Người Mang Hận, Kẻ Mang Ánh Sáng

Chương 4



“Đem vật này giao cho chưởng quầy Tiền của tổng hiệu Tô Châu thuộc ‘Tứ Hải Thông’.”

“Nói với ông ta, Tiêu Viễn giữ lại hai chiếc thuyền của Thẩm gia ta, ta rất không vui.”

Bùi An hai tay run rẩy nhận lấy tấm lệnh nặng trĩu, cảm giác như đỡ lấy cả một ngọn núi.

Lúc này ông mới hiểu vì sao ta bình thản đến vậy.

Cũng hiểu vì sao Bùi Nghiên lại hoàn toàn buông tay, để ta tự mình xử lý.

Hóa ra trong tay ta, lại nắm một lá bài chủ như thế.

Sinh ý bề nổi của Thẩm gia, e chỉ là phần nổi của tảng băng.

“Tứ Hải Thông” mới là căn cơ thật sự.

Tiêu Viễn tưởng mình đang bóp nghẹt một con thỏ.

Nào hay, hắn đã chọc vào một con mãnh hổ đang ngủ say.

“Còn nữa.”

Ta rút một tờ tín tiên từ ống bút, nhanh tay viết vài dòng, niêm phong lại.

“Đem phong thư này giao cho Tôn đại nhân của Giang Nam Chức Tạo Cục.”

“Ông ấy là cố giao của phụ thân ta.”

Bùi An nhận thư, trong lòng càng thêm chấn động.

Giang Nam Chức Tạo Cục, đó là chức vị chuyên cung ứng tơ lụa cho hoàng gia, một chức sai béo bở hiếm có.

Tôn đại nhân lại càng là hồng nhân trước mặt hoàng đế.

Hóa ra, trên quan trường ta cũng có nhân mạch sâu đến vậy.

“Báo với Tôn đại nhân, nói rằng vải của tiệm ‘Vân Ký’ dường như có vấn đề, nhờ ông ấy giúp ‘kiểm tra’ một phen.”

Khóe môi ta khẽ cong lên một đường lạnh lẽo.

Tiêu Viễn chẳng phải thích dùng quan phủ hay sao?

Vậy ta sẽ cho hắn nếm thử mùi vị bị quan phủ “điều tra”.

Hắn muốn cướp sinh ý của ta?

Ta sẽ khiến hắn cả vốn lẫn lời, đều phải nhả sạch.

Bùi An nghe mà máu nóng sôi trào, gật mạnh đầu.

“Vâng! Phu nhân! Thuộc hạ lập tức đi làm!”

Ông cầm lệnh bài và thư, bước đi như có gió sau lưng.

Đến chiều tối, khi Bùi Nghiên trở về, ta đã xử lý xong mọi việc.

Ta thuật lại đại khái đầu đuôi cho hắn nghe.

Hắn nghe xong chỉ khẽ nhướn mày.

“Kỳ Lân lệnh cũng đã dùng rồi?”

“Xem ra là nàng thật sự nổi giận.”

Giọng hắn không hề có ý trách móc, ngược lại còn mang theo ý cưng chiều.

Ta hừ nhẹ một tiếng.

“Hắn đã ức hiếp đến tận cửa nhà, nếu ta còn không phản kích, chẳng phải thật thành mèo bệnh?”

“Ta muốn hắn biết, Thẩm gia không phải thứ hắn muốn động là động.”

Bùi Nghiên ôm ta vào lòng, thấp giọng cười.

“Làm rất tốt.”

“Nhưng chỉ vậy thôi vẫn chưa đủ.”

Trong mắt hắn thoáng qua một tia hàn quang khó nhận ra.

“Chèn ép thương trường chỉ là món khai vị.”

“Với tính tình của Tiêu Viễn, bị vấp ngã một lần, hắn chỉ càng thêm điên cuồng.”

“Đã muốn ra tay, thì phải đánh một lần cho đau, cho tàn, khiến hắn không còn cơ hội đứng dậy.”

Ta ngẩng đầu trong vòng tay hắn.

“Chàng có kế hoạch gì?”

Hắn khẽ nhéo má ta, nụ cười đầy thâm ý.

“Tước vị Tĩnh An Hầu ấy, truyền qua ba đời, cũng nên đến lúc chấm dứt rồi.”

“Ta nhớ trong phủ hắn có một dưỡng nữ tên Vân Lê Nhi, thân thế của nàng ta… dường như cũng rất thú vị.”

Một cơn phong ba khổng lồ nhắm thẳng vào Tĩnh An Hầu phủ đang lặng lẽ hình thành.

Mà Tiêu Viễn, kẻ đứng giữa tâm bão, vẫn hoàn toàn không hay biết.

