Nữ Tướng Quân Nàng Không Giả Vờ Nữa

Chương 1



Trên điện Kim Loan, thứ nữ của Thượng thư Bộ Binh nước mắt như mưa, quỳ sụp dưới đất. Nàng nức nở cầu xin: “Cầu bệ hạ làm chủ cho thần nữ. Đêm qua tại hậu hoa viên, Tạ Tướng Quân đã c /ư/_ỡ/ng h /i_/ế/p thần nữ, h /ủy h /oại thanh bạch của thần nữ.”

Thái tử ca ca của ta, kẻ đã bị nàng ta mê hoặc, lập tức bước ra khỏi hàng. Hắn lớn tiếng tâu: “Phụ hoàng, Tạ Từ đức hạnh khiếm khuyết, không xứng đảm nhiệm chức tướng, xin bãi chức điều tra, đồng thời lệnh cho hắn nghênh thú Uyển Đình, để giữ toàn danh tiết cho nàng.”

Khắp triều văn võ bá quan đồng loạt chỉ trỏ về phía ta. Ta đứng giữa đại điện, nhìn vở nháo kịch trước mắt, bỗng nhiên bật cười.

Trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, ta đưa tay th /áo từng kh /uy áo. Ta cởi bỏ bộ quan bào tướng quân nặng nề khoác trên người. Bên trong, lộ ra dải vải quấn ng /ực đã tr /ói buộc ta suốt bao năm dài.

Mái tóc đen xanh như thác nước buông xõa xuống…..

1

Trên điện Kim Loan, một mảnh tĩnh lặng ch /ế/t người.

Kim rơi xuống đất cũng nghe rõ.

Vết lệ trên mặt Giang Uyển Đình còn chưa khô, miệng nàng mở to thành dáng vẻ buồn cười, trong mắt vốn có đắc ý và tính toán, giờ đây đông cứng thành một khoảng trống rỗng.

Vị huynh trưởng tốt của ta, thái tử Tạ Chiêu, cánh tay chỉ về phía ta cứng đờ giữa không trung, sắc mặt từ đỏ bừng trong nháy mắt chuyển sang trắ/ng bệ/ch.

“Ngươi… ngươi…”

Hắn “ngươi” nửa ngày, vẫn không thể thốt ra nổi một câu trọn vẹn.

Ta chân trần đứng trên nền gạch vàng lạnh buốt, mặc cho mái tóc đã được tháo bỏ trói buộc rủ dài đến tận thắt lưng.

Bộ quan bào tướng quân màu huyền sắc nặng nề trên người ta, bị ta tùy ý ném xuống đất, tựa như vứt bỏ một thứ r /ác r /ưởi.

Ta ngẩng mắt lên, ánh nhìn lướt qua từng gương mặt văn võ bá quan đang chấn kinh và ngỡ ngàng khắp triều, cuối cùng dừng lại trên vị thiên tử đang cao tọa nơi long ỷ, trên gương mặt người cũng lộ rõ vẻ k /inh h /ãi.

“Bệ hạ.”

Giọng ta trong trẻo, vang vọng, rơi xuống đất như đinh đóng cột.

“Thần, Tạ Từ, thuộc dòng chính thống của phủ Trấn Quốc Tướng Quân, vì kế thừa chí nguyện tổ tông, vì bảo vệ giang sơn xã tắc, từ năm mười tuổi đã lấy thân phận nam nhi mà sống trước thiên hạ.”

“Mười sáu tuổi nhập quân nơi Bắc Cảnh, đến nay tròn mười năm, ch /ém đ /ầu địch ba nghìn, thu hồi tám trăm dặm lãnh thổ bị chiếm.”

“Thần xin hỏi bệ hạ, xin hỏi chư vị đại nhân khắp triều, mười năm qua thần có từng nửa phần nào hổ thẹn với triều Đại Lịch, hổ thẹn với quân hồn của Tạ gia hay không.”

Không một ai lên tiếng đáp lời.

Chỉ có tiếng hô hấp nặng nề vang vọng trong đại điện.

Phụ thân ta, Trấn Quốc Đại Tướng Quân Tạ Uyên, là người đã vì nước mà h /i s /inh.

Tổ phụ của ta cũng vậy.

Tạ gia mãn môn trung liệt, ba đời đơn truyền, đến đời ta, lại chỉ còn một thân nữ nhi.

Để giữ lại binh quyền của Tạ gia, để không cho những kẻ thù chính trị đang rình rập xé nhỏ rồi nuốt trọn Tạ gia quân, mẫu thân ta cùng phụ thân khi ấy còn chỉ là một viên quan nhỏ, đã đưa ra một quyết định kin/h thiên động địa.

