Nương thân di nguyện? Ta lui hôn!

Chương 6



Nàng bước tới, đưa tay nhẹ nhàng xoa bóp bờ vai đã cứng đờ của ta, dịu giọng an ủi:

“Chủ tử, cho dù vị Vệ chỉ huy sứ kia thật sự có mưu đồ gì với chúng ta, chúng ta cũng không cần phải sợ.”

“Tôn ma ma đã sai người gửi thư về rồi, bà nói, ngày kia bà sẽ mang theo đồ vật trở lại kinh thành.”

Nghe nói Tôn ma ma ngày kia sẽ hồi kinh, tâm trạng vốn căng thẳng của ta cuối cùng cũng có được một tia vui mừng hiếm hoi.

“Thật sao?”

“Thiên chân vạn xác, chủ tử. Tôn ma ma còn đặc ý gửi riêng cho người một phong thư, nô tỳ vừa mới nhận được.”

Ta không chậm trễ mở ngay phong thư còn vương bụi đường gió sương ấy.

Trong thư, Tôn ma ma viết không nhiều, ngoài mấy câu theo lệ hỏi thăm thân thể ta, thì ở cuối thư chỉ có một câu ngắn gọn mà hữu lực.

“Chuyện đã xong.”

Ta ép chặt lá thư ấy vào trước ngực mình, một niềm vui chân thành từ tận đáy lòng chậm rãi lan tỏa ra.

“Thật tốt.”

Ngày Tôn ma ma trở về, bà không chỉ mang theo thứ ta muốn, mà còn mang về một phong thư do chính tay cữu cữu ta ở Giang Nam viết gửi cho ta.

Phụ thân ta nhìn nội dung trong thư cữu cữu viết, trên mặt lộ ra vẻ khó tin.

“Cữu cữu con trong thư nói, muốn con sang chỗ ông ấy, ở lại một thời gian?”

“Vâng, thưa cha.”

“Vậy… vậy là ở bao lâu?”

“A Yến, con năm nay đã mười bảy tuổi rồi, nay lại vừa mới lui hôn với Lục gia, cũng đã đến lúc phải tính lại một mối hôn sự khác.”

Ta khẽ cúi đầu, dùng giọng điệu vô cùng thuận theo mà đáp lại lời phụ thân.

“Cữu cữu đã rất, rất nhiều năm rồi chưa từng gặp con.”

“Nay ông ấy đã chủ động nói muốn gặp con, con thực sự rất muốn đi, thưa cha.”

“Còn chuyện hôn sự của con, nếu thực sự không còn cách nào khác, thì cha cứ liệu mà quyết định vậy.”

Phụ thân ta dường như không ngờ ta lại nói ra những lời như thế. Ta không cho ông thêm cơ hội tiếp tục truy hỏi, liền nói tiếp:

“Nếu sau này cha để ý trúng công tử nhà nào, thì cha cứ đi hỏi nương con đi.”

“Nương con nếu ở trên trời có linh thiêng, nếu bà cũng đồng ý, nhất định sẽ báo mộng cho cha biết.”

“Con… con bé này…”

Cuối cùng, phụ thân ta vẫn thở dài một tiếng, rồi đáp ứng.

Ngày lên đường đi Giang Nam, phụ thân nhất quyết để Thẩm Cửu thúc tự mình dẫn theo một đội hộ vệ, hộ tống ta suốt đường đến chỗ cữu cữu.

Kế mẫu cũng chuẩn bị cho ta rất nhiều lễ vật quý giá để mang sang nhà cữu cữu.

Trước khi xuất phát, muội muội Quân Lạc và đệ đệ Quân Tễ, những người xưa nay chưa từng thân cận với ta, vậy mà hiếm hoi lộ ra vài phần buồn bã, lưu luyến.

Quân Lạc thậm chí còn bước lên phía trước, chủ động ôm lấy ta, mắt đỏ hoe nói:

“Trưởng tỷ, chuyến này tỷ đi Giang Nam, phải giữ gìn cẩn thận. Muội và Quân Tễ sẽ ở nhà, đợi trưởng tỷ trở về.”

Ta nhẹ nhàng ôm lại nàng, đáp một tiếng: “Được.”

Xe ngựa chậm rãi lăn bánh, rời khỏi cổng thành kinh đô cao lớn và uy nghiêm ấy. Ta cuối cùng cũng hoàn toàn thả lỏng.

Tôn ma ma nhìn bộ dạng như trút được gánh nặng của ta, vừa buồn cười lại vừa xót xa, đưa tay vỗ nhẹ lên chân ta.

“Tiểu tổ tông của ta ơi, lần này màn ‘kim thiền thoát xác’ của con, thật sự làm quá đẹp.”

“Quả thực kín kẽ không một kẽ hở, thiên y vô phùng.”

Ta khẽ cười, tiến lên thân mật ôm lấy cánh tay của Tôn ma ma.

“Đâu phải công lao của con, trong chuyện này, ma ma mới là người làm nhiều nhất, cũng vất vả nhất.”

