Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
MƯỜI NĂM ĐỢI MỘT TIẾNG NƯƠNG
Chương 7
Ta ngẩng đầu lên.
Đôi mắt còn đẫm lệ nhìn Hoàng hậu với niềm mong chờ.
“Chúng… chúng ở đâu?”
“Đều ở trong cung, bình an cả.”
Hoàng hậu vỗ nhẹ tay ta, trấn an.
“Bản cung đã cho người tiếp quản hết rồi.”
“Chỉ là… Nghiễn nhi và Thần nhi trước nay vẫn luôn ở bên cạnh Thái tử, cho nên… có lẽ có vài chuyện, ngươi nên chuẩn bị tâm lý.”
Ta gật đầu.
Trong lòng chua xót.
Ta biết…
Đòi lại danh phận, chỉ mới là bước đầu.
Còn muốn giành lại trái tim của các con mình…
Mới là trận chiến khó khăn nhất, cũng là quan trọng nhất của ta.
13
Dưới sự dìu đỡ của Hoàng hậu, ta bước vào Tây Noãn các của Phượng Loan cung.
Nơi này đã được dọn dẹp sạch sẽ từ sớm.
Địa long đốt rực, ấm áp như mùa xuân.
Lò đồng hình thú đặt ở góc phòng đang âm thầm tỏa khói trầm an thần thượng hạng.
Hương thơm thanh nhã khiến lòng người dần bình tĩnh lại.
Hai con trai của ta — Lý Nghiễn và Lý Thần — đang đứng giữa noãn các.
Hoàng hậu đã sớm cho người thay y phục Đông cung trên người chúng.
Giờ đây chúng mặc thường phục màu minh hoàng của các hoàng tử trong cung.
Lý Nghiễn tám tuổi, vóc người đã bắt đầu lộ ra dáng vẻ thẳng thắn.
Cậu bé mím chặt môi.
Gương mặt nhỏ căng cứng.
Đôi mắt giống hệt Lý Cảnh Thụy kia… tràn đầy cảnh giác, phẫn nộ, và sự thù địch không hề che giấu.
Cậu đứng chắn trước em trai bốn tuổi Lý Thần.
Giống như một con sói con đang bảo vệ đàn em của mình.
Lý Thần vẫn còn nhỏ.
Cậu chưa hiểu được những biến động long trời lở đất trên triều đình.
Cậu bé chỉ biết rằng mình bị người ta đưa rời khỏi nơi quen thuộc, không còn được gặp phụ vương, cũng không còn được gặp người phụ nữ mà từ nhỏ cậu vẫn gọi là “mẫu phi”.
Lúc này cậu đang nấp sau lưng ca ca, chỉ ló ra nửa cái đầu nhỏ, dùng đôi mắt đen trắng phân minh vừa tò mò vừa sợ hãi nhìn ta.
Tim ta trong khoảnh khắc ấy đau nhói như bị xé toạc.
Đó chính là con của ta, những đứa con mà ta đã dùng nửa cái m /ạng để đổi lấy.
Chúng ở ngay trước mắt, gần đến mức chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới, nhưng lại xa xôi như cách cả chân trời.
Hoàng hậu cảm nhận được thân thể ta cứng lại, bà khẽ vỗ lên mu bàn tay ta, ánh mắt ra hiệu bảo ta giữ bình tĩnh.
Sau đó bà bước lên chủ vị ngồi xuống, giọng nói ôn hòa nhưng vẫn mang theo uy nghi nói với hai đứa trẻ:
“Nghiễn nhi, Thần nhi, lại đây, đến chỗ hoàng tổ mẫu.”
Lý Thần theo bản năng muốn bước lên, nhưng Lý Nghiễn lập tức kéo em lại. Cậu bé ngẩng đầu, bướng bỉnh nhìn Hoàng hậu:
“Hoàng tổ mẫu, phụ vương của con đâu? Mẫu phi của con đâu? Vì sao họ không đến đón chúng con?”
Trên gương mặt Hoàng hậu không có biểu cảm gì. Bà bình thản đáp:
“Phụ vương của con phạm sai lầm, hiện đang bị cấm túc trong cung để tự kiểm. Còn mẫu phi của con… Liễu thị. Bà ta không phải mẫu thân của con, bà ta là kẻ lừa gạt, hiện đã bị tống vào thiên lao.”