Họ tuyên bố với bên ngoài, rằng đứa trẻ sinh ra là một nam hài.

Ta từ nhỏ đã bị nuôi dưỡng như con trai, tập võ, học binh pháp, trên người lúc nào cũng quấn chặt lớp vải băng ng /ực dày cộp, mùa hạ thì kín bưng đến mức nổi đầy rôm sảy, đ /au r /át khó chịu, cũng không dám hé môi nói với bất kỳ ai.

Ta sinh ra đã mang cốt cách cao quý, ta chưa từng cho rằng nữ tử thấp kém hơn người.

Nhưng ta hiểu rõ, thế đạo này không dung nổi một nữ tướng quân.

Vì vậy, ta nhẫn.

Ta từng nghĩ, chỉ cần chiến công hiển hách, chỉ cần giữ vững cửa ải của Đại Lịch, rồi sẽ có một ngày ta có thể quang minh chính đại cởi bỏ lớp ngụy trang này.

Nhưng ta không ngờ, ngày ấy lại đến theo cách nh /ục nh /ã đến thế.

“Tạ Từ!” Thái tử Tạ Chiêu cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình, sắc mặt hắn xanh xám, trong giọng nói tràn ngập phẫn nộ và không thể tin nổi.

“Ngươi… ngươi dám khi quân mang (phạm) thượng.

Ngươi thật to gan.”

Ta lạnh lùng cười một tiếng, đưa mắt nhìn hắn.

“Thái tử điện hạ, chiếc mũ khi quân mang (phạm) thượng này, Tạ Từ không dám nhận.”

“So với việc ta nữ giả nam trang, Giang Uyển Đình dám đứng trước triều đình vu cáo một vị nhất phẩm tướng quân của triều đình.

Điện hạ lại chẳng phân rõ trắng đen, thiên vị một thứ nữ lai lịch không rõ, toan đoạt binh quyền của ta, hủy hoại thanh danh trăm năm của Tạ gia.

Chuyện này, thì nên gọi là gì.”

Thái tử bị ta dồn đến mức không thốt ra nổi một lời.

Hắn quay đ_/ầu nhìn Giang Uyển Đình, trong ánh mắt tràn ngập thất vọng cùng cơn g /iận d /ữ vì bị lừa dối.

Giang Uyển Đình toàn thân run rẩy, như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, nàng ta phát điên bò về phía long ỷ.

“Không.

Bệ hạ.

Không phải như vậy.

Là nàng ta.

Là nàng ta lừa thần nữ.”

“Đêm qua nàng ta rõ ràng… rõ ràng…”

Nàng ta “rõ ràng” hồi lâu, cũng không bịa nổi lấy một câu, rằng một nữ nhân thì làm sao có thể c /ư/ỡng r /ục một nữ nhân khác.

“Đủ rồi.”

Trên long ỷ, hoàng đế vẫn luôn trầm mặc cuối cùng cũng mở miệng, trong giọng nói ẩn chứa lôi đình phẫn nộ bị kìm nén.

“Người đâu.

Lập tức bắt t /ội nữ Giang Uyển Đình, kẻ mồm miệng hồ đồ, vu cáo trung lương, tống vào thiên lao cho trẫm, chờ ngày xử trí.”

Ngay lập tức, Kim Ngô Vệ tiến lên, kéo thân thể mềm nhũn như bùn của Giang Uyển Đình dậy.

Nàng ta vẫn còn gào khóc thảm thiết.

“Bệ hạ tha m/ạng.

Thái tử điện hạ cứu ta.

Tam hoàng tử.

Tam hoàng tử cứu ta.”

Khi ba chữ “Tam hoàng tử” vang lên, trong hàng ngũ võ tướng, vị tam hoàng tử Tạ Kỳ vốn đứng xem trò hay từ đ_/ầu đến cuối, sắc mặt khẽ đổi.

Ta đã bắt trọn khoảnh khắc biến hóa ấy trong mắt.

Vở kịch hay, lúc này mới vừa mở màn.

2

Giang Uyển Đình bị kéo đi, trong đại điện tạm thời khôi phục yên tĩnh.

Mọi ánh mắt đều dồn cả lên người ta.

Có hiếu kỳ.

Có dò xét.

Có khinh miệt.

Cũng có… một tia hưng phấn khó gọi tên.

Chiến thần trẻ tuổi nhất triều Đại Lịch, tiểu tướng quân danh chấn thiên hạ, vậy mà lại là một nữ nhân.

Tin tức này, đủ sức khiến cả kinh thành sôi sục suốt ba ngày ba đêm.

Thái tử Tạ Chiêu sắc mặt khó coi đến cực điểm, hắn cúi đ_/ầu, không dám nhìn ta, cũng không dám nhìn phụ hoàng.

