Mười Dặm Hồng Trang Cưới Chính Thê, Hoàng Thượng, Người Khóc Gì Vậy?

Chương 4



Hoàng thượng ngồi cao nơi chủ vị, bên tay trái Hoàng hậu nương nương đang cùng người trò chuyện vài chuyện vui ngày tết.

Bên tay phải, Quý phi nương nương ngồi sát cạnh hoàng thượng, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho Lục hoàng tử Tiêu Nghiên An bên cạnh.

Hai mẹ con đều toát lên vẻ đắc ý được thánh sủng vây quanh.

Đích tử của hoàng hậu, Nhị hoàng tử Hoằng vương, ngồi ở vị trí dưới tay mẫu thân, dáng vẻ trầm ổn.

Thế nhưng ánh mắt lướt về phía Quý phi nương nương và Lục hoàng tử, lại lộ ra vài phần âm lãnh.

Tĩnh vương Tiêu Bạch Đình, vị hoàng tử vừa được nhận lại, khoác một thân gấm đen, bên hông đeo binh phù huyền thiết vô cùng chói mắt.

Hắn hầu như không động đũa, chỉ thỉnh thoảng nhấp rượu nhạt, khí tức lạnh lẽo quanh người khiến kẻ khác không dám tùy tiện bắt chuyện.

Thần vương ngồi ở cuối tiệc, tay khẽ xoay chén rượu sứ xanh, ánh mắt thờ ơ quét qua yến tiệc, tựa như cuộc tranh đoạt hoàng quyền này hoàn toàn chẳng liên quan đến người.

Vài vị hoàng tử và công chúa còn nhỏ tuổi quây quanh chiếc bàn thấp bên cạnh.

Tiếng cười nói ríu rít khiến đại điện thêm phần náo nhiệt.

Ta theo Quý phi nương nương đứng bên điện, đang định đi lấy cho người một bát canh nóng, thì Hoàng hậu nương nương bỗng hướng về phía hoàng thượng mà nói:

“Hoàng thượng, thần thiếp nhìn thấy cung nữ Nhược Ninh bên cạnh quý phi muội muội, liền nhớ đến mẫu thân của nàng ấy. Lát nữa tiệc rượu tạm nghỉ, thần thiếp muốn gọi nàng đến Khôn Ninh cung trò chuyện vài câu chuyện nhà, coi như nối lại chút tình xưa.”

Hoàng thượng nghe xong liền mỉm cười gật đầu:

“Nếu đã là con gái cố nhân, nói chuyện một chút cũng tốt.”

Quý phi nương nương không tiện từ chối, chỉ mỉm cười đáp:

“Hoàng hậu nương nương có lòng như vậy, đứa nhỏ này được nương nương để tâm, quả là phúc khí của nó.”

Nói rồi, người nghiêng người sang bên, hạ giọng dặn dò ta:

“Đến Khôn Ninh cung, nghe nhiều nói ít, mọi chuyện đều phải cẩn thận.”

Ta đáp một tiếng “vâng”, nhưng trong lòng lại âm thầm căng thẳng.

Đợi đến khi gia yến đi quá nửa, ma ma bên cạnh Hoàng hậu nương nương liền tới dẫn ta sang Khôn Ninh cung.

Vừa bước vào chính điện, Hoàng hậu nương nương đã phất tay cho toàn bộ cung nhân lui ra.

Trong điện chỉ còn ánh nến lay động, bóng người chập chờn trên tường.

Nàng ngồi trên sập, giọng nói đã không còn vẻ ôn hòa như lúc nãy.

“Mẫu thân ngươi năm xưa có giao tình với ta, vốn dĩ ta không nên làm khó ngươi. Nhưng ngươi lại tự nguyện đến Vĩnh Hòa cung, chỗ nào cũng đối nghịch với ta.”

15

Ta phủ phục trước sập:

“Hoàng hậu nương nương, chính vì mối giao tình năm xưa giữa người và gia mẫu, nên Quý phi nương nương mới thường xuyên tìm cách làm nhục nô tỳ.”

“Nay nô tỳ vào Vĩnh Hòa cung, thực sự là bất đắc dĩ.”

“Quý phi đã sớm mua chuộc quản sự Tẩy Y cục, nô tỳ ở đó chẳng khác nào sống trong cảnh sớm không biết có còn đến tối hay không, thà mạo hiểm ở ngay dưới mí mắt nàng, nàng lại phải kiêng dè nhiều hơn, không tiện ra tay đoạt mạng nô tỳ.”