“Người nói dối!”
Lý Nghiễn lập tức kích động, cậu chỉ thẳng vào ta mà hét lớn:
“Là nàng ta! Chính độc phụ này nói bậy nói bạ! Chính nàng ta hại mẫu phi của con! Phụ vương đã nói với con rồi!”
Hai chữ “đ /ộc phụ” giống như một cây kim tẩm đ /ộc đ /âm thẳng vào tim ta. Ta nhìn gương mặt nhỏ đỏ bừng vì phẫn nộ của cậu, nhìn ánh hận ý không nên tồn tại trong đôi mắt của một đứa trẻ, liền hiểu rằng tất cả đều là hậu quả do Lý Cảnh Thụy và Liễu thị nhiều năm gieo xuống.
Ta không khóc, cũng không nổi giận. Ta chỉ lặng lẽ nhìn cậu, rồi từng bước một đi về phía trước.
Lý Nghiễn lập tức cảnh giác lùi lại một bước, đồng thời che chắn Lý Thần phía sau chặt hơn.
“Ngươi đừng lại đây!”
Ta dừng lại, giữ một khoảng cách đủ an toàn, rồi chậm rãi ngồi xuống để tầm mắt ngang với cậu.
“Lý Nghiễn,” ta lên tiếng, giọng khàn nhưng bình tĩnh, “đúng sai không phải chỉ một mình phụ vương con nói là được.
Chuyện hôm nay là do hoàng tổ mẫu của con, hoàng tổ phụ của con, cùng tất cả mọi người trong thiên hạ tận mắt chứng kiến.
Người phụ nữ kia chưa từng sinh ra các con, chính bà ta mới là kẻ đã lừa các con suốt mười năm.”
“Con không tin!” Lý Nghiễn hét lên. “Mẫu phi thương con nhất! Người mua cho con cung tên đẹp nhất, kể chuyện cho con nghe, còn đưa con đi cưỡi ngựa!”
“Vậy sao?” ta khẽ hỏi. “Vậy bà ta có từng nói với con rằng con bị dị ứng với lạc, chỉ cần ăn một chút thôi là toàn thân sẽ nổi đầy ban đỏ không? Bà ta có biết khi ngủ con nhất định phải ôm con hổ vải cũ kia mới ngủ được không? Bà ta có nhớ ở bắp chân phải của con có một vết sẹo bỏng lớn bằng đồng tiền không?”
Mỗi một câu ta hỏi ra, sắc mặt Lý Nghiễn lại trắng thêm một phần, bởi vì những chuyện ấy đều là ký ức bí mật nhất giữa hai mẹ con chúng ta.
Liễu thị có thể bắt chước dáng vẻ của một người mẹ, học cách dịu dàng trước mặt người đời, thậm chí khoác lên mình cái danh “từ mẫu” như khoác một lớp áo lụa. Nhưng nàng ta vĩnh viễn không thể sao chép được những chi tiết đã thấm vào xương máu sau vô số ngày đêm ta thay nàng ta ở bên chăm sóc các con.
Bởi có những điều không thể học, càng không thể diễn. Đêm con sốt cao, người thức trắng bưng từng ngụm nước là ta; lúc con ho đến đỏ mắt, người ôm chặt vỗ lưng là ta; khi con ngã rách gối, người bế chạy, rửa vết thương, dỗ dành cũng là ta. Từng thói quen nhỏ, từng nỗi sợ vụn vặt của con… ta đều nhớ rõ như khắc vào tim.
Những điều ấy không phải vì ta giỏi hơn nàng ta, mà vì ta đã trả giá bằng máu thịt, bằng vô số đêm thức trắng và những tủi nhục lặng lẽ nuốt xuống để đổi lấy bình an cho con. Bởi vậy, thứ ấy chỉ thuộc về một người mẹ — người sẵn sàng hi sinh tất cả cho con mình — chứ không phải kẻ đứng ngoài nhận lấy danh phận rồi gọi đó là “mẫu ái”.
Môi Lý Nghiễn run lên, nhưng cậu không nói được lời nào.
Ngược lại, Lý Thần đứng phía sau lại cất tiếng bằng giọng trẻ con non nớt.
Cậu bé chỉ vào đầu gối của mình, nói với ta:
“Con… con ở đây cũng có sẹo. Mùa hè năm ngoái con đuổi theo bướm, bị ngã, chảy rất nhiều m /áu… đau lắm.”
