Người Ta Đợi, Không Ở Trong Cung

Chương 2



“Ba năm trước, ta từ biên Bắc cửu t /ử nhất s /inh trở về, toàn thân đầy thương tích, chính là ngươi canh giữ bên giường ta suốt ba ngày ba đêm, nói với ta rằng, Triều Nhan, giữa thiên hạ nữ tử này, ngươi chỉ kính trọng mình ta.”

“Hai năm trước, mùa xuân vây săn, ngươi vì che chở cho ta mà bị dã trư (heo rừng) phát cuồng húc thương cánh tay, nói với ta rằng, Triều Nhan, có ta ở đây, tuyệt đối sẽ không để nàng chịu nửa phần tổn thương.”

“Một năm trước, giữa muôn vàn hoa đăng, ngươi vì ta cầu được chiếc đèn sáng nhất, nói với ta rằng, Triều Nhan, đợi nàng đến tuổi cập kê, ta nhất định tám kiệu lớn rước nàng làm hậu.”

Ta mỗi nói một câu, sắc mặt Lý Cảnh Thụy lại nhạt đi một phần.

Những màn kịch “tình thâm nghĩa trọng” mà hắn dày công sắp đặt kia, lúc này từ chính miệng ta thốt ra, lại như từng cái tát vang dội, không nể tình chút nào, quất thẳng lên mặt hắn.

Đám cung nhân cùng thị vệ xung quanh, ánh nhìn dành cho hắn cũng dần trở nên vi diệu.

Phải rồi, từng thâm tình đến thế, cớ sao lại đẩy sự tình đến bước đường này?

“Điện hạ, từng lời từng chữ ngài nói với ta, ta đều nhớ rõ.”

Ta đứng trước mặt hắn, khoảng cách chỉ chừng ba thước.

“Ta còn nhớ, nửa canh giờ trước, tại Ngự hoa viên, ngài đã nói rằng, nữ tướng quân Thẩm gia kia thô bỉ vụng về, chẳng có nửa phần nhu tình của nữ tử.”

“Nếu không phải nàng ta nắm giữ binh quyền, cô há lại phải cùng nàng giả tình giả nghĩa?”

Đồng tử Lý Cảnh Thụy đột ngột co rút, sắc m /áu trên mặt trong nháy mắt rút sạch.

Hắn dù thế nào cũng không ngờ được, đoạn đối thoại kín đáo kia lại bị ta nghe thấy.

“Ngươi… ngươi nói bậy!”

Hắn ngoài cứng trong mềm mà phản bác.

“Ta nói bậy ư?”

Ta bật cười, tiếng cười trong trẻo, nhưng lại mang theo hàn ý vô tận.

“Thái tử điện hạ, ngài mua chuộc A Lâm, dẫn ta đến lãnh cung, chẳng phải là để gán cho ta cái tội ‘ô uế cung đình’, hòng danh chính ngôn thuận thoái hôn, lại tiện tay đoạt lấy binh quyền của Thẩm gia sao?”

“Giờ đây, ta thành toàn cho ngài.”

“Hôn sự này, ta không thèm nữa.”

“Vị trí Thái tử phi này, ai thích thì cứ việc lấy.”

“Ta, Thẩm Triều Nhan, không hầu hạ nữa!”

Từng chữ từng câu, vang rền rơi xuống.

Khắp lãnh cung, yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.

Tất cả mọi người đều bị màn đảo ngược long trời lở đất này làm cho sững sờ.

Lý Cảnh Thụy hoàn toàn hoảng loạn.

Kịch bản hắn bày ra vốn là để ta khóc lóc thảm thiết, trăm miệng cũng không thể biện bạch, cuối cùng vì thanh danh gia tộc mà buộc phải hắt bẩn lên Phượng Thiên Dạ.

Nhưng hắn tính toán đủ đường, lại không ngờ ta sẽ trực tiếp lật tung cả bàn cờ.