Hắn đang ngồi trong phủ, đắc ý chờ ta tìm đến cầu xin.

07

Tin cấp báo từ Giang Nam đến nhanh hơn hắn dự liệu rất nhiều.

Cũng dữ dội hơn nhiều.

Hắn vốn tưởng Thẩm gia sẽ phái người lên kinh thành cầu hòa trước.

Hoặc ta sẽ đích thân tìm đến, khóc lóc van xin hắn nương tay.

Thậm chí hắn còn nghĩ sẵn phải dùng tư thái nào để sỉ nhục ta.

Nhưng thứ hắn chờ được không phải lời cầu xin.

Mà là tin dữ.

Tin dữ đầu tiên đến từ đường vận tải Giang Nam.

Tên quan viên hắn sai đi lo lót quan hệ, giữ lại thuyền hàng của Thẩm gia, bị một phong thư nặc danh tố cáo tham ô.

Ngự sử tuần tra của Đại Lý Tự vừa khéo đang ở Giang Nam.

Ra tay như sấm sét.

Người lập tức bị bắt, tống vào đại lao.

Hai chiếc thuyền của Thẩm gia nguyên vẹn được thả đi.

Còn toàn bộ thuyền bè dưới danh nghĩa của Tiêu Viễn đang xuôi ngược trên vận hà, đều bị thế lực cay.otcay vận tải “Tứ Hải Thông” ngầm khống chế.

(Cắt nghĩa vai trò Tứ Hải Thông: Vận hà (đường thủy) do Quan phủ quản danh nghĩa. Nhưng thực tế kiểm soát bến bãi, bốc dỡ, thủy thủ, hoa tiêu… lại do bang hội địa phương nắm: Nắm đội hoa tiêu (người dẫn luồng), Nắm phu kéo thuyền, Nắm bến cập hàng, Có quan hệ ngầm với nha môn địa phương. Không cần “có quyền pháp lý”. Họ có quyền thực tế)

Họ thao túng bến bãi và hoa tiêu, buộc thuyền của hắn phải neo lại giữa dòng, không cho tiến thêm nửa bước.

Khi thì lấy cớ đáy thuyền có dấu hiệu hư hại, không đủ điều kiện thông hành, yêu cầu dừng lại chờ “giám định”.

Khi thì nói giấy tờ của thủy thủ không đầy đủ, báo nha môn địa phương tới “kiểm tra”, kéo dài hết ngày này sang ngày khác.

Danh nghĩa là làm đúng quy củ thủy lộ, nhưng ai cũng biết, đó là cố ý làm khó.

Hàng hóa ứ đọng trên kênh đào của hắn đã vượt quá mười vạn lượng bạc.

Mỗi một ngày trôi qua, đều là tổn thất khổng lồ.

Người hắn phái đi thương lượng, ngay cả mặt quản sự của “Tứ Hải Thông” cũng không gặp được.

Chỉ được một vị tiên sinh kế toán mặt mày tươi cười báo cho biết.

“Xin lỗi, đông gia của chúng tôi đã dặn rồi.”

“Đường thủy Giang Nam, họ Thẩm.”

“Muốn đi qua đây, phải hỏi Thẩm gia có gật đầu hay không.”

Nghe bẩm báo xong, Tiêu Viễn tức đến mức đập nát một bộ bình sứ thanh hoa tiền triều ngay tại chỗ.

Tứ Hải Thông!

Cái tên ấy hắn dĩ nhiên từng nghe qua!

Đó là thế lực chiếm cứ thủy đạo Giang Nam hơn chục năm nay!

Thực lực hùng hậu, mạng lưới quan hệ chằng chịt, đến cả quan phủ cũng phải nhượng họ ba phần!

Thẩm gia từ bao giờ lại dính líu đến Tứ Hải Thông?

Còn dám nói “đường thủy Giang Nam họ Thẩm”?

Khẩu khí thật lớn!

Hắn còn chưa kịp hoàn hồn vì cú đánh này.

Tin dữ thứ hai đã ập đến.

Tiệm tơ lụa “Vân Ký” mà hắn bỏ ra số bạc lớn đầu tư, xảy ra chuyện.

Tôn đại nhân của Giang Nam Chức Tạo Cục đích thân dẫn người đột kích kiểm tra.

Phát hiện một lô Thục Cẩm cung ứng cho quan gia của Vân Ký lấy hàng kém thay hàng tốt, thậm chí trong thuốc nhuộm còn pha thêm khoáng vật gây hại cho cơ thể.

Nhân chứng vật chứng đầy đủ.

Vân Ký bị niêm phong tại chỗ.

Chưởng quầy cùng toàn bộ tiểu nhị đều bị áp giải đi điều tra.