Nước mắt ta cuối cùng cũng không thể kìm lại được nữa, trào ra khỏi hốc mắt.
Ta đương nhiên nhớ.
Lần đó cậu bé ngã rất nặng, đầu gối bị rách một vết lớn.
Liễu thị ghét cảnh m /áu me, căn bản không chịu lại gần.
Chính ta ôm cậu bé suốt ba ngày ba đêm, dỗ dành không rời, còn tự mình đi hái thảo dược, giã nát rồi đắp lên vết thương, lúc ấy mới không để lại vết sẹo quá rõ.
Ta run run đưa tay về phía Lý Thần, giọng nói khẽ rung:
“Thần nhi… để… để ta xem một chút được không?”
Lý Thần nhìn nước mắt trên mặt ta, nhất thời có chút luống cuống.
Cậu bé nhìn sang người ca ca đang kích động, lại nhìn sang ta với ánh mắt đầy mong chờ, do dự một chút, vậy mà thật sự bước ra khỏi sau lưng Lý Nghiễn, khập khiễng đi về phía ta.
“Thần nhi, không được qua đó!”
Lý Nghiễn vội vàng vươn tay muốn kéo cậu lại.
Nhưng Lý Thần lại né đi.
Cậu bé đi tới trước mặt ta, dừng lại, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn ta.
Trong ánh mắt ấy không còn sự sợ hãi ban đầu nữa, chỉ còn lại sự tò mò thuần khiết của trẻ con.
“Ngươi… vì sao lại khóc?” cậu bé hỏi.
Ta đưa tay ra, muốn chạm vào gương mặt non nớt ấy, nhưng lại sợ làm cậu bé hoảng sợ.
Bàn tay ta dừng lại giữa không trung.
Nước mắt khiến tầm nhìn của ta trở nên mờ nhòe.
“Bởi vì…” ta nghẹn ngào, gần như không thể nói trọn câu, “bởi vì ta… là mẫu thân của con.”
“Im miệng!”
Lý Nghiễn giống như bị chạm trúng điều gì đó, lập tức xông tới, mạnh tay kéo Lý Thần trở lại phía sau mình.
“Ta không cho ngươi chạm vào đệ đệ ta! Ngươi là nữ nhân xấu xa! Mau cút đi!”
Thân thể nhỏ bé của cậu đứng chắn giữa ta và Lý Thần, giống như một ngọn núi không thể vượt qua.
Nhìn thấy cảnh ấy, Hoàng hậu ngồi ở chủ vị cuối cùng cũng khẽ thở dài.
Bà đứng dậy, đi tới bên cạnh chúng ta, đặt tay lên vai Lý Nghiễn. Động tác của bà rất nhẹ, nhưng lại mang theo sức mạnh khiến người khác không thể kháng cự.
“Nghiễn nhi.”
Giọng Hoàng hậu mang theo chút mệt mỏi.
“Bản cung biết, trong chốc lát con rất khó chấp nhận. Nhưng sự thật vẫn là sự thật, sẽ không vì con không tin mà thay đổi.”
Bà chỉ về phía ta, rồi nhìn hai đứa trẻ, dùng giọng điệu chưa từng nghiêm trọng như vậy, từng chữ từng chữ nói rõ ràng:
“Từ hôm nay trở đi, các con phải nhớ cho kỹ. Nàng ấy, Thẩm Vu, mới là mẫu thân ruột thịt của các con. Trong người các con, chảy chính là m /áu của nàng.”
“Sau này các con sẽ ở lại Phượng Loan cung, do bản cung và mẫu thân của các con đích thân nuôi dạy.”
“Khi nào các con nghĩ thông, chịu mở miệng gọi nàng một tiếng ‘mẫu thân’, khi đó… chúng ta mới nói đến chuyện khác.”
Những lời này của Hoàng hậu giống như một đạo ý chỉ.
Chỉ trong khoảnh khắc, mọi chuyện đã được định đoạt.
Lý Nghiễn cứng đờ cả người.
Cậu nhìn vào ánh mắt không cho phép nghi ngờ của hoàng tổ mẫu, mọi phản kháng và phẫn nộ dường như bị rút cạn sức lực.
Cậu hiểu.
Cậu đã không còn đường quay lại nữa.
Đông cung từng có “từ mẫu” và “nghiêm phụ” kia… đã hoàn toàn sụp đổ.
