Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nữ Tướng Quân Nàng Không Giả Vờ Nữa
Chương 7
Ta nhận lấy soái ấn, xoay người, sải bước rời khỏi điện Kim Loan.
Sau lưng, là tiếng hô vang như sấm dậy sóng trào.
“Tướng quân uy vũ.”
Ta biết, trận chiến này sẽ là một bước ngoặt khác trong cuộc đời ta.
Thắng, ta sẽ triệt để phong thần, trở thành truyền kỳ không thể lay chuyển của Đại Lịch.
Bại, ta sẽ thân bại danh liệt, rơi vào vạn kiếp không thể quay đ_/ầu.
Nhưng ta không hề có lấy nửa phần sợ hãi.
Bởi ta sinh ra đã mang cốt cách cao quý, ta tin rằng mình xứng đáng với vinh quang tối thượng của thế gian này.
Ta, Tạ Từ, sinh ra là để chinh chiến.
12
Ngày đại quân xuất phát, kinh thành vạn người đổ ra đường.
Bách tính tự phát kéo lên phố lớn, tiễn đưa chúng ta lên đường.
Ta cưỡi trên lưng ngựa, khoác một thân ngân giáp, dưới ánh mặt trời tỏa sáng rực rỡ.
Trong đám đông, ta nhìn thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc.
Có các nữ tiên sinh và học trò của nữ học.
Có những nữ chưởng quầy trong các cửa hàng của ta.
Cũng có cả những nữ quan vừa mới bước chân vào quan trường.
Các nàng nhìn ta, trong mắt tràn đầy kính ngưỡng và kỳ vọng.
Các nàng dùng cách của riêng mình để nói với ta rằng, các nàng luôn ở bên ta.
Ánh mắt ta tìm kiếm giữa biển người, cuối cùng dừng lại ở một góc không mấy bắt mắt.
Thái tử Tạ Chiêu, khoác thường phục giản dị, lặng lẽ đứng ở đó.
Bên cạnh hắn không có tùy tùng, không có nghi trượng, trông như một bách tính bình thường nhất.
Bốn mắt chạm nhau, hắn nhìn ta, trịnh trọng gật đ_/ầu.
Trong ánh mắt ấy, có áy náy, có chúc phúc, lại còn có… một sự phó thác.
Ta hiểu ý hắn.
Hắn đang nói với ta rằng, kinh thành, có hắn trông coi.
Để ta, yên tâm mà ra trận.
Ta thu lại ánh mắt, trong lòng một mảnh thản nhiên.
Có lẽ, ta vĩnh viễn không thể tha thứ cho sự phản bội năm xưa của hắn.
Nhưng vào lúc này, chúng ta là quân, là thần.
Là hai lớp bình phong cuối cùng, cùng nhau che chở cho giang sơn này.
Như vậy, đã đủ rồi.
“Xuất phát!”
Ta rút trường kiếm bên hông, mũi kiếm thẳng chỉ phương Bắc.
Tiếng kèn hiệu vang lên, tam quân tướng sĩ, khí thế như cầu vồng.
“Gió! Gió! Đại phong!”
Chiến ca vang dội, chấn động trời cao.
Chúng ta là lưỡi đao sắc bén của Đại Lịch, là tấm khiên kiên cố của lê dân.
Chúng ta sẽ dùng m/áu của kẻ địch để bảo vệ vinh quang của chính mình.
Trận chiến này, kéo dài tròn nửa năm.
Khốc liệt đến cực điểm.
Ta thân chinh xông pha tuyến đ_/ầu, nhiều lần trọng thương, lần nguy hiểm nhất, mũi tên chỉ cách tim ta đúng một tấc.
Nhưng ta không lùi.
Ta nói với binh sĩ của mình rằng, phía sau chúng ta chính là kinh thành, là mái nhà của chúng ta.
Chúng ta, không còn đường lui.
Trong thời khắc gian nan nhất, chính là lương thảo và viện binh liên tục từ kinh thành tiếp tế, đã chống đỡ cho chúng ta trụ vững.
Ta biết, là Tạ Chiêu đã gánh chịu toàn bộ áp lực, thay ta dọn sạch hậu hoạn.
Cuối cùng, vào một ngày đông tuyết rơi mịt mù, chúng ta nghênh đón trận quyết chiến cuối cùng.
Ta đích thân suất lĩnh ba nghìn thiết kỵ, vòng ra sau lưng địch, tập kích bất ngờ Bắc Địch vương đình.
Đêm ấy, lửa cháy ngút trời, tiếng hô s/át vang động khắp dã nguyên.
Chính tay ta, ch_/ém rơi đ_/ầu lâu của Bắc Địch khả hãn.
Bắc Địch đại quân mất người cầm đ_/ầu, rắn không đ_/ầu, tan tác như cát rời.
Đại Lịch, thắng rồi.
Ngày ta mang theo tin thắng trận, cùng đ/_ầu của Bắc Địch khả hãn trở về kinh thành.
Hoàng đế đích thân dẫn văn võ bá quan, xuất thành ba mươi dặm nghênh đón.
Ngài bước xuống long liễn, tự tay đỡ ta xuống ngựa.
Nhìn ta mình đầy thương tích, gió sương phủ kín, đôi mắt hổ của ngài ánh lên lệ nóng.
“Tạ Từ, khanh vất vả rồi.”
Ta quỳ một gối xuống đất, hai tay nâng cao chiến lợi phẩm.
“Bệ hạ, thần may mắn không làm nhục sứ mệnh.”
Ngày hôm đó, cả kinh thành sôi trào như nước lũ.
Dân chúng hô vang tên ta, hoa tươi và tiếng vỗ tay dâng lên không tiếc.
Ta đứng trên thành lâu, nhìn xuống từng gương mặt rực sáng vì kích động.
Ta nói cho thiên hạ biết.
Nữ tử, cũng có thể phong hầu bái tướng, gìn giữ non sông.
Ta không cần gả cho bất kỳ ai để chứng minh giá trị của mình.
Ta, Tạ Từ, tự thân chính là hào môn.
Truyền kỳ của ta, mới chỉ vừa bắt đ_/ầu.
(TOÀN VĂN HOÀN)