Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Người Mang Hận, Kẻ Mang Ánh Sáng
Chương 10
Rèm xe được vén lên.
Người bước xuống trước là một lão giả tinh thần quắc thước, dung mạo nho nhã, tuy đã quá nửa trăm nhưng lưng vẫn thẳng tắp.
Chính là phụ thân ta, gia chủ Thẩm gia, phú thương Giang Nam — Thẩm Vạn Sơn.
“Phụ thân!”
Ta rốt cuộc không nhịn được nữa, xách váy, bước nhanh tới đón.
“Hoa Nùng!”
Thẩm Vạn Sơn nhìn ta trước mặt, đứa con gái đã càng lớn càng mỹ lệ động lòng người, vành mắt trong khoảnh khắc đỏ hoe.
Phụ thân đưa tay ra, muốn ôm ta vào lòng, nhưng lại có chút lúng túng.
Ta đã trưởng thành rồi.
Đã gả làm vợ người ta, đã làm mẫu thân.
Không còn là tiểu cô nương năm nào luôn theo sau phụ thân, làm nũng đòi kẹo nữa.
“Phụ thân, nữ nhi bất hiếu, hơn ba năm qua không thể hầu hạ dưới gối người.”
Ta quỳ sụp trước mặt phụ thân, giọng nghẹn lại.
“Mau đứng lên! Mau đứng lên!”
Thẩm Vạn Sơn vội vàng đỡ ta dậy.
“Đứa ngốc, nói lời ngốc nghếch gì vậy.”
“Là phụ thân vô dụng, là phụ thân không bảo vệ được con.”
Phụ thân và ta nhìn nhau không nói nên lời, chỉ có nước mắt lặng lẽ rơi.
Đúng lúc ấy.
Từ trên xe, lại có một người bước xuống.
Người đó mặc một thân trường sam xanh đã giặt đến bạc màu, thân hình gầy gò, sắc mặt có phần tái nhợt.
Nhưng đôi mắt ấy, sáng như tinh tú.
Gương mặt ấy, có bảy phần giống ta, nhưng nhiều hơn vài phần anh khí và tuấn lãng của nam tử.
Huynh đứng đó, trên người tự có một cốt cách như tùng xanh bách biếc, thà gãy không cong.
Huynh nhìn ta, môi khẽ động, trong mắt là niềm cuồng hỉ vì mất rồi lại được, cùng sự áy náy sâu nặng.
“Muội muội…”
Một tiếng “muội muội” ấy khiến thân thể ta chợt cứng lại.
Ta chậm rãi, từng chút một quay đầu.
Khi ta nhìn rõ gương mặt đã vô số lần xuất hiện trong mộng (lý do A Chiêu giống ca ca), mọi kiên cường và ngụy trang của ta trong khoảnh khắc ấy ầm ầm otcaycay sụp đổ.
“Ca!”
Ta như một đứa trẻ, lao vào lòng huynh, òa khóc nức nở.
Tiếng khóc ấy chứa đựng suốt năm năm qua bao nhiêu tủi ủy, nhớ nhung và sợ hãi.
Thẩm Hoa Chương siết chặt ta trong vòng tay, thân thể vì kích động mà khẽ run lên.
Khóe mắt huynh cũng đã caycayot ướt.
“Xin lỗi…”
Huynh hết lần này đến lần khác, khàn giọng nói bên tai ta.
“Xin lỗi, ca ca về muộn rồi.”
“Để muội phải chịu khổ.”
Một bên, Bùi Nghiên ôm A Chiêu, lặng lẽ nhìn cảnh ấy.
Chàng không bước lên quấy rầy.
Chàng biết, khoảnh khắc này chỉ thuộc về huynh muội chúng ta.
A Chiêu trong lòng chàng tò mò nhìn hai người xa lạ đang ôm nhau khóc.
Con giơ bàn tay nhỏ ra, chỉ về phía Thẩm Hoa Chương.
“Phụ thân… nhìn…”
Giọng con rất nhỏ, nhưng đủ để mọi người nghe rõ.
Tiếng khóc của Thẩm Hoa Chương chợt dừng lại.
