Người Mang Hận, Kẻ Mang Ánh Sáng
Chương 1
Năm năm trước, Hầu gia vì một dưỡng nữ mà công khai hủy hôn.
Hắn nói: “Nàng ta yếu đuối, còn ngươi thô lỗ, không xứng với bản hầu.”
Ta không nói một lời, xoay người rời đi.
Năm năm sau, hắn sai người đến cầu thân, mở miệng đã nói: “Chỉ cần ngươi xin lỗi Lê Nhi, bản hầu liền nạp ngươi làm bình thê.”
Ta ôm đứa con trai hai tuổi trong lòng, nhìn sứ giả của hắn: “Phiền hồi bẩm Hầu gia, phu quân ta đã nói rồi, nhà ta không thu đồ phế thải.”…
01
Khi quản gia họ Vương của phủ Tĩnh An Hầu đến, ta đang ở trong sân dạy A Chiêu nhận hoa.
Gió đầu hạ ấm áp, khẽ lướt qua hiên nhà.
Hoa tường vi nở vừa độ, từng chùm từng chùm chen nhau khoe sắc, hồng tựa áng mây nơi chân trời.
A Chiêu mới hai tuổi, lời nói còn chưa tròn tiếng.
Bàn tay nhỏ bé chỉ vào đóa hoa, lắp bắp gọi: “Hoa, hoa.”
Ta nắm lấy tay con, khẽ giọng dạy: “Là tường vi, đọc theo mẫu thân, tường… vi…”
Con khúc khích cười, dụi vào lòng ta không ngừng.
Năm tháng yên ả, nhân gian an ổn.
Cho đến khi một tiếng truyền báo vang lên, xé tan sự tĩnh lặng ấy.
“Phu nhân, quản gia phủ Tĩnh An Hầu cầu kiến.”
Bàn tay ôm A Chiêu của ta khẽ khựng lại.
Tĩnh An Hầu phủ.
Ba chữ ấy, xa xôi mà cũng quen thuộc đến lạ.
Năm năm rồi.
Tròn vẹn năm năm, ta cứ ngỡ đời này sẽ không còn bất cứ dây dưa nào với ba chữ ấy nữa.
Ta khẽ “ừ” một tiếng, giọng thản nhiên.
“Bảo hắn ra tiền sảnh chờ.”
Nha hoàn lĩnh mệnh lui xuống.
A Chiêu ngẩng đầu, đôi mắt đen láy như hai hạt nho nhìn ta chăm chú.
“Mẫu thân?”
Ta mỉm cười, cúi xuống hôn nhẹ lên trán con.
“Không sao, mẫu thân đi một lát sẽ về, A Chiêu theo nhũ mẫu chơi một chút.”
Giao A Chiêu cho nhũ mẫu, ta chỉnh lại y phục, thong thả bước ra tiền sảnh.
Quản gia họ Vương, ta nhận ra.
Năm năm trước, hắn còn là phó quản gia của Hầu phủ.
Giờ xem chừng đã được thăng chức.
Hắn ngồi ở ghế khách, vẻ mặt ngạo mạn.
Thấy ta bước vào, cũng chỉ hờ hững nhấc mí mắt liếc một cái.
“Thẩm tiểu thư.”
Một tiếng “Thẩm tiểu thư”, chứ không phải “Bùi phu nhân”, trong đó bao nhiêu khinh miệt cùng ám chỉ, chẳng cần nói cũng rõ.
Ta không để tâm, thẳng bước đến ghế chủ vị ngồi xuống.
Nâng chén trà, khẽ thổi lớp bọt nổi trên mặt.
“Vương quản gia có việc gì?”
Có lẽ hắn không ngờ ta lại bình thản đến vậy.
Hắn khẽ hắng giọng, bày ra bộ mặt ban ơn.
“Thẩm tiểu thư, suốt năm năm qua Hầu gia hao tâm tổn sức sai người tìm kiếm.”
