Ở Đông Cung, Ta Dựa Vào Diễn Kỹ Đóng Vai Bạch Liên Hoa

Chương 6



“Vâng!” Vân Tụ lĩnh mệnh rời đi.

Ta quay sang Tiêu Cảnh Huyền, bước đến trước mặt hắn, nắm lấy tay hắn: “Điện hạ, thị vệ thống lĩnh trong cung là Trương Uy, do chính phụ thân thần thiếp một tay đề bạt, tuyệt đối đáng tin. Thần thiếp đã để hắn âm thầm khống chế các cửa cung trọng yếu, đặc biệt là con đường thông tới tẩm cung của Bệ hạ.”

Tiêu Cảnh Huyền hất tay ta ra: “Nàng… nàng đã sớm bố trí tất cả rồi sao? Mọi chuyện đều nằm trong tính toán của nàng? Bao gồm cả… bao gồm cả cô?!”

Ánh mắt của hắn, tựa như bị người mà hắn tín nhiệm nhất đ/â/m cho một nhát từ phía sau, tràn đầy đau đớn cùng cảm giác bị phản bội.

Đúng lúc này, ngoài điện vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Cung nhân lăn bò xông vào bẩm báo: “Điện hạ! Nương nương! Không ổn rồi! Tam hoàng tử dẫn binh mã, đã… đã bao vây Đông Cung cùng tẩm cung của Bệ hạ! Nói rằng… nói rằng Thái tử điện hạ mưu phản, muốn thanh quân trắc!”

Ta không nhìn Tiêu Cảnh Huyền nữa, rút ra một thanh đoản chủy, giấu vào trong tay áo: “Điện hạ, bây giờ không phải lúc truy hỏi những chuyện này!”

Không đợi hắn kịp phản ứng, ta đã dẫn đầu bước ra khỏi cửa điện.

Ngoài Đông Cung, ánh lửa bốc ngút trời, tiếng ch/é/m g/i/ế/t mơ hồ vọng lại.

Trương Uy trong bộ giáp trụ chỉnh tề, dẫn theo một đội tinh nhuệ trấn giữ bên ngoài, vừa thấy ta liền lập tức chắp tay ôm quyền, khom người bẩm báo: “Nương nương! Phản quân đã tới ngoài Càn Thanh cung!”

“Làm theo kế hoạch! Giữ vững Đông Cung, bảo vệ Thái tử! Những người còn lại, theo ta đến tẩm cung của Bệ hạ!”

“Đào Đào!” Tiêu Cảnh Huyền đuổi theo, nắm chặt tay ta, “Bên ngoài rất nguy hiểm!”

Ta quay đầu nhìn hắn một cái.

Ánh nhìn ấy, chứa đựng quá nhiều cảm xúc mà hắn không sao hiểu nổi.

Ta dùng sức giằng khỏi tay hắn: “Điện hạ, người là trữ quân của một nước, là hy vọng của lê dân bách tính, xin người tọa trấn Đông Cung, ổn định lòng người! Chuyện bên ngoài, giao cho thần thiếp!”

Nói xong, ta không chút do dự, dẫn theo Trương Uy cùng đám thị vệ, thẳng tiến Càn Thanh cung.

Trên cung đạo, đã là một mảnh hỗn loạn.

Phản quân cùng thị vệ ch/é/m g/i/ế/t lẫn nhau, m/á/u th/ị/t tung tóe.

Ta siết chặt đoản chủy trong tay áo, thấy một tên phản quân đang vung đ/ao ch/é/m xuống một tiểu thái giám, ta không kịp nghĩ nhiều, đoản chủy trong tay áo lập tức phóng ra, chuẩn xác găm thẳng vào ngực tên phản quân kia!

Hắn không thể tin nổi mà ngoái đầu lại, thấy là ta, trong mắt tràn đầy kinh hãi, rồi ầm ầm ngã gục xuống đất.

Tất cả mọi người đều sững sờ trước cảnh tượng này.

Bao gồm cả Tiêu Cảnh Huyền, người vừa dẫn binh kịp thời đến hộ giá, đúng lúc tận mắt chứng kiến một màn ấy.

