Nương thân di nguyện? Ta lui hôn!
Chương 1
Ta là đích nữ phủ Tể tướng, bất hạnh thay, khi còn trong tã lót đã m /ất mẫu thân.
Một năm sau, phụ thân cưới kế mẫu về phủ.
Kế mẫu chưa từng hà khắc với ta, nhưng cũng chưa từng thật lòng yêu thương ta.
May thay, trước khi q /ua đời, mẫu thân đã thay ta định sẵn một mối hôn sự tốt đẹp, vốn chờ ngày ta trưởng thành sẽ gả đi.
Nào ngờ vị hôn phu lại đích thân tới cửa xin đổi hôn, hắn muốn cưới con gái của kế mẫu làm thê tử.
Trong phòng thoáng chốc lạnh lẽo đến nghẹt thở.
Kế mẫu nửa cười nửa không nhìn về phía ta, mở miệng nói:
“Còn đứng đó làm gì?”
“Sao không tiến lên tát vào mặt hắn, nữ nhi phủ Chiêu Dũng Tể tướng của ta từ khi nào lại rơi vào cảnh để kẻ khác tùy ý chọn lựa như vậy!”…..
.....................
Tên ta, là Thẩm Thanh Yến.
Giữa kinh thành phồn hoa như mộng, trong mắt những thế gia đại tộc cao môn vọng tộc kia, ta chẳng qua chỉ là một ký hiệu.
Một kẻ sớm mất mẫu thân, cô độc lớn lên trong lặng lẽ, đáng thương mà thôi.
Những lời ấy truyền đi lâu ngày, dường như đã hóa thành dấu ấn khắc s /âu trên trán ta.
Phụ thân ta, đương triều Chiêu Dũng Tể tướng, ngày ngày xử lý vạn cơ, đối với người mà nói, gia đình chẳng qua chỉ là một trạm dừng chân tạm bợ.
Bóng dáng người lúc nào cũng vội vã, để lại cho ta chỉ là đôi lần liếc nhìn thoáng qua, mang theo vài phần quan tâm xa cách.
Kế mẫu xuất thân danh môn, đoan trang, đúng mực, một tay quản lý phủ Tể tướng rộng lớn đâu vào đấy.
Bà đối với ta, nói không phải hà khắc, nhưng cũng tuyệt chẳng hề thân cận.
Giữa chúng ta, như ngăn cách bởi một lớp lụa mỏng vô hình, khách khí mà lạnh nhạt.
Ta tựa một cành lan bị lãng quên nơi góc hậu viện, mặc cho gió mưa vùi dập, lặng lẽ tự sinh tự diệt mà trưởng thành.
Trong kinh thành, những gia tộc danh giá căn cơ thâm hậu khi chọn lựa chủ mẫu tương lai cho con cháu, ánh mắt của họ tuyệt nhiên sẽ không dừng lại nơi một nữ tử như ta.
Thứ họ cần là một thiên kim có mẫu tộc hùng hậu chống lưng, từ nhỏ đã được giáo dưỡng tỉ mỉ, giao thiệp khéo léo, có thể chống đỡ đại cục.
Mà ta, hiển nhiên không nằm trong số đó.
May thay, mẫu thân đoản mệnh của ta, trước lúc lìa đời đã dùng chút sức lực cuối cùng, vì ta mà trải sẵn một con đường lui tưởng như sáng sủa.
Đó là một mối hôn sự mà người đã sớm định cho ta từ khi còn tại thế.
Nhà ấy là phủ của Lục đại nhân, chức Bình chương chính sự, hiện đang được thánh sủng nồng hậu, lại là khuê mật thuở nhỏ của mẫu thân ta.
Vị hôn phu của ta, là Nhị công tử Lục gia, Lục Vân Chu.
Chiều hôm qua, ma ma quản sự trong viện của kế mẫu đích thân tới truyền lời.
Bà nói, hôm nay nhà vị hôn phu ta tuy chưa từng gặp mặt, sẽ phái người tới phủ đưa lễ Trung thu.
Bà dùng giọng điệu bình thản dặn dò ta, hôm nay nhất định phải chuẩn bị chu đáo, chớ để mất thể diện phủ Tể tướng.
Lâm ma ma là người mẫu thân để lại cho ta, nỗi thương xót dành cho ta của bà, luôn giấu nơi khóe mắt đuôi mày.
Trời còn chưa sáng, bà đã đánh thức ta dậy, tự tay chải tóc, trang điểm, chọn y phục, cẩn thận tỉ mỉ không chút sơ suất.
Ta ngồi ngay ngắn bên cửa sổ, lặng lẽ uống hết một chén trà thanh đã hơi nguội.
Lại lật xong nửa quyển kinh thư khô khan.
Bóng nắng ngoài cửa sổ, từ một góc song cửa, chậm rãi dịch sang góc còn lại.
