Người Mang Hận, Kẻ Mang Ánh Sáng

Chương 6



“Cho dù là ngự y giỏi nhất trong cung, cũng không tra ra được nguyên nhân bệnh, chỉ có thể xem như cảm hàn mà chữa.”

“Không quá bảy ngày, sẽ dầu cạn đèn tắt, lặng lẽ mà c /h/ế/t.”

Tên dược thương cười khặc khặc, âm thanh the thé như cú đêm giữa canh khuya.

“Tiểu thư, thứ thuốc này của cô… thật là đ /ộc ác.”

“Nhưng ta thích.”

“Năm mươi lượng vàng, không bớt một xu.”

Vân Lê Nhi không mặc cả. Nàng ném một túi vàng qua…nhận thuốc rời đi.

Nàng lại đi đến một con ngõ nhỏ, sát bên cửa hậu của hoàng cung, vốn là lối đi chỉ giành cho hạ nhân ra vào tạp dịch chốn hoàng cung, nàng gặp một nam nhân dáng người nhỏ gày, mặt lắm lét nhìn quanh như sợ ai phát hiện.

Nàng ghé sát tai tên nam nhân, thì thầm mấy câu.

Đôi mắt hắn càng lúc càng mở to, cuối cùng ánh lên vẻ tham lam.

“Việc thành, còn thêm một trăm lượng vàng.”

“Thành giao!”

Vân Lê Nhi kéo áo choàng, biến mất trong con hẻm tối.

Khi nàng trở về Hầu phủ, trời đã tờ mờ sáng.

Nàng nhìn khuôn mặt tái nhợt mà xinh đẹp của mình trong gương, nở một nụ cười quỷ dị.

Thẩm Hoa Nùng.

Bùi Nghiên.

Các người đã hủy hoại tất cả của ta.

Ta cũng sẽ hủy đi thứ các người trân quý nhất.

Ta muốn xem, khi đứa con bảo bối của các người, giãy giụa đau đớn trong vòng tay các người, rồi từ từ c /h/ế/t đi.

Khi ấy, các người sẽ mang vẻ mặt thế nào.

Chắc chắn… sẽ rất đặc sắc.

……

Bùi phủ.

Thiệp mời dự tiệc thưởng hoa cũng được đưa đến trước án của ta.

Bùi An đứng một bên, thần sắc có phần lo lắng.

“Phu nhân, yến tiệc này… chúng ta thật sự phải đi sao?”

“Phía Tĩnh An Hầu phủ có cô mẫu là Thái Hậu, cũng chắc chắn cũng sẽ đến.”

“Vân Lê Nhi hiện giờ như kẻ tẩu hỏa nhập ma, không thể không phòng.”

Ta xoay xoay tấm thiệp mạ vàng trong tay, thần sắc nhàn nhạt.

“Đi, vì sao không đi?”

“Chẳng phải đây chính là cơ hội chúng ta đang chờ sao?”

Phu quân từ nội thất bước ra, trên người còn vương hơi lạnh của buổi sớm.

Chàng đi đến phía sau ta, vòng tay ôm lấy eo ta.

“Đã sắp xếp xong cả rồi?”

“Ừ.” Ta tựa vào lòng chàng, khẽ gật đầu.

“Ta đã cho người theo dõi nhất cử nhất động của Vân Lê Nhi.”

“Đêm qua nàng ta lén rời phủ, đi gặp ai, mua thứ gì, ta đều biết rõ ràng.”

“Tên dược thương Tây Vực kia cũng đã bị người của chúng ta khống chế.”

Phu quân cúi đầu, hôn nhẹ lên đỉnh tóc ta.

“Hoa Nùng của ta, càng ngày càng có phong thái phu nhân Đại Lý Tự khanh rồi.”

Ta bị chàng chọc cười.

“Học từ chàng.”

Ta xoay người, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ấy.

“Nhưng ta vẫn có chút lo.”

“A Chiêu còn nhỏ như vậy, lỡ… lỡ thật sự xảy ra sai sót gì…”

“Yên tâm.” Phu quân nắm lấy tay ta, ánh mắt kiên định.

“Ta sẽ không để con trai chúng ta chịu dù chỉ một chút tổn hại.”

“Ta đã sắp xếp xong mọi thứ.”

“Yến tiệc lần này, với Vân Lê Nhi mà nói, là cơ hội duy nhất để nàng ta ra tay.”

“Còn với chúng ta, cũng là thời cơ tốt nhất để đóng đinh nàng ta cùng Tiêu Viễn lên cột nhục nhã.”