“Ngài vẫn luôn tưởng tiểu thư đã về quê cũ Giang Nam.”
“Cho đến gần đây, quản gia chúng tôi mới dò la ra được tin tức, hay rằng tiểu thư đang ở ngay trong kinh thành, nên lập tức đến bái kiến.”
“Trong lòng Hầu gia… trước sau vẫn còn nhớ đến tiểu thư.”
Ta suýt bật cười thành tiếng.
“Nói trọng điểm.”
Sự lạnh nhạt của ta khiến hắn có phần mất mặt.
Sắc mặt hắn cứng lại, giọng điệu cũng trở nên gượng gạo.
“Hầu gia niệm tình xưa, bằng lòng cho người một cơ hội.”
“Chỉ cần Thẩm tiểu thư đích thân đến Hầu phủ, xin lỗi Lê Nhi tiểu thư một câu, Hầu gia sẽ làm chủ, nạp người làm bình thê.”
Bình thê.
Nói thì êm tai, rốt cuộc cũng chỉ là thiếp thất.
Bảo ta đi xin lỗi Vân Lê ư?
Xin lỗi dưỡng nữ kia, kẻ năm năm trước khiến Tiêu Viễn vì nàng ta mà công khai hủy hôn, để ta trở thành trò cười khắp kinh thành?
Ta khẽ nhấp một ngụm trà.
Nước trà ấm nóng trôi xuống cổ họng, vậy mà vẫn không xua nổi cái lạnh dâng lên trong lòng.
Năm đó, Tiêu Viễn đã nói thế nào?
Hắn nói: “Hoa Nùng, Lê Nhi thân thể yếu ớt, tâm tính lại đơn thuần, không thể rời xa ta. Nàng thì khác, từ nhỏ đã luyện võ, tính tình cứng cỏi, dù không có ta, cũng có thể sống rất tốt.”
Hắn còn nói: “Nàng quá thô lỗ, không xứng với bản hầu. Lê Nhi mới là lương phối của bản hầu.”
Từng câu từng chữ, như mũi đ /ao c /ứa thẳng vào tim.
Ta không nói một lời, chỉ giữa ánh mắt thương hại lẫn giễu cợt của cả sảnh đường tân khách, xoay người rời đi.
Giờ đây, năm năm sau, hắn lại sai người tới truyền lời, chỉ cần ta cúi đầu xin lỗi một câu, hắn liền “ban ơn” cho ta vị trí bình thê.
Quả là ân điển lớn lao.
Ta đặt chén trà xuống, đáy chén chạm mặt bàn phát ra một tiếng khẽ vang.
Vương quản gia bị âm thanh ấy làm cho giật mình.
Ta nhìn hắn, chậm rãi mỉm cười.
“Vương quản gia, phiền ông trở về chuyển giúp ta một câu tới Tĩnh An Hầu.”
Hắn theo bản năng ưỡn thẳng lưng.
“Thẩm tiểu thư nói đi.”
“Phu quân ta đã nói.” Ta nhấn từng chữ một, giọng rõ ràng mà thong thả, “Nhà ta, không thu đồ phế thải.”
Sắc mặt Vương quản gia thoắt từ kiêu ngạo chuyển sang tái mét, rồi từ tái mét lại trắng bệch.
Hắn chỉ tay về phía ta, môi run lẩy bẩy, hồi lâu không thốt nổi một lời.
“Ngươi… ngươi…”
“Tiễn khách.”
Ta lười chẳng buồn nhìn hắn thêm, đứng dậy quay người rời đi.
Phía sau vang lên tiếng chén trà bị quét rơi xuống đất vỡ toang.
Cùng với tiếng gầm giận dữ, thẹn quá hóa cuồng của Vương quản gia.
Ta coi như không nghe thấy.
Trở lại hậu viện, A Chiêu đã ngủ say.