Hắn đứng không xa, nhìn vệt m/á/u vương trên ống tay áo ta, nhìn ta bình tĩnh rút đoản chủy ra khỏi t/h/i t/h/ể tên phản quân, lau sạch trên áo giáp của hắn, nhìn ta giữa loạn quân vẫn trấn định chỉ huy…

Sát khí quyết đoán ấy, sự bình tĩnh vận trù ấy, hoàn toàn khác biệt với hình ảnh yếu đuối không thể tự lo liệu, cần hắn nâng niu trong lòng mà hắn từng ghi nhớ.

Đúng lúc này, từ hướng cổng cung vang lên tiếng hò hét ch/é/m g/i/ế/t.

Viện binh của Triệu Ngang tướng quân, cuối cùng cũng đã tới.

Trong thế giáp công từ trong ra ngoài, phản quân nhanh chóng tan rã.

Tam hoàng tử bị bắt sống, Trần Phóng bị loạn đ/ao ch/é/m c/ế/t, Liễu Thừa Tông t/ự s/á/t trong phủ.

Một trận cung biến, chỉ trong một đêm, đã bị nhanh chóng dẹp yên.

Trời dần hửng sáng, Tiêu Cảnh Huyền bước đến trước mặt ta.

Ta đứng bên ngoài Càn Thanh cung, bình thản nhìn hắn.

Hắn siết chặt tay ta, gần như sụp đổ mà chất vấn:

“Nói cho cô biết… rốt cuộc nàng còn bao nhiêu điều, là cô không hề hay biết?”

8

Mùi m/á/u tanh của cung biến vẫn chưa kịp tan hết, lão hoàng đế sau khi nghe tin phản loạn đã bị dẹp yên, nghịch tử bị trừng phạt theo quốc pháp, liền trút hơi thở cuối cùng.

Nước không thể một ngày không vua, Tiêu Cảnh Huyền thuận lý thành chương đăng cơ xưng đế.

Ta được sắc phong làm Hoàng hậu, nhập ở Phượng Nghi cung.

Đại điển long trọng cử hành, ta khoác phượng bào, đội phượng quan, tiếp nhận trăm quan triều bái.

Hắn nắm tay ta, từng bước một bước lên bậc thềm chí tôn vô thượng kia.

Hắn đối đãi với ta vẫn rất tốt, thậm chí còn tốt hơn trước.

Ban thưởng như nước chảy liên tục đưa vào Phượng Nghi cung, đêm đêm hắn đều nghỉ lại nơi này, lúc rảnh rỗi việc triều chính, cũng sẽ đến bầu bạn cùng ta, hoặc lặng lẽ ngồi nhìn ta xử lý cung vụ.

Nhưng giữa chúng ta, rốt cuộc đã khác rồi.

Ánh mắt hắn nhìn ta, phức tạp đến mức ngay cả ta cũng khó lòng phân biệt.

Có quyến luyến, có thâm tình, có áy náy, nhưng sâu hơn nữa lại là sự dò xét, là kiêng dè.

Hắn không còn như trước, không chút giữ lại mà bộc lộ mọi cảm xúc trước mặt ta.

Hắn vẫn sẽ mỉm cười với ta, nhưng dưới nụ cười ấy, luôn như cách một tầng gì đó.

Hắn tan triều trở về, giữa mày mang theo vẻ bực bội.

Ta đang ngồi dưới cửa sổ, thêu một chiếc túi hương mới.

Hắn cho lui hết tả hữu, bước tới, từ phía sau ôm lấy ta, trầm mặc hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Hôm nay… lại có mấy vị lão thần dâng sớ, nói hậu cung trống trải, con nối dõi thưa thớt, xin trẫm mở tuyển tú, làm phong phú hậu cung, để kéo dài hoàng tự.”

Ta vẫn không dừng mũi kim trong tay, giọng nói dịu dàng như nước: “Bệ hạ đăng cơ chưa lâu, triều cục vừa mới ổn định, tuyển tú để kéo dài hoàng tự vốn là chính đạo. Thần thiếp sẽ bắt tay chuẩn bị…”

“Không cần.” Hắn cắt ngang lời ta, “Trẫm đã bác bỏ.”