“Chúng ta sẽ diễn một vở kịch lớn.”

Chàng nhìn ta, trong mắt lóe lên ánh sáng vận trù nắm chắc cục diện.

“Một vở kịch vạch trần chân tướng trước mặt tất cả mọi người.”

“Và A Chiêu của chúng ta sẽ là nhân vật nhỏ quan trọng nhất, cũng là an toàn nhất trong vở kịch ấy.”

Ta nhìn vẻ tự tin vững vàng của chàng, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng chậm rãi hạ xuống.

Ta biết, người đàn ông này chưa từng làm chuyện không nắm chắc phần thắng.

Đã nói vạn vô nhất thất.

Thì ắt hẳn là vạn vô nhất thất.

“Được.”

Ta gật đầu, trong mắt bùng lên ngọn lửa chiến ý.

“Vậy thì để chúng ta hảo hảo gặp mặt vị Vân Lê ‘tiểu thư’ đầy toan tính ấy.”

Ba ngày sau.

Ngự Hoa viên.

Trăm hoa khoe sắc, tơ trúc du dương.

Một bữa tiệc Hồng Môn được sắp đặt tỉ mỉ, đang chờ nhân vật chính của nó phấn son lên đài.

11

Yến tiệc thưởng hoa được tổ chức tại thủy tạ “Thấm Phương Đình” trong Ngự Hoa viên.

Đình đài lầu các, chạm trổ tinh xảo, xung quanh sóng biếc dập dềnh, lá sen nối trời.

Các quý phụ danh viện trong kinh thành đều diện trang phục lộng lẫy, tranh nhau ot caycay khoe sắc.

Hôm nay ta mặc một bộ váy tay rộng màu xanh hồ thủy, nơi vạt váy thêu mấy cành bạch ngọc lan còn e ấp nụ.

Mái tóc được vấn lơi thành một búi đơn giản, chỉ cài một cây trâm bạch ngọc ôn nhuận.

Không phấn son điểm trang, vẫn khó che giấu dung sắc.

Ta vừa xuất hiện, đã thu hút toàn bộ ánh nhìn.

Thanh lệ thoát tục, khí chất như lan, cao thấp lập tức phân rõ với đám phấn son dung tục.

Phu quân vẫn một thân thường phục huyền sắc, thân hình cao thẳng, dung mạo lạnh lùng.

Chàng bế A Chiêu phấn điêu ngọc trác trong tay.

Một nhà ba người sóng vai bước tới, tựa như một bức họa tuyệt mỹ.

Không biết đã khiến bao ánh mắt ngưỡng mộ dõi theo.

“Kia chính là Đại Lý Tự khanh Bùi đại nhân sao? Quả nhiên phong độ phi phàm.”

“Người bên cạnh là phu nhân của ngài ấy ư? Nghe nói xuất thân thương hộ Giang Nam, mà phong thái lại như vậy.”

“Nhìn đứa trẻ kia kìa, tuấn tú như đồng tử trong tranh niên họa.”

Trong tiếng bàn tán xen lẫn ghen tị và tán thưởng.

Khi Tiêu Viễn và Vân Lê Nhi đến nơi, nhìn thấy chính là cảnh tượng chói mắt ấy.

Hắn nhìn ta được phu quân che chở trong lòng, nhìn nụ cười yên bình hạnh phúc trên môi ta.

Trong tim như có vô số mũi kim thép đâm xuống.

Tất cả những điều đó, vốn nên thuộc về hắn!

Sắc mặt Vân Lê Nhi còn khó coi hơn.

Nàng ta nhìn chằm chằm ta, trong mắt ngập tràn oán đ /ộc.

Dựa vào cái gì?

Dựa vào cái gì mà ta có thể nắm giữ tất cả?

Còn nàng ta, lại rơi vào hoàn cảnh như hôm nay?

Nàng ta hít sâu một hơi, ép xuống hận ý trong lòng, đổi sang vẻ mặt nhu nhược đáng thương.

Nàng ta bưng một chén rượu trái cây, uyển chuyển tiến về phía ta.

“Thẩm gia tỷ tỷ.”

Nàng ta khẽ khom người hành lễ, giọng mềm yếu đến mức như có thể vắt ra nước.

“Chuyện trước kia đều là lỗi của Lê Nhi.”

“Lê Nhi tuổi nhỏ vô tri, khiến tỷ và… Hầu gia ca ca sinh ra nhiều hiểu lầm.”