Người của Lục gia, lúc ấy mới thong thả đến nơi.
Khi ta được nha hoàn dẫn đường, bước vào ngoại sảnh tiếp khách, cảnh tượng trước mắt khiến ta khẽ khựng lại.
Lục Vân Chu, cái tên ta chỉ từng nghe trong lời đồn, giờ phút này đã hóa thành một thân ảnh sống động ngay trước mắt.
Hắn mặc một thân cẩm bào màu nguyệt bạch, dáng người thẳng tắp, dung mạo tuấn lãng.
Lúc này, hắn đang đứng trước mặt kế mẫu ta, nghiêm chỉnh hành lễ của bậc vãn bối.
Trong lòng ta có chút kinh ngạc, thực không ngờ chỉ là đưa một phần lễ tiết Trung thu mà thôi, lại chính là Nhị công tử Lục gia đích thân tới.
Nghe thấy tiếng bẩm báo, hắn quay người lại.
Ngay khi nhìn thấy ta, đôi mày đẹp đẽ kia của hắn khẽ nhướn lên một cái, tưởng như vô ý.
Trong ánh mắt ấy, có một tia dò xét, một tia giễu cợt, cùng một phần khinh mạn mà ta không cách nào đọc thấu.
Ta cùng Lục Vân Chu tuy từ thuở nhỏ đã được định hôn ước, nhưng những năm qua, thực sự lại chưa từng gặp nhau mấy lần.
Ta biết, trong kinh thành nhiều lời đồn đãi, nói rằng ta Thẩm Thanh Yến, so với vị hôn phu Lục Vân Chu của mình, còn lớn hơn hắn nửa tuổi.
Ta cũng biết, đối với chuyện ấy, hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng, từng tại yến tiệc của bằng hữu đem việc này ra làm trò cười.
Chúng ta cách nhau mấy bước, theo đúng lễ nghi mà tương kiến.
Động tác của hắn rất tùy tiện, động tác của ta lại chuẩn mực không sai một ly.
Lễ xong, hắn thậm chí không chờ kế mẫu mở lời mời ngồi, đã tự mình phất vạt áo, nghênh ngang ngồi xuống.
Hắn khẽ hắng giọng, ánh mắt nhìn thẳng về phía kế mẫu, trực tiếp mở lời.
“Thẩm di mẫu, tiểu chất lần này đến đây, thực ra có hai việc.”
Giọng nói hắn trong trẻo, nhưng từng chữ từng chữ đều lộ ra sự phô trương của thiếu niên cùng vẻ ngông cuồng không biết trời cao đất dày.
“Thứ nhất, Trung thu sắp tới, phụ thân mẫu thân sai ta đến phủ đưa chút lễ tiết.”
“Thứ hai, tiểu chất suy đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy ta và Thanh Yến tỷ tỷ, thực sự không xứng đôi.”
Ngay khoảnh khắc lời hắn dứt, không khí trong ngoại sảnh như đông cứng lại.
Những lời ấy quá mức thẳng thừng, quá mức tổn thương, tựa như một lưỡi dao thấm băng lạnh lẽo, cứ thế đâm thẳng vào lòng người.
Chưa kịp để ta cùng kế mẫu có phản ứng gì, hắn đã như không coi ai ra gì, tiếp tục nói.
“Có điều, việc này cũng không phải là không có đường xoay chuyển.”
Khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười, tựa như đang bàn chuyện bình thường nhất thế gian.
“Nếu Thẩm di mẫu bằng lòng gả Quân Lạc muội muội cho tiểu chất, tiểu chất tự nhiên vui mừng khôn xiết, nhất định đủ ba môi sáu sính, phong quang nghênh cưới.”
Quân Lạc.
Thẩm Quân Lạc.
Là nữ nhi duy nhất của kế mẫu, là muội muội trên danh nghĩa của ta.
Năm nay nàng, mới vừa tròn tuổi cập kê.
Trong khoảnh khắc ấy, trong phòng lạnh buốt như hầm băng, đến cả hơi thở cũng mang theo hàn khí.
Đám hạ nhân đứng hầu hai bên, kẻ nào kẻ nấy mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, hận không thể co mình lại thành một khối, chỉ sợ bị lửa giận của chủ tử liên lụy.
Chỉ có Lục Vân Chu vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, thậm chí trong ánh mắt còn lộ ra vài phần mong đợi, nóng bỏng nhìn về phía kế mẫu.
Tựa hồ điều hắn vừa đề xuất là một chuyện đại hỷ.
Ta không kìm được siết chặt những ngón tay trong tay áo, mày cũng khẽ chau lại.
Lục Vân Chu là cố ý.
Hôm nay hắn đến đây, chính là để trước mặt bao người mà sỉ nhục ta, sỉ nhục cả phủ Tể tướng.