Huynh chậm rãi buông ta ra, cúi đầu nhìn đứa trẻ phấn điêu ngọc trác đang được Bùi Nghiên bế trong lòng.
Khi huynh nhìn rõ gương mặt A Chiêu.
Đồng tử huynh chợt co lại.
Hàng mày ấy…
Sống mũi ấy…
Khóe môi ấy…
Lại giống huynh đến mức như cùng một khuôn đúc ra.
17
“Đây… đây là…”
Thẩm Hoa Chương nhìn A Chiêu, kinh ngạc đến mức nói cũng không tròn câu.
Huynh theo bản năng nhìn về phía ta.
Trong mắt đầy ắp nghi vấn và khó tin.
Ta lau khô nước mắt, trên mặt lộ ra một nụ cười vừa khóc vừa cười.
Ta bước đến bên Bùi Nghiên, từ tay chàng bế lấy A Chiêu.
Rồi ta nắm bàn tay nhỏ của con, dẫn đến trước mặt ca ca.
“Ca, để ta giới thiệu với huynh.”
Giọng ta còn mang theo chút khàn khàn vì vừa khóc, nhưng tràn đầy niềm kiêu hãnh và dịu dàng của một người mẫu thân.
“Đây là nhi tử của muội, Bùi Chiêu, nhũ danh A Chiêu.”
Ta ngồi xổm xuống, dịu giọng nói với con.
“A Chiêu, ngoan, gọi cữu cữu.”
A Chiêu nhìn người nam nhân xa lạ trước mặt, người lại có gương mặt giống mình đến vậy.
Con có chút sợ người lạ, rụt vào lòng ta.
Đôi mắt đen như hai quả nho long lanh xoay tròn, tò mò đánh giá Thẩm Hoa Chương.
Ta khích lệ hôn nhẹ lên trán con.
“Ngoan, gọi cữu cữu.”
A Chiêu do dự một chút, cuối cùng cũng lấy hết dũng khí, hướng về phía Thẩm Hoa Chương, dùng giọng non nớt gọi một tiếng.
“……Cữu… cữu cữu…”
Tiếng “cữu cữu” ấy tựa như tiếng trời.
Trong khoảnh khắc chạm thẳng vào nơi mềm mại nhất trong lòng Thẩm Hoa Chương.
Vành mắt huynh lại đỏ lên.
Huynh đưa tay ra, muốn ôm đứa trẻ này, nhưng bàn tay dừng giữa không trung, khẽ run.
Huynh sợ mình làm đau sinh mệnh nhỏ bé mong manh ấy.
Đó là ngoại sanh của huynh.
Là ngoại sanh ruột thịt của Thẩm Hoa Chương.
Là đời sau có chung huyết mạch với huynh.
“Được… được…”
Huynh liên tiếp nói hai tiếng “được”, giọng nghẹn đến không thành tiếng.
Huynh cẩn thận từ tay ta đón lấy A Chiêu.
Đứa trẻ rất nhẹ, mềm mềm một đoàn nhỏ, trên người mang theo mùi sữa thơm dịu.
Khi huynh ôm con vào lòng trong khoảnh khắc ấy.
Thẩm Hoa Chương cảm thấy năm năm qua mọi lưu lạc không nơi nương tựa, mọi đau đớn khắc cốt ghi tâm, đều được chữa lành caycayo.t trong chớp mắt.
Huynh rốt cuộc đã về nhà.
Thẩm Vạn Sơn cũng bước tới, nhìn ngoại tôn, mặt mày rạng rỡ.
“Giống! Thật sự quá giống!”
Phụ thân vừa nói, vừa từ trong ngực lấy ra một chiếc khóa vàng nặng trĩu đã chuẩn bị từ trước.
Không nói hai lời liền đeo lên cổ A Chiêu.
“Đây, là lễ gặp mặt ngoại công tặng con.”
Một nhà hòa thuận vui vầy.
Bùi Nghiên đứng một bên, nhìn cảnh tượng ấy, trên mặt cũng lộ ra ý cười ôn hòa.
Chàng bước lên phía trước, hướng về phía Thẩm Vạn Sơn và Thẩm Hoa Chương, cung kính hành một lễ của bậc vãn bối.
