Nhất Thế Trọng Sinh: Thần Vương Phi

Chương 9



“Vương gia cứ yên tâm, thiếp nhất định dốc hết toàn lực, giữ vững Vương phủ, giữ vững đứa nhỏ của chúng ta, chờ Vương gia khải hoàn trở về.”

Khoảnh khắc này, giữa chúng ta không còn chỉ là hợp tác hay lợi dụng lẫn nhau, mà là những đồng đội sắp kề vai chiến đấu, sinh t/ử phó thác cho nhau.

Ba ngày sau, đại quân xuất phát.

Tiêu Lẫm khoác chiến giáp, sau khi điểm binh xong xuôi trên giáo trường, liền quay đầu nhìn về hướng Thần Vương phủ một lần cuối, ánh mắt trầm sâu, rồi dứt khoát xoay người, thúc ngựa lao đi, không ngoảnh đầu lại.

Ta đứng trên tòa lầu cao nhất của Thần Vương phủ, từ xa nhìn theo đoàn quân đang dần khuất bóng, bàn tay khẽ đặt lên tiểu phúc.

“Con à, chúng ta phải kiên cường. Đợi phụ thân con trở về.”

Ta biết rõ, khảo nghiệm chân chính, từ giờ khắc này mới thực sự bắt đầu.

Và ta, đã không còn là kẻ yếu đuối phải hoàn toàn dựa dẫm vào người khác nữa.

25. Nội gián lộ diện, thanh lý môn hộ

Tiêu Lẫm suất lĩnh đại quân rời kinh, toàn bộ Thần Vương phủ tựa như trong khoảnh khắc bị rút đi trụ cột. Bề ngoài vẫn đâu vào đấy, song trong không khí lại lan tỏa một cảm giác căng thẳng và đè nén vô hình.

Đám hạ nhân trong phủ hành sự càng thêm cẩn trọng, ánh mắt trao đổi với nhau cũng mang theo vài phần dè dặt.

Ta nghiêm ngặt tuân theo dặn dò của Vương gia, thâm cư giản xuất, gần như cả ngày đều ở trong Cẩm Hoa Viên dưỡng thai.

Trong ngoài viện, minh tiêu ám vệ giăng kín, toàn bộ đều là tinh nhuệ tâm phúc do Tiêu Lẫm lưu lại, canh giữ nơi này chặt chẽ như thùng sắt.

Mọi đồ ăn thức uống, vật dụng đưa vào viện đều phải trải qua ít nhất ba lượt kiểm tra khắt khe, do Xuân Hiểu và Hạ Trúc tự tay tiếp nhận, tuyệt đối không qua tay người ngoài.

Thế nhưng, cây muốn lặng mà gió chẳng yên.

Tiêu Lẫm rời kinh chưa đầy nửa tháng, những mũi công kích công khai lẫn ngấm ngầm nhằm vào Thần Vương phủ trong triều đã ngày càng dồn dập.

Trước tiên là Ngự Sử Đài liên tiếp có người dâng sớ, đàn hặc tướng lĩnh dưới trướng Thần Vương dung binh nhiễu dân, mạo lĩnh quân hưởng. Tuy chưa trực tiếp chỉ đích danh Tiêu Lẫm, nhưng ý đồ rõ ràng là lung lay quân tâm, phá hoại thanh danh của hắn.

Tiếp đó, phía Hộ bộ cấp phát các khoản chi dùng thường nhật cho Thần Vương phủ cùng phần lệ của Vương phi cũng bắt đầu phát sinh đủ loại chậm trễ và bị cắt xén, lý do thì muôn hình vạn trạng, hiển nhiên là có kẻ cố tình làm khó.

Điều khiến ta cảnh giác hơn cả, là trong dân gian bắt đầu lan truyền những lời đồn bẩn thỉu xoay quanh đứa trẻ trong bụng ta.

Có kẻ nói ta thực chất không hề mang thai, chỉ giả mạo hỉ mạch để củng cố sủng ái; kẻ ác độc hơn nữa còn nhắc lại chuyện cũ ở cung yến, bóng gió rằng huyết mạch của đứa trẻ không thuần, không phải cốt nhục của Thần Vương.

Những lời đồn ấy truyền đi có mũi có mắt, hiển nhiên phía sau có kẻ giật dây, mục đích là hủy hoại danh tiết của ta, đồng thời phủ định thân phận hợp pháp của đứa trẻ.

Ta trong lòng hiểu rõ, đây tất nhiên là thủ đoạn của phe Tam hoàng tử.

