Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
NINH SƠ NGUYỆT
Chương 5
Nghe vậy, ta lập tức tỏ lòng trung thành, chạy lại nắn vai bóp cổ hệt như một kẻ trung thành với tổ quốc:
“Bệ hạ không sợ thiếp là yêu nghiệt sao?”
“Cho nên trẫm mới đến tìm Không Văn đại sư. Đại sư bảo, chuyện này quả là kỳ duyên, nhưng vạn vật trên đời đều do nhân quả, gieo nhân lành, kết quả lành.”
Lâm Trạm nắm lấy cổ tay ta — cái tay đang không ngừng xoa nắn kia:
“Trẫm liền nghĩ, làm Đông cung Thái t.ử, chẳng lẽ lại không nuôi nổi một quả lành như nàng?”
“Dù nàng là ma tinh, trẫm cũng sẽ dạy cho nên người.”
“Nhưng ai mà ngờ — nàng đâu phải ma tinh gì, nàng là yêu thú tham ăn chuyển kiếp, từ nhỏ tới lớn cầu gì không cầu, chỉ toàn cầu chuyện ăn uống!”
Ta bực bội rút tay về:
“Sao bệ hạ không nói thiếp cũng là một người chu đáo?”
“Vì muốn ở bên bệ hạ, ta còn từ bỏ chuyện nằm trong cung đọc thoại bản cơ mà! Bệ hạ giơ tay ta rót trà, ngài lật sách ta bóp vai, mệt gần c.h.ế.t!”
Lâm Trạm cười đến lộ rõ ý trêu chọc:
“Là muốn ở bên trẫm, hay muốn ở bên gương mặt này của trẫm?”
Ta nhìn thấy ý cười rành rành trong mắt hắn, mặt đỏ bừng, tức đến mất kiềm chế, liền ôm lấy mặt hắn hôn chụt chụt hai cái thật mạnh:
“Đến lúc rồi! Dù có hao tổn công đức cũng phải hôn cho đã!”
Phiên ngoại — Lâm Trạm
Sau khi mẫu hậu qua đời, phụ hoàng vì quá đau buồn mà không còn tâm trí đoái hoài tới ta.
Sầm nội thị thấy ta ngày ngày ủ rũ liền lấy cớ đến Thanh Vân tự dâng hương cho mẫu hậu, dắt ta đi dạo giải sầu.
Nào ngờ không mộng thấy mẫu hậu, lại thấy một tiểu oa nhi b.úi song kế, mặt mày trắng trẻo như b.úp bê sứ.
Còn chưa kịp hỏi nàng là ai, nàng đã quỳ rạp xuống đất, cung kính dập đầu gọi ta là “Bồ Tát”.
Nàng nói mình là nữ nhi của Ninh Thận.
Ta phải nghĩ một hồi mới nhớ ra phụ thân nàng chính là kẻ cứng đầu như đá tảng kia.
Người khác cầu Bồ Tát là để cầu tài cầu lộc, cầu quyền thế, còn nàng thì cầu kẹo hồ lô, cầu chân giò, không thì cũng là cầu ta giúp nàng làm bài tập do phụ thân ra đề.
Về sau, khi đám thiên kim nhà quyền quý tranh giành nhau vị trí Thái t.ử phi, ta bỗng cảm thấy người do chính tay mình nuôi lớn mới là đáng tin nhất.
Bởi những nữ t.ử kia vì gia tộc mà tranh đấu, còn Ninh Sơ Nguyệt thì vì hồ lô, vì chân giò, vì bánh đậu xanh.
Sầm nội thị thấy ta sai người thêu một đôi hầu bao hình trăng non, liền quen miệng hỏi: “Vẫn như cũ, mang đến Cẩm Tú Các cho đại nhân nhà họ Ninh ‘mua về’ ư?”
Ta gật đầu, để hắn tự đi lo.
Sầm nội thị vừa đi vừa lầm bầm: “May mà Ninh đại nhân cứng đầu đến ngu ngốc, chẳng linh hoạt chút nào, nếu không sớm đã sinh nghi rồi.”
Với Ninh Thận, ta cũng không còn cách nào, đành điều hắn sang Hộ bộ.
Không ngờ một người chính trực như hắn sau khi nắm giữ trọng quyền, Hộ bộ quả thực không xảy ra bất kỳ sai sót nào.
Đến khi Ninh Thận được thăng làm Hộ bộ Thượng thư, ta liền ép Sơ Nguyệt nhập cung. Không ép thì mẫu thân nàng cần mẫn quá, e là sẽ gả nàng đi mất.
Sau khi vào cung, Sơ Nguyệt chăm chỉ một cách đáng sợ, không chỉ bận bịu lo liệu chuyện của ta, còn nghĩ giúp ta trừ khử dị kỷ.
Nàng còn nói đầy lý lẽ rằng đó là giúp ta độ kiếp.
Ta lén ném cho nàng mấy quyển thoại bản vớ vẩn, mong nàng bớt suy nghĩ lung tung.
Nhưng hôm xảy ra biến cố trong cung, khi thấy Sơ Nguyệt nổi giận mắng Triệu Giác Hạ vì một chút tình cảm mà dám xem nhẹ sinh linh bách tính, ta chợt nhận ra — ta đã nuôi nàng quá tốt.
Tốt đến mức chính khí quá độ, có phần hơi tà!
Dù rằng song thân nàng cũng nuôi nấng nàng rất tốt, nhưng công lớn chủ yếu vẫn là trẫm!
Sầm nội thị cũng tỏ vẻ mãn nguyện, nói ít ra ta cũng chẳng phải là kẻ si tình đơn phương: “Nương nương quả thực rất chu đáo với bệ hạ.”
Ta thở dài — nàng đâu phải chu đáo, nàng cứ tưởng trẫm là Bồ Tát giáng thế, đang cố tích phúc cho bản thân kia kìa.
Nhưng may thay, khuôn mặt này của ta cũng có chút sức hút với Ninh Sơ Nguyệt.
Giữa việc tích đức và hao tổn công đức, nàng tìm được một điểm cân bằng hoàn hảo:
Hôn trẫm hai cái rồi đi bố thí, sờ trẫm vài cái rồi mở Từ Hữu Đường.
Mà lúc trẫm co ro nơi góc giường giả bộ yếu ớt, Sơ Nguyệt chỉ do dự một lát rồi liền cưỡng chế mạnh mẽ:
“Bổn cung muốn dát vàng lên kim thân cho Bồ Tát!”
“Đợi trăm năm sau người quay lại làm Bồ Tát, nhớ kéo bổn cung theo một chuyến!”
Ta lập tức trở mình ôm lấy eo Sơ Nguyệt, giữa những đụng chạm vừa khít, ta khẽ hôn lên mắt nàng.
“Để trẫm làm.”
“Sao trẫm nỡ để Hoàng hậu nương nương tổn hao công đức chứ ~”
Hoàn.