Ta ngồi bên giường con, nhìn khuôn mặt nhỏ bé an tĩnh trong giấc ngủ, lòng mềm đi từng chút một.
Năm năm đủ để thay đổi rất nhiều điều.
Chẳng hạn như, để ta từ vị đại tiểu thư nhà họ Thẩm tính tình hào sảng, chỉ biết đắm mình trong võ học, trở thành chủ mẫu phủ họ Bùi hôm nay, trở thành mẫu thân của A Chiêu.
Cũng đủ để ta hoàn toàn quên đi gương mặt giả nhân giả nghĩa của Tiêu Viễn.
Hắn cho rằng mình là ai?
Muốn hủy hôn liền hủy hôn, muốn nạp thiếp liền nạp thiếp?
Hắn xem ta là gì, một con mèo con chó gọi đến thì đến, xua đi thì đi sao?
Đêm đã khuya, phu quân ta, Bùi Nghiên, trở về.
Trên người chàng còn vương chút khí lạnh, nhưng trước khi bước vào cửa, chàng vẫn đứng ngoài một lát, để tan hết hàn ý rồi mới vào phòng.
Đó là thói quen nhiều năm của chàng.
“Chàng về rồi?” Ta bước tới đón, đưa tay tháo áo choàng trên vai chàng.
Chàng khẽ “ừ” một tiếng, nắm lấy tay ta.
Bàn tay chàng rộng lớn mà ấm áp, mỗi lần chạm vào đều khiến lòng ta an ổn.
“Hôm nay, phủ Tĩnh An Hầu có người đến.” Ta nói.
Động tác của Bùi Nghiên khựng lại trong thoáng chốc.
Chàng nâng mắt nhìn ta, trong đôi con ngươi sâu thẳm thoáng lướt qua một tia lạnh lẽo.
“Hắn muốn làm gì?”
Ta thuật lại một lượt lời của Vương quản gia.
Bùi Nghiên nghe xong, không nói gì.
Nhưng khí tức quanh người chàng trong nháy mắt hạ xuống như băng giá.
Ta quen biết chàng đã nhiều năm, biết rõ đó là dấu hiệu trước khi chàng nổi giận.
Ta khẽ vỗ lên mu bàn tay chàng, mỉm cười nói: “Yên tâm, ta đã thay chàng từ chối rồi.”
“Ta nói, phu quân ta đã nói, nhà ta không thu đồ phế thải.”
Bùi Nghiên nhìn ta, lớp băng trong mắt dần dần tan chảy.
Chàng kéo ta vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu ta, khẽ vuốt ve.
Rất lâu sau, chàng mới trầm giọng nói một câu.
“Nói hay lắm.”
“Chỉ là…” Giọng chàng chùng xuống, “Hắn đã dám động tâm tư này, ắt sẽ không dễ dàng bỏ qua.”
“Con người Tiêu Viễn, ta hiểu.”
“Thứ hắn muốn, nhất định sẽ tìm mọi cách đoạt cho bằng được.”
Ta tựa vào lòng chàng, lắng nghe nhịp tim trầm ổn mà mạnh mẽ.
“Vậy thì sao?”
“Ta, Thẩm Hoa Nùng, cũng không còn là kẻ ngốc năm năm trước mặc người tùy ý nắm trong tay nữa.”
Vương quản gia lảo đảo bỏ đi.
Một vở kịch hay, chỉ mới vừa mở màn.
02
Phủ Tĩnh An Hầu.
Trong thư phòng, phía sau án thư gỗ tử đàn quý giá, Tiêu Viễn đang nhắm mắt dưỡng thần.
Năm nay hắn vừa tròn hai mươi lăm, đúng vào độ tuổi phong độ nhất của một nam nhân.
Dung mạo tuấn lãng, thân phận tôn quý, khiến hắn đi đến đâu cũng trở thành tiêu điểm giữa đám đông.
Lúc này, hàng mày hắn khẽ nhíu lại.