Tiêu Lẫm không ở kinh thành, bọn chúng liền cho rằng có thể không kiêng nể gì mà nắn bóp ta, một nữ tử “yếu thế cô thân”.

“Vương phi, những lời ngoài kia thật quá khó nghe! Chúng ta chẳng lẽ không nghĩ cách gì sao?” Xuân Hiểu tức đến đỏ hoe vành mắt, thay ta uất ức.

Ta lại bình tĩnh đến lạ thường, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve tiểu phúc đang dần nhô lên, ánh mắt sắc lạnh: “Hoảng loạn làm gì? Vài câu lời đồn nhảm nhí còn chưa làm tổn hại được ta. Bọn chúng càng làm vậy, càng chứng tỏ trong lòng hư hốt, chỉ có thể dùng những thủ đoạn hạ tiện này.”

Ta không hề ngồi chờ ch/ết.

Một mặt, ta sai Trưởng sử của Vương phủ dùng công văn chính thức gửi thẳng đến Hộ bộ, thúc hỏi phần lệ theo đúng quy chế đã định.

Câu chữ trong văn thư mạch lạc, lý lẽ rõ ràng, không hèn không kiêu, từng điều từng khoản đều trực tiếp bác bỏ những lý do trì hoãn của đối phương, bày rõ thái độ giải quyết theo công vụ, khiến bọn họ không thể tiếp tục công khai làm khó.

Mặt khác, ta vận dụng một phần ám tuyến do Tiêu Lẫm lưu lại, âm thầm truy xét nguồn gốc phát tán lời đồn, đồng thời khéo léo tung ra một vài “chuyện thú vị” xoay quanh Tam hoàng tử cùng phe cánh của hắn, lấy gậy ông đập lưng ông.

Mặc dù không thể triệt để dập tắt toàn bộ lời đồn, nhưng cũng đủ để khuấy đục mặt nước, chuyển hướng bớt sự chú ý, khiến những kẻ đứng sau không thể thuận lợi thao túng dư luận như ý muốn.

Ngay lúc ta dốc toàn lực đối phó áp lực bên ngoài, thì nội bộ Thần Vương phủ cũng không hề là một khối sắt kín kẽ.

26. Chân tướng lộ diện, kẻ thù dần hiện hình

Ngày hôm ấy, Chu lão, phụ thân của Hạ Trúc – người phụ trách việc thu mua nguyên liệu cho nhà bếp – lén đến cầu kiến ta.

“Vương phi,” ông ta hạ thấp giọng bẩm báo, “tiểu nhân mấy ngày gần đây phát hiện Vương bà tử, kẻ phụ trách ghi chép việc ra vào khi thu mua ở hậu môn phủ, hành vi có chút khả nghi. Con trai bà ta vốn chỉ là một tên du côn đầu đường xó chợ, nhưng mấy hôm trước đột nhiên trở nên tiêu tiền rộng rãi, còn vào một sòng bạc dưới danh nghĩa Tam hoàng tử làm một chức quản sự nhỏ. Hơn nữa, mấy ngày nay khi bà ta trực ca, thường có vài tên lái buôn lạ mặt lảng vảng ở hậu môn, ngoài mặt thì giả vờ chào hàng, nhưng ánh mắt lại luôn liếc về phía trong vườn.”

Ánh mắt ta lập tức lạnh hẳn xuống.

Quả nhiên, kẻ địch không chừa một kẽ hở, thậm chí còn muốn từ bên trong phá vỡ phòng tuyến.

“Ta đã biết,” ta trầm ngâm giây lát rồi nói, “Chu thúc làm rất tốt. Tiếp tục âm thầm lưu ý, nhưng tuyệt đối không được đánh rắn động cỏ. Bắt đầu từ ngày mai, hậu môn tăng gấp đôi số lượng hộ vệ. Tất cả đồ vật ra vào, bất kể lớn nhỏ, đều phải mở ra kiểm tra, ghi chép thành sổ, nghiêm ngặt hơn trước ba phần. Nếu phát hiện dị thường, lập tức khống chế lại, báo thẳng cho ta.”

“Vâng!” Chu lão lĩnh mệnh rời đi.

Sau đó, ta lại gọi thống lĩnh hộ vệ tới, căn dặn tỉ mỉ từng việc một.

Quả nhiên, mấy ngày sau, vào một buổi sáng tinh mơ, khi trời còn chưa sáng hẳn, hậu môn Thần Vương phủ bỗng truyền đến một trận xôn xao.

Một kẻ lạ mặt toan lợi dụng xe chở rau lén trà trộn vào phủ, liền bị hộ vệ bắt giữ ngay tại chỗ.