“Tiểu tế Bùi Nghiên, bái kiến nhạc phụ đại nhân, đại ca.”
Lúc này Thẩm Vạn Sơn mới dời ánh mắt khỏi ngoại tôn, chuyển sang vị hiền tế trước mặt.
Phụ thân trên dưới đánh giá chàng một lượt thật kỹ lưỡng. Mới hơn ba năm không gặp, người trẻ tuổi trước mắt thân hình thẳng tắp, khí độ bất phàm.
Đôi mắt chàng sâu thẳm như biển, ẩn chứa sự trầm ổn và sắc bén không hợp với tuổi tác.
Chỉ lặng lẽ đứng đó, nhưng tự có một khí thế mạnh mẽ khiến người ta không thể xem nhẹ.
Quả không hổ là vị Đại lý Tự Khanh trẻ tuổi đã chấp chưởng Đại Lý Tự, khiến văn võ bá quan trong triều đều phải kiêng dè ba phần, được người đời gọi là “Diêm vương sống”.
Thẩm Vạn Sơn lăn lộn nơi thương hải mấy chục năm, từng trải vô số người. Hơn ba năm trước, chỉ một ánh mắt, phụ thân đã nhìn ra, vị hiền tế này là rồng trong loài người, mà đồng ý gả ta cho chàng.
Ta gả cho chàng, là gả đúng rồi.
“Bùi đại nhân, không cần đa lễ.” Thẩm Vạn Sơn khẽ gật đầu: “chúng ta là người một nhà.”
“Hoa Nùng từ nhỏ được chúng ta chiều hư, tính tình có phần cố chấp, sau này còn mong con bao dung nhiều hơn.”
“Nhạc phụ đại nhân nói quá lời.”
Giọng Bùi Nghiên khiêm tốn mà thành khẩn.
“Hoa Nùng là nữ tử tốt nhất thế gian.”
“Có thể cưới được nàng, là phúc phận ba đời của tiểu tế.”
“Tiểu tế nhất định cả đời này kính nàng, yêu nàng, bảo hộ nàng chu toàn.”
Lời chàng không hoa mỹ.
Nhưng từng câu từng chữ đều xuất phát từ tận đáy lòng.
Thẩm Hoa Chương ôm A Chiêu, cũng nhìn về phía Bùi Nghiên.
Ánh mắt huynh so với phụ thân càng thêm nghiêm nghị và sắc bén.
Huynh là người từng từ đống t /ử th /i trên chiến trường bò ra.
Huynh nhìn người, chỉ nhìn bản chất.
Huynh có thể cảm nhận được tình cảm của Bùi Nghiên dành cho ta là chân thành.
Huynh cũng có thể cảm nhận được, người nam nhân này có đủ năng lực bảo vệ ta.
“Bùi đại nhân.”
Thẩm Hoa Chương lên tiếng, giọng có chút khàn, nhưng đầy lực.
“Người Thẩm gia chúng ta, chưa từng để ai bắt nạt.”
“Năm năm trước ta không ở đó, để muội chịu ủy khuất lớn như vậy.”
“Món nợ này, sớm muộn gì ta cũng sẽ đòi lại từ Tiêu gia, cả vốn lẫn lãi.”
“Cũng đa tạ ngươi đã chăm sóc nàng, bảo vệ nàng năm năm qua.”
“Phần ân tình này, Thẩm Hoa Chương ta ghi nhớ.”
Huynh nói những lời ấy không kiêu không nhún.
Vừa bày tỏ lời cảm tạ, vừa tỏ rõ lập trường.
Muội muội ta, có ta là ca ca che chở.
Nếu ngươi đối xử không tốt với nàng, người đầu tiên không đồng ý chính là ta.
Bùi Nghiên đón lấy ánh mắt huynh, khẽ mỉm cười.
“Đại ca nói đùa rồi.”
“Bảo vệ Hoa Nùng là bổn phận của ta, nào có thể gọi là ân tình.”
“Còn về Tiêu gia… ta nghĩ bọn họ đã nhận được báo ứng xứng đáng.”
“Đại ca không cần vì chuyện ấy mà làm bẩn tay mình.”
Hai người nam nhân đều cường đại, ánh mắt giao nhau giữa không trung.
