Niệm Niệm Chẳng Quên, Ắt Có Hồi Âm

Chương 7



Chỉ lặng lẽ ở bên cạnh mẫu tử ta, đóng tròn vai một người phu quân, một người phụ thân tốt.

Ta từng nghĩ, tháng ngày sẽ cứ thế trôi qua.

Bình đạm mà yên ổn.

Cho đến khi từ kinh thành truyền đến một phong thư khẩn.

Hoàng thượng bệnh nguy kịch, triệu hắn lập tức hồi kinh.

Hắn cầm thư đến tìm ta, sắc mặt nặng nề chưa từng thấy.

“Vãn Vãn, ta…”

“Ngươi trở về đi.” Ta cắt ngang lời hắn.

“Ngươi là Vĩnh Ninh hầu, quốc gia cần ngươi.”

Hắn nhìn ta, trong mắt là giằng xé và lưu luyến.

“Nhưng ta không muốn rời khỏi nàng và con.”

“Chúng ta đi cùng ngươi.” Ta nói.

Hắn bỗng ngẩng phắt đầu, không dám tin nhìn ta.

“Vãn Vãn… nàng bằng lòng theo ta hồi kinh sao?”

Ta gật đầu.

“Niệm Niệm là con của ngươi, cũng là huyết mạch Tô gia. Nó không thể cả đời ở lại nơi trấn nhỏ này.”

“Nó nên trở về nơi thuộc về nó, kế thừa những thứ nó phải kế thừa.”

Còn ta, trở về là để kết thúc.

Có những chuyện, có những người, chỉ khi đối mặt mới có thể nói rõ ràng.

Trong mắt Cố Kim Uyên bùng lên ánh sáng mãnh liệt.

Hắn bước tới, muốn ôm lấy ta.

Ta lùi lại một bước, tránh đi.

“Cố Kim Uyên,” ta bình tĩnh nói, “ta theo ngươi hồi kinh, không phải vì ta đã tha thứ.”

“Chỉ là vì con.”

“Ngươi đừng hiểu lầm.”

Ánh sáng trên mặt hắn tắt lịm.

Thay vào đó là nụ cười đắng chát.

“Ta biết.” Hắn khẽ nói. “Ta đều biết.”

“Vãn Vãn, cảm ơn nàng.”

“Cảm ơn nàng đã cho ta cơ hội này.”

Ba ngày sau, chúng ta lên đường trở về kinh thành.

Thoáng chỗ đã hơn một năm, cuối cùng ta vẫn phải quay về nơi đã từng khiến ta yêu đến tận cùng, cũng hận đến tận xương tủy.

Chỉ là lần này, tâm cảnh đã hoàn toàn khác.

Nơi ấy đối với ta, không còn là nhà.

Chỉ là một chốn cần trở về để xử lý những chuyện cũ mà thôi.

Trở lại kinh thành, trở lại Vĩnh Ninh hầu phủ, mọi thứ dường như đã thay đổi, lại dường như chưa từng đổi thay.

Hạ nhân trong phủ nhìn thấy ta, kinh hãi đến mức như gặp quỷ.

Sau đó liền đồng loạt quỳ xuống hành lễ.

“Cung nghênh phu nhân hồi phủ.”

Ta ôm Cố Niệm Vãn, bước trên hành lang quen thuộc mà xa lạ.

Đi ngang qua Thính Tuyết các, những cây mai bên trong đã bị thay hết, đổi thành hải đường mà ta từng yêu thích.

Đi ngang qua Lạc Mai viện của ta, cây mai khô năm ấy cũng không còn nữa.

Thay vào đó là một giàn hoa tử đằng tím ngắt.

Cố Kim Uyên đi phía sau ta, cẩn trọng giải thích:

“Nàng rời đi rồi, ta cho người thay hết.”

“Ta biết nàng không thích mai hoa.”

“Vãn Vãn, sau này trong nhà này, nàng nói là được. Nàng muốn thế nào thì thế ấy.”

Ta không đáp lời, chỉ ôm con, đi thẳng về chính viện.

Đêm ấy, Cố Kim Uyên không ngủ thư phòng.

Hắn ôm một tấm chăn, ngủ ngay trước cửa phòng ta.

Giống như một con khuyển trung thành canh giữ chủ nhân.