Quả nhiên, ngay sau đó, ánh mắt lạnh lẽo của kế mẫu như mũi tên sắc bén bắn thẳng về phía ta.
Trong mắt bà không có nửa phần thương hại, chỉ có hàn ý thấu xương của kẻ bị xúc phạm.
Bà cố nén lửa giận cuồn cuộn trong lòng, từng chữ từng chữ như bị ép ra từ kẽ răng.
“Còn đứng đó làm gì?”
Giọng bà không lớn, nhưng khiến tất cả mọi người có mặt đều rùng mình một cái.
“Còn không tiến lên t /át vào mặt hắn!”
“Nữ nhi phủ Chiêu Dũng Tể tướng của ta từ khi nào lại rơi vào cảnh để kẻ khác gọi đến thì đến, xua đi thì đi, thậm chí còn cò kè mặc cả, tùy ý chọn lựa như vậy!”
Khoảnh khắc lời kế mẫu dứt, tất cả mọi người trong sảnh, kể cả Lục Vân Chu, đều theo bản năng ngẩng phắt đầu nhìn về phía bà.
Ngay sau đó, Từ ma ma bên cạnh kế mẫu liền động.
Bà bước nhanh tới bên ta, không biết từ đâu rút ra một cây thước đen tuyền, không nói hai lời nhét thẳng vào tay ta.
“Đại tiểu thư, dùng cái này, đ /ánh thuận tay, cũng đ /au hơn.”
Giọng Từ ma ma hạ rất thấp, nhưng từng chữ đều rõ ràng lọt vào tai ta.
Ta siết chặt cây thước lạnh lẽo nặng nề trong tay, ngẩng mắt nhìn về phía Lục Vân Chu đang còn ngẩn người đối diện.
Trong khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, ta nhìn thấy trong mắt hắn sự kinh ngạc, cùng một tia hoảng loạn muộn màng vừa kịp nhận ra.
Lục Vân Chu bật dậy khỏi ghế, lùi liền mấy bước, kéo giãn khoảng cách với ta.
“Thẩm di mẫu! Người chớ giận, ngàn vạn lần chớ giận!”
Vẻ ngông cuồng trên mặt hắn lập tức tan biến, thay vào đó là nụ cười lấy lòng.
“Ta… ta chỉ là đùa một chút, làm không khí bớt căng thẳng thôi, phải, chỉ là nói đùa!”
Dứt lời, hắn liên tục chắp tay hành lễ với kế mẫu, rồi xoay người bỏ chạy, hoảng hốt không kịp lựa đường, lao thẳng ra khỏi ngoại sảnh Thẩm phủ.
Bóng lưng ấy, chật vật chẳng khác nào một con chó mất chủ.
Kế mẫu thấy vậy, đột nhiên đứng bật dậy khỏi ghế thái sư nơi thượng vị.
Bà giơ tay lên, ngón tay thon dài chỉ thẳng vào đống lễ vật chất cao như núi mà Lục gia mang tới, giọng nghiêm nghị quát lớn.
“Người đâu!”
“Lôi hết đám người Lục gia cùng những thứ bẩn thỉu này, toàn bộ ném ra khỏi cổng phủ cho ta!”
Nha hoàn và gia phó không dám chậm trễ, lập tức luống cuống tay chân, đem hạ nhân cùng lễ vật của Lục gia “mời” ra ngoài.
Đợi đến khi ngoại sảnh rốt cuộc khôi phục yên tĩnh, không còn thấy nửa điểm bóng dáng hay vật gì liên quan đến Lục gia nữa.
Kế mẫu mới ngồi trở lại thượng vị, bưng chén trà bên tay, khẽ nhấp một ngụm.
Bà thậm chí không ngẩng mắt nhìn ta, chỉ thản nhiên hỏi.
“Việc này, con nghĩ thế nào?”
Hỏi ta nghĩ thế nào.
Ta có thể nghĩ thế nào đây?
Lục Vân Chu tuổi trẻ bồng bột, hành sự hoang đường, việc hôm nay ắt hẳn là hắn lén lút đến, chưa từng bẩm báo với phụ mẫu Lục gia.
Bằng không, với sự trầm ổn của Lục bá phụ, cùng lòng nhân hậu của Lục di mẫu, tuyệt đối sẽ không dung túng hắn làm ra chuyện làm nhục gia môn như vậy.
Ta khẽ cúi đầu, giấu đi toàn bộ cảm xúc nơi đáy mắt, cân nhắc từng lời từng chữ, khẽ giọng đáp.
“Phụ thân… à không, mẫu thân cho rằng, nữ nhi nên làm thế nào?”
Kế mẫu đặt chén trà xuống, đứng dậy, thẳng bước ra ngoài sảnh.