Không có kiếm bạt cung trương, nhưng lại có một sự so kè thầm lặng.
Cuối cùng, Thẩm Hoa Chương khẽ gật đầu.
Huynh đã công nhận vị muội phu này.
Một cuộc thử thách nhỏ, đến đây kết thúc.
Bùi Nghiên đích thân dẫn nhạc phụ và đại ca vào phủ.
Tối hôm đó, phủ Bùi bày đại yến.
Một nhà rốt cuộc đoàn viên, quây quần ngồi lại cùng nhau dùng một bữa cơm.
Trên bàn tiệc, không khí náo nhiệt mà ấm áp.
Thẩm Vạn Sơn nhìn con gái, con rể, ngoại tôn và đứa con trai mất rồi lại được, vui đến mức cười không khép miệng, uống thêm mấy chén rượu.
Rượu qua ba tuần, món qua năm vị.
Ta lấy cớ đưa A Chiêu đi nghỉ, để lại không gian cho nam nhân bọn họ.
Trong thư phòng, chỉ còn lại Bùi Nghiên, Thẩm Vạn Sơn và Thẩm Hoa Chương.
Thẩm Vạn Sơn đã có men rượu, lời nói cũng nhiều hơn.
Phụ thân nắm tay Bùi Nghiên, đem tất cả những lo lắng và áy náy suốt hơn năm năm qua đối với ta nói ra hết.
Bùi Nghiên chỉ lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng rót thêm trà nóng cho phụ thân.
Còn Thẩm Hoa Chương vẫn luôn trầm mặc.
Cho đến khi phụ thân nói mệt, được hạ nhân dìu đi nghỉ.
Trong thư phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.
Thẩm Hoa Chương mới rốt cuộc lên tiếng.
“Bùi Nghiên.”
Huynh gọi thẳng tên chàng, không còn dùng quan xưng.
“Muội muội ta… kỳ thực rất khổ.”
Giọng huynh rất thấp, rất trầm.
“Nàng từ nhỏ đã mạnh mẽ hơn những cô nương khác.”
“Văn phải học, võ phải luyện, kinh thương cũng phải tinh thông, thứ gì cũng đòi hỏi mình phải làm tốt nhất.”
“Nàng chưa từng kêu khổ, cũng chưa từng than mệt.”
“Nàng đem tất cả yếu đuối giấu hết trong lòng.”
“Năm năm trước, Tiêu Viễn trước mặt mọi người hủy hôn, ngoài miệng nàng nói không sao, nhưng ta biết, tim nàng nhất định đ /au như bị d /ao cứa.”
“Một mình nàng trở về Giang Nam, tự nhốt mình trong phòng ba ngày ba đêm, không ăn không uống.”
“Khi đó, nếu ta còn ở bên nàng…”
Nói đến đây, nắm tay huynh vô thức siết chặt.
Trong mắt là vô tận tự trách và hối hận.
Bùi Nghiên nhìn huynh, thần sắc trịnh trọng.
“Đại ca, huynh yên tâm.”
“Chuyện đã qua, đều đã qua rồi.”
“Con đường sau này, ta sẽ cùng nàng đi tiếp.”
“Ta sẽ để nàng được làm lại Thẩm gia đại tiểu thư vô ưu vô lo, rực rỡ phóng khoáng năm nào.”
“Sau này sẽ không để nàng chịu thêm nửa phần ủy khuất.”
Đó là lời hứa của chàng.
Lời hứa với đại ca.
Cũng là lời hứa với chính mình.
Thẩm Hoa Chương nhìn chàng thật lâu, rồi mới chậm rãi gật đầu.
“Ta tin ngươi.”
Huynh từ trong ngực lấy ra một vật, đặt lên bàn.
Đó là một khối lệnh bài bằng huyền thiết.
Trên mặt chạm khắc một con kỳ lân sống động như thật.
Chính là tín vật tối cao của “Tứ Hải Thông”, Kỳ Lân Lệnh.
“Thứ này, là Hoa Nùng nhờ ta giao cho ngươi.”
Thẩm Hoa Chương nói.
“Nàng nói, hiện giờ nàng đã là Bùi phu nhân.”