Đây không còn là chuyện lỗ vốn làm ăn đơn thuần.

Đây là tội khi quân!

Chỉ cần sơ sẩy một bước, hắn – kẻ đứng sau – cũng sẽ bị kéo xuống nước!

Mồ hôi lạnh của Tiêu Viễn lập tức túa ra.

Hắn không hiểu nổi.

Tôn đại nhân nổi tiếng thiết diện vô tư, xưa nay không kết giao quyền quý.

Vì sao lại đột nhiên nhắm vào cửa tiệm của hắn?

Chẳng lẽ…

Một ý nghĩ đáng sợ chợt hiện lên trong đầu hắn.

Bùi Nghiên!

Nhất định là hắn!

Ngự sử tuần tra của Đại Lý Tự, Giang Nam Chức Tạo Cục.

Có thể cùng lúc điều động cả hai bên thế lực này, ngoài Bùi Nghiên, hắn không nghĩ ra người thứ hai!

Nhận thức ấy như một chậu nước đá dội thẳng từ đỉnh đầu xuống.

Khiến toàn thân hắn lạnh buốt, tay chân tê dại.

Hắn tưởng mình đang đối phó Thẩm gia, đối phó ta.

Hắn tưởng mình nắm giữ quyền chủ động tuyệt đối.

Đến cuối cùng mới phát hiện.

Hắn lúc này mới hiểu, ngay từ đầu mình đã rơi vào tấm lưới trời giăng sẵn của Bùi Nghiên.

Hắn đâu phải đang đấu với ta.

Hắn là đang đối đầu với đương triều Đại Lý Tự khanh, kẻ nắm trong tay quyền sinh s/át, “Diêm Vương sống” khiến cả triều đình kiêng dè!

Hắn lấy gì mà đấu?

“Hầu gia! Hầu gia! Không xong rồi!”

Quản gia lăn lộn chạy vào, sắc mặt còn tái hơn người c/h/ế/t.

“Kinh thành… trong kinh thành mấy nhà cửa hiệu từng làm ăn với chúng ta đều sai người đến truyền lời.”

“Nói… nói muốn chấm dứt hợp tác.”

“Còn Hộ bộ vừa phái người tới thúc thu số thuế bạc Hầu phủ thiếu suốt ba năm qua, nói… nói nếu hôm nay không nộp đủ, sẽ niêm phong Hầu phủ để tra xét!”

Trước mắt Tiêu Viễn tối sầm, đất trời quay cuồng.

Xong rồi.

Tất cả đều xong rồi.

Đường thương nghiệp bị chặt đứt.

Quan lộ bị bít kín.

Ngay cả căn cơ ở kinh thành cũng bắt đầu lung lay.

Bùi Nghiên đây là muốn dồn hắn vào đường tuyệt lộ!

“Vì sao…”

Hắn thất thần ngồi phịch xuống ghế, lẩm bẩm.

“Vì sao…”

Hắn không hiểu.

Cho dù Bùi Nghiên cưới ta.

Cho dù hắn muốn ra mặt vì thê tử.

Cũng không đến mức dùng thủ đoạn sấm sét, không chừa đường lui như vậy chứ?

Đây đã không còn là báo thù đơn giản.

Đây là muốn Tĩnh An Hầu phủ biến mất khỏi kinh thành!

Rốt cuộc hắn đã đắc tội Bùi Nghiên ở chỗ nào?

Không.

Không đúng.

Hắn đột ngột ngẩng đầu, trong mắt bùng lên hận ý điên cuồng.

Không phải Bùi Nghiên.

Là Hoa Nùng!

Nhất định là Thẩm Hoa Nùng!

Nhất định là Thẩm Hoa Nùng đã thổi gió bên gối, xúi giục hắn!

Con đ /ộc phụ!

Hắn cho ràng ta không cam tâm gả cho Bùi Nghiên, trong lòng vẫn còn vương vấn hắn.

Cho nên mới dùng cách này ép hắn khuất phục!

Muốn khiến hắn trắng tay, chỉ còn đường cầu xin ta!

Đúng! Nhất định là như vậy!

Tâm cơ của nữ nhân ấy, sao mà đ /ộc ác đến thế!

“Thẩm Hoa Nùng…”

Hắn nghiến răng, từng chữ từng chữ đọc ra cái tên ấy.

Răng hắn nghiến ken két, tưởng như sắp rỉ m/áu.

“Ta sẽ không để ngươi toại nguyện!”

“Ngươi tưởng như vậy là có thể đánh đổ ta sao?”

“Nằm mơ!”

Hắn bật dậy, trong mắt cháy lên ngọn lửa cuồng loạn và cố chấp.

“Chuẩn bị ngựa!”