Bóng lưng cao gầy của bà, trước sau như một, vẫn mang theo vài phần lãnh đạm xa cách.
“Việc này, ta sẽ đầu đuôi kể lại cho phụ thân con nghe, con cứ trở về viện của mình trước đi.”
“Vâng, mẫu thân.”
Ta cung kính đáp lời.
Khi kế mẫu vừa bước đến ngưỡng cửa, bà chợt dừng chân.
Bà không quay đầu lại, chỉ hơi nghiêng mặt, ánh mắt nhàn nhạt lướt về phía ta.
“Thẩm Thanh Yến, con phải có chủ kiến của riêng mình.”
“Không chỉ chuyện hôn sự này, mà tất cả mọi việc trong đời con về sau, đều nên như vậy.”
Ta ngẩng đầu, nhìn theo nghiêng bóng của kế mẫu.
Đôi mắt bà sinh ra cực kỳ xinh đẹp, là một đôi phượng nhãn tiêu chuẩn, mỗi lần ánh mắt chuyển động, đều toát ra một loại uy nghiêm khó nói thành lời.
Thuở còn rất nhỏ, ta cũng từng như bao đứa trẻ khao khát tình mẫu tử.
Tham lam tìm kiếm vòng tay của bà, lảo đảo chạy đến trước mặt, rụt rè gọi một tiếng “nương”.
Bà cũng từng cúi người xuống, bế ta bé nhỏ lên.
Nhưng vòng tay ấy, không hề ấm áp.
Bà chỉ ôm ta, hết lần này đến lần khác, dùng giọng điệu bình thản đến gần như tàn nhẫn mà nói với ta.
“A Yến, con phải nhớ, ta không phải là nương thân của con.”
“Nương thân của con, đã qua đời rồi.”
“Sau này, trước mặt hay sau lưng người khác, cứ gọi ta là mẫu thân là được.”
Về sau, khi ta đã đến tuổi hiểu chuyện, ta mới hoàn toàn lĩnh hội được thâm ý ẩn chứa trong hai câu nói ấy.
Bà là chủ mẫu của Thẩm gia, là kế mẫu của ta, nhưng bà vĩnh viễn sẽ không trở thành “nương” của ta.
Kế mẫu dường như cũng không có ý định nghe ta nói thêm điều gì, bà để lại cho ta một bóng lưng dứt khoát, bước chân rất nhanh rời khỏi ngoại sảnh.
Lâm ma ma bước lên trước, trong ánh mắt đầy vẻ xót xa, bà cẩn thận nhìn ta một cái, rốt cuộc không nhịn được mà khẽ thở dài thật sâu.
“Chủ tử, người chớ nên để chuyện hôm nay trong lòng.”
“Nhị công tử Lục gia hiện nay tuổi còn nhỏ, hành sự khó tránh khỏi bồng bột…”
Ta giơ tay lên, nhẹ nhàng cắt ngang lời an ủi có phần dài dòng của Lâm ma ma.
“Ma ma, ta biết.”
Giọng ta rất bình thản, không nghe ra một tia gợn sóng.
“Ta biết, người ta thật sự phải gả, là môn đình Lục gia, chứ không phải riêng một mình Lục Vân Chu.”
“Lục bá phụ và Lục di mẫu đều là người hiểu lễ nghĩa, họ nhất định sẽ đối xử tốt với ta.”
“Còn Lục Vân Chu, tuy hành sự hôm nay có phần non nớt, nhưng suy cho cùng cũng chưa đến mức tội lỗi tày trời, nhiều nhất chỉ là thiếu niên nghịch ngợm, có phải vậy không?”
“Ma ma, người muốn nói với ta điều ấy, đúng không?”
Lâm ma ma nhìn ta, trên mặt lộ ra một nụ cười chua xót, cuối cùng không nói thêm lời nào.
Ta từ nhỏ đã mất mẫu thân, chính Lâm ma ma cùng Tôn ma ma, hai vị lão nhân từng hầu hạ bên cạnh mẫu thân, một tay nuôi nấng ta khôn lớn.
Sao ta có thể không hiểu tâm ý của các bà.
Các bà sợ ta thương tâm, sợ ta đau khổ, sợ ta nghĩ quẩn.
Nhưng các bà không biết, câu nói trước khi rời đi của kế mẫu, tựa như một lời chú không xua đi được, đang lẩn quẩn nơi lồng ngực ta, hết lần này đến lần khác vang vọng.
“Con phải có chủ kiến của riêng mình.”
Phải có chủ kiến của riêng mình…
Đến lúc trời tối, phụ thân hiếm hoi ghé đến Thanh Yến cư của ta.
Quan phục trên người người thậm chí còn chưa kịp thay ra, trên áo quan màu huyền còn vương lại vài phần nghiêm nghị của triều đường cùng chút lạnh lẽo của gió đêm.