【Đỉnh thật rồi! Đỉnh thật rồi! Nữ phụ kinh diễm toàn trường!】

【Đã quá đi! Trước mặt mọi người xé nát tên vị hôn phu cặn bã! Đây mới là dáng vẻ nữ tướng quân chúng ta nên có!】

【Thái tử lần này đơ người rồi chứ? Muốn nắm thóp nữ phụ, ai ngờ bị phản đòn một vố! Ngồi xem hề diễn thôi!】

Những hàng kim tự trong đầu ta điên cuồng cuộn lên, biểu đạt trọn vẹn tâm tình lúc này.

Một giọng nói vang lên phía sau ta.

“Thái tử điện hạ khổ tâm bày mưu, diễn ra một vở đại kịch như vậy, hóa ra chỉ là để thoái hôn.”

Không biết từ khi nào Phượng Thiên Dạ đã bước tới bên cạnh ta, hắn khẽ ho hai tiếng, giọng nói vẫn yếu ớt, nhưng lời thốt ra lại sắc bén như lưỡi đao tẩm độc.

“Chỉ là, bản vương có một điều chưa rõ.”

“Ngươi đã muốn thoái hôn, trực tiếp vào cung thỉnh chỉ phụ hoàng là được, cớ sao lại dùng đến thủ đoạn hạ tiện như vậy, còn kéo bản vương vào?”

“Hay là nói…”

Ánh mắt Phượng Thiên Dạ lướt qua tất cả mọi người có mặt, cuối cùng dừng lại trên gương mặt Lý Cảnh Thụy, khóe môi cong lên một nụ cười cực nhạt, nhưng lại mang theo ý mỉa mai đến tận cùng.

“Thái tử điện hạ là sợ Thẩm tướng quân không đồng ý, cho nên mới định hủy hoại thanh danh của nàng trước, ép nàng không còn đường lui, buộc phải thuận theo sao?”

“Hành vi như vậy, so với đám lưu manh đầu đường cuối chợ ép người lương thiện vào kỹ viện, có khác gì nhau?”

“Câm miệng!”

Lý Cảnh Thụy bị Phượng Thiên Dạ chọc trúng tâm tư đen tối nhất, lập tức nổi trận lôi đình.

“Phượng Thiên Dạ, ngươi ngay cả bản thân còn khó giữ, lấy tư cách gì mà dám chỉ trỏ vào cô!”

“Cô là Thái tử, là trữ quân tương lai! Còn ngươi, chẳng qua chỉ là một kẻ bị giam ở lãnh cung, kéo dài hơi tàn mà sống!”

Hai mắt hắn đỏ ngầu, hoàn toàn xé bỏ lớp vỏ ôn nhuận như ngọc, phơi bày bộ mặt chân thực và xấu xí nhất bên trong.

“Thẩm Triều Nhan, ngươi thà chọn một kẻ phế vật như thế này, cũng không chịu gả cho cô sao?”

“Ngươi đúng là mù mắt rồi!”

Ta lạnh lùng nhìn hắn, ánh mắt như đang nhìn một tên hề nhảy nhót.

“So với Thái tử điện hạ, ta thấy phế Thái tử điện hạ… ít nhất còn thẳng thắn hơn ngài.”

“Ngươi!”

Lý Cảnh Thụy tức đến mức suýt nữa không thở nổi.

【Ha ha ha ha! Sát nhân tru tâm! Thái tử điện hạ bị phản dame rồi! Sát thương không lớn, nhục nhã thì cực mạnh!】

【Nữ phụ làm quá đẹp! Thà chọn một ‘phế vật’ đẹp mắt, còn hơn cưới tên ngụy quân tử vừa cặn vừa xấu này!】

【Phượng Thiên Dạ: ? Ta chỉ đi ngang qua thôi, sao lại thành phế vật rồi?】

Phượng Thiên Dạ đứng bên cạnh ta, lại khẽ ho vài tiếng, trông như thật sự bị những lời của Lý Cảnh Thụy làm cho tức đến.

Nhưng nơi khóe mắt ta, lại bắt gặp bàn tay hắn giấu trong tay áo, đang thong thả vuốt ve một chiếc ngọc ban chỉ.

