Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nhất Sa Yên Vũ
Chương 4
Xa xa, tiếng chuông mõ trong ngôi chùa trên núi vọng đến, như sợi tơ thấm nước lạnh, quấn quanh vách núi vạn trượng.
Hắn nói: “Hôm nay là đêm trừ tịch, từ xa chúc Hứa tiểu thư sang năm lòng có điều vui, vạn sự đều đáng mong chờ.”
Năm mới vừa đến, sau khi về phủ, ta ngủ một giấc thật ngon.
Tin Triệu Uyển Hoa mất tích rất nhanh đã truyền khắp kinh thành.
Thời loạn thế, mất tích một người vốn chẳng phải chuyện hiếm lạ.
Có người nói nàng bất mãn hôn sự, cùng tình lang bỏ trốn.
Cũng có người nói kẻ thù của Triệu phủ tìm đến, bắt nàng đi.
Giữa muôn lời đồn đoán, người đáng lẽ phải đau buồn nhất là vị hôn phu của nàng ta là Ngụy Kiêu, vậy mà hắn lại chẳng hề bi thương, trái lại cứ quanh quẩn trước cửa Hứa phủ.
“A Uẩn, nàng và Tiết Chiếu căn bản không quen biết, hà tất phải dùng hôn ước để lừa ta?”
“Ta cũng thật lòng yêu nàng, chúng ta hãy ở bên nhau cho t.ử tế."
“Lần này, con của chúng ta nhất định sẽ bình an ra đời, ta sẽ lập nó làm Thái t.ử.”
Hắn chắn trước đường ta, lời lẽ chắc nịch vẽ ra tương lai.
Nhưng hắn dường như đã quên, kiếp trước khi thành thân, hắn cũng từng nói như vậy.
Lời hứa của hắn, từ trước đến nay chỉ là trò cười.
Đúng lúc ấy, một cỗ xe ngựa lăn qua mặt đá xanh, dừng lại trước cổng phủ.
Rèm xe được vén lên bởi một bàn tay khớp xương rõ ràng, một đôi ủng đen viền vàng bước xuống trước.
Gia đinh cao giọng thông báo: “Tiết công t.ử đến bái phỏng!”
12
Ngụy Kiêu là kẻ giỏi che giấu tâm tình.
Thế nhưng khoảnh khắc trông thấy Tiết Chiếu, ánh mắt hắn lập tức trở nên lạnh như băng.
Ánh nhìn ấy như được tôi luyện trong hàn sương, khớp ngón tay trắng bệch vì siết c.h.ặ.t.
Tựa như giữa họ có mối huyết hải thâm cừu không thể hóa giải.
Oán hận ấy, tuyệt chẳng phải chỉ vì ta đính hôn với Tiết Chiếu.
Ngược lại, Tiết Chiếu thần sắc ung dung, khẽ xoay người bước vào phủ.
Hắn là con trai cố nhân của phụ thân ta, thanh danh vang xa khắp bảy nước, vốn đã rất được phụ thân ta ưu ái.
Sau một phen chuyện trò, phụ thân càng thêm yêu quý, một mực nằng nặc mời hắn chuyển từ khách điếm vào ở tạm Hứa phủ.
Quân hầu nghe tin Tiết Chiếu tới Sở quốc, liền triệu hắn vào cung hàn huyên.
Một buổi yết kiến kéo dài suốt cả ngày, đến tận khi trăng treo cao còn chưa về phủ.
Hôm nay thời tiết chuyển lạnh bất ngờ, lúc hắn ra khỏi phủ còn là tiết trời ấm áp, đến quá trưa thì tuyết lớn phủ trắng, gió lạnh mang theo rét mướt quất vào khung cửa.
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, bèn bảo nhị đệ lấy giúp một chiếc áo choàng dày, lại chuẩn bị thêm một bình ấm, tới trước cung môn đợi Tiết Chiếu.
Trong xe ngựa đã đốt sẵn than bạc, ta tựa lưng lên gối mềm, kiên nhẫn chờ một hồi.
Chợt nghe gia đinh báo: “Công t.ử hình như ra rồi!”
Ta vội bước xuống xe, vén váy chạy tới trước cung môn.
Tuyết càng lúc càng dày, kéo thành một tấm màn trắng xóa.
Tầm nhìn mịt mờ, lờ mờ trông thấy một thân ảnh cao lớn đang bước về phía ta.
“A Uẩn.” Hắn gọi ta.
Kẻ đến lại là Ngụy Kiêu.
Thật chẳng trách gia đinh nhận nhầm, vì hắn và Tiết Chiếu thân hình quả thực có vài phần tương tự.