Khi ta dẫn theo người ngựa đến trạm dịch đầu tiên sau khi rời kinh, chuẩn bị dừng chân nghỉ lại, ta thế nào cũng không ngờ sẽ lại gặp Vệ Yến ở nơi này.

Hắn dường như đã chờ sẵn ở đây từ trước.

Thấy ta dẫn người bước vào, trên mặt hắn không lộ ra một tia kinh ngạc nào.

“Thẩm tiểu thư, chúng ta lại gặp nhau rồi, thật là trùng hợp.”

Ta thực sự không muốn nói chuyện với hắn.

Thật sự một chút cũng không trùng hợp.

Vệ Yến dường như cũng chẳng để tâm đến vẻ lạnh nhạt không hề che giấu trên mặt ta, trái lại còn mang theo mấy phần như đòi công, mỉm cười hỏi ta:

“Thẩm tiểu thư, chẳng phải nên hảo hảo cảm tạ ta sao?”

“Cảm tạ chuyện gì?”

“Tự nhiên là cảm tạ ta, đích thân đem tới trước mặt nàng thứ nàng cần nhất — một lý do danh chính ngôn thuận để lui hôn, cung cung kính kính dâng lên.”

Vậy nên, tất cả những chuyện này, quả thực đều do Vệ Yến làm.

Ta ánh mắt tối lại, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, đôi mắt sáng rực, nụ cười thản nhiên kia, từng chữ từng chữ hỏi hắn:

“Ngươi, rốt cuộc muốn làm gì?”

Vệ Yến không lùi mà tiến, bước thêm một bước về phía ta, hạ thấp giọng, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người chúng ta nghe rõ, nhỏ nhưng vô cùng rõ ràng nói:

“Tại hạ, đã ngấp nghé Thẩm tiểu thư từ lâu.”

“Vệ chỉ huy sứ chẳng lẽ là loại đăng đồ tử chỉ xuất hiện trong thoại bản sao?”

Nghe lời ta nói, Vệ Yến đột nhiên khẽ cười một tiếng.

“A Yến, khi nàng sai vị Tôn ma ma bên cạnh mình lặn lội ngàn dặm đến Chương Châu, Giang Nam, để lo liệu điền sản và nhà cửa cho nàng, ta đã đoán ra nàng muốn làm gì rồi.”

“Ta chỉ là ở trong bóng tối, khẽ đẩy thêm một tay mà thôi.”

“Làm vậy, vừa là thành toàn cho nàng, để nàng có thể toại nguyện.”

“Cũng là thành toàn cho chính ta.”

Ta nheo mắt, lạnh lùng nhìn Vệ Yến, giọng không mấy thiện cảm hỏi lại:

“Thành toàn cho ngươi thế nào?”

“Có lẽ A Yến còn chưa biết.”

“Hoàng thượng đã hạ chỉ, đem Chương Châu ở Giang Nam giao cho ta quản hạt.”

“Chúng ta vừa hay cùng đường.”

“Hơn nữa, nếu không có gì ngoài ý muốn, nói không chừng sau này đến Chương Châu rồi, chúng ta còn có thể trở thành hàng xóm cửa đối cửa.”

Những lời ấy của Vệ Yến khiến ta tức đến mức suýt bật cười.

“Vệ Yến, tâm cơ của ngươi, quả thật sâu không lường được.”

Ta bất giác cau mày, trong lòng dâng lên sự đề phòng.

Hắn lại đột nhiên thu lại toàn bộ ý cười trên mặt, dùng một ánh mắt nghiêm túc đến mức ta chưa từng thấy bao giờ mà nhìn ta.

Hắn nói: “Thẩm tiểu thư, đời người một kiếp, chung quy cũng phải dốc hết toàn lực mà tranh lấy những điều mình khát vọng.”

“Nàng đang nỗ lực tranh lấy cơ hội rời khỏi tòa lồng giam mang tên kinh thành kia, nơi khiến nàng chẳng hề vui vẻ.”

“Còn ta, thì đang nỗ lực tranh lấy, cầu xin trời cao, có thể để nàng nhìn ta một lần.”

Ta hỏi hắn: “Vì sao, lại là ta?”

Vệ Yến suy nghĩ một thoáng, rồi mới nói: “Có lẽ… là nhất kiến chung tình.”

Ta khẽ cười nhạt một tiếng, đáp lại:

“Trước đây trong kinh từng có người, vì dung mạo của ta mà đặt cho ta một biệt hiệu đùa cợt — ‘Thanh Yến mỹ nhân’.”

“Chẳng lẽ đường đường là Vệ chỉ huy sứ của cấm quân, cũng chỉ là kẻ say mê dung sắc, nông cạn đến thế sao?”

Nghe vậy, Vệ Yến chỉ khẽ cười. Nụ cười ấy rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như không nhìn thấy, rồi hắn cũng không nói thêm một lời nào nữa.

Về sau, rất lâu về sau, ta ở Chương Châu, Giang Nam, một lần dừng chân, liền dừng lại suốt nửa năm ròng.

Trong nửa năm ấy, phụ thân thường xuyên sai người từ kinh thành xa xôi nghìn dặm tới, hết lần này đến lần khác muốn đón ta hồi kinh.