Trong đôi mắt sâu thẳm kia, không hề có nửa phần phẫn nộ vì bị sỉ nhục, chỉ có vẻ hứng thú đứng xem trò vui.

Tên này, cũng là một kẻ diễn trò bậc thầy.

Sự kiên nhẫn của Lý Cảnh Thụy đã cạn sạch.

Hắn hiểu rõ, nếu còn dây dưa thêm đêm nay, đối với hắn chẳng có nửa điểm lợi lộc.

Hắn nhất định phải mau chóng mời phụ hoàng đến định đoạt, đóng đinh sự việc này cho xong.

“Tốt, tốt lắm!”

Hắn nghiến răng nhìn ta cùng Phượng Thiên Dạ, ánh mắt như muốn nuốt chửng cả hai chúng ta.

“Thẩm Triều Nhan, ngươi đã thừa nhận là tự mình câu dẫn, vậy chính là phẩm hạnh không đoan chính, ô uế cung đình!”

“Phượng Thiên Dạ, ngươi thân là hoàng tử, không chịu hối cải, lại tư thông với vị Thái tử phi tương lai, tội lại chồng thêm một bậc!”

“Người đâu! Trông chừng cho cô thật kỹ hai kẻ này! Cô lập tức vào cung bẩm báo phụ hoàng, thỉnh phụ hoàng định đoạt!”

Nói xong, hắn phất tay áo, quay người định rời đi.

“Thái tử điện hạ, xin dừng bước.”

Ta lại cất tiếng, gọi hắn lại.

Lý Cảnh Thụy không kiên nhẫn quay đầu:

“Ngươi còn định giở trò gì nữa?”

Ta khẽ mỉm cười, nụ cười ấy lại chẳng chạm tới đáy mắt.

“Thái tử điện hạ, ngài một mực khẳng định ta cùng phế Thái tử tư thông, chứng cứ rành rành.”

“Nhưng có phải ngài đã quên hỏi một chuyện hay không?”

Lý Cảnh Thụy sững lại:

“Chuyện gì?”

Ánh mắt ta chậm rãi lướt qua hắn, lướt qua A Lâm đang chột dạ phía sau, cuối cùng dừng lại trên cánh cửa cung vừa bị đá văng kia.

“Ngài có quên hỏi rằng, cánh cửa lãnh cung này… đã được mở ra bằng cách nào không?”

Sắc mặt Lý Cảnh Thụy trong khoảnh khắc ấy trở nên vô cùng đặc sắc.

Phải rồi.

Lãnh cung là nơi nào?

Là cấm địa của hoàng gia, là nhà lao giam giữ phế Thái tử.

Cửa cung quanh năm bị khóa từ bên ngoài bằng một ổ khóa đồng to đến mức một người ôm mới xuể, chìa khóa do Tông Nhân phủ và cấm quân cùng nhau quản giữ.

Đừng nói là ta, cho dù là một con ruồi, cũng đừng hòng dễ dàng bay vào trong.

Vậy ta đã vào bằng cách nào?

A Lâm nói ta đánh ngất hắn, nhưng hắn là một thị vệ thân thủ bất phàm, là người ta có thể dễ dàng đánh ngất sao?

Cho dù ta thật sự đánh ngất được hắn, vậy chìa khóa ta lấy từ đâu ra?

Đây là một lỗ hổng khổng lồ, không cách nào giải thích.

Là chi tiết mà Lý Cảnh Thụy trong cơn mừng như điên cùng phẫn nộ ngút trời đã hoàn toàn bỏ qua.

【!!! Cảnh báo năng lượng cao! Nữ phụ bắt đầu phản sát rồi!】

【Ta biết ngay mà! Ta biết ngay sẽ có đảo chiều! Mau nói đi, mau nói cho bọn họ biết ngươi đã vào bằng cách nào!】

【Biểu cảm của Thái tử đông cứng rồi kìa, ha ha ha ha, ta cá một quả dưa leo, hắn căn bản chưa từng nghĩ đến vấn đề này!】

Ta nhìn gương mặt Lý Cảnh Thụy từ đỏ chuyển sang trắng, rồi từ trắng hóa xanh, nụ cười nơi khóe môi càng thêm sâu.