“Ta phải vào cung! Ta muốn gặp Thái hậu!”

“Thái hậu là cô mẫu của ta! Người nhất định sẽ làm chủ cho ta!”

“Bùi Nghiên thì đã sao? Hắn có lợi hại đến đâu, lẽ nào còn lớn hơn Thái hậu?”

Hắn như vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Loạng choạng lao ra ngoài.

Hắn phải cầu Thái hậu.

Phải khiến Thái hậu gây áp lực lên hoàng đế.

Phải khiến Bùi Nghiên trả giá!

Phải khiến ta quỳ dưới chân hắn, vẫy đuôi cầu xin!

Hắn đã hoàn toàn phát điên.

08

Mây đen u ám bao trùm Tĩnh An Hầu phủ rất nhanh lan đến hậu viện.

Người đầu tiên cảm nhận được biến chuyển ấy, là Vân Lê Nhi.

Lô trang sức trân châu Nam Hải nàng vừa đặt, mãi không được giao tới.

Sai người đi hỏi, chưởng quầy tiệm châu báu chỉ nói, Hầu phủ còn nợ tiền cũ, phải thanh toán xong mới có thể giao hàng mới.

Loại vải lệ chi tươi từ Giang Nam mà nàng vẫn yêu thích hằng ngày, cũng bị cắt đứt.

Nhà bếp nói, hiện giờ phủ đệ thắt chặt chi tiêu, những thứ xa xỉ không cần thiết đều phải tiết giảm.

Ngay cả đám nha hoàn bà tử dưới tay nàng, cũng bắt đầu rì rầm to nhỏ.

Trong ánh mắt còn thấp thoáng thứ nàng chưa từng thấy — hoang mang… và khinh thị.

Trái tim Vân Lê Nhi từng chút một chìm xuống.

Nàng biết, xảy ra chuyện rồi.

Mà là chuyện lớn.

Nàng bưng bát yến sào tự tay hầm, đi đến thư phòng của Tiêu Viễn.

Thư phòng bừa bộn tan hoang.

Hai mắt Tiêu Viễn đầy tơ m/áu, sắc mặt tiều tụy, đâu còn nửa phần khí khái ngày trước.

Hắn vừa từ trong cung trở về.

Thái hậu đã gặp hắn.

Nhưng cũng chỉ hờ hững an ủi vài câu.

Bảo hắn “tạm thời an tĩnh”, “chớ nên cùng Bùi khanh đối đầu trực diện”.

Hàm ý trong lời nói ấy, chẳng khác nào bảo hắn nhẫn nhục chịu đựng.

Ngay cả chỗ dựa hắn vẫn luôn tự đắc nhất, cũng đã lung lay.

Bảo hắn làm sao chấp nhận được?

“Hầu gia ca ca…”

Giọng Vân Lê Nhi mềm yếu như làn khói mỏng.

Nàng đặt bát yến sào xuống bàn, bước đến phía sau Tiêu Viễn, đưa đôi tay thon nhỏ xoa bóp hai bên thái dương cho hắn.

“Bất luận xảy ra chuyện gì, Lê Nhi cũng sẽ ở bên cạnh người.”

“Người đừng quá mệt mỏi, thân thể quan trọng.”

Nếu là ngày thường, Tiêu Viễn ắt sẽ cảm động trước sự dịu dàng chu đáo ấy.

Nhưng lúc này, trong lòng hắn phiền loạn đến cực điểm.

Chỉ thấy giọng nói của nàng chói tai đến nhức óc.

Hắn vung tay hất phăng tay nàng.

“Cút!”

“Ta không muốn nhìn thấy bất kỳ ai!”

Bàn tay Vân Lê Nhi bị va đến đỏ ửng.

Nàng sững người tại chỗ, nước mắt lập tức ca.ycayot dâng đầy hốc mắt.

“Hầu gia ca ca… người sao vậy?”

“Có phải… có phải Lê Nhi làm điều gì không đúng?”

Nước mắt nàng rơi xuống như chuỗi trân châu đứt dây.

Khóc đến mức lê hoa đẫm lệ, khiến người nhìn cũng không khỏi thương xót.

Nhưng Tiêu Viễn nhìn nàng, trong lòng càng thêm bực bội.

Khóc!

Chỉ biết khóc!

Ngoài khóc ra, còn biết làm gì?

Trong đầu hắn, không tự chủ được hiện lên gương mặt của ta.

Gương mặt luôn rực rỡ, ngạo nghễ, tràn đầy sinh khí ấy.

Hắn nhớ năm năm trước, khi hắn trước mặt bá quan hủy hôn, ta cũng không hề khóc.

Ta chỉ thẳng lưng, quay người rời đi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...