14
Thánh chỉ của Hoàng đế, vào ngày thứ ba sau khi cuộc tam ty hội thẩm kết thúc, được tuyên cáo khắp thiên hạ bằng một nghi thức trang trọng và long trọng nhất.
Sáng sớm hôm ấy, đại thái giám chưởng ấn Ty Lễ Giám đích thân dẫn theo một đội nội thị, tay nâng thánh chỉ màu minh hoàng, tiến vào Phượng Loan cung.
Trước đó, Hoàng hậu đã sớm sai cung nhân bày sẵn hương án trong chính điện. Bốn đứa con của ta cũng đã được đón từ Đông cung sang. Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, Hoàng hậu liền dẫn toàn bộ cung nhân trong Phượng Loan cung, cùng ta và bốn đứa trẻ, đồng loạt quỳ xuống nghênh tiếp thánh chỉ.
Lý Nghiễn và Lý Thần vẫn giữ khoảng cách với ta, ánh mắt phức tạp khó nói.
Còn hai nữ nhi của ta, Lý Nguyệt sáu tuổi và tiểu nữ nhi vẫn còn trong tã lót, bởi vì tuổi còn nhỏ nên vẫn mơ hồ chưa hiểu chuyện, chỉ ngoan ngoãn nằm trong vòng tay nhũ mẫu.
Trong lòng Lý Nguyệt vẫn nắm chặt chiếc cửu liên hoàn mà ta từng tặng cho con bé.
Đại thái giám chưởng ấn mở thánh chỉ ra, dùng giọng the thé đặc trưng có thể vang khắp cả đại điện, cao giọng tuyên đọc.
Phần đầu của thánh chỉ là lời định tội cho vụ bê bối chấn động này.
Lời lẽ nghiêm khắc, cách dùng từ gay gắt, hiếm khi thấy.
“...Cựu Thái tử phi Liễu thị, xuất thân huân quý, nhưng tính hạnh hèn hạ, thiện đố vô đức, âm độc quỷ trá. Nhập chủ Đông cung mười năm, không thể vì Thái tử sinh con nối dõi, lại dám làm ra việc lừa trời dối biển, đánh tráo con người khác, trên khi quân phụ, dưới giấu tông tộc, làm loạn huyết mạch hoàng thất, lung lay quốc bản, tội không thể tha!...”
“...Trấn Quốc công Liễu Kính Đức, dạy con vô phương, trị gia không nghiêm, lại dung túng ái nữ phạm phải đại tội tày trời, sau đó còn tìm mọi cách che giấu, s /át h /ại nhân chứng để bịt miệng, không còn đạo làm thần tử, phụ lòng quân ân... tội đáng tru!...”
“...Thái tử Lý Cảnh Thụy, thân là trữ quân, không phân biệt phải trái, sủng thiếp diệt thê (ở đây chỉ người vợ chính đáng với tư cách sinh mẫu của hoàng tôn là ta), đức hạnh khiếm khuyết, trị gia vô năng, suýt gây ra đại họa cho tông thất, phụ lòng trẫm ký thác, khiến trẫm đau lòng thất vọng...”
Mỗi một câu đều giống như một cái tát vang dội.
Hung hăng giáng xuống mặt Lý Cảnh Thụy và phủ Trấn Quốc công.
Lột sạch chút thể diện cuối cùng của bọn họ.
Ném xuống đất.
Mặc cho thiên hạ giẫm đạp.
Quỳ bên dưới, thân thể nhỏ bé của Lý Nghiễn run rẩy không ngừng.
Có lẽ cậu bé vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết những từ ngữ thâm sâu trong thánh chỉ.
Nhưng cậu vẫn nghe ra được rằng phụ vương mà cậu kính yêu nhất, người “mẫu phi” mà cậu từng tự hào, cùng cả ngoại tổ gia… đều đã phạm phải tội lỗi không thể tha thứ.
Tất cả những gì cậu từng tin tưởng.
Đều bị nghiền nát hoàn toàn trong tiếng tuyên đọc trang nghiêm ấy.
Khi đại thái giám chưởng ấn đọc đến phần xử trí cuối cùng, toàn bộ đại điện đều nín thở.
“...Tội phụ Liễu thị, ban cho một dải bạch lăng, tại thiên lao tự tận, không lưu toàn t /hi, không nhập hoàng lăng.”