Còn Vệ Yến, quả thật đúng như lời hắn nói, đã trở thành hàng xóm của ta.

Phủ đệ của hắn xây ngay đối diện trạch viện của ta, cửa nhìn thẳng cửa, như thể trời sinh đã định sẵn.

Suốt nửa năm ấy, hắn giống như một vệt nắng âm thầm mà bền bỉ, ngày nào cũng xuất hiện trong cuộc sống của ta.

Hắn đưa ta đi xem bình minh đẹp nhất nơi bến sông Chương Châu, dẫn ta len qua những con hẻm nhỏ để nếm thử món ăn ngon nhất đầu đường cuối chợ.

Những lúc ta vì nhớ mẫu thân mà lòng chùng xuống, hắn chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh, không hỏi, không nói, nhưng sự hiện diện ấy lại khiến ta không còn thấy cô độc.

Sau một lần nữa nghiêm giọng tiễn người phụ thân sai đến đón ta trở về, ta chủ động tìm đến Vệ Yến.

Ta nhìn hắn, bình tĩnh nói:

“Vệ Yến, chi bằng… ta gả cho ngươi.”

Hắn khựng lại như bị sét đánh.

Ánh mắt hắn vừa mừng rỡ đến cuồng nhiệt, vừa như không dám tin điều mình vừa nghe thấy.

Rất lâu sau, hắn mới tìm lại được giọng nói, khàn khàn mà run rẩy:

“Ta cứ tưởng… cả đời này… cũng không thể thành toàn cho chính mình.”

Về sau, khi ta và Vệ Yến thành thân, phụ thân trong thư gửi cho ta nói rằng ông đã mơ thấy mẫu thân.

Ông nói, trong mộng, mẫu thân mỉm cười, khẽ gật đầu, coi như đã chấp thuận cuộc hôn nhân này.

Lại một mùa đông nữa.

Tuyết Giang Nam rơi lặng lẽ, mịn màng và dai dẳng, chẳng bao lâu đã phủ trắng đất trời.

Giữa màn tuyết ấy, ta đứng bên cạnh Vệ Yến, chợt hiểu ra một điều.

Có những ràng buộc là gông xiềng.

Nhưng cũng có những gặp gỡ, là tự do.

Ta lười biếng nép trong vòng tay ấm áp của Vệ Yến, nhìn màn tuyết trắng ngoài cửa sổ, bỗng nhiên mở miệng hỏi hắn.

“Vệ Yến, ngươi nói thật cho ta biết, rốt cuộc là từ khi nào, ngươi bắt đầu thích ta?”

Vệ Yến cúi đầu, khẽ hôn lên trán ta một cái.

“Rất lâu, rất lâu về trước.”

“Có một năm, Thẩm thừa tướng vì một vụ án, đã đưa mấy thiếu niên có liên quan đến vụ án đó đến Thẩm phủ để tra hỏi.”

“Lúc ta đi ngang qua hậu hoa viên nhà nàng, vô tình nhìn thấy nàng một mình, cô độc ngồi trên chiếc xích đu cao.”

“Chiếc xích đu ấy không hề lay động, trên mặt nàng cũng không có lấy một tia cười.”

“Nàng chỉ ngồi ở đó, lặng lẽ nhìn về phương xa, ánh mắt trống rỗng đến mức, giống như một con rối gỗ không có linh hồn.”

“Không biết vì sao, chỉ một ánh nhìn ấy, ta đã biết, nàng ở trong Thẩm gia rộng lớn kia, sống chẳng hề vui vẻ.”

“Về sau, ta lại tìm cớ đến Thẩm phủ vài lần, mỗi lần nhìn thấy nàng, vẫn là bộ dáng như vậy.”

“Dù đang làm gì, trên mặt nàng cũng chưa từng có một nụ cười thật sự.”

“Sau nữa, ta mới biết nàng đã định thân với Lục gia, vì chuyện ấy, ta buồn bực rất lâu.”

“Cho đến khi người dưới tay ta vô tình phát hiện, nàng sai vị Tôn ma ma bên cạnh đến Chương Châu.”

“Ta liền lén sai người tra xét một phen, rồi đại khái cũng đoán ra tâm tư của nàng.”

Ta tiếp lời Vệ Yến, thay hắn nói nốt phần còn lại.

“Vì thế, về sau ngươi liền tính kế Lục Vân Chu, lại tính kế cả ta, khiến hôn sự giữa hai chúng ta hoàn toàn đổ vỡ.”

Vệ Yến ôm ta, mỉm cười nói:

“Cho dù ta không tính kế hắn, với sự thông tuệ của nàng, sớm muộn gì nàng cũng tự mình tìm cách lui bỏ mối hôn sự ấy.”

“A Yến, nàng có thể rõ ràng biết mình muốn điều gì, lại còn nguyện ý vì mục tiêu đó mà nỗ lực, mà tranh lấy, như vậy rất tốt.”

Ta đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào gương mặt hắn, cũng mỉm cười.

“Đúng vậy, chàng cũng thế.”

(TOÀN VĂN HOÀN)

 

 

 

  

 

  

  

 

Chương trước
Loading...