Hoàng hậu nương nương nheo nheo mắt:

“Vậy việc ngươi liều mình cứu Lục hoàng tử, lại là vì sao?”

Ta vội vàng đáp:

“Lục hoàng tử trúng đ /ộ /c, nguyên do lại chính là vì uống chén trà do nô tỳ dâng lên.”

“Nếu không cứu được người, cho dù có nương nương che chở, nô tỳ cũng khó thoát khỏi tội, tính m/ạng khó giữ.”

“Hơn nữa, Lục hoàng tử nếu thật sự xảy ra chuyện, hoàng thượng tất nhiên lôi đình đại nộ, khi đó cơn giận trút xuống hậu cung, nương nương cùng chư vị trong cung khó tránh khỏi phải gánh chịu.”

“Nô tỳ đã suy đi tính lại rất nhiều lần, mới dám đưa ra quyết định ấy.”

Ngừng lại một chút, ta lại bổ sung:

“Bên ngoài tuy có lời đồn rằng việc Lục hoàng tử trúng đ /ộ /c có liên quan đến nương nương, nhưng nô tỳ tin chắc, chuyện này tuyệt đối không phải do nương nương gây ra.”

Hoàng hậu nương nương nhướn mày hỏi tiếp:

“Ồ? Vì sao ngươi lại nói như vậy?”

“Nhị hoàng tử là đích tử do trung cung sinh ra, lại có gia tộc của Hoàng hậu nương nương làm hậu thuẫn vững chắc, chỉ cần đi từng bước chắc chắn, không phạm sai lầm, ngày sau nhập chủ Đông cung vốn là chuyện thuận lẽ trời.”

“Nương nương hà tất phải mạo hiểm, đi đối phó với một Lục hoàng tử chỉ có thánh sủng mà không có nửa phần căn cơ? Việc ấy thực sự được chẳng bù mất.”

Hoàng hậu nương nương nghe vậy, chậm rãi gật đầu:

“Ngươi quả là người có mắt nhìn sáng suốt.”

Nàng ngừng một chút, giọng nói dịu đi đôi phần:

“Sau này ở Vĩnh Hòa cung, phàm là việc gì cũng phải để tâm quan sát kỹ, nếu có bất kỳ động tĩnh nào, lập tức sai người đến bẩm báo cho ta.”

“Phụ thân và huynh trưởng của ngươi hiện vẫn đang trên đường lưu đày, ngày sau nếu con ta có thể kế thừa đại thống, chỉ cần một đạo thánh chỉ, liền có thể triệu họ hồi kinh, khôi phục tước vị.”

16

Khi ta bước ra khỏi Khôn Ninh cung, lưng áo đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.

Kiếp trước, mãi đến khi xuất cung ta mới biết, việc gia tộc ta mang tội, từ đầu đến cuối đều do thế lực nhà Hoàng hậu nương nương đứng sau mưu tính.

Chỉ vì bọn họ nghi ngờ phụ thân ta âm thầm thông qua con đường của Quý phi nương nương.

Mà việc Hoàng hậu nương nương đưa ta từ Giáo phường ty vào hậu cung,

Thứ nhất, là vì chút tình nghĩa mỏng manh còn sót lại đối với mẫu thân ta.

Thứ hai, là để quan sát thái độ của Quý phi nương nương đối với ta.

Nếu không, Quý phi nương nương liên tiếp làm khó, há nàng lại có thể giả vờ hoàn toàn không hay biết?

Trở về Vĩnh Hòa cung, ta đem toàn bộ cuộc đối thoại với Hoàng hậu nương nương bẩm báo lại cho Quý phi nương nương, không sót một chữ.

Nàng không hề trách cứ việc lúc đối thoại với Hoàng hậu nương nương, lời lẽ của ta có phần thiếu tôn kính đối với nàng.

Ngược lại, Quý phi nương nương còn chủ động nhắc tới chuyện cũ:

“Là ta ngầm dặn dò quản sự Tẩy Y cục cho ngươi chút giáo huấn, nhưng chưa từng nói đến việc lấy mạng ngươi.”

