhịp tim bỗng dưng tăng tốc.
Hắn nhìn về phía ta, khẽ cau mày hỏi:
“Không bị dọa chứ?”
Ta lắc đầu, thuận thế nghiêng người lùi vào chỗ tối, lặng lẽ che đi vệt ửng đỏ đang lan trên gò má…
4
Rằm tháng Tám của kiếp này, ta không có y phục để phơi.
Cũng vì vậy, không còn cơ hội “tình cờ gặp gỡ” hắn nữa.
Trước lúc ch /ế /t, hắn chẳng phải đã dặn ta gả cho Thần vương hay sao?
Nếu có cơ hội, ta thật sự sẽ gả cho người đó…
Sau bữa tối, ta khiêng một chiếc ghế ra sân, ngồi một mình ngắm trăng.
Ở kiếp trước, Tết Đoàn Viên cuối cùng, tằng tôn tức phụ cũng sắp sinh nở.
Cả gian nhà con cháu ồn ào đến mức khiến ta đau cả đầu.
Giờ đây chỉ còn lại một mình ta, lại thấy quá đỗi quạnh quẽ.
Đang lúc buồn bã, tên thái giám quản sự của kiếp trước bỗng đến truyền chỉ, bảo ta mang lụa trơn đến cho Hiền phi nương nương.
Đi tới Nguyệt Môn, hắn chặn ta lại, buông lời trêu ghẹo.
Ta một lão phụ tám mươi tuổi, há lại sợ một tên hoạn quan mới hai mươi?
Ta rũ mí mắt xuống, mặc cho hắn buông ra những lời ô uế.
Có lẽ thấy ta không hề phản ứng, hắn liền giơ tay định chạm vào mặt ta.
Bỗng một đạo ngân quang lóe lên, suýt nữa đã ch /ém đ /ứt cánh tay hắn!
Lúc này ta mới khẽ chấn chỉnh tinh thần.
Ngẩng đầu lên, ta liền sững người.
Người đến không phải Diệp Bạch Đình.
Mà là kẻ thù chính trị lớn nhất của hắn ở kiếp trước, Thần vương Tiêu Cảnh Thần.
Mối duyên phận giữa ta và Thần vương này, phải truy ngược về giao tình của thế hệ trước.
Sinh mẫu của người là Thục phi, sinh mẫu của ta, cùng với Hoàng hậu nương nương hiện nay, khi chưa xuất giá vốn là khuê trung mật hữu.
Sau này Hoàng hậu nương nương và Thục phi lần lượt nhập cung, rồi mỗi người sinh hạ một vị hoàng tử.
Năm ca ca ta chào đời, hai người bọn họ đều không giấu được vẻ thất vọng.
Các nàng mong mẫu thân ta sinh được một cô con gái, để sau này kết thân cùng hoàng nhi của họ.
Niềm mong đợi ấy kéo dài suốt năm năm, cuối cùng ta ra đời.
Nhưng mẫu thân ta lại không vượt qua được chứng sản hậu nhiệt, buông tay lìa đời.
Năm mẫu thân ta qua đ/ời, trong cung xuất hiện một Quý phi nương nương sủng ái đứng đầu lục cung.
Hoàng hậu nương nương để củng cố địa vị Trung Cung, liền có ý kết thân với phủ Hữu tướng.
Khi ấy Thục phi nương nương vô cùng vui vẻ, còn đặc biệt nắm tay Thần vương lúc còn niên thiếu, cười nói với người rằng: “Con hãy ghi nhớ, sau này nhất định phải cưới Giang Nhược Ninh làm chính phi.”
Đáng tiếc, trước khi ta làm lễ cập kê, Thục phi nương nương đã b/ệnh m/ất.
Không bao lâu sau, nhà ta lại gặp đại họa, cả môn bị tịch thu, ta bị phạt nhập cung làm nô tỳ.
Những niệm tưởng ít ỏi từng gắn với Thần vương, mang theo chút ấm áp ngày xưa, cùng với thân phận quá khứ của ta, đều bị chặt đ/ứ/t sạch sẽ.
Từ đó về sau, ta và người không còn nửa phần giao hội nào nữa.