“Sản nghiệp của Thẩm gia cũng nên để gia chủ của một nhà là ngươi tiếp quản.”
“Nàng nói, sau này nàng chỉ muốn làm một người phụ nhân bình thường, giúp chồng dạy con.”
18
Kỳ Lân Lệnh.
Miếng lệnh bài đại diện cho thương hiệu số một Giang Nam, đại diện cho tài phú - phú khả địch quốc, cùng thế lực chằng chịt đan xen.
Giờ phút này đang lặng lẽ nằm trên mặt bàn tử đàn.
Tỏa ra thứ ánh sáng u lạnh và nặng trĩu.
Đây là sự tin tưởng và phó thác không chút giữ lại của ta, của Thẩm gia.
Bùi Nghiên nhìn khối lệnh bài ấy, nhưng không đưa tay nhận.
Chàng chỉ khẽ cười, đẩy lệnh bài trở lại trước mặt Thẩm Hoa Chương.
“Đại ca hiểu lầm rồi.”
Giọng chàng ôn hòa mà kiên định.
“Hoa Nùng là thê tử của ta, không phải phụ thuộc hay của ta.”
“Tứ Hải Thông là tâm huyết của nàng, là căn cơ của Thẩm gia.”
“Ta, Bùi Nghiên, còn chưa đến mức phải dựa vào của hồi môn của thê tử để chống đỡ thể diện.”
Chàng dừng lại một chút, đón lấy ánh mắt thoáng kinh ngạc của Thẩm Hoa Chương, tiếp tục nói.
“Hơn nữa, trong lòng ta, chưa từng có cái gọi là ‘Bùi phu nhân’.”
“Chỉ có, và vĩnh viễn chỉ có một người — Thẩm Hoa Nùng.”
“Ta yêu nàng, không phải vì nàng là con gái Thẩm gia, không phải vì nàng có thể mang đến bao nhiêu tài phú.”
“Chỉ vì, nàng là nàng.”
“Là người sẽ vụng về sắc thuốc cho ta khi ta sinh bệnh.”
“Là người sẽ vì ta mà xoa dịu nếp nhăn giữa chân mày mỗi lúc ta mệt mỏi.”
“Là người đã sinh cho ta A Chiêu, cho ta một gia đình trọn vẹn — thê tử của ta.”
“Tất cả của nàng, bất luận là tài hoa, sản nghiệp hay quá khứ, đều là một phần của nàng.”
“Ta tôn trọng tất cả những điều ấy, cũng ủng hộ nàng làm bất cứ điều gì nàng muốn.”
“Nàng muốn làm một phụ nhân bình thường, giúp chồng dạy con, ta sẽ vì nàng chống đỡ cả một bầu trời, để nàng an hưởng tháng ngày bình yên.”
“Nàng muốn tung hoành thương hải, làm chủ Tứ Hải Thông, ta sẽ làm hậu thuẫn kiên cố nhất của nàng, vì nàng hộ giá hộ tống.”
“Kỳ Lân Lệnh này là của nàng, thì vĩnh viễn là của nàng.”
“Thê tử của Bùi Nghiên ta, không cần vì bất kỳ ai mà thay đổi chính mình.”
Những lời ấy nói ra chân thành tha thiết, vang lên rõ ràng, rắn rỏi.
Dù là Thẩm Hoa Chương, người tâm chí kiên định, từng trải bao phong ba sóng gió.
Nghe xong những lời ấy, cũng không khỏi động lòng.
Huynh nhìn vị muội phu trẻ hơn mình vài tuổi trước mặt.
Trong lòng dâng lên sự chấn động và khâm phục chưa từng có.
Huynh rốt cuộc đã hiểu vì sao ta chọn chàng.
Người nam nhân này có được không chỉ là quyền thế và mưu lược.
Chàng có một sự tôn trọng và thấu hiểu chân thành đối với nữ tử.
Chàng yêu là yêu Thẩm Hoa Nùng — một linh hồn độc lập và trọn vẹn.
Chứ không phải một thân xác xinh đẹp cần dựa dẫm vào chàng.
Trong thời đại nam tôn nữ ti, xem nữ nhân như vật chơi và công cụ sinh nở.