Nói xong, nàng lại dịu giọng căn dặn ta:

“Sau này ở trước mặt Khôn Ninh cung, nhất định phải giữ thêm một phần cảnh giác.”

Kể từ sau lần ta cứu được tính m/ạng Lục hoàng tử, đứa trẻ ấy liền đặc biệt quấn quýt lấy ta.

Ngày thường luôn bám theo đòi ta kể chuyện giang hồ truyền kỳ, chuyện dân gian thú vị.

Lại như một cái đuôi nhỏ theo sát phía sau, từng tiếng “tỷ tỷ” gọi lên vừa ngọt vừa trong.

Quý phi nương nương nhìn thấy, lần nào cũng chỉ mỉm cười, chưa từng ngăn cản thêm.

Thời gian lâu dần, đối diện với đứa trẻ đơn thuần nhiệt thành ấy, trong lòng ta cũng thực sự nảy sinh vài phần tình cảm tỷ đệ chân thành.

Một ngày nọ, Lục hoàng tử hớn hở chạy tới tìm ta, ghé sát bên tai thì thầm:

“Tỷ tỷ, ta nghe nói con gái của Lang vương thảo nguyên đã vào kinh thành rồi, muốn cùng hoàng gia chúng ta kết thông gia đấy!”

“Hiện giờ trong cung chỉ có hai vị hoàng huynh đã thành niên mà chưa hôn phối, hoặc là Thần vương ca ca, hoặc là Tĩnh vương ca ca, công chúa sẽ chọn một trong hai người họ!”

Vừa nghe xong lời ấy, chiếc chén trà trong tay ta “choang” một tiếng rơi xuống đất.

Vỡ tan tành.

Kiếp trước, hoàn toàn không hề có chuyện hòa thân này.

Vài ngày sau, theo Quý phi nương nương đến Càn Thanh cung, quả nhiên cũng nghe hoàng thượng nhắc tới việc ấy.

Người nói vị công chúa thảo nguyên vừa nhìn đã chọn trúng Tĩnh vương.

Thần vương tuy văn võ song toàn, nhưng lại mang vài phần khí chất thư sinh, công chúa không để vào mắt.

Nghe đến hai chữ “Tĩnh vương”, ta chỉ cảm thấy ngực mình bỗng nặng trĩu, khó thở vô cùng.

Không biết từ lúc nào, đến cả hơi thở cũng trở nên khó nhọc.

17

Kiếp trước, đồng liêu vì muốn lấy lòng phu quân ta, thường đem những ca cơ xinh đẹp làm lễ vật đưa đến tận cửa.

Mỗi lần như vậy, ta đều dẫn người xông thẳng tới phủ kẻ biếu lễ.

Trước tiên mắng cho bọn họ một trận tơi bời, rồi sai người trói chặt đám ca cơ như bánh chưng, treo thẳng trước cổng chính nhà hắn.

Lâu dần, trong triều ai nấy đều cười nhạo phu quân ta, nói trong nhà có một con “mẫu hổ”.

Hắn cũng vì thế mà mang tiếng sợ vợ.

Để giữ chút thể diện nam nhi, hắn từng cãi nhau với ta, bực bội nói muốn nạp thiếp.

Cãi đến gay gắt nhất, thậm chí còn nhắc tới chuyện hòa ly.

Khi ấy ta xách một con dao phay, nhìn chằm chằm vào hắn mà nói:

“Đời này, ta không thể hòa ly, chỉ có thể t/áng ph/u.”

“Ngươi dám viết hòa ly thư, ta ch/é/m ngươi trước, rồi sau đó tự m/óc c/ổ, chúng ta cùng xuống hoàng tuyền, không ai hòng thoát!”

Từ đó về sau, hắn bị ta dọa đến mức không dám nhắc lại hai chữ “hòa ly” nữa.

Nhưng giờ đây…

Công chúa hòa thân lại đúng lúc chọn trúng hắn, coi như bù đắp cho tiếc nuối của hắn ở kiếp trước vậy.

Ta tìm Quý phi nương nương xin một cái cớ, nói muốn xuất cung tế bái mẫu thân.

Quý phi nương nương lại rất sảng khoái, lập tức đồng ý, còn đích thân đưa ngọc bài xuất cung cho ta.

Ta cưỡi ngựa đi trước tới cửa hàng mua tiền giấy, hương nến cùng chút bánh trái, rồi một mạch chạy đến trước phần mộ của mẫu thân.