Hắn đang nghĩ đến Thẩm Hoa Nùng.
Năm năm trước hủy hôn, vốn chẳng phải ý định ban đầu của hắn.
Chỉ là khi ấy Lê Nhi bệnh nặng, vừa khóc vừa cầu xin, nói rằng đời này không thể thiếu hắn.
Hắn nhất thời mềm lòng, mới đưa ra quyết định như vậy.
Hắn thừa nhận, hắn có lỗi với Thẩm Hoa Nùng.
Bởi vậy suốt năm năm qua, tuy chưa từng cưới thê, hắn vẫn âm thầm sai người dò hỏi tin tức của nàng.
Nghe nói sau khi bị từ hôn, Thẩm gia vì thế mà sa sút, không còn huy hoàng như trước.
Lại nghe nàng rời kinh thành, trở về quê cũ Giang Nam, đóng cửa không ra ngoài.
Hắn vẫn luôn cho người tìm kiếm, mãi đến gần đây mới lần ra manh mối… chỉ không ngờ nàng vẫn ở ngay trong kinh thành, cách hắn chẳng bao xa.
Trong lòng hắn mang theo áy náy.
Hắn nghĩ, nàng nhất định đang chờ hắn.
Chờ hắn hồi tâm chuyển ý.
Hiện giờ, thân thể Lê Nhi dần dần hồi phục, cũng đến tuổi nên bàn chuyện hôn sự.
Hắn không thể tiếp tục làm lỡ dở nàng ta.
Mà Hầu phủ của hắn, cũng cần một vị chủ mẫu.
Hắn lại nhớ đến Thẩm Hoa Nùng.
Người con gái rực rỡ như ánh lửa, sáng bừng mà kiêu ngạo ấy.
Tuy có phần thô lỗ, chẳng hiểu phong tình, nhưng nếu làm bình thê, thay hắn quản lý hậu viện, cũng đã đủ rồi.
Đối với hắn, đối với nàng, đó đều là sự sắp đặt tốt nhất.
Hắn thậm chí đã tính toán xong.
Đợi nàng bước qua cửa, hắn sẽ bù đắp cho nàng thật tốt.
Ban cho nàng vinh hoa, phú quý, để nàng trở thành đối tượng khiến toàn bộ nữ nhân kinh thành phải ghen tị.
Hắn tin rằng, nàng sẽ cảm kích rơi lệ mà tiếp nhận.
Dẫu sao, ngoài hắn ra, còn ai bằng lòng cưới một nữ nhân từng bị hủy hôn?
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Vương quản gia gần như lăn vào trong.
“Hầu gia! Hầu gia!”
Tiêu Viễn mở mắt, không vui nhíu mày.
“Chuyện gì mà hốt hoảng đến vậy?”
Vương quản gia quỳ sụp xuống đất, mặt mày trắng bệch, đem chuyện xảy ra ở phủ họ Bùi lúc nãy thêm mắm dặm muối kể lại một lượt.
Dĩ nhiên, hắn lược bỏ thái độ ngạo mạn vô lễ của chính mình.
Chỉ nhấn mạnh sự kiêu căng ngang ngược của Thẩm Hoa Nùng.
“…Nàng… nàng còn nói, phu quân nàng nói rồi, nhà họ không thu… không thu đồ phế thải!”
Tiêu Viễn bật đứng dậy.
Không khí trong thư phòng trong khoảnh khắc đông cứng lại.
“Ngươi nói cái gì?”
“Nàng thành thân rồi ư?”
Vương quản gia run lên một cái.
“Dạ… dạ đúng vậy, nô tài tận mắt nhìn thấy, trong phủ nàng… người trong phủ đều gọi nàng là Bùi phu nhân.”
Bùi phu nhân?
Nàng đã gả cho một người họ Bùi?
Là chuyện từ khi nào?
Vì sao hắn lại không nghe được chút phong thanh nào?