Hắn đứng giữa gió tuyết, ánh mắt có chút xúc động:
“Quả nhiên nàng vẫn còn để tâm đến ta, thời tiết thế này mà còn chờ đợi ở đây.”
Hắn sải bước đến gần, đưa tay định lấy chiếc áo khoác trong tay ta.
“Vừa rồi nhìn thấy nàng từ xa đi tới, bỗng nhớ lại cảnh năm xưa nàng đến đón ta sau buổi thiết triều.”
“Khi ấy cũng là trận tuyết dữ như hôm nay, nàng đến đưa ta về cung, tuyết phủ đến tận bắp chân, hai ta lưu lại hai hàng dấu chân sóng đôi trong tuyết…”
Ta nghiêng người tránh, lùi lại một bước: “Không phải mang cho ngươi.”
Bàn tay hắn cứng lại giữa không trung, kinh ngạc nhìn ta: “Không phải cho ta?”
Sau đó lại bật cười: “A Uẩn, nếu không phải cho ta, thì nàng định đưa cho ai?”
Đúng lúc đó, một người khác tay cầm ô bước đến.
Hắn đứng chắn trước mặt ta, nghiêng nhẹ cán ô, bóng ô lớn phủ trọn thân ta.
Ta đưa bình ấm cho hắn, kiễng chân buộc c.h.ặ.t áo khoác giúp.
“Nàng chờ có lâu không?” Tiết Chiếu giọng ôn hòa, ánh mắt ấm áp.
“Không lâu, ta cũng vừa mới xuống xe thôi.” Taa mỉm cười đáp.
Gió lớn mang theo tuyết vùi xuống phía sau, Ngụy Kiêu đứng đó, tầm mắt rơi trên bàn tay ta đang buộc dây áo.
Hắn siết c.h.ặ.t môi, giơ tay lên như định níu lấy ta.
Nhưng Tiết Chiếu đã dìu ta quay lại xe ngựa.
“Hứa Uẩn Tú.”
Tên của ta, bị Ngụy Kiêu c.ắ.n c.h.ặ.t nơi kẽ răng, mang theo lửa giận không giấu nổi.
“Ngươi hôm nay băng tuyết lạnh lẽo thế này tới đây, là để đón hắn sao?"
Tiết Chiếu vén màn xe, đỡ ta lên xe ngựa.
Màn xe buông xuống, ta nghe thấy giọng hắn vang lên trong gió, nhẹ như châu ngọc rơi đáy hồ:
“Nàng là thê t.ử chưa xuất giá của ta. Nếu không đón ta, lẽ nào lại đón các hạ?”
Chữ “thê t.ử” kia, hắn c.ắ.n rất nặng.
Phu xe vung roi, bánh xe lộc cộc lăn đi trong tuyết.
Màn xe bị gió lật lên một góc.
Chỉ thấy Ngụy Kiêu vẫn đứng nguyên tại chỗ, tuyết rơi phủ đầy lên lông mày, mà hắn lại quên cả việc phủi đi.
Phụ thân ta chán ghét sự ngu muội của Sở hầu, sớm đã có ý dời đi nơi khác.
Kiếp trước ông chuyển đến Linh Lăng, lại chẳng may gặp phải Trịnh hầu vong ân bội tín, coi mạng người như cỏ rác.
Kiếp này, sau khi thương lượng với Tiết Chiếu, cả nhà quyết định chuyển về Bành Thành.
Xe ngựa đã sẵn sàng, ai ngờ trên đường rời khỏi thành lại đụng phải Ngụy Kiêu đang dẫn quân nam chinh.
Còn ta thì hướng về phía bắc, đi Bành Thành.
Ngụy Kiêu giục ngựa, chắn ngang lối đi: “Nàng thật sự muốn theo hắn đến Bành Thành?”
“Tiết Chiếu là loại người bên ngoài thì quân t.ử, bên trong lại tiểu nhân, nàng sao có thể tin hắn?”
Ta nghiêm sắc mặt, lắc đầu:
“Tiết Chiếu không phải tiểu nhân, chàng là bậc quân t.ử chân chính.”
(Hồng trần vô định làm, cấm reup)
13
Kiếp trước, ta gặp được Tiết Chiếu giữa lúc nguy nan.
Khi ấy, nước Ngụy bị nước Tần vây khốn.
Ngụy Kiêu mất tích, sống c.h.ế.t không rõ, Tương thành suýt chút nữa thất thủ.
Ta lấy thân phận nữ quân, đích thân dẫn binh chống giặc.
Binh sĩ vận lương bị mai phục, thành trì nguy cơ cạn sạch lương thực.
Tiết Chiếu khi ấy cũng đang ở Tương thành .