Chưa nói được mấy lời, nước mắt đã không kìm được mà rơi xuống trước.

Ta lau mặt, tự giễu:

“Hương này sao mà cay quá.”

Vừa dứt lời, nước mắt lại rơi càng dữ dội hơn.

Ta dứt khoát ngồi trước mộ khóc một trận thật lớn, nỗi uất nghẹn trong lòng quả nhiên vơi đi không ít.

Nhìn trời còn sớm, ta chợt nhớ vịt quay của Lầu Túy Tiên đặc biệt ngon, liền nghĩ mua một phần mang về cho Lục hoàng tử.

Vừa bước vào tửu lâu, đã thấy đại sảnh tầng dưới bày mấy bàn thị vệ, đang quây quanh vịt quay uống rượu.

Vô tình nghe họ tán gẫu, ta mới biết Tĩnh vương đang ở nhã gian trên lầu, bồi vị công chúa thảo nguyên uống rượu.

Tâm trạng vừa mới lắng xuống, bị câu nói ấy đập trúng.

Trong nháy mắt lại rơi thẳng xuống đáy vực.

Đúng lúc này, Thần vương vén rèm bước vào.

Người nhìn thấy ta, ánh mắt chợt sáng lên, rồi nhanh chân tiến lại, gương mặt đầy vẻ vui mừng.

Trong lòng ta khẽ động, không hiểu sao lại buột miệng nói:

“Thần vương ca ca, ta mời người uống rượu nhé?”

18

Thuở nhỏ, ta thỉnh thoảng được vào cung.

Thục phi nương nương luôn kéo ta cùng Tiêu Cảnh Thần ngồi nói chuyện, khi ấy ta vẫn thường gọi người là Thần vương ca ca.

Nghe thấy cách xưng hô đã lâu không nghe lại ấy, người bật cười.

Là nụ cười phát ra từ đáy lòng, đẹp đến mức khiến người ta khó rời mắt.

Chúng ta cũng mở một nhã gian, vừa ngồi xuống ta đã gọi ngay rượu Thiêu Đao Tử.

Nghe ba chữ “Thiêu Đao Tử”, ánh mắt người khẽ trợn lên.

Dường như không ngờ ta lại chọn thứ rượu mạnh đến vậy.

Kiếp trước uống rượu cùng phu quân quá nhiều, chẳng những luyện được tửu lượng, mà còn đặc biệt yêu thích rượu mạnh.

Chỉ là ta quên mất, kiếp này ta vẫn chưa từng chạm môi vào rượu.

Ta theo thói quen kiếp trước, rót đầy một chén.

Nào ngờ vừa uống xong, đầu óc đã bắt đầu choáng váng.

Trước đó thấy ta gọi rượu hào sảng như vậy, người còn tưởng ta vốn là kẻ có tửu lượng trời sinh.

Không ngờ ta lại là hạng “một chén là gục”.

Tửu phẩm của ta thực sự quá kém, chưa trụ được bao lâu đã gục xuống bàn, còn mang theo giọng nức nở mà lẩm nhẩm hát mấy khúc ca dao của kiếp trước.

Đột nhiên, cửa nhã gian “xoẹt” một tiếng bị đẩy ra.

Tiêu Bạch Đình sắc mặt âm trầm bước vào.

Sau lưng hắn còn theo một nữ tử dung mạo xinh đẹp, ăn vận y phục dị tộc.

Chính là vị công chúa thảo nguyên, lúc này hai gò má nàng đã đỏ ửng vì men rượu.

Đúng lúc ấy, ta say khướt la lối om sòm:

“Đồ khốn! Ngươi dám nạp thiếp? Ta t/h/i/ến ngươi!”

“Vì sao nàng ta lại ở đây?”

Thần vương đáp:

“Nàng đến mua vịt quay, vừa rồi tình cờ gặp ở dưới lầu.”

Tiêu Bạch Đình truy hỏi:

“Nàng uống bao nhiêu, sao lại say thành thế này?”

“Chỉ một chén.”

Câu trả lời ấy khiến sắc mặt Tiêu Bạch Đình càng thêm trầm xuống.

Tri Mộc Nhĩ công chúa đứng phía sau không nhịn được mở miệng:

“Nữ tử Trung Nguyên các ngươi, tửu lượng lại kém đến vậy sao?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...