Ta nằm trên giường, nghe tiếng hô hấp đều đều của hắn ngoài cửa, suốt đêm không chợp mắt.

Ngày hôm sau, ta đến phủ cũ của Tô gia.

Nơi ấy đã được khôi phục nguyên trạng.

Trên tấm biển, hai chữ “Tô phủ” nét bút mạnh mẽ, vững vàng.

Ta bước vào, nhìn từng cỏ cây quen thuộc, hốc mắt không khỏi đỏ lên.

Cha, nương, Phàm nhi.

Ta đã trở về.

Ta ở trong từ đường suốt một ngày.

Thắp hương, đốt tiền giấy.

Nói với họ rằng Tô gia đã được minh oan.

Nói rằng ta vẫn ổn.

Nói rằng Tô gia có hậu rồi.

Khi ta bước ra khỏi Tô phủ, trời đã tối.

Cố Kim Uyên vẫn đứng đợi ở cổng.

Nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ của ta, hắn không nói gì, chỉ cởi ngoại bào khoác lên vai ta.

“Đi thôi,” hắn khẽ nói, “về nhà.”

Về nhà.

Một từ ấm áp đến thế.

Nhưng Vĩnh Ninh hầu phủ… có thật là nhà của ta không?

Tháng ngày ở kinh thành cứ vậy mà bắt đầu lại.

Trong thời gian hoàng thượng bệnh nguy, Cố Kim Uyên xử lý triều chính có công, được gia phong làm thân vương, quyền thế càng thịnh hơn trước.

Còn ta, với tư cách là chính phi duy nhất của hắn, thân phận cũng theo đó mà nước lên thuyền lên.

Tất cả mọi người đều cung kính với ta.

Không còn ai dám trước mặt ta mà xì xào bàn tán.

Cố Kim Uyên đối với ta lại càng tốt đến mức không thể hơn.

Hắn giải tán toàn bộ cơ thiếp hậu viện.

Mỗi ngày, dù có muộn đến đâu, cũng trở về dùng bữa với ta và con.

Hắn đem tất cả nhẫn nại, tất cả dịu dàng trao cho ta.

Những thứ ta từng khao khát nhất, nay hắn đều nâng đến trước mặt.

Nhưng lòng ta vẫn như một tảng đá ủ không nóng.

Ta đối với hắn khách khí mà xa cách.

Như đối đãi với một người quen thuộc nhất, cũng xa lạ nhất.

Hắn dường như đã quen với điều đó.

Không còn cưỡng cầu thêm nữa.

Hắn chỉ ngày qua ngày, dùng cách của mình mà đối tốt với ta.

Hắn tin rằng thời gian có thể làm nhạt mọi thứ.

Tin rằng chỉ cần hắn kiên trì, sẽ có một ngày ta bị hắn cảm động.

Cho đến hôm ấy, là sinh thần tròn một tuổi của Cố Niệm Vãn.

Trong phủ mở đại yến đãi khách.

Quan viên, thân hữu, tấp nập đến chúc mừng.

Trên tiệc rượu chén tạc chén thù, náo nhiệt vô cùng.

Ta ôm Niệm Niệm ngồi ở chủ vị, tiếp nhận những lời chúc tụng, trên mặt giữ nụ cười đúng mực.

Cố Kim Uyên uống rất nhiều rượu.

Hắn nhìn ta, nhìn con, trong mắt là nhu tình và mãn nguyện không sao tan được.

Sau khi yến tiệc tan, hắn dìu ta đi dạo trong sân.

Dưới ánh trăng, bóng hắn kéo dài trên nền gạch.

“Vãn Vãn,” hắn bỗng lên tiếng, giọng khàn khàn vì men rượu, “hôm nay ta rất vui.”

“Ta chưa từng vui như thế này.”

“Có nàng, có Niệm Niệm, ta cảm thấy mình đã có cả thiên hạ.”

Hắn ngừng một chút, ánh mắt tràn đầy chờ đợi.

“Vãn Vãn, chúng ta… sinh thêm một đứa nữa, được không? Một đứa bé gái cayo.tcay giống nàng.”

Ta dừng bước, nhìn hắn.

Nhìn gương mặt ửng đỏ vì rượu và hạnh phúc.

Nhìn ánh mắt chan chứa mong chờ ấy.