“Thái tử điện hạ, ngài không cảm thấy kỳ quái sao?”

“Ta chỉ là một nữ tử yếu đuối, rốt cuộc đã làm thế nào để lặng lẽ không một tiếng động, lấy được chìa khóa, mở ổ khóa đồng, tiến vào lãnh cung này?”

Ta dừng lại một chút, chậm rãi rút từ trong tay áo ra một vật.

Đó là một khối lệnh bài, toàn thân bằng vàng ròng, trên mặt khắc một con kim long năm móng sống động như thật.

Lệnh bài Thái tử Đông cung.

Gặp lệnh như gặp Thái tử thân lâm.

“Bởi vì, ta căn bản không cần chìa khóa.”

Ta giơ cao lệnh bài trước mặt Lý Cảnh Thụy, từng chữ từng chữ, nói rõ ràng rành mạch.

“Ta là cầm Kim Long lệnh của ngài, để thống lĩnh cấm quân đích thân mở cửa.”

“Thái tử điện hạ, hiện tại… ngài có thể nói cho ta biết rồi chứ?”

“Rốt cuộc là ta, Thẩm Triều Nhan, muốn ô uế cung đình…”

“Hay là ngài, đã sắp đặt mưu sâu kế hiểm, phái ta đến lãnh cung này, rốt cuộc là muốn làm gì với phế Thái tử điện hạ?”

Tĩnh lặng.

Toàn bộ sân viện lãnh cung rơi vào trạng thái tĩnh lặng như ch /ết.

Biểu cảm trên gương mặt Lý Cảnh Thụy, đã không thể dùng hai chữ “đặc sắc” để hình dung.

Đó là sự đan xen méo mó của chấn kinh, hoảng sợ và không thể tin nổi.

Hắn nhìn chằm chằm vào Kim Long lệnh trong tay ta, giống như gặp quỷ.

“Không… không thể nào!”

“Kim Long lệnh của ta vẫn luôn ở trên người cô, sao lại có thể ở chỗ ngươi!”

Hắn hoảng hốt lục soát khắp người, chỉ trong chốc lát, sắc mặt đã trắng bệch như giấy.

Lệnh bài… quả thật đã không còn.

“Thái tử điện hạ, ngài quên rồi sao?”

Ta “tốt bụng” nhắc nhở hắn.

“Đêm nay trong yến tiệc trong cung, ngài uống rượu quá chén, chính là ta dìu ngài trở về Đông cung.”

“Có lẽ là khi đó, ngài sơ ý đánh rơi chăng.”

“Sau khi nhặt được, ta vốn định lập tức trả lại cho ngài, ai ngờ A Lâm lại chạy tới nói rằng ngài có việc gấp, truyền lệnh cho ta đi làm.”

“Hắn nói, ngài bảo ta cầm Kim Long lệnh, đến lãnh cung gặp phế Thái tử điện hạ, nói là có việc trọng yếu cần thương nghị.”

Những lời ta nói, nửa thật nửa giả.

Lệnh bài quả thực là ta trong lúc đỡ hắn, tiện tay “thuận tay lấy” đi.

Khi ấy trong lòng hắn chỉ toàn là đắc ý vì mưu tính được ta, lại còn uống chút rượu, căn bản không hề phát giác.

Còn những lời phía sau, đương nhiên là ta bịa đặt.

Nhưng lúc này, Kim Long lệnh đang ở trong tay ta, chính là bằng chứng sắt đá!

A Lâm “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, sắc mặt xám xịt như tro tàn.

“Thái tử điện hạ! Nàng ta nói bậy! Nô tài không có! Nô tài căn bản chưa từng nói những lời như vậy!”

“Ồ? Thật sao?”

Ta nhìn về phía A Lâm, ánh mắt lạnh như băng.