“Chén rượu này, Lê Nhi kính tỷ, coi như bồi tội.”

“Chỉ mong tỷ tỷ rộng lượng, đừng chấp nhặt với ta.”

Nói rồi, nàng ta đưa chén rượu tới.

Xung quanh, đám quý phụ đều nhao nhao ngóng cổ, chờ xem kịch hay.

Ta nhìn nàng ta, khẽ cười.

Nụ cười nhàn nhạt như mây trôi, nhưng ẩn chứa một tầng xa cách khó nhận ra.

“Vân tiểu thư khách khí.”

“Chỉ là hiện giờ thân thể ta không tiện, không thể dùng rượu.”

“Tấm lòng của cô, ta nhận.”

Lời từ chối kín kẽ đến mức không lộ sơ hở, khiến mọi hậu chiêu nàng ta chuẩn bị đều không có đất dụng võ.

Sắc mặt Vân Lê Nhi khẽ tái đi.

Nàng ta cắn môi, vành mắt thoắt cái đã đỏ.

“Tỷ tỷ… tỷ vẫn không chịu tha thứ cho ta sao?”

Đúng lúc ấy, A Chiêu bỗng chỉ vào chiếc túi thơm treo bên hông nàng ta, giọng non nớt vang lên.

“Nương, bướm.”

Đó là một túi thơm thêu con bướm xanh, tinh xảo sinh động.

Ánh mắt Vân Lê Nhi lập tức sáng lên.

Cơ hội đến rồi.

Nàng ta vội tháo túi thơm xuống, đưa tới trước mặt A Chiêu.

Trên môi nở nụ cười dịu dàng đúng mực.

“Tiểu công tử thích sao? Ta tặng cho con chơi nhé?”

Nàng ta đã tính kỹ.

Trẻ nhỏ vốn thích những món đồ mới lạ như vậy.

Chỉ cần thằng bé nhận lấy.

Chỉ cần hít phải mùi hương trong túi thơm — thứ nàng ta đã cố ý rắc dược phấn vào…

Kế hoạch của nàng ta otc.aycay coi như thành một nửa.

Thế nhưng A Chiêu chỉ nhìn thoáng qua chiếc túi thơm, rồi lắc đầu.

Con quay người ôm lấy cổ phu quân, nhỏ giọng nói.

“Phụ thân, không thích.”

“Bẩn.”

Chỉ một chữ “bẩn”, tựa như cái tát vang dội, giáng thẳng lên mặt Vân Lê Nhi.

Nụ cười trên môi nàng ta lập tức đông cứng.

Xung quanh vang lên vài tiếng cười khúc khích không kìm được.

Mặt Vân Lê Nhi tức thì đỏ bừng.

Nàng ta siết chặt túi thơm trong tay, móng tay gần như cắm sâu vào da thịt.

Thằng nghiệt chủng này!

Dám trước mặt mọi người làm nhục nàng ta!

Ngay lúc nàng ta lúng túng, gần như mất kiểm soát.

Đại cung nữ thân cận bên cạnh Hoàng hậu đột nhiên cất giọng cao vang.

“Hoàng hậu nương nương giá lâm!”

Mọi người vội vàng đứng dậy hành lễ.

Giữa lúc hỗn loạn, không ai để ý.

Một tiểu thái giám bưng điểm tâm bước đi “vô ý” lảo đảo một cái.

Đĩa bánh quế hoa trong tay hắn vừa vặn bay về phía A Chiêu.

“Á!”

Xung quanh vang lên một tràng kinh hô.

Trong mắt Vân Lê Nhi lóe lên một tia cười dữ tợn đầy đắc ý.

Nàng ta đã sắp đặt từ trước.

Túi thơm chỉ là bước đầu.

Đĩa bánh quế hoa bị hạ dược kia mới là sát chiêu thực sự!

Mắt thấy đĩa bánh sắp đập vào người A Chiêu.

Nói thì chậm, xảy ra lại cực nhanh.

Một thân ảnh huyền sắc vụt lên như tia chớp.

Phu quân ôm A Chiêu, chỉ khẽ nghiêng người một cái đã tránh khỏi đĩa điểm tâm.

Đồng thời, chân dài của chàng vươn ra, chính xác móc trúng cổ chân tên tiểu thái giám.

Hắn kêu thảm một tiếng, cả người ngã sấp xuống đất trong tư thế chó gặm bùn.

Điểm tâm vỡ nát khắp nơi.