Ta im lặng rất lâu, rồi khẽ lắc đầu.

“Cố Kim Uyên,” ta nói, “chúng ta hòa ly đi.”

Nụ cười trên mặt hắn lập tức đông cứng.

Giống như bị dội thẳng một chậu nước lạnh từ đầu xuống chân.

“Vãn Vãn… nàng… lại nói đùa phải không?”

“Ta không nói đùa.” Ta nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh mà nghiêm túc. “Ta rất nghiêm túc.”

“Niệm Niệm đã một tuổi. Nó cần một thân phận hoàn chỉnh, đường đường chính chính. Những gì ta có thể cho nó, ta đã cho rồi.”

“Còn ta…” Ta dừng lại, hít sâu một hơi. “Ta cũng muốn vì chính mình mà sống một lần.”

“Cố Kim Uyên, những năm dây dưa này, ta mệt rồi.”

“Ta không muốn tiếp tục nữa.”

“Cho nên, hãy buông tha ta, cũng buông tha chính ngươi.”

“Không…” Hắn nhìn ta, hốc mắt dần đỏ lên.

“Vãn Vãn, nàng không thể đối xử với ta như vậy…”

“Ta còn phải làm gì, nàng mới chịu tha thứ?”

“Ta đem cả m/ạng ta cho nàng, được không?”

Ta nhìn vẻ đau khổ của hắn mà lòng không gợn sóng.

Ta chỉ bình thản nói một sự thật.

“Cố Kim Uyên, đây không phải chuyện tha hay không tha.”

“Mà là giữa chúng ta, đã không thể quay lại.”

“Cái rào trong lòng ta, không bước qua được.”

“Cái ch/ết của đệ đệ ta, ba năm tuyệt vọng ấy, giống như một cái gai cắm trong tim. Chỉ cần chạm vào là đau.”

“Ta không muốn đau nữa.”

Ta lấy từ trong tay áo ra một phong hòa ly thư đã viết sẵn từ lâu, đưa tới trước mặt hắn.

“Ký đi.”

Hắn nhìn phong thư ấy như nhìn một con mãnh thú.

Không ngừng lắc đầu, lùi lại.

“Không… ta không ký… ta ch/ết cũng không ký…”

“Cố Kim Uyên,” ta nhấn mạnh từng chữ, “ngươi ký, chúng ta chia tay trong yên ổn. Niệm Niệm vẫn là con ngươi. Ngươi muốn gặp nó lúc nào cũng được.”

“Nếu ngươi không ký,” ta nhìn hắn, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, “vậy chúng ta cá ch/ết lưới rách.”

“Ta sẽ mang Niệm Niệm rời khỏi nơi này. Khiến ngươi cả đời này cũng không thể gặp lại chúng ta.”

Lời ta nói giống như một lưỡi đ/ao sắc nhất, thẳng tay đ/âm vào tim hắn.

Hắn nhìn ta, trong mắt là tuyệt vọng và thống khổ không đáy.

Hắn biết, ta nói được thì làm được, giống như lần ta tự tận kia.

Bàn tay hắn run rẩy nhận lấy hòa ly thư.

Nhìn từng hàng chữ trên đó, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

Rơi trên mặt giấy, loang thành từng vệt mực nhòe.

Rất lâu sau, hắn mới cầm bút lên, như thể dốc cạn toàn bộ khí lực của mình, ký xuống cuối thư ba chữ.

Cố Kim Uyên.

Ba chữ ấy viết xiêu vẹo, nét bút như xuyên thấu mặt giấy.

Viết xong, hắn như bị rút sạch sức lực, ngồi sụp xuống đất.

Hắn nhìn ta, giống một đứa trẻ bị cả thế gian vứt bỏ.

“Vãn Vãn,” hắn nghẹn ngào hỏi, “sau này… ta còn có thể gặp nàng và con không?”

Ta nhìn hắn, im lặng một lúc, cuối cùng vẫn mềm lòng.

“Có thể.”

Ngày hôm sau, ta mang Cố Niệm Vãn rời khỏi vương phủ.

Không kinh động bất cứ ai.

Cố Kim Uyên không đến tiễn ta.

Khi ta rời đi, hắn một mình ngồi trong căn phòng từng thuộc về chúng ta suốt cả đêm.