Một ngọn lửa giận vô danh bỗng bốc lên từ đáy lòng Tiêu Viễn.
Người đàn bà này!
Nàng ta làm sao dám!
Nàng ta làm sao dám không đợi hắn mà đi gả cho kẻ khác!
“Nàng gả cho ai?” Giọng Tiêu Viễn lạnh như băng.
“Nô… nô tài cũng không rõ nội tình, chỉ là đến Giang Nam phải dò hỏi khắp nơi, dân chúng mới chỉ đường, tới nơi chỉ thấy trên tấm biển phủ đệ đề hai chữ ‘Bùi phủ’.”
Trong đầu Tiêu Viễn nhanh chóng xoay chuyển.
Quan viên hiển quý họ Bùi trong kinh thành, đếm trên đầu ngón tay.
Rốt cuộc là kẻ nào, dám cắt ngang chuyện của hắn?
Không.
Không thể nào.
Nhất định là Thẩm Hoa Nùng đang lừa hắn.
Nàng ta hẳn vẫn còn oán hận chuyện năm xưa, cố ý tìm một nam nhân diễn trò, muốn chọc tức hắn, muốn ép hắn phải cho nàng vị trí chính thê.
Đúng, nhất định là vậy.
Người đàn bà ấy, năm năm không gặp, tâm cơ quả thật đã sâu thêm không ít.
Tiêu Viễn cười lạnh một tiếng.
Hắn phải tự mình đến xem, nàng ta có thể diễn ra được trò gì.
“Chuẩn bị xe!”
“Bản hầu muốn đi một chuyến đến Bùi phủ!”
Vương quản gia sững người.
“Hầu gia, lúc này sao?”
“Lúc này!”
Tiêu Viễn một khắc cũng không chờ nổi.
Hắn phải lập tức vạch trần lời nói dối của nữ nhân kia.
Hắn phải cho nàng biết, ngoài hắn Tiêu Viễn, trên đời này không có nam nhân nào đáng để nàng phó thác!
Hắn phải khiến nàng quỳ trước mặt mình, khóc lóc cầu xin hắn tha thứ!
Xe ngựa rất nhanh đã chuẩn bị xong.
Tiêu Viễn thay một thân cẩm bào, mang theo nụ cười lạnh lẽo đầy thế tất thắng, bước lên xe.
Hắn tưởng tượng đến cảnh Thẩm Hoa Nùng khi nhìn thấy mình, sẽ là dáng vẻ kinh ngạc xen lẫn hối hận thế nào.
Nàng nhất định sẽ khóc.
Nhất định sẽ cầu xin hắn đưa nàng rời đi.
Đến lúc đó, hắn sẽ rộng lượng tha thứ cho chút trò vặt của nàng.
Chỉ là vị trí chính thê, tuyệt không còn khả năng.
Cái tâm cơ nhỏ nhặt ấy của nàng khiến hắn vô cùng khó chịu.
Xe ngựa phóng đi vun vút.
Chẳng mấy chốc đã dừng trước một phủ đệ.
………
Phủ đệ không tính là xa hoa, nhưng khắp nơi đều toát lên vẻ thanh nhã kín đáo.
Trên cổng treo một tấm biển nền đen chữ vàng.
Trên đó đề hai chữ lớn: Bùi phủ.
Tiêu Viễn chỉnh lại vạt áo, cất bước tiến lên.
Thị vệ trước cổng đưa tay chặn lại.
“Người tới là ai?”
“Tĩnh An Hầu, Tiêu Viễn. Cầu kiến phu nhân nhà các ngươi.” Hắn tự báo danh, trong giọng nói mang theo sự kiêu ngạo như bẩm sinh.
Thị vệ liếc nhìn nhau, một người quay vào trong thông báo.
Chẳng bao lâu, hạ nhân bước ra, dẫn hắn vào phủ.
Tiêu Viễn ngẩng cao đầu, bước vào Bùi phủ.