Có được kiến thức và tấm lòng như vậy, thật sự hiếm có vô cùng.
“Ta… thay Hoa Nùng, cảm tạ ngươi.” Thẩm Hoa Chương trầm mặc hồi lâu, rồi mới nói ra từ tận đáy lòng.
Huynh thu lại Kỳ Lân Lệnh.
Huynh biết, mình không cần phải lo lắng cho tương lai của muội muội nữa.
“Nhưng…”
Giọng huynh đổi hướng, ánh mắt trở nên sắc bén.
“Thân phận của ta hiện giờ, vẫn là một ‘người chết’.”
“Tuy ta đã khôi phục ký ức, nhưng rất nhiều chi tiết của trận chiến năm xưa ở Bắc cảnh vẫn còn mơ hồ.”
“Ta chỉ nhớ chúng ta trúng mai phục, lương thảo bị đốt, rơi vào vòng vây.”
“Ta nghi ngờ, trong quân có nội gián.”
“Lần này ta trở về kinh, một là để thăm Hoa Nùng.”
“Hai là muốn nhờ ngươi điều tra kỹ lại chuyện năm đó, trả lại công đạo cho mấy vạn huynh đệ đã t /ử tr /ận thảm thiết.”
Nói đến cuối câu, trong mắt huynh đã bùng lên ngọn lửa ph /ẫn nộ.
Tính m /ạng của mấy vạn huynh đệ cùng bào không thể cứ thế mà m /ất đi không minh bạch.
Mối thù này, huynh nhất định phải báo.
Sắc mặt Bùi Nghiên cũng trở nên nghiêm trọng.
Thảm bại ở Bắc cảnh năm ấy vẫn luôn là một cái gai ghim trong lòng quân thần Đại Chu.
Triều đình vì trận ấy mà m /ất đi một vị thiếu niên tướng quân xuất sắc nhất, cùng mấy vạn tinh nhuệ chi sư.
Khiến phòng tuyến Bắc cảnh đến nay vẫn còn trống trải.
Nếu trong đó thật sự có liên quan đến nội gián thông địch.
Vậy vụ án này đủ sức lay động căn cơ của cả Đại Chu.
“Đại ca yên tâm.”
Bùi Nghiên trầm giọng nói.
“Chuyện này ta nhất định sẽ điều tra đến cùng.”
“Ngày mai ta sẽ cùng huynh vào cung diện thánh.”
“Việc huynh trở về, bản thân đã là một chuyện chấn động triều dã.”
“Hoàng thượng hẳn cũng rất muốn biết năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
…
Hôm sau, buổi chầu sớm.
Khi Thẩm Hoa Chương mặc triều phục nhất phẩm tướng quân, cùng Đại lý tự khanh Bùi Nghiên sóng vai bước vào Kim Loan điện.
Cả triều đình trong khoảnh khắc lặng ngắt như tờ.
Tất cả đều như nhìn thấy quỷ, trừng trừng nhìn Thẩm Hoa Chương.
Ánh mắt ấy so với năm xưa khi thấy Tiêu Viễn trước mặt mọi người hủy hôn còn chấn động hơn gấp trăm lần.
Thẩm… Thẩm Hoa Chương?
Vị tướng quân năm năm trước đã t /ử tr /ận sa trường, được truy phong “Uy Vũ Đại tướng quân” — Thẩm Hoa Chương?
Huynh… huynh thật sự còn sống?
Đây là x /ác sống hồi sinh, hay là cả triều bọn họ cùng lúc sinh ra ảo giác?
Hoàng đế trên long ỷ cũng bật dậy khỏi chỗ ngồi.
Trên mặt là niềm cuồng hỉ khó tin.
“Thẩm… Thẩm ái khanh?”
“Ngươi… ngươi thật sự còn sống sao?”
Thẩm Hoa Chương bước đến giữa đại điện, hướng về phía hoàng đế hành một quân lễ tiêu chuẩn.
Giọng vang như chuông lớn.
“Tội thần Thẩm Hoa Chương khấu kiến bệ hạ!”
“Tội thần vô năng, khiến Bắc cảnh thảm bại, phụ lòng thánh ân, xin bệ hạ giáng tội!”