“Phụ hoàng, nhi thần…nhi thần nhận người không rõ, suýt nữa làm oan Tạ tướng quân, xin phụ hoàng giáng tội.”

Hoàng đế lạnh lùng liếc hắn một cái.

“Thân là thái tử, mang thân phận trữ quân, lại bị một thứ nữ nho nhỏ che mắt, chưa tra rõ thực hư đã muốn ra tay với trụ cột quốc gia.”

“Tạ Chiêu, ngươi thật khiến trẫm thất vọng.”

“Trở về tự giam mình ba tháng, đọc cho kỹ bộ Đế Vương Tâm Thuật mà hoàng gia gia ngươi để lại.”

“Vâng, nhi thần tuân chỉ.”

Tạ Chiêu xám xịt lui xuống.

Khi đi ngang qua người ta, bước chân hắn chợt khựng lại, môi mấp máy, tựa hồ muốn nói điều gì đó.

Ta đến cả một ánh mắt cũng lười ban cho hắn.

Thái tử ca ca ư.

Kể từ khoảnh khắc hắn vì Giang Uyển Đình, không hỏi nguyên do đã ngay trước triều đình muốn dồn ta vào chỗ ch /ế/t, thì thứ “tình huynh muội” buồn cười mà ta từng cho là kiên cố không gì phá nổi giữa chúng ta, đã hoàn toàn vỡ nát.

Từ nhỏ ta đã luôn cho rằng, bản thân xứng đáng có được mọi thứ tốt đẹp.

Trong đó, cũng bao gồm sự tin tưởng và che chở từ người thân.

Những kẻ không thể cho ta những điều ấy, không xứng làm thân nhân của ta.

Không khí trong điện vẫn nặng nề như cũ.

Tội khi quân, có thể lớn, cũng có thể nhỏ.

Nhẹ thì nói là bị thế cục ép buộc, tình có thể lượng.

Nặng thì chính là coi thường hoàng quyền, đáng tru di cửu tộc.

Tất cả mọi người đều đang chờ xem, hoàng đế sẽ xử trí ta thế nào.

Ta thản nhiên đứng đó, trên người chỉ còn bộ trung y mỏng manh cùng dải vải quấn ngực đã giặt đến bạc màu.

Gió sương nơi Bắc Cảnh đã để lại trên thân thể ta vô số vết s /ẹo nhỏ li ti, th /ương cũ chồng lên thương mới.

Đó đều là công xứng mà ta dùng m /ạng đổi lấy.

Ánh mắt hoàng đế dừng lại trên người ta rất lâu, lâu đến mức ta tưởng người sắp mở miệng định tội ta.

Thế nhưng, người lại đột ngột thở dài một tiếng.

“Tạ Từ, m /ặc áo vào đi, đừng để bị lạnh.”

Lão thái giám đứng bên cạnh lập tức bưng quan bào của ta bước lên.

Ta không nhúc nhích.

“Bệ hạ, hôm nay thần tự bộc lộ thân phận, không chỉ để tự chứng thanh bạch.”

Ta ngẩng đ_/ầu lên, ánh mắt vượt qua đám đông, thẳng thừng chiếu về phía tam hoàng tử Tạ Kỳ.

“Thần còn có một việc, muốn tâu lên.”

Tim Tạ Kỳ chợt thắt lại, hắn theo bản năng siết chặt nắm tay.

Ta chậm rãi cất lời, từng chữ từng chữ, rõ ràng đến cực điểm.

“Thần muốn tố cáo tam hoàng tử Tạ Kỳ, cấu kết ngoại địch, mưu đồ mưu phản.”

Ầm.

Một hòn đá ném xuống, dấy lên muôn lớp sóng ngàn.

Cả điện Kim Loan trong khoảnh khắc liền nổ tung.

Nếu nói việc ta tự bộc lộ thân phận nữ tử là một tiếng sét giữa trời quang,

thì lời buộc tội này của ta, chính là trời s /ập đất n /ứt.

3

“Tạ Từ.

Ngươi dám vu khống người khác.”

Tam hoàng tử Tạ Kỳ gần như lập tức bật người đứng ra, gương mặt tuấn tú vì phẫn nộ mà méo mó.

“Chính ngươi phạm tội khi quân, lại muốn kéo bản hoàng tử xuống nước.

Lòng dạ của ngươi thật đ_/ộc.”

Hắn xoay người về phía hoàng đế, phịch một tiếng quỳ xuống.

“Phụ hoàng minh giám.

Nhi thần đối với phụ hoàng một lòng trung thành, nhật nguyệt có thể soi tỏ.

Chương tiếp
Loading...