Kẻ đó thấy sự việc bại lộ, đột ngột cắn vỡ túi đ/ộc giấu trong miệng, chỉ trong khoảnh khắc đã ch/ế/t tại chỗ, t/ử tr/ạng thê thảm.

Cùng lúc ấy, một đội người khác lao thẳng tới nơi ở của Vương bà tử, nhưng trong nhà chỉ còn lại một cảnh hỗn độn. Vương bà tử đã treo cổ t/ự t/ử, trên bàn chỉ để lại một phong thư nhận tội với lời lẽ mơ hồ, ôm trọn mọi tội danh về mình, nói là vì bất mãn với Vương phi nên sinh lòng trả thù, tuyệt nhiên không nhắc tới kẻ chủ mưu phía sau.

Manh mối dường như bị cắt đứt trong chớp mắt.

Ta nghe bẩm báo, sắc mặt lạnh như băng.

Thủ đoạn thật độc ác, chặt đuôi cầu sinh!

“Cho rằng ch/ế/t rồi thì không còn chứng cứ, ta liền hết cách sao?” ta cười lạnh một tiếng.

“Đưa con trai Vương bà tử tới cho ta, phải thật nhanh! Ngoài ra, toàn bộ những kẻ hôm nay trực ở hậu môn, lập tức tách ra giam giữ, thẩm vấn từng người một! Trọng điểm tra xem bản thân bọn họ và gia quyến gần đây có khoản thu bất thường hay bị uy hiếp hay không!”

Ta không tin đối phương có thể làm đến mức kín kẽ không tì vết.

Càng là diệt khẩu tưởng chừng hoàn mỹ, càng dễ để lộ sơ hở mới.

Cái ch/ế/t của Vương bà tử kịp thời đến như vậy, bản thân nó đã là nghi vấn lớn nhất.

Ta nhất định phải ra tay trước khi đối phương kịp quét sạch dấu vết, tìm ra đột phá khẩu mới.

Sau một vòng nghiêm hình tra khảo, rất nhanh đã cạy được miệng bọn họ, lấy được khẩu cung trực tiếp chỉ về Hoàng Vương phủ của Tam hoàng tử.

Ta không hề che giấu, mà đóng gói toàn bộ nhân chứng, vật chứng:

— Một phần bí mật gửi thẳng tới Tiêu Lẫm ở Bắc cảnh.

— Một phần nhân danh Thần Vương phủ, trực tiếp trình lên Kinh Triệu Doãn và Đại Lý Tự.

— Phần còn lại sao gửi cho vài vị ngự sử xưa nay vốn bất hòa với Tam hoàng tử.

Ra tay nhanh như sét đánh, không cho đối phương lấy nửa khắc phản ứng.

Mặc dù chưa thể dựa vào việc này để triệt để lật đổ Tam hoàng tử, nhưng đây không nghi ngờ gì nữa là một đòn phản kích cứng rắn cùng lời cảnh cáo đanh thép, cũng khiến phe Tam hoàng tử trong thời gian ngắn không dám dễ dàng thò tay vào nội bộ Thần Vương phủ nữa.

Sau sự việc này, nội bộ Thần Vương phủ được thanh lọc triệt để một lượt.

Những kẻ còn lại đều nơm nớp lo sợ, đối với vị Vương phi quanh năm thâm cư giản xuất nhưng ra tay như sấm sét này, trong lòng kính sợ đến cực điểm.

Ta kéo thân thể mệt mỏi trở về nội thất, nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, thấp giọng nói:

“Con à, con thấy không, không có phụ vương con ở bên, mẫu thân vẫn có thể giữ vững được cái nhà này.”

Nhưng trong lòng ta rất rõ ràng, đây mới chỉ là khởi đầu.

Phong bạo lớn hơn, vẫn còn ở phía sau.

Những người ta phái đi Giang Nam điều tra chuyện cũ của Khương thị, cũng đã đến lúc mang tin tức trở về rồi.

27.Vương gia gặp nạn, nghìn dặm cứu phu

Tâm phúc được phái tới Giang Nam cuối cùng cũng mang về kết quả điều tra chuyên sâu về gia tộc Khương thị.

Tin tức được mã hóa, phải thông qua nhiều con đường bí mật chồng chéo mới có thể đưa tới tay ta.

Quá trình quanh co như vậy, đủ thấy đối phương phòng bị nghiêm ngặt đến mức nào.

Xem xong mật thư, ta một mình ngồi bên cửa sổ rất lâu.