“Vậy ngươi hãy nói xem, ngươi dẫn ta tới đây, rốt cuộc là phụng mệnh của ai, lại là vì mục đích gì?”

A Lâm há miệng cứng lưỡi, một chữ cũng không thốt ra được.

Hắn sao có thể nói ra là Thái tử sai hắn đến hãm hại ta chứ?

Như thế chẳng khác nào tự mình nhận tội.

Lý Cảnh Thụy nhìn bộ dạng ngu xuẩn của hắn, tức đến mức vung chân đá mạnh một cú.

“Đồ phế vật! Thành sự thì không đủ, bại sự thì có thừa!”

Đến lúc này, hắn cuối cùng cũng hiểu ra, ngay từ đầu mình đã rơi trọn vào cái hố do ta đào sẵn.

Ta căn bản không phải thứ võ phu “thô bỉ không chịu nổi” như hắn tưởng.

Ta là một con hồ ly biết ngụy trang.

Một con hồ ly biết cắn người.

“Thẩm Triều Nhan, ngươi đúng là tâm cơ thâm trầm!”

Hắn nghiến răng nghiến lợi.

“Bỉ thử bỉ thử.”

Ta không hề nhún nhường, lạnh lùng đáp lại.

“So với màn ‘tình thâm nghĩa trọng’ của Thái tử điện hạ, ta còn kém xa lắm.”

【Đã quá! Đã quá! Đã quá! Chuyện quan trọng phải nói ba lần! Màn đảo ngược này ta cho tròn một trăm điểm!】

【Thái tử trộm gà không thành lại mất luôn nắm thóc, tự bê đá đập chân mình, cười ch /ết ta rồi!】

【Nữ phụ quá đỉnh! Không chỉ đoán trước được dự tính của tên cặn bã, còn tiện tay đào cho hắn một cái hố trời luôn!】

【Giờ ta chỉ muốn xem Hoàng đế tới rồi sẽ nói gì! Lần này vui to rồi!】

Đúng lúc ấy, một tràng tiếng bước chân trầm ổn từ xa tiến lại gần.

“Ồn ào cái gì!”

Một giọng nói uy nghiêm vang lên.

Hoàng đế thân khoác long bào, không giận mà uy, dưới sự hộ tống của một đám cấm quân, sải bước tiến vào.

Phía sau ngài, còn theo một người trung niên mặc giáp trụ, gương mặt cương nghị.

Phụ thân ta.

Trấn Quốc Đại tướng quân, Thẩm Uy.

Phụ thân thấy ta y phục không chỉnh đứng bên cạnh Phượng Thiên Dạ, chân mày lập tức nhíu chặt lại thành hình chữ xuyên, nhưng ánh mắt lo lắng cùng tin tưởng nơi ông lại chưa từng dao động.

Ánh mắt Hoàng đế quét qua toàn bộ hiện trường, cuối cùng dừng lại trên ta và Lý Cảnh Thụy, sắc mặt âm trầm đến mức như có thể nhỏ ra nước.

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!”

Vừa thấy Hoàng đế, Lý Cảnh Thụy lập tức như tìm được chỗ dựa, ác nhân liền đi cáo trạng trước.

“Phụ hoàng! Xin người làm chủ cho nhi thần!”

Hắn quỳ rạp xuống đất, vừa khóc vừa kể lại toàn bộ lời lẽ “bắt gian” khi nãy, chỉ là cố tình lờ đi chuyện Kim Long lệnh.

Hoàng đế nghe xong, sắc mặt càng thêm khó coi, quay đầu nhìn về phía ta.

“Thẩm Triều Nhan, lời Thái tử nói, có đúng là sự thật không?”

Ta còn chưa kịp mở miệng, phụ thân đã bước lên trước một bước, giọng nói vang như chuông lớn.

“Bệ hạ! Thần tin vào nhân phẩm của tiểu nữ! Nó tuyệt đối không thể làm ra chuyện vô liêm sỉ như vậy! Trong này nhất định có hiểu lầm!”

“Hiểu lầm?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...