“Bệ hạ?” Ta khẽ ngẩn ra, “Việc này… e là không hợp quy củ, cũng khó tránh khỏi để triều thần dị nghị.”

Hắn đặt hai tay lên vai ta, xoay ta lại đối diện với hắn. Ánh mắt hắn nhìn sâu vào ta, tựa như muốn xác nhận điều gì đó, lại tựa như đang cố che giấu điều gì đó.

“Đào Đào, trẫm đã suy nghĩ rất lâu. Trẫm biết, nàng không hề yếu đuối như bề ngoài. Nàng có thủ đoạn của nàng, có mưu tính của nàng. Thậm chí… trẫm còn có chút sợ nàng.”

“Bệ hạ… là đang trách thần thiếp sao?”

“Không.” Hắn nâng cằm ta lên, ép ta phải nhìn thẳng vào mắt hắn, “Trẫm là đau lòng! Là áy náy! Trẫm hận bản thân năm xưa mắt mù tim tối, để một nữ tử lẽ ra nên được nâng niu trong lòng bàn tay như nàng, lại buộc phải cầm đ/ao kiếm, để tay mình vấy m/á/u, đi đối mặt với những tranh đấu bẩn thỉu, ô uế kia!”

“Là trẫm vô năng, mới khiến nàng bị ép phải lộ ra dáng vẻ ấy! Mỗi lần trẫm nhớ tới đêm đó vết m/á/u trên ống tay áo nàng, nhớ tới ánh mắt nàng khi đứng giữa đống t/h/i t/h/ể, lòng trẫm liền đau như bị d/ao c/ắ/t!”

Hắn siết chặt ta vào lòng: “Cho nên, trẫm tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai đến chia sẻ những thứ vốn thuộc về nàng, cũng tuyệt đối sẽ không để nàng còn có cơ hội chạm vào những bóng tối mà nàng không đáng phải chạm tới!”

“Trẫm đã quyết định, giải tán hậu cung. Ngoại trừ vài người không có con nối dõi, lại tự nguyện rời cung về nhà, những phi tần còn lại, bao gồm cả vị ở Lãm Nguyệt Hiên, đều chuyển đến hoàng gia biệt viện, không có chiếu chỉ thì không được nhập cung.”

Ta chấn kinh nhìn hắn.

Giải tán hậu cung!

Trong triều đại của triều ta, đây là chuyện xưa nay chưa từng có!

Dẫu ta biết hắn vì áy náy cùng kiêng dè mà muốn bù đắp, muốn bảo vệ ta, nhưng cũng chưa từng nghĩ hắn lại có thể đi đến mức này!

“Bệ hạ! Việc này… việc này sao có thể được? Hành động ấy e sẽ khiến triều dã chấn động, ngôn quan nhất định sẽ…”

“Trẫm đã quyết rồi! Đào Đào, nàng bẩm tính thuần thiện, xưa nay không giỏi những chuyện câu tâm đấu giác. Hậu cung này, có một mình nàng là đủ. Trẫm muốn ngắm vạn ngàn phong cảnh của thế gian này, cũng chỉ cùng một mình nàng. Trẫm hứa với nàng, một đời một kiếp, chỉ có một người.”

Thuần thiện bẩm sinh… không giỏi câu tâm đấu giác…

Ta tựa vào lòng hắn, giọng nói khẽ khàng: “Thần thiếp… có đức hạnh gì, lại được Bệ hạ sủng ái đến mức này…”

Hắn ôm ta càng chặt hơn.

Nhưng hắn không hề biết, người đang ở trong vòng tay hắn, căn bản không hề để tâm.

Hắn hứa với ta một đời một kiếp, một người duy nhất.

Còn ta, thứ ta muốn, là một thiên hạ hoàn toàn thuộc về ta, gia tộc ta được ấm yên...

(TOÀN VĂN HOÀN)

Chương trước
Loading...