“Mau! Mau mau bình thân!”
Hoàng đế kích động đến mức nói năng lộn xộn, đích thân bước xuống long ỷ, đỡ huynh đứng dậy.
“Ái khanh mau mau đứng lên! Ngươi không ch/ết, thật sự quá tốt rồi! Đây là trời phù hộ Đại Chu ta! Trời phù hộ Đại Chu ta!”
Niềm vui mất rồi lại được khiến vị cửu ngũ chí tôn cũng có phần thất thố.
Ngài vỗ vai Thẩm Hoa Chương, cảm khái muôn vàn.
“Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi!”
Sau khi xác nhận Thẩm Hoa Chương thật sự từ c/õi ch/ết trở về.
Cả triều đình sôi sục.
Hoàng đế lập tức hạ chỉ.
Khôi phục chức Uy Vũ Đại tướng quân cho Thẩm Hoa Chương, quan phục nguyên chức.
Đồng thời gia phong làm “Trấn Bắc Hầu”, thực ấp nghìn hộ, ban phủ đệ hầu tước.
Vinh sủng ấy thậm chí còn hơn năm xưa.
Cùng lúc đó, sắc mặt hoàng đế trầm xuống, ngay tại triều đình hạ lệnh.
Sai Đại Lý Tự khanh Bùi Nghiên cùng Trấn Bắc Hầu Thẩm Hoa Chương lập chuyên án.
Truy tra lại vụ án cũ Bắc cảnh hơn năm năm trước.
Ban cho hai người quyền tiền trảm hậu tấu.
Phàm kẻ nào dính líu đến vụ án này, bất luận quan cư chức vị nào, đều nghiêm trị không tha!
Thánh lệnh vừa ban, triều dã chấn động.
Ai cũng biết, một cơn bão chính trị khổng lồ sắp sửa kéo màn tại kinh thành.
Mà Thẩm gia, sau khi đón vị quân thần này trở về.
Địa vị đã không còn ai có thể lay chuyển.
Liên hôn giữa Bùi gia và Thẩm gia cũng trở thành một giai thoại cường cường liên thủ nơi kinh thành.
Phong quang vô nhị.
Cùng lúc ấy.
Ngoại ô kinh thành, trong một tiểu viện đổ nát, cỏ dại um tùm.
Một nam nhân hình dung tiều tụy, hai chân đã phế, đang nằm trên chiếc giường gỗ lạnh lẽo, thoi thóp kéo dài hơi tàn.
Hắn chính là tiền Tĩnh An Hầu — Tiêu Viễn.
Một nữ nhân tóc tai rối bù, ánh mắt oán độc, bưng một bát thuốc đục ngầu không nhìn rõ màu, bước vào.
Nàng ta đặt mạnh bát xuống đầu giường.
Giọng nói như lưỡi đao tẩm đ/ộc.
“Uống thuốc.”
Tiêu Viễn nhìn nàng ta, trong mắt tràn đầy hận ý và chán ghét.
“Chu Lê Nhi… ngươi đúng là đ/ộc phụ…”
“Ngươi sẽ có báo ứng…”
Chu Lê Nhi cười lên thê lương.
“Báo ứng?”
“Chúng ta bây giờ không phải đã là báo ứng rồi sao?”
“Tiêu Viễn, chúng ta đừng hòng ai được sống yên!”
“Ta muốn ngươi, cùng ta, ở trong địa ngục này mà từ từ dày vò!”
“Cho đến khi chúng ta đều mục nát thành một đống b/ạch c/ốt!”
Hai kẻ từng yêu nhau đến mức sống ch/ết không rời.
Giờ đây lại trở thành kẻ thù hận nhau nhất.
Bọn họ sẽ ở trong tiểu viện chật hẹp này, giày vò lẫn nhau, căm ghét lẫn nhau.
Trải qua quãng đời còn lại dài đằng đẵng và tuyệt vọng.
Đây có lẽ mới là sự trừng phạt tàn nhẫn nhất dành cho bọn họ.
(HẾT TOÀN VĂN) (hay cho Ớt đề xuất 5 sao đi nà...bữa giờ mn đọc xong chẳng cho 5 sao nào lun ấy...hu hi hu hi)