Ta nói với hắn: “Công t.ử hãy mau rời đi. nước Tần kiêng dè công t.ử, nếu Tương thành thất thủ, công t.ử e rằng khó giữ được tính mạng.”
Thế nhưng Tiết Chiếu không đi.
Hắn nói với ta: “Nếu ta rời đi, Tương thành ắt sẽ mất, bao nhiêu phụ nữ người già trẻ nhỏ đều sẽ thành hồn phách dưới đao quân nước Tần, ta không đành lòng.”
“Còn nữ quân, xin hãy rời khỏi thành bảo toàn tính mạng.”
Ta lắc đầu: “Ta cũng không đi.”
Ta đã là nữ quân, sao có thể vứt bỏ thành trì mà trốn chạy?
Thế là, cả hai chúng ta đều ở lại.
Tiết Chiếu dùng kim ấn, phái người cưỡi ngựa sang nước láng giềng đưa tới thóc gạo.
Nhờ số lương thực ấy, chúng ta mới gắng gượng cầm cự đến lúc Nghiệp thành tiếp viện chuyển lương thực tới.
Hắn cùng ta phát cháo cứu đói.
Dân đói xếp hàng đông nghịt trước nồi cháo, hắn nghiêng người che chắn cho ta khỏi bị chen lấn.
Ta phủi vết cháo b.ắ.n lên tay áo, ngẩng đầu, liền bắt gặp ánh mắt hắn đang dõi theo ta.
Về sau, Ngụy Kiêu trở lại, chiến sự xoay chuyển.
Tương thành yên ổn, hắn mới rời đi.
Trước khi đi, hắn nhẹ thở dài: “Nữ quân thật tốt, chỉ tiếc là…”
Tiếc điều gì?
Ta không hỏi, hắn cũng không nói.
Chỉ để lại một câu: “Nếu nữ quân sau này có chuyện cần, cứ việc sai khiến.”
Khi họ Hứa ta bị Trịnh hầu bắt giam, ta đã từng cầu cứu hắn.
Nhưng tin đến quá muộn, hắn từ Yên địa nhận được tin, lập tức ngày đêm vượt ngàn dặm chạy đến Linh Lăng.
Nhưng cuối cùng vẫn đến trễ.
Là hắn thu nhặt t.h.i t.h.ể cả nhà họ Hứa.
Cũng là hắn tự tay đưa hài cốt về an táng nơi phần mộ tổ tiên.
Sau đó, ta bệnh nặng mà mất, bức thư cuối cùng trước khi c.h.ế.t cũng là viết cho hắn.
Hiện giờ ta vén rèm xe ngựa lên, nhìn về phía Ngụy Kiêu:
“Tiết Chiếu là một lang quân rất rất tốt, lòng ta hướng về chàng ấy.”
Ánh mắt Ngụy Kiêu vốn lạnh lùng bỗng chốc vỡ tan, trong đáy mắt cuộn trào thứ cảm xúc không tên, nhưng hắn vẫn cố kìm nén.
Bao nhiêu binh lính đang nhìn, hắn không tiện chặn ta lại.
Cuối cùng chỉ có thể thúc ngựa lướt qua, thấp giọng nói một câu: “Nàng vốn nên là của ta."
Trên đời làm gì có chuyện nên hay không nên.
Đã đi sai đường, thì nên chọn một con đường khác.
Trong xe ngựa, Tiết Chiếu cúi mắt nhìn ta.
Ánh mắt hắn ôn nhu như dòng suối tan băng đầu xuân.
Ta bỗng dưng buột miệng hỏi: “Tiếc điều gì?”
Không trông đợi hắn sẽ đáp.
Thế nhưng lần này, hắn nói: “Không còn tiếc nữa.”
“Giờ đây, ta cuối cùng cũng có phúc phận cưới được A Uẩn cô nương rồi.”
Ta và Tiết Chiếu thành thân tại Bành Thành.
Tam thư lục lễ, mười dặm hồng trang.
Ngày ta xuất giá, Ngụy Kiêu đang chinh chiến nơi tiền tuyến.
Nghe nói hắn bị thương nặng.
Kiếp này, hắn nôn nóng xuất chinh, đem trận chiến vốn kéo dài ba năm ở kiếp trước rút ngắn chỉ còn một năm.
Mà Sở hầu cũng băng hà sớm hơn kiếp trước.
Ngụy Kiêu một mình nắm giữ binh quyền, một lần nữa khoác hoàng bào, được tôn lập làm Hầu.
Hắn gửi cho ta một phong thư.
Nói rằng ngôi vị nữ quân bên hắn vẫn còn trống, chỉ dành cho ta.