Hiện trường lập tức rơi vào tĩnh lặng.

Tất cả đều sững sờ.

Không ai ngờ biến cố lại xảy ra đột ngột như vậy.

Phu quân ôm con trai, sắc mặt trầm như nước.

Ánh mắt lạnh lẽo của chàng quét qua tên tiểu thái giám đang run rẩy bò dưới đất.

Sau đó dừng lại trên gương mặt tái mét của Vân Lê Nhi.

Giọng chàng không lớn, nhưng mang theo uy áp khiến người ta lạnh sống lưng.

Vang lên giữa Thấm Phương Đình.

“Người đâu.”

“Tra cho bản quan!”

12

Chữ “tra” vừa thốt ra, không khí trong Thấm Phương Đình như đông cứng lại.

Hoàng hậu vừa giá lâm, còn chưa kịp an tọa.

Đã bị cảnh tượng đột ngột trước mắt làm cho sững sờ.

“Bùi ái khanh, chuyện này… là thế nào?”

Phu quân ôm A Chiêu, xoay người hướng về phía Hoàng hậu khom mình hành lễ.

Sắc mặt chàng lạnh lẽo như băng.

“Khởi bẩm nương nương, vừa rồi có kẻ tiểu nhân nhân lúc hỗn loạn, ý đồ trước mặt mọi người hành hung, mưu hại con trai thần.”

“Vì để đảm bảo vạn toàn, thần khẩn cầu nương nương, triệt để tra xét việc này!”

Lời nói của chàng dứt khoát vang dội.

Hai chữ “mưu hại” được nhấn cực nặng.

Đám quý phụ có mặt đều hít vào một hơi lạnh.

Đây không còn là sự cố ngoài ý muốn.

Đây là trước mắt Hoàng hậu, mưu hại đích tử của triều đình trọng thần!

Tội danh này, không ai gánh nổi.

Sắc mặt Hoàng hậu cũng trầm xuống.

Hôm nay là yến tiệc do chính bà chủ trì.

Xảy ra chuyện như vậy, chẳng khác nào tát thẳng vào mặt bà.

“Càn rỡ!”

Phượng mâu trầm xuống, Hoàng hậu quát lớn.

“Người đâu! Bắt ngay tên nô tài này cho bản cung!”

Lập tức có mấy ma ma khỏe mạnh xông lên, đè chặt tên tiểu thái giám xuống đất.

Hắn sợ đến hồn bay phách lạc, liều mạng dập đầu.

“Nương nương tha mạng! Nương nương tha mạng! Nô tài không cố ý! Chỉ là trượt chân thôi!”

Phu quân cười lạnh.

“Trượt chân?”

Chàng bước tới chỗ đĩa bánh quế hoa bị lật tung, ngồi xổm xuống.

Từ trong tay áo lấy ra một cây ngân châm, nhẹ nhàng chạm vào miếng bánh.

Trước mắt bao người.

Cây ngân châm sáng bóng, với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhanh chóng chuyển sang màu đen.

“Hít——”

Đám đông lại vang lên tiếng hút khí lạnh.

Có đ /ộc!

Trong bánh thật sự có đ /ộc!

Lần này, đã không còn là chuyện “ngoài ý muốn” nữa.

Đây là mưu sát có chủ ý!

Sắc mặt Hoàng hậu đã tái xanh.

Bà đập mạnh tay xuống bàn.

“Cho bản cung nghiêm hình tra khảo!”

“Bản cung muốn xem, rốt cuộc là kẻ nào to gan đến vậy, dám ở trong cung làm ra chuyện bẩn thỉu thế này!”

Tên tiểu thái giám thấy sự việc bại lộ, sợ đến hồn vía lên mây.

Hắn biết, một khi dùng hình, bản thân chắc chắn c /h/ế/t không toàn thây.

Hắn đột ngột ngẩng đầu, chỉ tay về một phía trong đám người, thét lên thảm thiết.

“Là nàng ta! Chính nàng ta sai khiến nô tài!”

Mọi người đồng loạt nhìn theo hướng tay hắn chỉ.

Chỉ thấy Vân Lê Nhi đứng đó, sắc mặt trắng bệch như giấy, toàn thân run rẩy như chiếc lá trong gió thu.

“Không… không phải ta…”

Môi nàng ta run lẩy bẩy, cố biện bạch một cách vô vọng.

“Ta… ta không quen hắn…”

Tên tiểu thái giám như bấu víu được cọng rơm cuối cùng, gào lên điên cuồng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...