Đầu ngón tay lạnh buốt, tâm triều cuộn sóng, hồi lâu vẫn không sao bình tĩnh lại được.

Những gì viết trong thư, vượt xa tưởng tượng của ta.

Sinh mẫu của ta – Khương thị, không hề xuất thân từ một gia đình thương nhân phú hộ tầm thường, mà là đến từ một thế gia trăm năm ở Giang Nam, danh tiếng lẫy lừng nhưng cực kỳ kín tiếng —— Lan Lăng Khương thị.

Khương thị nhất tộc không chỉ giàu có đến mức phú khả địch quốc, mà điều khiến người ta kiêng dè nhất, là bọn họ đời đời trông coi một bí mật kinh thiên, liên quan tới một kho bảo tàng khổng lồ do tiền triều để lại, được đồn rằng có thể lay động quốc bản.

Không những thế, còn có một phần “bách quan hành thuật”, ghi chép những bí mật không thể để lộ ra ánh sáng của vô số đại thần quyền quý trong triều đình đương kim!

Mười mấy năm trước, không rõ vì nguyên do gì mà tin tức bị rò rỉ, từ triều đình cho tới các thế lực giang hồ đều dòm ngó những thứ Khương gia nắm giữ, uy bức dụ dỗ, thủ đoạn nào cũng dùng đến.

Gia chủ đương thời của Khương gia, cũng chính là ngoại tổ phụ của ta, vì muốn bảo toàn sự yên ổn cho cả gia tộc, đã quyết định đem phần lớn manh mối liên quan đến kho báu cùng bản bách quan hành thuật nguy hiểm kia xem như của hồi môn của nữ nhi, bí mật chuyển dời và cất giấu.

Thế nhưng, tin tức cuối cùng vẫn bị tiết lộ.

Không lâu sau khi Khương thị gả vào Thẩm gia, một trận ôn dịch đột ngột ập xuống Khương gia bản tông, tộc nhân chết và bị thương gần như sạch sẽ, gia sản thì bị các thế lực nhân cơ hội chia cắt, thôn tính.

Còn Khương thị gả vào kinh thành, từ đó mất đi chỗ dựa mẫu tộc, trở nên cô lập không nơi nương tựa, cuối cùng vài năm sau thì bệnh mà chết.

Tất cả các manh mối đều chỉ về một chân tướng đáng sợ: thảm kịch năm xưa của Khương gia, cùng cái chết sớm của mẫu thân ta Khương thị, tuyệt đối không phải trùng hợp ngẫu nhiên.

Rất có khả năng, đó là một âm m /ưu được kẻ khác tỉ mỉ sắp đặt, nhằm đoạt lấy những thứ kia.

Mà những kẻ tham dự trong đó, e rằng không thiếu người quyền cao chức trọng trong triều, thậm chí có thể bao gồm cả phụ thân ta Thẩm Sùng Minh.

Năm đó ông cầu cưới mẫu thân, liệu có phải ngay từ đầu đã nhắm tới tài phú và bí mật của Khương gia hay không?

Còn việc Vương thị được lập làm chính thất, cùng những năm tháng bà ta liên tục chèn ép ta, có phải cũng là để che giấu điều gì đó hay không?

Ta nhớ tới những món hồi môn trân quý của mẫu thân từng vô cớ biến mất, nhớ tới thái độ né tránh, kiêng dè của Vương thị và Thẩm Sùng Minh mỗi khi nhắc đến chuyện cũ của mẫu thân, chỉ cảm thấy một luồng hàn khí từ gan bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.

Nếu tất cả những điều này đều là sự thật, vậy thì kẻ thù của ta, tuyệt đối không chỉ có một mình Thẩm Nguyệt Dao và Vương thị!

Thứ ta phải đối mặt, rất có thể là một tập đoàn lợi ích khổng lồ, rễ m /óc chằng chịt, dính líu sâu rộng!

Ngay lúc ta còn đang chấn động vì phát hiện kinh người này, Bắc cảnh đã truyền về chiến báo.

Tiêu Lẫm suất lĩnh đại quân chạm trán chủ lực Bắc Địch, trận đầu toàn thắng, nhưng quân ta cũng tổn thất không nhỏ, hơn nữa trong quân lại xuất hiện dấu hiệu lương thảo tiếp tế không thông, khiến chiến sự phía sau rơi vào thế giằng co.

Tin tức này khiến một số kẻ trong kinh thành càng thêm ngứa ngáy, không yên phận.