“Trấn Quốc công Liễu Kính Đức, niệm tình từng có chiến công, miễn t /ử t /ội, song t /ội sống khó tha, tước bỏ toàn bộ tước vị quan chức, giáng làm thứ dân, tịch thu gia sản, cả nhà lưu đày ba nghìn dặm tới Lĩnh Nam, suốt đời không được hồi kinh!”
“Liễu thị nhất tộc, trong ba đời không được nhập triều làm quan!”
Ban ch /ết Thái tử phi.
Lưu đày toàn tộc Trấn Quốc công.
Kết cục ấy nghiêm trọng hơn tất cả những gì mọi người từng dự đoán.
Đây đã không còn là một hình phạt thông thường, mà là một cuộc thanh trừng triệt để, nhổ cỏ tận gốc.
Hoàng đế dùng thủ đoạn tàn khốc nhất để tỏ rõ thái độ của mình, đồng thời nhân cơ hội này triệt để nhổ bỏ thế lực ngoại thích lớn nhất đang bám rễ bên cạnh Thái tử.
Tiếp theo là phần xử trí dành cho Lý Cảnh Thụy.
“...Thái tử Lý Cảnh Thụy, cấm túc tại Dục Khánh Cung một năm, đóng cửa tự kiểm. Tước đi một nửa bổng lộc Thái tử, thu hồi quyền giám quốc. Lệnh cho hắn ngày ngày tụng đọc gia huấn tổ tông, tĩnh tâm suy ngẫm lỗi lầm. Sau một năm, nếu vẫn chưa có ý hối cải, trẫm… tự có quyết đoán.”
Thu hồi quyền giám quốc!
Đây mới chính là một đòn chí mạng.
Đối với một Thái tử, quyền giám quốc chính là căn bản để duy trì thế lực trong triều và chứng minh năng lực trị quốc của mình.
Một khi quyền lực ấy bị thu lại, đồng nghĩa với việc hắn bị gạt sang một bên, biến thành một Thái tử hữu danh vô thực.
Còn câu nói “nếu vẫn chưa có ý hối cải, trẫm tự có quyết đoán” lại càng giống như một lưỡi đ /ao treo lơ lửng.
Ai cũng hiểu rằng Thái tử Lý Cảnh Thụy đã mất thánh tâm.
Ngôi vị trữ quân của hắn… đã trở nên lung lay.
Phần cuối của thánh chỉ, cuối cùng cũng nhắc đến ta.
“...Thẩm thị A Vu, xuất thân thanh bạch, phẩm hạnh kiên nghị. Mười năm chịu nhục, chí vẫn không đổi, liều mình tâu bày, giúp hoàng thất làm rõ huyết mạch, có công lớn với tông xã. Trẫm rất vui mừng, đặc biệt chiếu cáo. Phong Thẩm thị làm Thái tử Trắc phi, địa vị ngang hàng chính nhất phẩm. Ban chữ ‘Ý’, phong hiệu Ý Trắc phi. Hai trai hai gái do nàng sinh ra đều được ghi vào ngọc điệp, chính danh quy tông. Trưởng tử Lý Nghiễn, thứ tử Lý Thần, trưởng nữ Lý Nguyệt, thứ nữ… trẫm ban tên Minh Châu, phong Minh Châu công chúa. Bốn người đều là huyết mạch ruột thịt của trẫm, được hưởng tôn vinh của hoàng tử hoàng tôn, bất kỳ ai cũng không được khinh mạn...”
Ý Trắc phi.
Địa vị ngang chính nhất phẩm.
Ta sững người.
Ta chưa từng nghĩ rằng mình sẽ nhận được một phong hiệu tôn quý đến vậy.
Chữ “Ý”, mang ý nghĩa mỹ hảo và đức hạnh cao quý.
Hoàng đế ban chữ ấy cho ta, không chỉ là sự bù đắp và ban thưởng, mà còn là lời khẳng định cao nhất cho mười năm nhẫn nhịn của ta.
“Ý Trắc phi, tiếp chỉ đi.”
Đại thái giám chưởng ấn mỉm cười, đưa thánh chỉ đến trước mặt ta.
Ta hoàn hồn, cúi người thật sâu, hai tay run run tiếp lấy thánh chỉ nặng trĩu đủ để thay đổi cả cuộc đời mình.