Ta không biết hắn nghĩ gì.

Cũng không muốn biết.

Ta đưa con trở lại Thanh Thạch trấn.

Trở về nơi từng cưu mang ta, cho ta một đời sống mới.

Chu đại phu và Chu đại nương thấy chúng ta thì vui mừng khôn xiết.

Ta dùng số bạc Cố Kim Uyên để lại mua một tiểu viện cạnh Hồi Xuân đường.

Hai mẹ con ta an cư ở đó.

Tháng ngày lại trở về yên ả.

Mỗi ngày ta chăm con, thêu hoa, sống cuộc sống bình dị mà thanh tĩnh nhất.

Cố Kim Uyên thỉnh thoảng đến thăm.

Hắn không còn là thân vương cao cao tại thượng.

Chỉ là một người phụ thân bình thường đến nhìn con mình.

Hắn mang theo đủ loại đồ chơi thú vị cho Niệm Niệm.

Ở trong viện chơi với con cả ngày.

Chỉ là hắn chưa từng dám bước vào phòng ta.

Mỗi lần đến, đều đứng ở cổng viện nhìn ta, muốn nói lại thôi.

Ta đối với hắn vẫn không nóng không lạnh.

Chỉ có đôi lúc, nhìn hắn cẩn thận dỗ con, nở nụ cười dè dặt như lấy lòng, trong lòng ta lại dâng lên một cảm giác khó nói thành lời.

Cứ thế ba năm trôi qua.

Niệm Niệm đã bốn tuổi.

Càng lớn càng giống Cố Kim Uyên.

Cũng quấn quýt lấy hắn.

Mỗi lần hắn tới, con đều gọi “phụ thân, phụ thân” không dứt.

Mỗi lần nghe vậy, hốc mắt hắn lại đỏ lên.

Hôm ấy là Trung thu.

Cố Kim Uyên lại đến.

Hắn mang theo một hộp nguyệt bính nổi tiếng nhất kinh thành.

Ba người chúng ta ngồi trong viện ngắm trăng.

Niệm Niệm ăn đến dính đầy miệng, cười vui vẻ.

Cố Kim Uyên nhìn chúng ta, ánh mắt dịu dàng như muốn ca.yotc.ay tan chảy.

“Vãn Vãn,” hắn khẽ hỏi, “nàng… sống có tốt không?”

Ta gật đầu.

“Rất tốt.”

“Vậy là tốt rồi.” Hắn cười, nụ cười có chút đắng chát.

Hắn lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp gỗ đàn nhỏ, đưa cho ta.

“Thứ này, trả lại nàng.”

Ta mở ra.

Bên trong nằm yên một cây kim bộ dao bằng vàng.

Là di vật của mẫu thân ta.

Cũng là thứ năm xưa ta đích thân mang đi cầm.

“Ta chuộc lại rồi,” hắn khẽ nói, “vẫn luôn mang theo bên người.”

“Ta nghĩ, nó nên trở về bên người chủ thực sự của nó.”

Ta nhìn cây kim bộ dao, trong lòng dâng lên o.tc/aycay trăm mối ngổn ngang.

Cây trâm này từng chứng kiến mối tình ngây thơ nhất của ta, cũng chứng kiến tuyệt vọng sâu nhất của ta.

Nay nó lại trở về trong tay ta.

Vật còn đó, người đã khác.

“Vãn Vãn,” Cố Kim Uyên nhìn ta, trong mắt là vẻ trịnh trọng và nghiêm túc chưa từng có.

“Ta biết trước kia ta đã làm rất nhiều chuyện sai.”

“Ta cũng biết những tổn thương ấy không phải một câu xin lỗi là có thể bù đắp.”

“Mấy năm nay, ta nghĩ rất nhiều.”

“Ta nghĩ, yêu một người không phải là chiếm hữu, không phải là cưỡng ép.”

“Mà là mong nàng được tốt.”

“Chỉ cần nàng vui vẻ, hạnh phúc, vậy là đủ.”

Hắn hít sâu một hơi, như thể hạ quyết tâm rất khó khăn.

“Vãn Vãn, từ nay về sau ta sẽ không đến quấy rầy nàng nữa.”

“Nàng hãy đi sống cuộc đời nàng muốn.”