Phe Tam hoàng tử nhân cơ hội lại phát động công kích, trên triều đình liên tiếp đàn hặc Tiêu Lẫm tác chiến bất lực, hao tổn quốc khố, thậm chí còn có kẻ bóng gió đề nghị đổi tướng, thay người khác thống lĩnh đại quân.

Hoàng đế tuy chưa chấp thuận việc đổi soái, nhưng thái độ lại mơ hồ khó đoán, đối với vấn đề lương thảo cũng chỉ hạ lệnh thúc giục, hoàn toàn không truy xét nguyên nhân chậm trễ.

Ta lập tức ý thức được, Tam hoàng tử muốn bóp ch /ết đại quân Bắc cảnh từ phía hậu cần!

Một khi quân lương xảy ra vấn đề, cho dù tướng sĩ tiền tuyến có dũng mãnh đến đâu, cũng chỉ là uổng công!

Ta tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn!

Ta lập tức vận dụng Huyền Thiết lệnh do Tiêu Lẫm để lại, điều động thế lực ám tuyến đang ẩn mình trong giới vận tải đường thủy và thương nhân lương thực tại kinh thành, không tiếc tiêu hao lượng lớn tư sản riêng của Vương phủ, cùng một phần tài sản bí mật do mẫu thân để lại, vòng qua các kênh chính thức đã bị phe Tam hoàng tử khống chế, dùng giá cao khẩn cấp thu mua một lượng lớn lương thảo.

Sau đó, thông qua nhiều tuyến thương lộ tư nhân bí mật, liều mạng áp giải đưa về Bắc cảnh.

Toàn bộ quá trình vô cùng kín đáo và gian nan, ta gần như hao kiệt tâm lực, ngày đêm tính toán, chỉ sợ xảy ra dù chỉ một sai sót nhỏ.

Ta biết rõ, lương thực lần này, rất có thể chính là then ch /ốt quyết định cục diện chiến sự, cũng là then ch /ốt quyết định sống c /hết của Tiêu Lẫm.

Đồng thời, ta cũng không hề nới lỏng việc điều tra án cũ của mẫu thân.

Dựa theo manh mối truyền về từ Giang Nam, ta không trực tiếp tiếp xúc với những hoàng thương hay quan viên quá nổi bật, mà lựa chọn ra tay từ tầng ngoài.

Những người từng phụ trách thẩm định sản nghiệp của Khương gia, các tiểu lại làm thủ tục sang tên năm đó, thậm chí cả những gia bộc già của Khương gia bị đuổi đi.

Ta sai tâm phúc cải trang thành thương nhân thu mua đồ cổ, tiếp cận người cháu trai của một vị lão thần đã trí sĩ, kẻ nổi danh nghiện cờ bạc, từ đó dò hỏi chuyện cũ năm xưa bằng cách gợi chuyện, bày cục dẫn lời.

Quả nhiên, người cháu kia thua đỏ mắt trên sòng bạc, vì muốn gỡ vốn, đã tiết lộ rằng năm đó tổ phụ hắn từng thay một đại nhân vật xử lý một lô cổ vật lai lịch mờ ám, thu lợi cực lớn.

Thế nhưng, ngay trước đêm tâm phúc sắp lấy được danh sách cụ thể hơn, vị lão thần kia lại bất ngờ ngã ngựa mà ch /ết.

Manh mối tưởng chừng như đột ngột bị cắt đứt.

Nhưng từ đó, ta lại nhìn ra nhiều thứ hơn.

Đối phương hoảng sợ đến mức này, thậm chí không tiếc diệt khẩu thêm lần nữa, chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy hướng điều tra của ta hoàn toàn đúng!

Vị “đại nhân vật” kia tất nhiên là kẻ địa vị cực cao, hơn nữa cho tới tận hôm nay vẫn còn sợ hãi bí mật năm xưa bị phơi bày.

“Tiếp tục điều tra!” ta hạ lệnh.

“Lão thần đã ch /ết, nhưng sổ sách, thư tín từng qua tay ông ta không thể nào bị tiêu hủy sạch sẽ. Trọng điểm tra cho ta: sau khi ông ta ch /ết, ai là người đầu tiên chạm vào di vật trong thư phòng? Những sản nghiệp nào bị chuyển dịch trong thời gian ngắn? Lần theo dòng tiền, đào xuống cho ta!”

Ta không còn ngồi chờ manh mối tự xuất hiện nữa, mà giống như một con báo săn nhạy bén, bắt đầu chủ động xé toạc tấm lưới tinh vi mà đối phương dày công giăng ra.

28. Lên đường tới Bắc cảnh, phu thê tái ngộ

Chiến sự nơi Bắc cảnh ngày một căng thẳng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...