“Nếu gặp được người có thể khiến nàng thật sự vui vẻ, hãy gả đi.”

“Về phần Niệm Niệm, nàng cứ yên tâm. Ta sẽ mãi coi nó là con trai duy nhất của ta.”

“Ta sẽ để lại cho nó những gì tốt nhất.”

“Ta chỉ xin nàng cho ta thỉnh thoảng được đến nhìn nó một lần.”

Nói xong, hắn đứng dậy, nhìn ta thật sâu.

Trong ánh mắt ấy có lưu luyến, có đau đớn, có buông tay, cũng có chúc phúc.

Rồi hắn quay người, từng bước từng bước đi ra khỏi viện.

Bóng lưng tiêu điều, cô tịch.

Như thể muốn hòa tan vào màn đêm mênh mang.

Ta nhìn theo cho đến khi bóng hắn khuất hẳn, trong lòng bỗng hụt đi một khoảng.

Giống như có thứ gì quan trọng bị mang đi mất.

Niệm Niệm kéo tay áo ta, ngẩng khuôn mặt nhỏ hỏi:

“Mẫu thân, phụ thân sao lại đi rồi? Sau này phụ thân không đến nữa sao?”

Ta nhìn đôi mắt giống hệt Cố Kim Uyên ấy, lòng chợt chua xót.

Ta xoa đầu con, không trả lời.

Đêm đó ta lại mất ngủ.

Trong đầu lặp đi lặp lại ánh mắt cuối cùng hắn nhìn ta.

Và những lời hắn nói.

Hắn nói, yêu một người là mong nàng được tốt.

Hắn nói, hãy đi tìm một người có thể khiến ta thật sự vui vẻ.

Ta chợt nhận ra, những năm qua ta vẫn sống trong thù hận của quá khứ.

Ta dùng lạnh nhạt để trừng phạt hắn, cũng trừng phạt chính mình.

Ta tưởng rằng mình đã không còn yêu hắn.

Nhưng khi hắn thật sự buông tay, thật sự rời đi, vì sao tim ta lại đau đến thế?

Sáng hôm sau, ta đưa ra một quyết định.

Ta thu dọn hành lý, dẫn Niệm Niệm, lần nữa lên đường hồi kinh.

Lần này không phải để kết thúc.

Mà là để bắt đầu.

Khi ta ôm Niệm Niệm xuất hiện trước cổng Vĩnh Ninh vương phủ,

Cố Kim Uyên đang trong sân múa kiếm.

Hắn gầy đi, cũng tiều tụy hơn trước.

Nhìn thấy chúng ta, cả người hắn khựng lại.

Thanh kiếm trong tay rơi “choang” xuống đất.

“Vãn Vãn… nàng… các nàng sao lại…”

Ta không nói gì, chỉ đặt Niệm Niệm xuống.

Con như chú chim nhỏ lao thẳng vào vòng tay hắn.

“Phụ thân ơi! Con nhớ phụ thân lắm!”

Cố Kim Uyên ôm chặt Niệm Vãn, ngẩng lên nhìn ta, hốc mắt lập tức đỏ hoe.

“Vãn Vãn… nàng…”

Ta bước đến trước mặt hắn.

Nhìn người nam nhân ta từng yêu, từng hận, từng dây dưa suốt nửa đời.

Rồi ta mỉm cười với hắn.

Là nụ cười đầu tiên trong bao năm qua, xuất phát từ tận đáy lòng, không còn xen lẫn oán hận hay phòng bị.

“Cố Kim Uyên,” ta nói khẽ, “ta đã trở về.”

“Lần này, không phải vì con.”

“Mà là vì chính ta.”

Ta thấy ánh sáng trong mắt hắn dần dần sáng lên.

Sáng đến mức như chứa cả một bầu trời sao.

“Vãn Vãn,” hắn run giọng hỏi, “nàng… nàng có thể cho ta thêm một cơ hội nữa không?”

Ta không trả lời.

Chỉ chủ động đưa tay ra, nắm lấy tay hắn.

Bàn tay hắn vẫn lạnh.

Ta dùng hơi ấm của mình, từng chút một sưởi ấm nó.

Và cũng sưởi ấm cả đoạn tình duyên đã từng đ/ổ vỡ ấy.

(HẾT TOÀN VĂN)

Chương trước
Loading...